Bốn Vệt Sao Băng Rơi Đền Hoang
Gió hoang mạc Vân Sa rít gào qua những khe nứt của đá xám, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm biên cảnh và cát bụi vàng óng cuộn tràn lên những bậc thềm đá đổ nát. Trên đỉnh núi Vô Cực lộng gió, Vô Cực Thần Điện đứng sừng sững như một kẻ khổng lồ cô độc bị thời gian lãng quên. Những bức tường đá xám loang lổ vết rêu phong, mái ngói cổ kính đã vỡ nát quá nửa, để lộ ra những khoảng trời đêm thâm thẳm đầy sao.
Tiêu Diệp ngồi trên bậc thềm đá lạnh buốt trước chính điện, tay phải cầm chiếc Bạch Ngọc La Bàn cổ kính, ngón tay gõ nhẹ lên mặt ngọc thạch theo một nhịp điệu vô thức. Thiếu niên mới hai mươi mốt tuổi, thân hình gầy gò nhưng săn chắc dưới lớp áo vải thô màu xanh xám sờn cũ vá nhiều mảnh. Mái tóc đen của anh được buộc gọn gàng bằng một sợi dây vải đơn sơ, để lộ khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng điềm tĩnh phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Chiếc Bạch Ngọc La Bàn gia truyền này là di vật duy nhất người ông nuôi quá cố Tiêu Thiết Sơn để lại cho anh, bề mặt khắc đầy các ký tự cổ tự phức tạp không ngừng xoay nhẹ dưới ánh trăng.
"Ông nội, đền hoang này đã ba mươi năm không có một bóng nhang khói, rốt cuộc ông bắt con gác giữ nơi này để làm gì?" Tiêu Diệp khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn sương trắng mờ ảo trong không khí lạnh giá. Anh ngửa đầu nhấp một ngụm rượu cất ngũ cốc phàm trần để sưởi ấm lồng ngực.
Đột nhiên, Bạch Ngọc La Bàn trên tay anh rung động kịch liệt. Kim chỉ nam bằng ngọc trắng vốn dĩ đứng yên bỗng xoay tròn điên cuồng, phát ra tiếng tạch tạch dồn dập. Mặt ngọc trắng lạnh buốt tỏa ra một luồng hào quang ấm áp dị thường, các vòng ký tự cổ tự rực sáng hoàng kim nhạt.
"Cái gì thế này?" Tiêu Diệp giật mình đứng phắt dậy. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, bầu trời đêm thâm thẳm bỗng nhiên nứt toác.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền khắp cõi biên cảnh Vân Sa. Bầu trời đêm xám xịt bị xé toác bởi bốn vệt sáng rực rỡ như sao băng, mang theo đuôi lửa lấp lánh sắc màu rạch ngang không trung. Ánh sáng rực rỡ đến mức nhuộm sáng cả vùng hoang mạc cát vàng vốn tăm tối vạn dặm. Hai trong bốn vệt sáng đó lao thẳng về phía đỉnh núi Vô Cực với tốc độ sấm sét, cuốn theo luồng áp lực khổng lồ đè ép không khí rít gào.
*Ầm! Ầm!*
Hai tiếng nổ lớn liên tiếp chấn động vách đá. Sân đền hoang phế bùng lên một quầng bụi cát khổng lồ cao tới vài trượng, gạch đá vỡ nát bay tứ tung. Tiêu Diệp vội vàng lùi lại sau một cột đá xám lớn, dùng vạt áo thô che mặt để tránh cát bụi tràn vào mắt phổi. Sức ép từ vụ va chạm mạnh đến mức khiến toàn bộ hệ thống kết giới ẩn giấu của Vô Cực Thần Điện tự động rung lên một tiếng ngân vang trầm đục.
Khi cát bụi dần lắng xuống, Tiêu Diệp ho khan vài tiếng, cầm chặt Bạch Ngọc La Bàn bước ra khỏi cột đá. Hiện ra trước mắt anh là một hố sâu hoắm ngay giữa sân đền thờ cổ. Trong hố sâu, hai bóng người diễm lệ đang nằm bất tỉnh giữa những luồng năng lượng nóng lạnh trái ngược tàn phá lẫn nhau.
Tiêu Diệp nín thở nhảy xuống hố sâu. Ánh mắt anh lập tức bị chấn động bởi dung mạo khuynh quốc khuynh thành của hai nữ tử trước mặt.
Nữ tử nằm bên trái có mái tóc dài như thác tuyết trắng muốt, làn da nhợt nhạt gần như trong suốt dưới ánh trăng. Nàng mặc một bộ y phục trắng rách nát thô sơ nhưng khí chất cao ngạo, lạnh lùng bất phàm vẫn toát ra từ từng đường nét thanh tú. Xung quanh cơ thể nàng, những bông hoa tuyết nhỏ li ti không ngừng ngưng tụ rồi tan biến, tỏa ra luồng hàn khí thấu xương khiến mặt đất cát bụi xung quanh đóng băng răng rắc. Trên làn da tuyết của nàng, những vết nứt phát sáng màu lam nhạt xuất hiện loang lổ như một pho tượng ngọc quý bị rạn vỡ sâu sắc—đây chính là dấu hiệu của Thần cách suy kiệt cực độ sau đại biến thiên giới.
Nữ tử bên phải lại rực rỡ quyến rũ như một đóa hồng lửa hoang dã. Mái tóc đỏ rực như ngọn lửa thiêng xõa tung trên mặt đất cát bụi, đôi mắt phượng nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ run rẩy đau đớn. Nàng mặc chiếc váy ngắn màu hồng tro sờn cũ, cơ thể tỏa ra nhiệt lượng cao tự nhiên thiêu đốt không khí xung quanh méo mó. Trên cánh tay và lồng ngực nàng cũng xuất hiện những vết nứt phát sáng màu đỏ rực rỡ, hỏa độc nóng bỏng không ngừng rò rỉ làm cháy sém những thớ vải vải thô rách nát.
"Họ... họ không phải là phàm nhân!" Tiêu Diệp thầm kinh hãi. Anh nhìn xuống Bạch Ngọc La Bàn, thấy bốn sợi tơ hồng liên kết sinh mện xuất hiện mờ nhạt trên mặt ngọc rỉ máu đỏ tươi, quấn chặt lấy ngực trái của anh thông qua một sợi dây vô hình. Nhân quả trăm đời phong ấn đã tự động kích hoạt.
Đúng lúc này, từ dưới chân núi Vô Cực dội lên những tiếng sủa dữ dội của đàn linh khuyển tuần tra và ánh đuốc sáng rực rực cháy xé toác màn sương đêm biên cảnh. Tiêu Diệp biến sắc, anh lập tức nhận ra đó là toán Giáo binh của Thánh Điện Phán Quyết địa phương do Chấp sự Triệu chỉ huy.
"La bàn tầm long phát sáng rồi! Khí tức dị giáo cực mạnh ở ngay trên đỉnh núi! Mau xông lên bắt sống chúng cho ta!" Tiếng hét hống hách, tàn nhẫn của Chấp sự Triệu vang vọng từ vách đá sườn núi phía dưới. Ánh sáng từ các bảo bảo pháp tầm long của chúng đang không ngừng quét sóng định hướng thẳng về phía đền hoang phế.
"Nguy rồi, ánh sáng thần cách rò rỉ của họ đã thu hút truy binh!" Tiêu Diệp cắn răng. Nếu để Giáo binh phát hiện hai nữ tử này t tàng trữ thần lực sa ngã, họ chắc chắn sẽ bị phán quyết hỏa thiêu dã man, và bản thân anh cũng không tránh khỏi tội liên đới.
Tiêu Diệp vội vàng cúi xuống cõng nữ tử tóc tuyết (Băng Dao) lên trước. Thế nhưng, ngay khi lòng bàn tay phàm nhân của anh vừa chạm vào bờ vai lạnh giá của nàng, luồng hàn độc cực độ bạo tẩu tự vệ của Tuyết Băng cựu thần lập tức phóng ra phản phệ.
*Rắc rắc!*
Một lớp băng xanh buốt nhanh chóng lan dọc từ ngón tay lên đến cổ tay Tiêu Diệp, khiến máu huyết phàm trần của anh đông cứng tạm thời, đau đớn như có hàng vạn cây kim châm đâm sâu vào tủy xương. Tiêu Diệp đau đớn hộc ra một ngụm khí lạnh, lùi lại suýt ngã quỵ. Cánh tay phải phàm nhân bị bỏng lạnh rách da rỉ máu loang lổ.
"Khốn kiếp... lạnh quá!" Tiêu Diệp run rẩy bóp chặt cánh tay phải đau đớn. Sức mạnh của thần minh dù đã suy kiệt vẫn không phải là thứ phàm nhân vô tu vi có thể chạm vào trực tiếp.
Thế nhưng, tiếng bước chân dồn dập của Giáo binh dưới chân núi ngày càng gần, ánh đuốc đã rọi sáng cả sườn núi phía nam. Không còn thời gian để do dự nữa. Tiêu Diệp nhìn vết thương rỉ máu trên lòng bàn tay phải của mình, nhớ lại lời di thư của ông nội về huyết mạch trung hòa đặc thù của dòng họ gác đền Tiêu gia. Dòng máu của anh là thứ duy nhất không bị năng lượng thần minh bài xích.
Tiêu Diệp cắn răng áp bàn tay đang rỉ máu tươi của mình trực tiếp lên trán Băng Dao.
Ngay khi dòng máu ấm áp mang huyết mạch trung hòa chạm vào làn da tuyết lạnh của nàng, một luồng ánh sáng hoàng kim nhạt dịu mát tỏa ra tịnh hóa. Luồng hàn độc bạo tẩu đang cuộn trào quanh người Băng Dao lập tức bị làm dịu đi như gặp phải dòng nước ấm ban mai, lớp băng đá bám trên tay Tiêu Diệp cũng nhanh chóng tan chảy thành nước suối ấm áp. Sắc mặt nhợt nhạt của Băng Dao khẽ giãn ra, hơi thở của nàng dần ổn định trở lại.
"Hiệu quả thật rồi!" Tiêu Diệp vui mừng khôn xiết. Anh nhanh chóng cõng Băng Dao lên lưng bằng tay trái, tay phải rách da kéo theo nữ tử tóc đỏ (Hỏa Liên) đang nóng rực rỡ ôm sát lồng ngực. Nhiệt lượng cao từ Hỏa Liên làm bỏng rát da thịt anh, nhưng huyết mạch trung hòa rỉ ra từ vết thương tay phải đã kịp thời áp chế hỏa độc không cho bùng phát bạo tẩu chéo.
Tiêu Diệp dùng hết sức bình sinh của phàm nhân, vừa kéo vừa cõng hai nữ tử nặng nề bước lên các bậc thềm đá đổ nát hướng về phía cổng chính điện. Sức nặng của hai người khiến đôi chân phàm nhân của anh run rẩy rách da rỉ máu, lồng ngực nhói đau dữ dội do khế ước sinh mệnh phản phệ dội ngược.
Phía dưới sườn núi sườn đông, Chấp sự Triệu dẫn đầu năm mươi Giáo binh trang bị giáp nhẹ rực sáng thánh lực đã tiến sát tới cổng đền hoang phế. Con linh khuyển săn mồi của chúng gầm rú dữ dội, móng vuốt cào rách đất cát di chuyển nhanh như chớp.
"Ở ngay phía trước! Bao vây thần điện hoang phế cho ta!" Chấp sự Triệu vung roi da thánh lực rít lên tàn nhẫn.
Tiêu Diệp gầm lên một tiếng dứt khoát, dùng vai húc mạnh cánh cửa gỗ sồi nặng nề của chính điện mở ra, đưa hai nàng vào trong nền đá lạnh buốt. Anh vội vàng rút chiếc Chìa khóa sắt Vô Cực rỉ sét loang lổ từ hông ra, cắm mạnh vào ổ khóa đồng cổ trên bệ thờ chính điện trận nhãn.
*Cạch!*
Tiêu Diệp nhỏ một giọt máu tươi từ bàn tay phải bị thương trực tiếp lên tâm Bạch Ngọc La Bàn đặt tại bệ thờ.
Ngay lập tức, một màn sương mỏng màu hoàng kim nhạt từ bệ thờ bùng phát lan rộng, kích hoạt Quy tắc phi vũ lực kết giới bảo hộ tối cao của Vô Cực Thần Điện. Toàn bộ ngôi đền hoang phế lơ lửng sương mù dày đặc dâng lên che phủ hoàn toàn khí tức thần năng rò rỉ, biến kiến trúc đền thờ cổ thành một bóng mờ hư ảo hòa lẫn hoàn toàn vào vách đá tối tăm hoang mạc hoang vu.
Chỉ một giây sau khi kết giới kích hoạt, Chấp sự Triệu dẫn quân xông vào sân đền hoang phế hoang vắng. Con linh khuyển săn mồi đột ngột dừng lại, xoay tròn mất phương hướng rồi sủa loạn xạ vào không khí rỗng tuếch.
"Khốn kiếp! Khí tức dị giáo biến mất rồi?" Chấp sự Triệu giận dữ nhìn la bàn tầm long đang xoay loạn xạ trên tay, gã vung roi da quất mạnh xuống đất cát rít lên tức tối: "Lục soát kỹ sườn núi phía nam cho ta! Chúng không thể bay lên trời được!"
Bên trong chính điện tối tăm che khuất hoàn toàn tầm mắt bên ngoài, Tiêu Diệp nghe tiếng bước chân Giáo binh tháo chạy đi hướng khác mới thở phào nhẹ nhõm, ngã quỵ xuống nền đá lạnh buốt bên cạnh hai nàng, lồng ngực phập phồng thở dốc vì kiệt sức.
Đúng lúc này, hai đôi mắt—một xanh lam lạnh buốt như băng sương ngàn năm, một đỏ rực rực cháy như lửa hận thiên giới—đồng loạt bừng mở trong bóng tối, chĩa thẳng ánh nhìn kiêu ngạo, cảnh giác tột độ vào phu gác đền phàm nhân nghèo khổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!