Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Chấp pháp bao vây, đồng sinh cứu phu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lạnh giá của đêm muộn bao phủ toàn bộ Phong Lôi đình, mang theo hơi ẩm buốt giá và mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan. Trên đài gỗ cao vút ngoại môn Quy Nguyên Tông, Triệu Vô Cực vẫn đang quỳ sụp trong vũng máu, cánh tay phải nát vụn rủ xuống như một khúc củi mục, tiếng gào thét đau đớn của gã thưa dần rồi hóa thành những tiếng rên rỉ vô lực. Bạch Tuyết bên cạnh thì mặt cắt không còn một giọt máu, đôi môi búp bê rách toác rỉ máu tươi do thần thức bị phản phệ cực nặng. Hàng vạn tạp dịch và phu mỏ đứng dưới đài gỗ hoàn toàn câm lặng, ánh mắt họ nhìn Lâm Dạ không còn là nhìn một gã gác mộ phế vật hèn mọn, mà là nhìn một vị kiếm ma vô tâm vừa từ cõi chết trở về gieo rắc tai ương.


Thế nhưng, sự im lặng ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi những tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang dội từ phía cổng chính ngoại môn. Bóng tối chập chờn dưới ánh đuốc đột ngột bị xé rách bởi hàng trăm luồng sát khí lạnh lẽo.


"Chấp Pháp Đường Quy Nguyên Tông hành sự! Kẻ nào dám làm loạn, giết không tha!"


Một tiếng quát như sấm nổ vang lên, kéo theo đó là hàng trăm lính canh tuần tra vũ trang hạng nặng, mặc giáp sắt xỉn màu, tay cầm trường thương và gậy sắt khổng lồ rầm rập bao vây chặt lấy toàn bộ Phong Lôi đình. Dẫn đầu đám quân tuần tra là một nam tử mặc đạo bào chấp sự màu xám đậm hung dữ, khuôn mặt đầy sẹo rỗ ngang dọc dữ tợn, đôi mắt ti hí luôn tỏa ra luồng sát cơ lạnh người.


Gã chính là Ngô Pháp, đệ tử chấp pháp hung hãn bậc nhất dưới trướng Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh.


Ngô Pháp bước lên thềm đá Phong Lôi đình, đôi mắt đầy sẹo liếc nhìn cánh tay phải nát vụn của Triệu Vô Cực, rồi dừng lại trên người Bạch Tuyết đang run rẩy. Khóe mắt gã giật mạnh một cái, sát ý trong lòng bùng lên dữ dội. Gã không ngờ một gã phu gác mộ phế mạch bấy lâu nay lại có thể đại náo ngoại môn, phế đi đệ nhất thiên tài Luyện Khí tầng chín ngay trước mắt hàng vạn người. Tuy nhiên, với tu vi Luyện Khí tầng bảy của một chấp pháp giả giàu kinh nghiệm, gã không hề có chút hoảng loạn. Trong mắt gã, Lâm Dạ chẳng qua chỉ là một thể tu phàm nhân may mắn học được vài chiêu Thiết Bộ Sam rách nát, hoặc sử dụng tà thuật ngụy trang khí tức để đánh lén mà thôi.


"Lâm Dạ!" Ngô Pháp cười lạnh, giọng nói trầm đục vang vọng khắp quảng trường. "Ngươi cấu kết với tà ma, sát hại đồng môn Trương Cường, nay lại cả gan phế bỏ Triệu sư huynh ngay tại Phong Lôi đình, vạch trần quy tắc tông môn. Tội ác của ngươi đã chất cao như núi, Chấp Pháp Đường đêm nay sẽ bẻ gãy toàn bộ xương cốt của ngươi, ném vào lôi trì hiến tế để tạ tội với trời đất!"


Lâm Dạ đứng thẳng trên đài gỗ, thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân vẫn hờ hững vác trên vai phải. Ánh mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách của anh phẳng lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng. Anh không thèm đáp lời Ngô Pháp, bởi đối với anh, mọi lời nói của lũ ngụy quân tử tiên môn đều là những tiếng sủa vô nghĩa. Dưới lớp áo vải thô rách, hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn mới đúc đang nhẹ nhàng rung động, hấp thụ linh áp Luyện Khí tầng bảy của Ngô Pháp như một luồng gió mát.


Nhìn thấy thái độ thản nhiên đến đáng sợ của Lâm Dạ, Ngô Pháp cảm thấy lòng tự tôn của một chấp pháp giả bị sỉ nhục nặng nề. Gã liếc nhìn đám phu mỏ đang đứng run rẩy dưới đài, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và nham hiểm. Gã biết, điểm yếu duy nhất của gã phế vật gác mộ này chính là đám phu mỏ hèn mọn bấy lâu nay vẫn chia sẻ cơm áo với anh.


"Muốn đóng vai anh hùng cứu thế sao? Để ta xem cột sống của ngươi cứng đến mức nào!" Ngô Pháp rít lên qua kẽ răng. Gã đột ngột vung tay phải, một sợi xích sắt rỉ sét loang lổ, tỏa ra u quang đen kịt và oán khí nồng nặc xé rách không khí lao vút xuống dưới đài.


Đó chính là Phệ Hồn Tỏa, pháp bảo trói buộc tàn bạo do Thần Điện Chấp Pháp ban phát, chuyên dùng để hành hình phạm nhân tội tộc.


"Phập!"


Một tiếng động rợn người vang lên. Đầu nhọn hoắt bám đầy gai sắt của sợi xích Phệ Hồn Tỏa cắm sâu vào xương quai xanh của A Sâm – gã phu mỏ dũng cảm vừa bước lên định bảo vệ Lâm Dạ.


"Á... bực!"


A Sâm thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Sợi xích sắt rỉ sét như một loài ký sinh trùng đói khát, lập tức kích hoạt trận pháp hút huyết khí. Từng luồng huyết khí tinh thuần và sinh mệnh lực của A Sâm bị sợi xích điên cuồng bòn rút, truyền ngược về phía Ngô Pháp. Gương mặt ngăm đen khỏe mạnh của gã phu mỏ phàm nhân trong nháy mắt trở nên trắng bệch, khô héo, da thịt toàn thân co rút lại trong đau đớn xé rách xương quai xanh.


"A Sâm huynh!" Đám phu mỏ xung quanh hoảng loạn hét lên, nhưng không một ai dám chạm vào sợi xích đang tỏa ra oán khí đen kịt ăn mòn linh hồn kia.


Ngô Pháp nắm chặt đầu xích còn lại, cười lớn tự phụ đầy điên cuồng: "Lâm Dạ! Gã phu mỏ này bấy lâu nay vẫn bao che cho ngươi, chịu đòn thay ngươi dưới hầm mỏ. Đêm nay, nếu ngươi không tự bẻ gãy hai chân, quỳ xuống chịu trói trước Chấp Pháp Đường, ta sẽ dùng Phệ Hồn Tỏa hút cạn từng giọt máu, biến gã thành một cái xác khô không hồn ngay trước mặt ngươi!"


"Lâm... Lâm Dạ đệ đệ... đừng quỳ!" A Sâm dù đang chịu đựng nỗi đau xé rách linh hồn, vẫn cắn chặt răng rỉ máu, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Lâm Dạ gào lên. "Đám tiên nhân chó săn này... không bao giờ giữ lời đâu! Đừng để chúng... bẻ gãy cột sống của em! Chạy đi!"


Chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực Lâm Dạ đột ngột thắt lại. Đôi mắt u lam sau lớp băng gạc xám rách co rút kịch liệt. Anh nợ Lâm gia huyết hải thâm thù, đạo tâm vốn dĩ đã hóa ma lạnh lùng, nhưng A Sâm là người huynh đệ phàm nhân duy nhất mang lại chút ấm áp nhân tính cho anh trong những ngày đầu tăm tối dưới hầm mỏ sâu. Anh không thể trơ mắt nhìn A Sâm chết thảm dưới tay gã chấp pháp tàn bạo này.


Nhưng nhục thân của anh hiện tại mới chỉ đúc được hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn, đan điền vẫn trống rỗng rách nát. Nếu bộc phát toàn lực chiến đấu trực diện với hàng trăm lính canh vũ trang hạng nặng và Ngô Pháp, anh chắc chắn sẽ làm rò rỉ ma khí thái cổ cực mạnh, thu hút sự chú ý trực tiếp của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh (Trúc Cơ Đỉnh Phong) khi nhục thân chưa sẵn sàng gánh chịu lôi phạt. Anh cần một kế hoạch mưu trí hơn.


Lâm Dạ khẽ nhắm mắt, bàn tay thô ráp thọc sâu vào ngực áo vải thô rách bám đầy bụi quặng, chạm vào mảnh ngọc cổ rỉ sét của phụ thân – Lâm Gia Di Vật Ngọc Bội.


"Tam thúc từng nói, mảnh ngọc này chứa tàn trận Đồng Sinh Khế cổ xưa của tội tộc..." Lâm Dạ thầm nghĩ trong thức hải. Anh dùng móng tay ma cốt quẹt mạnh vào lòng bàn tay phải, ép ra một giọt máu màu đen nhạt tinh thuần, nhỏ thẳng vào vết rạn nứt trên mảnh ngọc cổ.


*Vù...*


Mảnh ngọc cổ rỉ sét bỗng chốc rung động kịch liệt, phát ra một luồng u quang đỏ sẫm tà dị. Một trận pháp cổ xưa dệt bằng máu tươi âm thầm kích hoạt bên trong ngực áo Lâm Dạ. Anh khẽ lẩm nhẩm quyết pháp, thi triển Đồng Sinh Cộng Tử Khế.


"Đồng sinh cộng tử, huyết mạch tương liên!"


Từ lồng ngực quấn băng gạc đen của Lâm Dạ, một sợi tơ ánh sáng màu đỏ sẫm mờ ảo đột ngột bắn ra, xuyên qua không gian sương mù lạnh giá, cắm thẳng vào lồng ngực của A Sâm đang thoi thóp dưới đài gỗ.


*Oành!*


Một chấn động tinh thần vô hình nổ tung trong thức hải của cả hai người.


Trong nháy mắt khế ước sinh mệnh được thiết lập, thương thế rách thịt rỉ máu và lực ăn mòn linh hồn của Phệ Hồn Tỏa trên vai A Sâm tự động chuyển dịch một nửa sang nhục thân của Lâm Dạ.


"Hự..."


Lâm Dạ khẽ hừ một tiếng, lồng ngực quấn băng gạc đen của anh đột ngột rách toác ra một đường dài. Máu đen nhạt phun trào ra ngoài băng gạc, nhuộm đen cả một mảng áo vải thô. Xương quai xanh phải bẩm sinh rỉ sét của anh vang lên những tiếng rên rỉ rắc rắc đầy đau đớn như thể đang bị hàng vạn chiếc kim sắt nung đỏ đâm vào.


Thế nhưng, dưới đài gỗ, phép màu đã xảy ra.


Vết thương rỉ máu đen kịt trên vai A Sâm đột ngột dừng chảy máu. Luồng oán khí đen ngòm đang ăn mòn linh hồn gã phu mỏ bị sợi tơ đỏ sẫm cưỡng ép rút đi hoàn toàn, truyền dẫn thẳng vào người Lâm Dạ. Sắc mặt trắng bệch của A Sâm dần lấy lại chút hồng hào phàm nhân, hơi thở dồn dập bắt đầu ổn định trở lại. Gã ngơ ngác nhìn lồng ngực mình, rồi kinh hoàng nhìn về phía Lâm Dạ đang rỉ máu đen đầy ngực:


"Lâm Dạ đệ đệ... em... em đã làm gì vậy? Tại sao vết thương của anh lại..."


"Không có gì." Lâm Dạ phẳng lặng đáp, giọng nói vẫn không một chút run rẩy dù nhục thân đang phải gánh chịu nỗi đau đớn xé rách da thịt tột cùng.


Đối với phàm nhân phế mạch, lực ăn mòn của Phệ Hồn Tỏa là chí mạng. Nhưng đối với Lâm Dạ, người sở hữu bộ xương ma cốt nhị đoạn, luồng oán khí và huyết khí bị hút đi kia khi truyền vào người anh liền bị hai mươi khúc xương sườn hắc ngọc điên cuồng nuốt chửng. Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết tự động vận hành, chuyển hóa oán khí tà ác thành chất dinh dưỡng tinh thuần nhất để tôi luyện và làm dịu đi những vết rạn nứt trên xương sườn mới đúc.


Nói cách khác, Phệ Hồn Tỏa của Chấp Pháp Đường đang vô tình trở thành một công cụ chuyển dịch năng lượng hoàn hảo, giúp Lâm Dạ rèn cốt thông qua khế ước đồng sinh!


Ngô Pháp đứng trên đài gỗ chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mắt ti hí trợn tròn đầy vẻ kinh ngạc và hoài nghi. Gã giật mạnh sợi xích Phệ Hồn Tỏa hòng gia tăng lực hút huyết khí, nhưng kinh ngạc nhận ra toàn bộ oán khí ăn mòn từ pháp bảo đều bị nhục thân của Lâm Dạ hấp thụ trơn tru thông qua sợi tơ đỏ sẫm, không hề gây ra bất kỳ phản ứng tổn thương chí mạng nào cho linh hồn anh. Lâm Dạ vẫn đứng thẳng như một cây tùng già giữa bão tuyết, ánh mắt u lam sau lớp băng gạc xám rách nhìn gã đầy lạnh lùng sòng phẳng.


"Tà thuật! Đây chắc chắn là tà thuật hiến tế của tội tộc!" Ngô Pháp gầm lên điên cuồng để che giấu sự hoảng sợ đang nhen nhóm trong lòng. Gã quay sang ra lệnh cho đám lính canh tuần tra vũ trang hạng nặng xung quanh: "Lũ ngu xuẩn kia! Còn đứng đờ ra đó làm gì? Mau dùng xích sắt khóa chặt tứ chi gã lại cho ta! Đêm nay ta phải lột da tráo xương gã!"


"Rõ!"


Bốn tên lính canh chấp pháp lực lưỡng, tu vi Luyện Khí tầng năm lập tức lao lên đài gỗ. Chúng vung ra bốn sợi xích sắt hắc thiết nặng nề bám đầy oán khí, quấn chặt lấy hai tay và hai chân của Lâm Dạ hòng ép anh quỳ xuống chịu trói.


"Lâm Dạ! Chết đi!" Một tên lính canh cười gằn, dùng lực quật mạnh sợi xích hắc thiết.


Lâm Dạ thản nhiên đứng im, để mặc cho xích sắt quấn chặt lấy nhục thân mình. Thế nhưng, ngay khi bốn sợi xích sắt vừa siết chặt vào da thịt anh, hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn trong lồng ngực anh đột ngột phát ra một tiếng rung động trầm ấm vô hình.


Ma Cốt Phản Phệ kích hoạt!


Một luồng ma lực tịch diệt màu đen bóng từ sâu trong tủy cốt bộc phát ra ngoài nhục thân, truyền thẳng vào bốn sợi xích sắt hắc thiết.


*Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!*


Bốn tiếng nổ giòn giã vang lên đồng loạt. Bốn sợi xích sắt hắc thiết nặng nề cứng cáp trong nháy mắt bị chấn vỡ thành hàng vạn mảnh vụn sắt đen bắn tung tóe khắp đài gỗ. Luồng kình lực phản chấn tàn bạo thổi bay bốn tên lính canh chấp pháp văng ra xa mười trượng, ngã rầm xuống đất hộc máu tươi liên tục, xương cánh tay cầm xích bị bẻ gãy hoàn toàn thành thịt vụn.


"Cái gì?"


Đám lính canh tuần tra xung quanh hoảng sợ lùi lại một bước lớn. Sức mạnh nhục thân của gã gác mộ phế thải này đã hoàn toàn vượt ngoài tầm hiểu biết của tu sĩ Luyện Khí ngoại môn.


Ngô Pháp tức giận đến mức gương mặt đầy sẹo rỗ tím tái lại. Gã biết nếu đêm nay không đích thân khuất phục được Lâm Dạ ngay tại đây, gã sẽ không thể ăn nói với Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh. Gã bước lên một bước, linh lực màu vàng đất nặng nề của tu sĩ Luyện Khí tầng bảy bùng phát toàn diện, chấn nứt cả mặt đài gỗ Phong Lôi đình.


Từ trong tay áo rộng của Ngô Pháp, một cây roi sắt gai rỉ sét dài mười trượng, tỏa ra những tiếng nổ lách tách của lôi điện tím sẫm đột ngột xuất hiện.


Đó là roi lôi đình hành hình, pháp bảo chuyên dùng bẻ xương cốt các đệ tử phản nghịch của Quy Nguyên Tông.


"Phế vật hèn mọn! Đan điền của ngươi trống rỗng rách nát, ta xem nhục thân Thiết Bộ Sam của ngươi chịu được mấy roi lôi đình này!" Ngô Pháp gầm lên. Gã vung mạnh cánh tay đầy sẹo rỗ, cây roi lôi đình rít gió xé rách không khí, mang theo những tia sét màu tím bạo liệt quất mạnh vào lưng Lâm Dạ hòng bắt anh quỳ sụp xuống đất.


Lâm Dạ khẽ nhíu mày. Anh hoàn toàn có thể dùng Vô Ảnh Kiếm Bộ để tránh né đòn đánh này, nhưng đôi mắt u lam sau lớp băng gạc của anh lại liếc nhìn về phía bả vai và cánh tay phải bẩm sinh rỉ sét của mình.


"Xương cánh tay phải và quai xanh của ta bấy lâu nay vẫn chưa hoàn thành ma hóa hoàn chỉnh..." Lâm Dạ thầm tính toán trong đầu. "Sấm sét lôi đình của Chấp Pháp Đường tuy tàn bạo, nhưng lại chứa đựng sát ý chân thực cực mạnh của tiên môn. Đây chính là búa rèn tốt nhất để ta đập nát phàm cốt cánh tay phải, kích hoạt ma cốt tái sinh!"


Nghĩ đến đây, Lâm Dạ chủ động thu hồi ma lực phòng ngự trên lưng, chỉ vận hành Thiết Bộ Sam phàm nhân ngụy trang bên ngoài, gồng mình đón nhận nhát quất trực diện của roi lôi đình.


*Chát!*


Một tiếng nổ sấm sét kinh hoàng vang dội khắp Phong Lôi đình.


Cây roi lôi đình quất mạnh vào tấm lưng gầy gò của Lâm Dạ. Sấm sét màu tím bạo liệt lập tức thiêu rụi hoàn toàn lớp y phục vải thô xám rách, để lại một vết bỏng rách da nát thịt sâu hoắm kéo dài từ vai trái xuống hông. Da thịt trên lưng anh nứt toác, máu đen nhạt phun trào dữ dội (cost paid). Linh lực lôi điện tàn bạo điên cuồng luồn lách vào kinh mạch rách nát của anh, tàn phá tế bào nhục thân hòng bắt anh phải quỳ sụp chịu trói.


"Khụ!"


Lâm Dạ quỵ xuống một gối trên đài gỗ, miệng phun ra một ngụm máu đen nhạt bốc mùi ma tính tanh nồng. Nỗi đau đớn tột cùng xé rách da thịt và linh hồn khiến gương mặt tái nhợt của anh co rút lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp băng gạc xám rách.


Thế nhưng, đôi mắt u lam của anh lại rực sáng u quang tà dị đầy phấn khích ngầm.


"Vẫn chưa đủ... sát ý của ngươi vẫn chưa đủ mạnh để đập nát xương bả vai phải của ta!" Lâm Dạ thầm gầm rú trong lòng. Anh vận hành Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết, cưỡng ép dẫn dắt toàn bộ luồng lôi điện tàn bạo đang tàn phá trên lưng dồn dập chảy vào các vết rạn nứt xương cánh tay phải và quai xanh, mượn lôi điện tích lũy oán khí rèn cốt.


Ngô Pháp nhìn Lâm Dạ bị quật quỵ xuống một gối, liền ngửa cổ cười lớn tự phụ đầy điên cuồng. Gã nghĩ roi lôi đình của mình đã phế bỏ hoàn toàn sức chống cự của gã phế vật gác mộ:


"Ha ha ha! Tên súc vật tội tộc ngu ngốc! Chịu một roi lôi đình của lão tử thì kinh mạch nát vụn, xương cốt rã rời rồi chứ? Để xem ngươi còn cứng đầu được đến bao giờ!"


Ngô Pháp cười lớn tự phụ giật mạnh sợi xích Phệ Hồn Tỏa hòng thu hồi pháp bảo và hút cạn sinh mệnh lực còn lại của A Sâm để kết liễu thế cục.


Thế nhưng, nụ cười điên cuồng trên gương mặt đầy sẹo rỗ của gã chấp sự đột ngột đông cứng lại.


Ngô Pháp giật mạnh sợi xích sắt rỉ sét Phệ Hồn Tỏa liên tục ba lần, nhưng sợi xích vàng rực oán khí đen kịt vẫn cắm chặt vào vai A Sâm, không hề di chuyển dù chỉ một phân. Ngược lại, từ đầu sợi xích Phệ Hồn Tỏa cắm trên vai A Sâm, luồng oán khí ăn mòn đen ngòm khổng lồ tích lũy vạn năm từ lôi trì hiến tế đang điên cuồng quay ngược dòng chảy, dồn dập tuôn vào sợi tơ đỏ sẫm của Đồng Sinh Cộng Tử Khế, rồi bị nhục thân của Lâm Dạ hấp thụ sạch sẽ không còn một giọt.


Lồng ngực quấn băng gạc đen của Lâm Dạ phát ra u quang đỏ sẫm rực rỡ xuyên thấu qua lớp áo rách bốc cháy lôi điện. Toàn bộ oán khí ăn mòn linh hồn của pháp bảo Phệ Hồn Tỏa đều bị nhục thân và bộ xương ma cốt sườn nhị đoạn của Lâm Dạ hấp thụ trơn tru, biến thành nguồn dinh dưỡng tịnh hóa vết thương trên lưng anh mà không gây ra bất kỳ phản ứng tổn thương hay suy giảm thần thức nào.


Lâm Dạ từ từ đứng thẳng dậy trước sự kinh ngạc tột độ của vạn người. Anh lạnh lùng nhìn Ngô Pháp đang sững sờ run rẩy, giọng nói phẳng lặng như ma thần vang lên giữa đêm tối lạnh giá:


"Ngô Pháp, trò chơi bẻ xương của ngươi... đêm nay kết thúc ở đây được rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!