Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đại náo ngoại môn, đập nát tay kiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi quặng xám xịt từ sâu dưới lòng đất. Đêm nay, Phong Lôi đình của Quy Nguyên Tông ngoại môn rực sáng ánh lửa đuốc. Hàng vạn cây đuốc dầu thông cháy bừng bừng, hắt những bóng lửa chập chờn lên những dải lụa trắng xóa treo quanh đài gỗ cao vút.


Đây là đại hội phân phát đan dược cứu tế phu mỏ. Trên đài cao, Bạch Tuyết mặc một bộ y phục hồng nhạt thướt tha, khuôn mặt búp bê lương thiện lộ rõ vẻ u sầu, đôi mắt ngấn lệ như thể đang xót thương cho hàng trăm mạng người vừa bị chôn sống trong vụ sập hầm lò số 9 hai ngày trước. Nàng ta khẽ nghiêng người, bàn tay mảnh mai ban phát từng viên đan dược phế thải bám đầy tạp chất cho đám phu mỏ đang run rẩy quỳ bên dưới, giọng nói dịu dàng vang lên đầy giả tạo:


"Mọi người hãy nhận lấy những viên Thối Thể Dịch này. Quy Nguyên Tông chúng ta luôn coi phu mỏ như người nhà. Vụ sập hầm lò số 9 là một thiên tai ngoài ý muốn, bổn cô nương cùng Triệu sư huynh vô cùng đau lòng..."


Đứng ngay bên cạnh nàng ta, ngoại môn đệ nhất Triệu Vô Cực chắp tay sau lưng, thân hình vạm vỡ như gấu xám đứng sừng sững dưới ánh đuốc. Bộ đạo bào ngoại môn bó sát lộ ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt đầy thịt ngang ngược quét qua đám tạp dịch và phu mỏ bên dưới với vẻ khinh bỉ ẩn giấu. Gã hắng giọng, linh áp của tu sĩ Luyện Khí tầng chín bộc phát nhẹ, ép cho hàng ngạn phàm nhân bên dưới phải cúi đầu sát đất:


"Bạch sư muội nói đúng! Ai bảo phế vật gác mộ Lâm Dạ kia tham lam vô độ, tự ý dẫn người vào khu vực cấm khai thác làm sập hầm? Gã chết nát thây dưới hàng vạn tấn đá là đáng đời! Quy Nguyên Tông ta không những không phạt gia quyến gã, mà còn ban phát linh dược an ủi các ngươi. Các ngươi còn không mau dập đầu tạ ơn?"


Đám phu mỏ bên dưới run rẩy, không một ai dám ho he nửa lời. Họ biết rõ hầm lò số 9 sập là do Triệu Vô Cực cố ý kích nổ phù chú hỏa diễm hòng chôn sống Lâm Dạ, nhưng dưới ách thống trị tàn bạo của ngoại môn ác bá, phàm nhân lấy gì để phản kháng? Họ chỉ có thể cắn răng nhận lấy những viên dược cặn bã, cúi đầu chịu nhục.


"Tạ ơn... tạ ơn tiên nhân ban dược..."


"Cộc... cộc... xẹt..."


Đột nhiên, từ phía bóng tối âm u của con đường mòn dẫn lên phế quặng số 9, một thanh âm nặng nề và quái dị vang lên. Đó là tiếng kim loại rỉ sét khổng lồ kéo lê trên đá quặng nứt nẻ, tạo ra những tia lửa xám xịt trong đêm tối.


Thanh âm ấy không lớn, nhưng lại mang theo một nhịp điệu trầm vững, lạnh lẽo đến đáng sợ, lấn át cả tiếng gió rít và tiếng khóc than dưới đài gỗ. Hàng vạn ánh mắt của đám tạp dịch và phu mỏ đồng loạt quay lại nhìn về phía bóng tối.


Từ trong sương mù xám xịt, một bóng người gầy gò thản nhiên bước ra.


Lâm Dạ mặc bộ y phục phu mỏ vải thô xám rách nát bám đầy bụi than quặng. Sắc mặt anh vẫn tái nhợt do thiếu dinh dưỡng, nhưng đôi mắt u lam sắc bén ẩn sau lớp băng gạc xám quấn quanh mặt lại sáng rực như hai ngọn đèn u minh. Đặc biệt, dưới lớp áo vải thô rách, lồng ngực của anh được quấn chặt bằng một dải băng gạc đen tuyền mới tinh. Lớp băng gạc đen ấy như một xiềng xích vô hình, cố gắng nén chặt luồng u quang đỏ sẫm đang rục rịch rò rỉ từ hai mươi khúc xương sườn ma cốt hắc ngọc bên trong.


Trên vai phải của anh, thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân rỉ sét loang lổ được vác một cách hờ hững. Phần mũi kiếm kéo lê dưới đất chính là nguồn cơn của tiếng động quái dị vừa rồi.


Lâm Dạ vẫn sống!


"Ngươi... ngươi..." Bạch Tuyết trợn tròn đôi mắt búp bê, chiếc lọ sứ đựng đan dược trên tay nàng ta rơi xuống đất, vỡ tan tành. Những viên đan dược phế thải lăn lóc trong bùn đất, giống hệt như bộ mặt giả tạo của nàng ta lúc này.


Triệu Vô Cực đứng bật dậy, gương mặt đầy thịt co rút kịch liệt, trong mắt lóe lên sự kinh hoàng tột độ xen lẫn nghi ngờ: "Lâm Dạ? Làm sao có thể! Ngươi đã bị chôn sống dưới hàng vạn tấn đá hắc thiết, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng không thể thoát ra! Ngươi là người hay là quỷ?"


Đám phu mỏ bên dưới xôn xao dữ dội. A Sâm đứng trong góc tối, đôi bàn tay trần siết chặt, đôi mắt rưng rưng nhìn vị thiếu chủ vẫn bình an vô sự bước ra từ cõi chết.


Lâm Dạ dừng bước ngay trước thềm đá của Phong Lôi đình. Anh khẽ hạ thanh Phế Thiết Trọng Kiếm xuống đất, tạo ra một tiếng *Uỳnh* trầm đục chấn động cả đài gỗ. Đôi mắt u lam của anh quét qua đống đan dược vỡ nát dưới đất, rồi dừng lại trên khuôn mặt của Triệu Vô Cực, giọng nói phẳng lặng như nước hồ chết vang lên:


"Triệu Vô Cực, ngươi nói ta tự ý làm sập hầm lò số 9? Vậy ba viên phù chú hỏa diễm ngoại môn dán quanh cột trụ hầm lò là từ đâu ra? Ngươi nói muốn an ủi vong linh phu mỏ? Vậy mạng sống của mười hai phu mỏ bị ngươi chôn sống dưới hầm lò số 9, ai sẽ đứng ra trả nợ máu sòng phẳng?"


Lời vừa nói ra, toàn trường im phăng phắc. Sự thật tàn khốc về vụ sập hầm bị Lâm Dạ vạch trần ngay trước bàn dân thiên hạ.


"Câm miệng! Tên phế vật tội tộc hèn mọn kia!" Triệu Vô Cực gầm lên điên cuồng, lòng tự phụ của gã ngoại môn đệ nhất bị dẫm đạp thô bạo trước hàng vạn tạp dịch. Gã biết nếu không lập tức giết chết Lâm Dạ để diệt khẩu, uy tín và danh tiếng của gã tại ngoại môn sẽ hoàn toàn sụp đổ. "Dám ngậm máu phun người, bôi nhọ thanh danh của tiên môn! Đêm nay lão tử sẽ băm vằn ngươi ngay tại Phong Lôi đình này!"


Triệu Vô Cực bước lên một bước, linh áp Luyện Khí tầng chín bộc phát toàn diện. Gã vận hành Quy Nguyên Thiết Thể Quyết, công pháp rèn luyện nhục thân tối cao của ngoại môn. Trong nháy mắt, làn da trên toàn thân Triệu Vô Cực đổi sang màu đồng cổ bóng dầu, cứng cáp như sắt đá. Linh lực hỏa diễm màu vàng đất nặng nề cuộn trào quanh nắm đấm khổng lồ của gã.


"Chết đi cho ta!"


Triệu Vô Cực lao tới như một con mãnh thú, nắm đấm mang theo kình lực ngàn cân nện thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ. Gã muốn một quyền đập nát tim và xương sườn của đối thủ giống như cách Trương Cường đã làm.


Lâm Dạ nhìn nắm đấm đang lao tới, nhưng anh không hề né tránh. Anh thản nhiên đứng im, đôi mắt u lam bình tĩnh quan sát góc phát lực của đối thủ.


Anh muốn kiểm tra. Anh muốn dùng sát ý chân thực của gã ngoại môn đệ nhất này để thử nghiệm độ cứng cáp của hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn vừa đúc thành công dưới đáy hồ nước tủy.


"Sư phụ! Tránh ra!" Diệp Phong đứng dưới đài cao hét lên trong hoảng loạn.


"Oành!"


Nắm đấm màu đồng cổ của Triệu Vô Cực nện thẳng vào chính giữa lồng ngực quấn băng gạc đen của Lâm Dạ. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kình lực bạo liệt từ nắm đấm thổi bay bụi đất xung quanh, làm nứt nẻ những phiến đá dưới chân Lâm Dạ.


Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo lại khiến toàn bộ Phong Lôi đình rơi vào sự im lặng chết chóc.


Lâm Dạ không hề lùi lại nửa bước. Gương mặt anh phẳng lặng không một chút gợn sóng đau đớn. Nắm đấm ngàn cân của Triệu Vô Cực nện vào ngực anh giống như đập vào một bức tường thành hắc ngọc vạn năm, không thể làm nhục thân anh suy chuyển dù chỉ một phân.


Dưới lớp băng gạc đen, hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn tự động cộng minh, phát ra những tiếng rung động trầm ấm xua tan hoàn toàn kình lực của Quy Nguyên Thiết Thể Quyết. Kình lực bạo liệt bị ma cốt nuốt chửng trơn tru, biến thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng tủy cốt bên trong. Chỉ có lớp da thịt phàm nhân bên ngoài ngực anh bị rạn nứt nhẹ do linh áp bộc phát, rỉ ra vài giọt máu đen nhạt (cost paid).


"Cái... cái gì?" Triệu Vô Cực trợn trừng mắt, cảm giác đau đớn từ khớp ngón tay truyền về khiến gã run rẩy. Gã có cảm giác nắm đấm của mình vừa nện vào một món pháp bảo phòng ngự cấp cao của tu sĩ Kim Đan, chứ không phải nhục thân của một gã phế vật phế mạch.


"Quy Nguyên Thiết Thể Quyết của ngươi... chỉ có thế này thôi sao?" Lâm Dạ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Triệu Vô Cực, giọng nói chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng. "Đến lượt ta."


Bạch Tuyết đứng phía sau thấy thế cục bất ổn, đôi mắt lóe lên sát cơ rắn rết. Nàng ta lén lút bấm quyết, vận hành Mê Hồn Thuật từ xa. Một luồng hương thơm ngọt ngào tà tị lan tỏa, đôi mắt nàng ta phát ra u quang hồng nhạt hòng thao túng thần trí của Lâm Dạ, khiến anh phân tâm.


Nhưng ngay khi luồng mê hồn lực vừa chạm đến thức hải của Lâm Dạ, ý chí thực thể tối cổ bên trong linh hồn anh lập tức thức tỉnh. Thần Thức Chấn Nhiếp Thuật tự động bộc phát, một luồng thần áp vô hình, lạnh lẽo như vực sâu vạn trượng dội ngược lại đạo tâm của Bạch Tuyết.


"Hự!"


Bạch Tuyết hét thảm một tiếng, đạo tâm rạn nứt dữ dội. Nàng ta bị phản phệ thần thức cực nặng, đôi môi búp bê rách toác, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả chiếc cằm trắng bệch. Nàng ta ngã quỵ xuống đài gỗ, ôm đầu gào thét đau đớn.


Lâm Dạ không thèm liếc nhìn nàng ta lấy một cái. Anh vặn mình, hai bả vai ma cốt phát lực cộng minh. Bàn tay phải quấn băng gạc nắm chặt lấy chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân, vung mạnh lên không trung.


"Phôi Kiếm Trảm!"


Lâm Dạ chém mạnh thanh trọng kiếm gỉ sét xuống đất.


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mặt đất đá của Phong Lôi đình bị xé rách ra một đường rãnh khổng lồ kéo dài mười trượng. Một luồng sóng xung kích oán khí màu đen bóng, ngưng tụ từ oán niệm vạn năm của kiếm mộ, cuộn trào dâng cao như thủy triều đen, vây quét thẳng về phía Triệu Vô Cực.


Triệu Vô Cực hoảng loạn tột độ. Trong cơn sinh tử cận kề, gã điên cuồng rút ra thanh Hắc Thiết Trọng Kiếm nặng hai trăm cân của mình, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng chín vào lưỡi kiếm hòng cản đỡ đòn đánh.


"Rắc!"


Thanh sắt gỉ của Lâm Dạ chém thẳng xuống lưỡi kiếm đen của Triệu Vô Cực.


Sức nặng ba trăm cân cộng với kình lực ma cốt nhị đoạn và oán khí tàn khốc tạo ra một lực lượng áp đảo tuyệt đối. Trong tích tắc chạm nhau, thanh Hắc Thiết Trọng Kiếm của Triệu Vô Cực bị chấn gãy làm đôi. Kình lực oán khí tàn bạo không hề giảm thế, nện thẳng vào cánh tay phải của gã.


"Rắc! Rắc! Rắc!"


Tiếng xương cốt vỡ vụn giòn giã vang vọng khắp quảng trường ngoại môn. Toàn bộ xương cánh tay phải, xương cổ tay và xương ngón tay của Triệu Vô Cực bị chấn nát vụn hoàn toàn thành thịt vụn ngay trước mắt vạn người. Máu tươi và mảnh xương trắng vỡ vụn bắn tung tóe trên đài gỗ.


"A... a... tay của ta!"


Triệu Vô Cực quỳ sụp xuống vũng máu, tay trái ôm lấy cánh tay phải dập nát rủ xuống như một khúc củi mục, tiếng gào thét thảm thiết của gã xé rách màn đêm lạnh lẽo.


Toàn bộ quảng trường ngoại môn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Hàng vạn tạp dịch và phu mỏ trợn tròn mắt nhìn gã ngoại môn đệ nhất cao cao tại thượng giờ đây đang quỳ gối gào khóc dưới chân một gã phế vật gác mộ. Nỗi sợ hãi bẩm sinh đối với tiên nhân trong lòng họ hoàn toàn bị đập tan vỡ vụn.


Lâm Dạ thản nhiên vác lại thanh Phế Thiết Trọng Kiếm lên vai, đứng sừng sững giữa Phong Lôi đình như một vị ma thần tối cổ gác mộ. Anh lạnh lùng nhìn Triệu Vô Cực đang giãy dụa dưới đất:


"Triệu Vô Cực, nợ máu của hầm lò số 9, hôm nay ta thu hồi một cánh tay của ngươi trước. Mạng của ngươi, để sau này ta lấy sòng phẳng."


Đám phu mỏ phẫn nộ bên dưới bắt đầu xôn xao, một vài phu mỏ dũng cảm bước lên, nắm chặt cuốc sắt trong tay, ánh mắt rực lửa khởi nghĩa nhìn về phía Triệu Vô Cực đang tàn phế.


Nhưng niềm vui chưa kịp bùng phát, từ phía cổng chính ngoại môn, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên dồn dập. Một luồng sát khí lạnh lẽo, mang theo tiếng sấm nổ lách tách của roi lôi đình từ xa cuồn cuộn ép xuống.


Đệ tử chấp pháp Ngô Pháp dẫn theo hàng trăm lính canh tuần tra vũ trang hạng nặng, tay cầm Phệ Hồn Tỏa rỉ sét, đang đằng đằng sát khí bao vây chặt lấy toàn bộ Phong Lôi đình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!