U Minh cốt tủy, ma cốt nhị đoạn
Bóng tối dưới đáy Phế quặng mỏ số 9 lạnh lẽo và đặc quánh như vũng bùn chết.
Hàng vạn tấn đất đá hắc thiết đổ sụp sau cú kích nổ tàn bạo của Triệu Vô Cực đã chôn vùi hoàn toàn hầm lò số 9 dưới lòng đất sâu trăm trượng. Không khí nơi đây ngột ngạt, nồng nặc mùi lưu huỳnh kịch độc và bụi quặng rỉ sét. Dưới đống đổ nát khổng lồ ấy, nhục thân của Lâm Dạ đang nằm im lìm trong vũng máu đen nhạt.
Mười khúc xương sườn phàm cốt bẩm sinh rỉ sét của anh đã bị cột đá hắc thiết khổng lồ đè nghiền nát hoàn toàn thành tro bụi. Đan điền trống rỗng rách nát rò rỉ huyết khí, kinh mạch dập nát đến mức không còn một sợi nguyên vẹn. Vai trái ma cốt hắc ngọc vừa đúc ở cấp độ trước cũng xuất hiện một vết rạn nứt nhẹ do cú đón đỡ quá tải ban đầu, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt tanh nồng. Thần thức của anh mờ mịt, dao động sinh mệnh yếu ớt đến mức gần như tắt thở hoàn toàn. Giả Tử Thuật tự động vận hành, ngừng tim và tuần hoàn máu chủ động, biến anh thành một cái xác chết lạnh ngắt để che mắt thần thức dò tìm của ngoại môn Quy Nguyên Tông phía trên.
Nhưng ngay khi bóng tối tưởng chừng đã nuốt chửng tất cả, từ vết nứt địa mạch sâu dưới lưng Lâm Dạ, một luồng dịch tủy màu đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương đột ngột cuộn trào dâng lên.
Đó là U Minh Cốt Tủy. Luồng oán khí thái cổ tích lũy vạn năm dưới đáy kiếm mộ từ di cốt của cổ ma vương bị phân thây phong ấn nay sủi bọt dữ dội, dồn dập dâng cao như một loài ký sinh trùng đói khát, nhanh chóng nhấn chìm nhục thân dập nát của Lâm Dạ vào lòng hồ đen kịt.
"Lạnh..."
Đó là cảm giác đầu tiên khi ý thức của Lâm Dạ khẽ lay động. Hơi lạnh thấu xương tủy của dịch tủy ma tính không phải là cái lạnh của băng tuyết phàm trần, mà là sự tịch diệt, oán hận và tàn phá tuyệt đối ăn mòn vào sâu trong linh hồn.
"Cốt Thể Tái Sinh" – cơ chế phục hồi bị động tối thượng của Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết bị kích hoạt cưỡng ép dưới áp lực cận tử. Dịch tủy đen kịt sủi bọt, điên cuồng len lỏi qua những vết rách da thịt rách nát, thâm nhập vào lồng ngực lõm sâu không còn xương sườn của anh.
"Rắc! Rắc!"
Nỗi đau đớn tột cùng ập đến như hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy não. Dịch tủy u minh bắt đầu ăn mòn da thịt dập nát, gột rửa và phân hủy hoàn toàn những mảnh vụn phàm cốt cũ rỉ sét còn sót lại trong lồng ngực Lâm Dạ. Quá trình này không phải là sự chữa lành ôn hòa của linh dược chính đạo, mà là một cuộc tàn sát nhục thân tàn khốc: phân hủy hoàn toàn để tái cấu trúc.
Máu đen nhạt phun trào liên tục từ lồng ngực Lâm Dạ, hòa vào nước tủy đen kịt sủi bọt. Vết rạn nứt nhẹ trên ma cốt vai trái của anh cũng bị dịch tủy u minh điên cuồng gặm nhấm, gột rửa đi tạp chất phàm nhân cuối cùng còn sót lại, khiến dải xương vai hắc ngọc dần trở nên đen bóng và tinh thuần hơn.
Ngay trong khoảnh khắc nỗi đau thể xác đạt đến cực hạn, thức hải của Lâm Dạ đột ngột rung chuyển dữ dội.
Sương mù đen kịt dâng lên cuồn cuộn trong không gian tinh thần của anh. Từ trong bóng tối vô tận ấy, một bóng đen khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu hiển hóa. Đó là Cổ Ma Oán Niệm – ý chí tà ác trỗi dậy từ bộ xương ma cốt thái cổ bị chư thần phong ấn.
"Gào..."
Tiếng gầm rú trầm đục đầy sát ý vang vọng khắp thức hải Lâm Dạ, chấn động đến mức làm rạn nứt nhẹ linh hồn anh. Bóng đen khổng lồ vươn ra những xúc tu tà ác, liên tục quấn chặt lấy chân linh của Lâm Dạ, phát ra tiếng cười khàn khàn tàn bạo đầy cám dỗ:
"Nhân tộc nguyên thủy hèn mọn... Ngươi đang đau đớn đúng không? Nhục thân của ngươi đã nát vụn, gia tộc của ngươi đã thành đống tro tàn, phụ mẫu ngươi chết thảm dưới tay ngụy quân tử tiên môn, muội muội ngươi đang bị xẻ thịt trích máu làm dược nô... Ngươi có hận không?"
Ảo cảnh tăm tối đột ngột hiện ra trước mắt Lâm Dạ. Anh nhìn thấy Lâm gia phế tích rực lửa trong đêm diệt môn huyết hải. Anh nhìn thấy phụ thân Lâm Hoài Sơn vai rộng lưng thẳng bị Tào Lĩnh dùng Lôi Đình Kiếm chém đứt đầu, máu tươi nhuộm đỏ từ đường đổ nát. Anh nhìn thấy mẫu thân Diệp Thục Vy gào khóc điên cuồng, ép đan điền tự bạo để bảo vệ hai anh em anh trốn chạy. Anh nhìn thấy Lâm Dao gầy trơ xương, làn da trong suốt lộ rõ mạch máu xanh nhạt, đang bị giam cầm dưới đáy huyết trì Đan Các, máu tim bị trích ra từng giọt vào lò luyện đan.
"Hận đi! Điên cuồng đi!" Cổ Ma Oán Niệm gầm rú ghé sát tai anh, hơi thở tà ác ăn mòn thần trí Lâm Dạ. "Dâng hiến linh hồn và nhục thân này cho ta! Ta sẽ cho ngươi sức mạnh tối cổ vô địch để san bằng Quy Nguyên Tông ngay lập tức! Ta sẽ giúp ngươi xé xác Triệu Vô Cực và Tào Lĩnh thành trăm mảnh!"
Đạo tâm của Lâm Dạ bắt đầu lung lay. Sát ý điên cuồng và oán hận ngập trời bùng phát từ vết rách lồng ngực rỉ máu đen nhạt, ma tính bộc phát đe dọa nuốt chửng lý trí phàm nhân của anh. Cánh tay trái ma cốt hắc ngọc tự động rung động kịch liệt, tỏa ra u quang đỏ sẫm tà dị.
"Dạ nhi! Giữ vững đạo tâm!"
Đột ngột, một luồng kiếm ý thuần túy, thánh khiết như ánh trăng đêm khuyết bùng phát từ bức họa cổ rách nát trong thức hải. Hư ảnh bạch y mờ nhạt của kiếm tiên Liễu Thanh Huyền hiển hóa, râu dài phất phơ, xung quanh có hư ảnh vạn kiếm bay lượn bảo vệ lấy chân linh của Lâm Dạ khỏi những xúc tu tà ác của cổ ma.
"Sư phụ..." Lâm Dạ khàn giọng lẩm bẩm.
Liễu Thanh Huyền nhìn Lâm Dạ bằng ánh mắt nghiêm khắc nhưng tràn đầy lo âu: "Dạ nhi, Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết là cực hạn tự hủy pháp. Ma tính chỉ là công cụ để rèn cốt, cột sống của phàm nhân mới là thứ nâng đỡ phạt thiên! Nếu ngươi sa ngã dâng hiến linh hồn cho ma niệm, ngươi sẽ hóa thành một dã thú khát máu vô tri, vĩnh viễn không thể báo thù cho gia tộc, càng không thể cứu được Dao nhi! Hãy dùng ý chí bất khuất của phàm nhân để đè bẹp nó!"
Cổ Ma Oán Niệm tức giận gầm rú, phóng ra luồng hắc khí khổng lồ hòng dập tắt kiếm ý của Liễu Thanh Huyền: "Tàn hồn kiếm tiên mục nát! Dám cản trở ta dung hợp nhục thân! Đều phải chết!"
Nhìn kiếm ý của sư phụ mờ nhạt dần dưới sự ăn mòn của ma khí, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc trắng của Lâm Dạ đột ngột rực sáng một luồng u quang sắc bén như kiếm mang.
Nỗi đau đớn tột cùng xé rách nhục thân bấy lâu nay bỗng chốc lắng đọng lại thành một sự tỉnh táo cực hạn. Lâm Dạ cười lạnh, một nụ cười sòng phẳng, lạnh lùng và tàn nhẫn tột cùng.
Anh không điên loạn, không gào thét. Anh bước từng bước vững chắc trong thức hải, đối mặt trực diện với bóng đen khổng lồ của Cổ Ma Oán Niệm.
"Dâng hiến linh hồn cho ngươi?" Giọng nói của Lâm Dạ vang lên, phẳng lặng như mặt nước hồ chết nhưng chứa đựng kình lực chấn động thần hồn. "Ngươi chỉ là một kẻ bại trận bị chư thần phân thây phong ấn vạn năm dưới đáy kiếm mộ. Một kẻ bại trận, có tư cách gì đòi làm chủ linh hồn của ta?"
Bóng đen khổng lồ khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu co rụt đầy kinh ngạc.
Lâm Dạ chỉ tay thẳng vào trán của cổ ma, đôi mắt u lam phát ra sát cơ tịch diệt thái cổ: "Giao dịch sòng phẳng. Ngươi muốn nhục thân của ta để nhìn thấy ánh sáng mặt trời, ta muốn sức mạnh ma cốt của ngươi để báo thù phạt thiên. Chúng ta là cộng sinh, nhưng ta là chủ, ngươi là tớ! Muốn cắn nuốt ta để chiếm đoạt nhục thân? Đè xuống cho ta!"
"Oành!"
Ý chí phàm nhân bất khuất của Lâm Dạ bùng nổ như một ngọn núi lửa tịch diệt. Đạo tâm sắt đá được rèn giũa qua huyết hải thâm thù và nỗi đau đứt xương nát thịt hóa thành một thanh vô hình trọng kiếm, chém đứt hoàn toàn ảo cảnh tăm tối về đêm diệt môn.
Anh không trốn tránh oán hận, anh dùng sự sòng phẳng để ngự trị oán hận.
Cổ Ma Oán Niệm gào thét thảm thiết khi bị ý chí phàm nhân của Lâm Dạ đè bẹp, buộc phải thu hồi các xúc tu tà ác, co rụt ngược vào sâu trong bộ xương.
Cùng lúc đó, dưới đáy hồ U Minh Cốt Tủy trì, quá trình đúc cốt đạt đến bước ngoặt quyết định. Dịch tủy đen kịt sủi bọt dữ dội, điên cuồng tuôn vào lồng ngực dập nát của Lâm Dạ.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Những khúc xương sườn phàm cốt cũ nát vụn hoàn toàn biến mất, thay thế vào đó là những khúc xương mới đang thành hình từ dịch tủy u minh. Từng khúc, từng khúc một... mười khúc, mười lăm khúc...
Cho đến khúc xương sườn thứ hai mươi.
Toàn bộ lồng ngực của Lâm Dạ hoàn thành ma hóa hoàn mỹ. Hai mươi khúc xương sườn mới giờ đây hóa thành hắc ngọc đen bóng, cứng cáp vượt xa huyền thiết, trên bề mặt xương khắc đầy những bùa chú phong ấn cổ xưa phát ra u quang đỏ sẫm huyền bí.
Ma Cốt Nhị Đoạn hoàn thành!
Một luồng ma lực tịch diệt thái cổ cực mạnh bùng phát từ lồng ngực Lâm Dạ, càn quét khắp nhục thân rách nát. Kinh mạch dập nát được nối lại hoàn toàn bằng ma lực đen bóng, đan điền trống rỗng rách nát được gia cố vững chắc để chứa đựng ma lực tủy cốt. Sức mạnh nhục thân của anh tăng tiến vượt bậc, tương đương với tu vi Luyện Khí lục tầng cận chiến của tu sĩ chính đạo.
Lâm Dạ mở mắt dưới đáy nước tủy đen kịt. Đôi đồng tử u lam phát ra u quang sắc bén xuyên thấu bóng tối lòng đất.
Anh vươn hai tay—hai cánh tay giờ đây đã cuồn cuộn sức mạnh cơ bắp ma cốt nhị đoạn—áp chặt vào tảng đá hắc thiết khổng lồ nặng vạn cân đang đè nặng trên người.
"Phá cho ta!"
Lâm Dạ gầm lên một tiếng trầm đục. Ma cốt lồng ngực và vai trái phát lực cộng minh, tạo ra một luồng kình lực cực đại bộc phát từ xương cốt rạn nứt.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tảng đá hắc thiết khổng lồ nặng vạn cân đè nặng bấy lâu nay bị sức mạnh thô bạo của ma cốt nhị đoạn bóp nát vụn thành tro bụi trong tích tắc. Đống đổ nát khổng lồ san bằng hầm lò số 9 bị chấn động dữ dội, đất đá bắn tung tóe ra xung quanh.
Lâm Dạ dùng tay ma cốt bới đất đá, lững thững đứng thẳng dậy giữa đống đổ nát hoang tàn.
Anh đưa tay xuống vũng bùn độc rỉ sét, thu hồi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân sứt mẻ của mình. Thanh trọng kiếm đen nặng nề giờ đây nằm trong tay phải quấn băng gạc của anh nhẹ như một chiếc lá cây.
Lâm Dạ lấy ra một dải băng gạc đen mới từ ngực áo, quấn chặt lấy lồng ngực để ngăn cản ma khí thái cổ rò rỉ từ 20 khúc xương sườn ma hóa phát sáng u quang đỏ sẫm dưới da. Sát cơ lạnh lẽo dâng cao trong đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách.
Triệu Vô Cực, nợ máu của phu mỏ hầm lò số 9, ta sẽ đòi lại sòng phẳng ngay bây giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!