Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bẫy rập sập hầm, cốt nát sườn tan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc xám xịt của Thanh Vân Trấn dần lùi lại phía sau khi Lâm Dạ lặng lẽ bước đi trong bóng tối nhập nhoạng của Phế quặng mỏ số 9. Dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng rỉ sét, lồng ngực anh quấn chặt những dải băng gạc bẩn thỉu. Mỗi nhịp thở sâu đều mang theo cơn đau nhói buốt tận tâm can từ ba khúc xương sườn ngực trái bị Trương Cường đập vỡ trước đó. Máu đen nhạt rỉ ra, thấm đẫm lớp vải thô, tỏa ra một mùi ma tính nhạt nhẽo nhưng tanh nồng đặc trưng của dòng máu tội tộc đang rục rịch thức tỉnh.


Lâm Dạ khẽ siết chặt chiếc Vô Tướng Trận Bàn rách nát giấu trong ngực áo. Trận pháp ngụy trang của Vô Tướng Trận Quyết đang vận hành hết công suất, nén chặt luồng ma khí tịch diệt rò rỉ từ bả vai trái đã ma hóa thành hắc ngọc đen bóng của anh. Anh biết rõ, Tào Đức và gia tộc Tào Lĩnh đã phong tỏa hoàn toàn việc bán Thanh Sương Thảo cho phu mỏ. Nợ máu này anh đã ghi vào đạo tâm sòng phẳng, nhưng hiện tại, anh phải quay trở lại khu mỏ sâu để hoàn thành mục tiêu lớn hơn.


"Thiếu chủ... khụ... ngài cuối cùng cũng trở lại."


Từ trong bóng tối của một đường hầm bỏ hoang bên rìa khu mỏ số 9, một bóng người gầy gò, lưng hơi gù bước ra. Đó là Thạch Tam, cựu vệ sĩ trung thành của Lâm gia, người nay chỉ còn lại một mắt bên trái với vết sẹo rách nát kinh tởm kéo dài đến tận mang tai. Ông cầm chiếc la bàn hắc thiết cũ kỹ, giọng nói trầm thấp đầy lo âu.


Lâm Dạ dừng bước, đôi mắt u lam phát ra u quang sắc bén ẩn sau lớp băng gạc xám rách: "Tam thúc, có chuyện gì?"


Thạch Tam áp tai xuống đất nghe ngóng động tĩnh tuần tra từ xa, rồi ghé sát tai Lâm Dạ thì thầm: "Triệu Vô Cực... gã đứng đầu ngoại môn vừa ra lệnh cho lính canh phong tỏa khu vực sâu nhất của hầm mỏ số 9. Ta lén nghe lén được thuộc hạ của gã bàn tán, gã nói đã tìm thấy tung tích của một 'dược nô đặc biệt' có huyết mạch giống hệt Lâm gia, đang bị giam giữ dưới đáy hầm lò bỏ hoang để chuẩn bị chuyển dịch về Đan Các. Thiếu chủ, đó rất có thể là Dao nhi!"


Lâm Dao!


Cái tên vừa vang lên lập tức chạm vào nghịch lân duy nhất trong lòng Lâm Dạ. Sát ý thái cổ trong xương tủy anh đột ngột dâng trào, khiến ma khí đen nhạt suýt nữa thoát khỏi sự kiểm soát của Vô Tướng Trận Bàn. Lâm Dạ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để đè nén cơn thịnh nộ.


Anh vận hành U Minh Thần Nhãn nhìn sâu vào lòng đất tối tăm của đường hầm phía trước. Trong tầm mắt u lam lạnh lẽo xuyên thấu vách đá, anh nhìn thấy những sợi tơ nhân quả màu đỏ máu đang kết nối chằng chịt từ khu vực hầm sâu dẫn thẳng lên bục đá ngoại môn của Triệu Vô Cực. Không chỉ vậy, luồng linh lực hỏa diễm cuồng bạo nhạt nhẽo của các phù chú hỏa diễm đang được bố trí ẩn mật quanh các cột đỡ hắc thiết của hầm mỏ.


Bẫy rập.


Một cái bẫy rập địa hình sinh tử được thiết kế tỉ mỉ để chôn sống anh. Triệu Vô Cực dùng thông tin của Lâm Dao làm mồi nhử để lừa anh vào tử lộ.


Thế nhưng, U Minh Thần Nhãn của Lâm Dạ không chỉ nhìn thấy bẫy rập hỏa diễm. Sâu hơn nữa, ngay dưới đáy của hầm lò số 9 bỏ hoang kia, ẩn sau những lớp đá quặng kịch độc rỉ sét, có một luồng oán khí thái cổ nồng đậm đến mức hóa thành chất lỏng màu đen kịt, phát ra hơi lạnh thấu xương lạnh giá. Đó chính là U Minh Cốt Tủy trì—cấm địa chứa tủy cốt ma tính thái cổ mà anh luôn tìm kiếm.


Một kế hoạch điên cuồng và sòng phẳng hình thành trong đầu Lâm Dạ. Anh biết nhục thân phàm cốt cũ của mình cần phải bị hủy diệt nặng nề hơn nữa để phá vỡ gông xiềng liên kết phàm cốt bẩm sinh, mở đường cho ma cốt nhị đoạn tái sinh hoàn mỹ. Sát ý của Triệu Vô Cực chính là cái búa rèn tốt nhất để đập nát bộ xương sườn cũ nát của anh.


"Tam thúc, ông ở lại đây cảnh giới," Lâm Dạ lạnh lùng ra lệnh, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ không chút gợn sóng. "Nếu nghe thấy tiếng nổ lớn, lập tức dẫn các phu mỏ rút lui về địa đạo ngầm bí mật. Tuyệt đối không được tiến vào hầm số 9."


"Nhưng thiếu chủ..." Thạch Tam lo lắng nhìn cánh tay phải quấn băng gạc rỉ máu của Lâm Dạ.


"Đi đi. Ta tự có tính toán."


Lâm Dạ dứt khoát quay người, lững thững bước vào bóng tối sâu thẳm của Phế quặng mỏ số 9. Không khí trong hầm mỏ ngày càng ngột ngạt, bốc mùi lưu huỳnh kịch độc và bụi than nồng nặc. Những tảng đá quặng sắc bén lởm chởm bên vách hang như những nanh vuốt của ác quỷ đang chờ đợi con mồi.


Lâm Dạ đi đến khu vực trung tâm của hầm lò bỏ hoang. Nơi đây trống trải, chỉ có những cột đỡ bằng đá hắc thiết khổng lồ chống đỡ vòm hang cao trăm trượng. Xung quanh im ắng một cách tà dị, không có bóng dáng của bất kỳ phu mỏ hay lính canh nào.


"Ha ha ha! Lâm Dạ, gã phế vật gác mộ! Ngươi quả nhiên đã đến!"


Một tiếng cười lớn đầy hung hãn đột ngột vang lên từ một bục đá cao phía trên vách hang. Triệu Vô Cực bước ra khỏi bóng tối, thân hình vạm vỡ của gã mặc đạo bào ngoại môn bó sát lộ thớ cơ bắp cuồn cuộn. Gã cầm thanh trọng kiếm bằng sắt đen nặng hai trăm cân, đôi mắt đầy thịt ngang ngược nhìn xuống Lâm Dạ như nhìn một kẻ đã chết.


"Ngươi nghĩ mình ngụy trang rất giỏi sao?" Triệu Vô Cực khinh bỉ nhổ nước bọt xuống đất. "Trương Cường biến mất, ta chỉ cần tra hỏi lũ phu mỏ súc vật kia là biết ngươi vẫn còn sống. Cái con nhóc Lâm Dao kia vốn dĩ đang được giam ở Đan Các ngoại môn, thông tin gã gác mộ ngươi lẻn vào hầm sâu này tìm muội muội chỉ là cái cớ để ta tiễn ngươi về hoàng tuyền một cách sạch sẽ thôi!"


Lâm Dạ đứng lặng giữa khoảng sân đá, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc nhìn thẳng vào Triệu Vô Cực, khàn giọng nói: "Giao dịch sòng phẳng. Ngươi muốn mạng của ta, vậy hãy dùng toàn lực đi."


"Chết đến nơi còn trang bức giả thần giả quỷ!" Triệu Vô Cực gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã thò tay vào ngực áo, lấy ra một tấm lệnh bài trận pháp đỏ rực, dứt khoát bóp nát. "Đại trận phong tỏa, kích nổ cho ta! Chôn thây dưới đáy quặng sâu đi, tên tội tộc rác rưởi!"


"Oành! Oành! Oành!"


Hàng loạt tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên liên tiếp. Những phù chú hỏa diễm được bố trí quanh các cột đỡ hắc thiết khổng lồ đồng loạt phát nổ, giải phóng những luồng hỏa diễm cuồng bạo màu đỏ rực. Sức nóng khủng khiếp nung đỏ cả vách đá, chấn động dữ dội làm rạn nứt toàn bộ cấu trúc hầm mỏ số 9.


Những cột đá hắc thiết khổng lồ chống đỡ vòm hang nứt vỡ rắc rắc, rồi đổ sụp xuống kéo theo hàng vạn tảng đá quặng sắt nặng ngàn cân giáng xuống như mưa bão diệt thế.


Đất trời sụp đổ. Bóng tối của hầm mỏ bị ánh lửa nổ tung xé rách.


Lâm Dạ không hề trốn chạy. Anh đứng sừng sững giữa tâm bão hủy diệt, lập tức vận hành Thiết Bộ Sam phàm nhân ngụy trang phòng ngự bên ngoài. Toàn thân anh nổi lên những thớ cơ màu đồng cổ bóng dầu bám đầy bụi quặng để chống đỡ đợt đá rơi đầu tiên.


"Bốp! Bốp!"


Những tảng đá quặng sắc bén rơi xuống, đập mạnh vào bả vai và lưng Lâm Dạ, xé rách da thịt rỉ máu đen nhạt. Nhưng Thiết Bộ Sam phàm nhân chỉ có thể chống đỡ được những mảnh đá nhỏ.


Ngay sau đó, một cột đá hắc thiết khổng lồ nặng vạn cân, bám đầy oán khí phu mỏ rữa nát, đổ sụp thẳng tắp nhắm vào lồng ngực Lâm Dạ đè xuống.


Lâm Dạ khẽ nhíu mày. Anh cố tình vươn cánh tay trái—cánh tay ma cốt hắc ngọc cứng cáp—lao lên để đón đỡ cột đá khổng lồ nhằm kiểm tra giới hạn phòng ngự.


"Rắc!"


Sức nặng khủng khốc của hàng vạn cân đá đè ép xuống vượt quá giới hạn chịu đựng hiện tại của nhục thân Ma Cốt Nhất Đoạn. Một tiếng nứt vỡ trầm đục vang lên từ xương bả vai trái của Lâm Dạ, ma cốt hắc ngọc xuất hiện một vết rạn nứt nhẹ rỉ máu đen nhạt đầy đau đớn. Áp lực quá tải hất văng cánh tay trái của anh ra ngoài.


Cột đá hắc thiết khổng lồ không còn vật cản, đè thẳng xuống lồng ngực Lâm Dạ.


"Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!"


Tiếng xương sườn phàm cốt cũ nứt vỡ giòn giã vang vọng khắp đường hầm đang sụp đổ. Toàn bộ mười khúc xương sườn ngực trái bẩm sinh rỉ sét của Lâm Dạ bị cột đá hắc thiết đè nghiền nát hoàn toàn thành tro bụi dưới sức nặng diệt thế.


Phế phủ bị dập nát, kinh mạch rách nát hoàn toàn, đan điền trống rỗng rò rỉ những vệt máu đen nhạt tanh nồng. Lâm Dạ quỳ sụp xuống, lồng ngực lõm sâu vào trong, nhục thân bị chôn vùi hoàn toàn dưới hàng vạn tảng đá quặng sắt khổng lồ giáng xuống tiếp theo.


Bóng tối bao trùm hoàn toàn. Tiếng đất đá sụp đổ rầm rầm kéo dài suốt mười khắc mới dừng lại, chôn sống Lâm Dạ sâu trăm trượng dưới lòng đất quặng độc.


Triệu Vô Cực đứng trên bục đá cao nhìn xuống đống đổ nát khổng lồ đã san bằng hầm lò số 9, gã cười ngửa cổ tự phụ đầy tàn nhẫn: "Ha ha ha! Đập nát xương sườn, chôn sống trăm trượng! Dù có là thể tu Thiết Bộ Sam thì giờ này cũng đã hóa thành vũng thịt vụn rồi! Lâm Dạ, nợ máu của Trương Cường, ta đã đòi lại sòng phẳng!"


Cảm nhận không còn chút sinh khí hay hơi thở nào của Lâm Dạ phát ra dưới đống đá đổ nát do Giả Tử Thuật tự động kích hoạt bảo mạng, Triệu Vô Cực hoàn toàn đắc ý thu hồi trọng kiếm, dẫn theo thuộc hạ nhanh chóng rút lui khỏi khu mỏ sụp đổ.


Thế nhưng, sâu dưới đống đổ nát tối tăm lạnh lẽo, nhục thân dập nát của Lâm Dạ đang nằm im lìm trong ranh giới sinh tử tột cùng.


Áp lực của hàng vạn cân đá đè ngập lồng ngực anh, oán khí kịch độc của quặng thô bắt đầu ăn mòn da thịt nhục thân rách nát đầy sẹo lồi. Cơn đau đớn xé rách thần thức bùng phát dữ dội, đe dọa làm nổ tung đan điền trống rỗng.


Nhưng ý chí tối cổ của Lâm Dạ không hề lung lay một khắc.


Chính trong khoảnh khắc phàm cốt sườn cũ nát bị đập nát hoàn toàn, gông xiềng liên kết phàm cốt bẩm sinh bị phá vỡ hoàn toàn. Bộ xương ma cốt thái cổ ngủ đông trong người anh như một con thú khát máu ngửi thấy mùi tanh, bắt đầu điên cuồng rục rịch reo trầm ấm cộng minh oán oán hận.


"Rắc... rắc..."


Đột ngột, mặt đất nứt nẻ sâu dưới thân thể Lâm Dạ nứt ra một khe hở khổng lồ. Từ sâu dưới khe nứt đá đổ nát kia, một hồ nước màu đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương lạnh giá và oán khí thái cổ nồng đậm tột cùng đột ngột xuất hiện, cuộn trào dâng lên bao bọc lấy nhục thân dập nát của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!