Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Chợ đen giao dịch, thảo dược tầm thù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lâm Dạ khẽ ho khan một tiếng, u minh oán khí xung quanh đống tàn kiếm rỉ sét đột ngột cuộn trào dữ dội, dồn dập tuôn vào vết rách lồng ngực anh.


Dưới đáy vực sâu của Kiếm Mộ hoang phế, sương mù xám xịt cuộn xoáy như một con quái thú khổng lồ đang thức giấc. Những thanh tàn kiếm rỉ sét cắm ngược trên mặt đất ẩm ướt bắt đầu run rẩy phát ra tiếng reo trầm ấm, cộng minh với nhịp đập nặng nề từ sâu trong lồng ngực Lâm Dạ.


Cơn đau đớn tột cùng từ ba khúc xương sườn bị Trương Cường đập nát trước đó vẫn đang âm ỉ cháy, nóng rực như thể có ai đó đang đổ sắt nung vào phế phủ. Thế nhưng, dưới sự vận hành âm thầm của Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết, luồng oán khí dồi dào từ nghĩa địa tàn kiếm này lại đang hóa thành những sợi tơ đen kịt, quấn chặt lấy những mảnh xương sườn phàm cốt mục nát, cưỡng ép chúng dung hợp với dịch tủy ma tính màu đen kịt lạnh thấu xương.


Lâm Dạ chậm rãi ngồi dậy từ đống tàn kiếm rỉ sét. Mỗi cử động nhỏ nhất đều khiến da thịt anh co rút, máu đen nhạt rỉ ra từ vết rách lồng ngực quấn băng gạc, tỏa ra mùi ma tính nhạt nhẽo nhưng tanh nồng. Anh biết rõ, nhục thân phế mạch này của mình tuy đang tự hồi phục thần kỳ nhờ ma cốt tái sinh, nhưng cơn đau đứt xương nát thịt này nếu không có dược liệu điều hòa sẽ sớm làm rách nứt thần thức, khiến anh rơi vào ma niệm bạo tẩu trước khi kịp đúc thành công ma cốt nhị đoạn.


"Thanh Sương Thảo..."


Lâm Dạ thầm lẩm bẩm trong miệng. Đó là loại cỏ đắng ngắt mọc sát vách đá lạnh lẽo của cổ lĩnh, thứ duy nhất có thể làm tê liệt tạm thời dây thần kinh cảm giác đau và tịnh hóa bớt hàn độc của ma khí trong người anh lúc này. Để có được nó, anh không thể tìm kiếm ở ngoại môn Quy Nguyên Tông, nơi mà bất kỳ cử động nào của một gã gác mộ phế thải cũng bị giám sát chặt chẽ. Con đường duy nhất là Thanh Vân Trấn Hắc Thị nằm ngoài vòng pháp luật dưới chân núi.


Lâm Dạ lặng lẽ nhặt chiếc áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng lên mặc vào, cẩn thận quấn thêm một lớp băng gạc bẩn thỉu che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt, chỉ để lộ ra đôi mắt u tối. Dưới lớp áo vải thô, anh giấu kỹ chiếc Vô Tướng Trận Bàn rách nát để chạy Vô Tướng Trận Quyết ngụy trang khí tức ma cốt rò rỉ từ bả vai trái đã ma hóa thành hắc ngọc đen bóng.


Trước khi rời đi, Lâm Dạ tiến về phía hốc đá bí mật bên rìa kiếm mộ, lấy ra vài mảnh Hắc Thiết Quặng Thô chứa linh tính nhẹ mà anh đã âm thầm tích lũy trong những ngày làm phu mỏ khổ sai. Đây là thứ quặng độc hại đối với phàm nhân, nhưng lại là nguyên liệu rèn đúc thô sơ cực kỳ được ưa chuộng tại chợ đen Thanh Vân Trấn.


...


Thanh Vân Trấn vào đêm muộn bao phủ trong một tầng sương độc xám xịt từ rặng núi thổi xuống. Thị trấn này phồn hoa một cách tà dị dưới sự kiểm soát kinh tế chặt chẽ của Quy Nguyên Tông. Những tán tu nghèo khổ, tà tu lang thang và phu mỏ trốn trại đều tụ tập về khu vực Thanh Vân Trấn Hắc Thị – một mê cung của những căn nhà gỗ mục nát, bốc mùi hôi thối của bùn đất, rượu rẻ tiền và máu khô.


Lâm Dạ lững thững bước đi trên con đường bùn lầy của hắc thị, dáng đi còng rạp lầm lì đúng tác phong của một phu gác mộ phế thải sắp chết. Gương mặt quấn băng gạc bẩn thỉu khiến không ai thèm để mắt đến anh, ngoại trừ những ánh mắt cảnh giác lướt qua từ các góc tối.


Anh dừng chân trước một quán rượu nhỏ rách nát nằm ở bìa rừng – Tửu quán Nhị Nương. Tiếng ồn ào chửi rủa của đám tán tu say xỉn vọng ra ngoài. Lâm Dạ đẩy cửa bước vào, mùi rượu nồng nặc trộn lẫn mùi khói thuốc lá lam nhạt ập vào mặt.


Liễu Nhị Nương, nữ chưởng quầy phong trần ngoài ba mươi tuổi, đang ngồi trên bục gỗ cao, một chân co lên để lộ bắp chân trắng ngần dưới tà sườn xám đỏ xẻ cao tít tắp. Nàng hờ hững gõ gõ chiếc tẩu thuốc ngọc bích vào mép bàn, đôi mắt lả lơi quét qua Lâm Dạ, khẽ dừng lại một khắc trên bả vai trái quấn băng của anh trước khi nhếch môi cười nhạt.


"Gã gác mộ phế vật của kiếm mộ hôm nay vẫn còn mạng để đến đây uống rượu à?" Giọng nói của nàng quyến rũ nhưng ngầm chứa sát cơ lạnh lẽo.


Lâm Dạ không đáp, chỉ lặng lẽ đi đến góc quầy, đặt một mảnh quặng sắt phế thải nhỏ lên bàn gỗ rỉ sét. Anh giả điếc giả ngốc, khàn giọng nói: "Đổi... đổi lấy tin tức."


Liễu Nhị Nương khẽ biến sắc khi nhìn thấy mảnh quặng hắc thiết tỏa ra linh tính nhạt. Nàng thu mảnh quặng vào tay áo rộng rực rỡ, cúi người xuống sát tai Lâm Dạ, mùi hương phấn son nồng nặc trộn lẫn hương khói tẩu bốc lên: "Nghe cho kỹ đây, gã ngốc. Hôm nay đừng có lảng vảng ở các tiệm thuốc. Tào Đức – em trai của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh đang dẫn gia nhân đi càn quét toàn trấn, tịch thu toàn bộ linh dược trị thương để ép lũ phu mỏ các ngươi phải ngoan ngoãn nộp mạng làm lò thuốc hiến tế đấy."


Lâm Dạ khẽ híp mắt lại dưới lớp băng gạc. Tào Đức? Kẻ lũng đoạn thị trường dược liệu tại Thanh Vân Trấn để ép phu mỏ chết vì bệnh tật. Đây chính là kẻ thù trực tiếp bòn rút máu xương của những phu mỏ nghèo khổ dưới chân núi.


"Cảm ơn." Lâm Dạ khàn giọng đáp, rồi lẳng lặng quay người bước ra khỏi quán rượu, hướng thẳng về phía sâu trong hắc thị.


Anh cần phải bán số quặng thô lớn hơn để lấy linh thạch hạ phẩm trước khi Tào Đức cướp sạch các cửa tiệm. Lâm Dạ dừng chân trước một gian hàng xập xệ treo biển đồng xỉn màu của Cố lão bản – kẻ đứng đầu chợ đen Thanh Vân Trấn.


Cố lão bản là một lão già lùn tịt, mặt mũi nhăn nheo như táo tàu khô, đang gõ bàn tính bằng đồng cộc cộc liên tục. Thấy Lâm Dạ bước vào, lão liếc mắt nhìn khinh bỉ: "Lại là phế vật gác mộ à? Có quặng phế liệu gì thì mang ra nhanh lên, lão tử không rảnh."


Lâm Dạ không nói một lời, dứt khoát đặt ba khối Hắc Thiết Quặng Thô lớn lên bàn gỗ. Những khối quặng đen kịt tỏa ra linh áp nhạt màu xanh lam, chứng tỏ chúng được khai thác từ những kẽ nứt địa mạch giàu linh khí nhất.


Đôi mắt hí của Cố lão bản đột ngột sáng lên đầy tham lam. Lão vuốt râu dê, vội vàng thu hồi bàn tính, hạ giọng cười gian giảo: "Ồ, quặng chất lượng tốt đấy. Nhưng ngươi biết đấy, dạo này Quy Nguyên Tông kiểm soát gắt gao, mang thứ này đi tiêu thụ rất mạo hiểm. Ta chỉ có thể trả ngươi một viên linh thạch hạ phẩm rỉ sét thôi."


Lâm Dạ không hề biến sắc, nhưng bàn tay phải của anh—bàn tay mang ngón trỏ đã ma hóa cứng cáp—đột ngột đặt mạnh lên mép bàn tính bằng đồng cổ của Cố lão bản. Một luồng kình lực ma cốt lạnh lẽo vô hình chấn động qua thớ gỗ, khiến chiếc bàn tính đồng kêu lên "xoảng" một tiếng, nứt ra một vết rạn nhỏ.


Cố lão bản khẽ run rẩy, ngước mắt nhìn lên. Dưới lớp băng gạc xám rách, đôi mắt của gã phu gác mộ phế thải này không hề có vẻ ngu ngốc bẩm sinh, mà sâu thẳm, lạnh lùng và sắc bén như hai lưỡi kiếm rỉ sét sẵn sàng đoạt mạng người.


"Ba viên linh thạch hạ phẩm rỉ sét. Giao dịch sòng phẳng." Giọng nói của Lâm Dạ phẳng lặng, trầm đục như tiếng đá quặng va đập dưới hầm sâu.


Cố lão bản nuốt nước bọt cái ực. Lão lăn lộn ở hắc thị nhiều năm, bản năng sinh tồn mách bảo gã phế vật trước mặt này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Lão không dám mạo hiểm vì vài viên linh thạch phế thải, liền run rẩy thò tay vào túi áo lông thú, lấy ra ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét xỉn màu bám đầy tạp chất đặt lên bàn.


"Được... được rồi! Ba viên thì ba viên! Cầm lấy rồi đi nhanh cho!" Lão già lùn vội vàng ôm lấy ba khối quặng hắc thiết như sợ Lâm Dạ đổi ý.


Lâm Dạ thu hồi ba viên linh thạch rỉ sét bỏ vào ngực áo, lẳng lặng quay người bước ra ngoài. Có được tiền tệ hạ đẳng này, anh lập tức đi thẳng đến tiệm thuốc nhỏ rách nát nằm ở cuối con hẻm tối – nơi ở của y sư nghèo Phương lão đầu.


Khác với những tiệm thuốc lớn chịu sự quản lý của Quy Nguyên Tông, tiệm của Phương lão đầu chỉ là một căn nhà lá xập xệ bốc mùi thảo dược nồng nặc. Phương lão đầu là một lão nhân phàm nhân gầy gò, lưng còng rạp, mặc áo vải thô màu nâu đã sờn rách, đang tỉ mẩn dùng chày đá giã nhỏ các loại rễ cây phế thải.


Thấy Lâm Dạ bước vào trong tình trạng lồng ngực rỉ máu đen nhạt quấn băng gạc bẩn thỉu, Phương lão đầu khẽ thở dài, đặt chày đá xuống đầy xót xa: "Lại bị bọn lính canh mỏ đánh đập dã man thế này sao? Đứa nhỏ đáng thương... Vào đây, để lão già này xem vết thương cho ngươi."


Lâm Dạ lắc đầu, khàn giọng nói: "Lão nhân gia, ta không sao. Ta muốn mua Thanh Sương Thảo."


Phương lão đầu khựng lại, đôi mắt đục ngầu nhìn Lâm Dạ đầy lo lắng: "Thanh Sương Thảo có tính hàn độc nhẹ, vị đắng ngắt, chỉ dùng để giảm đau cực hạn cho thể tu chịu chấn thương nặng thôi. Ngươi dùng nó làm gì? Nếu uống quá liều sẽ bị xơ cứng kinh mạch phế nhân đấy!"


"Ta cần nó để giữ mạng." Lâm Dạ đặt ba viên linh thạch hạ phẩm rỉ sét vừa đổi được lên chiếc khay gỗ cũ kỹ.


Nhìn thấy ba viên linh thạch rỉ sét xỉn màu—thứ tài sản mà một phu mỏ phải đánh đổi bằng cả mạng sống dưới hầm tối mới tích lũy được, Phương lão đầu khẽ run rẩy. Ông đẩy ba viên linh thạch ngược lại phía Lâm Dạ, bướng bỉnh nói: "Ta cứu người phàm nhân không cần linh thạch của tông môn bóc lột. Cầm lấy tiền của ngươi đi, để dành mà mua cháo cho muội muội Dao nhi của ngươi. Lão già này vẫn còn một ít Thanh Sương Thảo phơi khô ở hộc tủ phía sau, ta sẽ phối dược cho ngươi."


Nói rồi, Phương lão đầu quay lưng đi về phía chiếc tủ gỗ mục nát, cẩn thận kéo hộc tủ nhỏ nhất ra, lấy ra một nắm cỏ khô màu xanh xám, tỏa ra mùi đắng ngắt thấu tận tâm can.


Lâm Dạ lặng im nhìn bóng lưng còng rạp của lão y sư nghèo. Giữa thế gian tu tiên tàn bạo, nơi chính đạo coi phàm nhân như linh thạch sống để hiến tế, lòng tốt thô sơ của lão nhân phàm nhân này giống như một đốm lửa nhỏ ấm áp hiếm hoi. Lâm Dạ âm thầm ghi nhớ nhân quả này vào sâu trong đạo tâm.


Thế nhưng, ngay khi Phương lão đầu vừa cầm nắm Thanh Sương Thảo quay lại, một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên bên ngoài cửa tiệm.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm thuốc bị một cú đá cực mạnh chấn vỡ thành trăm mảnh vụn bay tứ tung. Gió lạnh cùng chướng khí độc hại từ bên ngoài tràn vào, dập tắt ngọn đèn dầu yếu ớt trên bàn gỗ.


"Ha ha ha! Lão già bướng bỉnh! Hóa ra ngươi vẫn còn giấu giếm thảo dược ở đây à?"


Một giọng nói kiêu ngạo, đầy vẻ hống hách vang lên từ ngoài cửa.


Một nam tử mập mạp ngoài ba mươi tuổi, mặt rỗ đầy vẻ gian xảo bước vào. Gã mặc trường bào gấm thêu hoa văn đồng tiền vàng sang trọng, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc bích phát sáng linh khí nhạt. Đó chính là Tào Đức – em trai của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh Quy Nguyên Tông.


Đi theo sau gã là bốn tên gia nhân tư binh vạm vỡ, mặc giáp da thú cũ nát, tay cầm gậy sắt lớn bám đầy vết máu khô hung hãn.


Phương lão đầu hoảng hốt, vội vàng giấu nắm Thanh Sương Thảo ra sau lưng, run rẩy quỳ sụp xuống đất: "Tào... Tào gia! Đây chỉ là thảo dược phế thải giá rẻ dành cho phu mỏ phàm nhân thôi, không đáng để ngài bận tâm đâu ạ!"


"Phế thải giá rẻ?" Tào Đức cười lạnh một tiếng khinh bỉ, gã bước tới vung chân đạp mạnh vào khay gỗ đựng thuốc trên bàn, khiến toàn bộ thảo dược giã nát bay tung tóe xuống đất bùn bẩn thỉu. "Chỉ cần là thảo dược có tác dụng giảm đau cầm máu, toàn bộ Thanh Vân Trấn này đều phải thuộc về Tào gia ta! Lũ phu mỏ phế vật các ngươi nếu có thuốc trị thương thì làm sao chịu ngoan ngoãn dâng hiến mạng sống vào lôi trì hiến tế của anh trai ta?"


Lâm Dạ lặng lẽ đứng lùi vào góc tối của gian nhà lá, dùng Vô Tướng Trận Quyết che giấu hoàn toàn sát ý đang cuộn trào trong xương tủy. Đôi mắt u tối của anh khẽ híp lại, vận hành U Minh Thần Nhãn nhìn thấu qua lớp băng gạc.


Trong tầm mắt thần nhãn của Lâm Dạ, xung quanh cơ thể béo múp của Tào Đức ẩn hiện những mạch linh lực màu vàng đất của Kim Tiền Quyết, nhưng kinh mạch ở vùng đùi phải của gã lại rạn nứt nhẹ do lạm dụng dược liệu tăng lực quá đà. Hộ Thể Linh Khiên phát ra từ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay gã tuy lấp lánh nhưng linh áp cực kỳ lỏng lẻo, chỉ tương đương Trúc Cơ sơ kỳ ngụy trang.


"Gia nhân đâu! Lục soát cho ta! Tịch thu toàn bộ số Thanh Sương Thảo và linh dược trị thương còn lại trong cái tiệm rách này!" Tào Đức hất hàm ra lệnh một cách tàn nhẫn.


Hai tên gia nhân tư binh hung hãn lao lên, thô bạo đạp đổ chiếc tủ gỗ mục nát của Phương lão đầu. Tiếng gỗ gãy rắc rắc vang lên chói tai, hàng loạt hộc thuốc bị quật tung, thảo dược rơi vãi đầy đất bị chúng dùng giày da dẫm nát không thương tiếc.


"Không được! Đó là thuốc cứu mạng của phu mỏ nghèo khổ... Các ngươi không được cướp!" Phương lão đầu điên cuồng lao lên ôm lấy chân một tên gia nhân hòng ngăn cản.


"Cút đi, lão già chết tiệt!"


Tên gia nhân hung hãn vung gậy sắt lớn đập mạnh vào vai Phương lão đầu.


"Bốp!"


Một tiếng trầm đục vang lên, Phương lão đầu phun ra một ngụm máu tươi, thân hình gầy gò bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào góc tường rách nát, tay phải bị thương nhẹ rỉ máu đỏ tươi.


"Phương lão nhân gia!" Lâm Dạ khàn giọng khẽ gọi, đôi bàn tay ma cốt dưới tay áo vải thô rách siết chặt đến mức phát ra những tiếng rắc rắc trầm đục.


Sát ý tịch diệt thái cổ từ sâu trong vết rạn nứt ma cốt lồng ngực anh đột ngột dâng trào dữ dội, dồn dập muốn bộc phát phá hủy mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, lý trí sắt đá của thực thể tối cổ buộc Lâm Dạ phải kìm nén lại. Ra tay trực tiếp tại tiệm thuốc lúc này chắc chắn sẽ làm liên lụy đến tính mạng của Phương lão đầu. Anh cần phải nhẫn nhịn, gài bẫy phục kích tiêu diệt Tào Đức ở một nơi hoang vắng hơn.


Tào Đức thản nhiên nhìn Phương lão đầu đang nằm rên rỉ dưới đất, rồi liếc mắt nhìn sang Lâm Dạ đang đứng im lặng trong góc tối quấn băng gạc bẩn thỉu đầy vẻ hèn nhát phế vật.


"Hừ, lại là một con chó hoang phu mỏ." Tào Đức nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống đất, rồi quay sang nhìn nắm Thanh Sương Thảo khô mà tên thuộc hạ vừa lục soát được từ sau lưng Phương lão đầu.


Gã thương nhân bất chính cười lạnh, giật lấy túi thuốc chứa nắm Thanh Sương Thảo cuối cùng, ném cho tên thuộc hạ đeo bao tải chứa đầy linh dược cướp đoạt được từ các tiệm khác trong trấn.


"Tịch thu toàn bộ số Thanh Sương Thảo này cho ta!" Tào Đức ra lệnh một cách độc ác, ánh mắt gã đầy vẻ tự phụ dẫm đạp lên mạng sống phàm nhân. "Từ ngày mai, bất kỳ ai có vết sẹo phu mỏ hoặc mặc áo vải thô rách dám bén mảng đến mua bán dược liệu tại Thanh Vân Trấn này, lập tức bẻ gãy chân ném xuống hố quặng rỉ sét cho ta!"


Nói rồi, Tào Đức quay lưng bước ra khỏi tiệm thuốc hoang tàn, tiếng cười ngạo mạn của gã cùng đám gia nhân vang vọng khắp con hẻm tối tăm của hắc thị.


Lâm Dạ đứng lặng trong bóng tối của căn nhà lá nát bét. Dưới lớp băng gạc xám rách, đôi đồng tử của anh phát ra u quang u lam lạnh thấu xương, khóa chặt lấy bóng lưng béo múp của Tào Đức đang khuất dần trong sương độc.


Nợ máu của Tào gia, hôm nay lại chồng chất thêm một nét sòng phẳng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!