Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bẻ cổ ác bá, giả tử thoát thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cây gậy sắt khổng lồ rít gió mang theo kình lực ngàn cân nện thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ, tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã.


"Oành!"


Một luồng kình lực màu vàng đất nặng nề từ cây Hắc Thiết Côn của Trương Cường nổ tung ngay trên lồng ngực Lâm Dạ. Sức mạnh của tu sĩ Luyện Khí tầng năm không phải là thứ mà nhục thân phàm nhân có thể dễ dàng chống đỡ. Dù Lâm Dạ đã âm thầm vận hành Thiết Bộ Sam để ngụy trang và phân tán bớt lực chấn động, nhưng cú đánh toàn lực mang theo sát ý điên cuồng của gã ác bá vẫn khiến lồng ngực anh lõm xuống một mảng lớn.


"Rắc! Rắc! Rắc!"


Ba khúc xương sườn bên ngực trái của Lâm Dạ vỡ vụn hoàn toàn. Cơn đau đớn tột cùng ập đến như một trận bão lửa, thiêu rụi mọi dây thần kinh cảm giác, khiến tầm mắt anh trong nháy mắt tối sầm lại. Thân hình gầy gò của anh bị đánh bay ra xa hơn một trượng, đập mạnh vào vách đá rỉ sét của Phế quặng mỏ số 9 rồi ngã gục xuống đống quặng thô.


"Khụ!"


Lâm Dạ quỳ rạp dưới đất, phun ra một ngụm máu tươi màu đỏ sẫm lẫn lộn những vệt đen nhạt. Dưới lớp áo vải thô xám rách, băng gạc quấn quanh ngực anh lập tức bị máu nhuộm đen một mảng lớn, tỏa ra một mùi ma tính nhạt nhẽo, tanh nồng lẫn vào không khí đầy bụi quặng độc hại.


"Ha ha ha! Thằng ranh con tội tộc ngu ngốc!" Trương Cường thu hồi Hắc Thiết Côn, nhìn Lâm Dạ đang nằm im lìm trong vũng máu bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Gã ngửa cổ cười lớn tự phụ, tiếng cười vang vọng khắp đường hầm tối tăm. "Chỉ với chút võ học phàm nhân Thiết Bộ Sam rách nát mà cũng đòi cản gậy sắt của lão tử? Đúng là tự tìm đường chết!"


Đám phu mỏ xung quanh sợ hãi nín thở, không một ai dám ho he nửa lời. A Sâm đứng cách đó không xa, đôi bàn tay trần siết chặt đến mức rỉ máu, nhưng dưới linh áp của Trương Cường, gã phu mỏ phàm nhân chỉ có thể cắn răng đứng im trong đau đớn và bất lực.


Tuy nhiên, không một ai chú ý thấy, dưới lớp đất đá và bụi quặng mịt mù đang che khuất tầm mắt, Lâm Dạ dù đang nằm gục nhưng đôi bàn tay bám đầy bùn đất của anh lại khẽ siết chặt.


Cơn đau đập nát xương sườn thực sự tàn khốc, nhưng ý chí của thực thể tối cổ gác kiếm mộ bên trong thức hải của anh lại vô cùng tỉnh táo. Ngay trong khoảnh khắc xương sườn phàm cốt bị đánh nát dưới sát ý chân thực của Trương Cường, cấm thuật Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết đã tự động kích hoạt.


"Ù u u..."


Một luồng hấp lực vô hình từ sâu trong tủy cốt của Lâm Dạ bùng phát. Những vết rạn nứt trên ba khúc xương sườn gãy nát bắt đầu phát ra u quang đỏ sẫm nhạt dưới da. Chúng điên cuồng nuốt chửng luồng sát ý vàng đất còn sót lại của Trương Cường, đồng thời chắt lọc oán khí tích lũy vạn năm từ những mảnh quặng sắt phế thải xung quanh để tiến hành quá trình niết bàn tái tạo. Một thứ dịch thể màu đen kịt, lạnh thấu xương—chính là dịch tủy ma tính của ma cốt—bắt đầu rỉ ra, bao bọc lấy những mảnh xương vỡ để đúc lại bộ ma cốt nhị đoạn cứng cáp hơn gấp mười lần.


Nhục thân của Lâm Dạ đang tự hồi phục với tốc độ kinh hoàng, nhưng bên ngoài, anh vẫn giả vờ run rẩy, hơi thở thoi thóp như kẻ sắp chết.


Trương Cường sải bước tới, gã nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ lên người Lâm Dạ, rồi cúi người xuống định nhặt lấy chiếc cuốc sắt rỉ sét của anh để tịch thu. Gã hoàn toàn chủ quan, tin chắc rằng gã phế vật gác mộ này đã bị phế bỏ hoàn toàn lồng ngực và không còn khả năng phản kháng.


Chính trong khoảnh khắc Trương Cường cúi người thấp nhất, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc.


Đôi mắt Lâm Dạ đang nhắm nghiền đột ngột mở ra.


Một luồng u quang u lam lạnh lẽo, tàn bạo tột cùng bộc phát từ sâu trong đôi đồng tử của anh, xuyên qua làn tóc mai xơ xác. Trương Cường kinh hoàng nhìn thấy đôi mắt ấy, tim gã như ngừng đập một nhịp trước luồng thần áp tịch diệt vô hình.


Chưa kịp để gã ác bá thét lên, cánh tay trái của Lâm Dạ—cánh tay mang khúc xương quai xanh đã hoàn toàn ma hóa thành hắc ngọc đen bóng—đã phóng ra nhanh như một con rắn độc săn mồi.


"Bập!"


Năm ngón tay cứng như huyền thiết của Lâm Dạ khóa chặt lấy cổ họng của Trương Cường. Lực bóp mạnh đến mức da thịt trên cổ gã ác bá lập tức rách nát, máu tươi phun trào.


"Ư... ư..."


Trương Cường trợn tròn mắt, cổ họng bị khóa chặt không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Gã điên cuồng vận hành cuồng bạo kình lực màu vàng đất của Quy Nguyên Hô Hấp Pháp, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng năm vào hai tay hòng đập nát đầu Lâm Dạ để giải vây.


Thế nhưng, ngay khi luồng linh lực của gã vừa chạm vào cánh tay ma cốt của Lâm Dạ, một luồng ma lực tịch diệt thái cổ, đen kịt và lạnh giá từ hắc ngọc cốt lập tức bùng phát, bá đạo tràn vào kinh mạch của Trương Cường.


"Rắc! Rắc!"


Toàn bộ kinh mạch vận khí trên hai cánh tay của Trương Cường bị luồng ma lực tịch diệt đóng băng rồi xé rách nát hoàn toàn. Sức mạnh cuồng bạo kình của gã bị đè bẹp một cách tuyệt đối trước sức mạnh tối cổ vô địch.


Lâm Dạ lạnh lùng nhìn gương mặt đang tím tái, tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng của gã ác bá ngoại môn. Anh khẽ nghiêng đầu, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng truyền vào tai gã:


"Ngươi nợ phu mỏ mỏ quặng này quá nhiều máu. Hôm nay, ta thu hồi một chút lợi tức sòng phẳng."


Nói rồi, năm ngón tay ma cốt của Lâm Dạ đột ngột phát lực vặn mạnh.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong bóng tối hầm mỏ. Khớp cổ của Trương Cường bị vặn gãy hoàn toàn sang một bên. Đôi mắt gã trợn trừng đầy oán hận và sợ hãi, rồi nhanh chóng mất đi tiêu cự. Thân hình to lớn thô kệch như gấu xám của gã ác bá ngoại môn mềm nhũn ra, đổ sụp xuống đống quặng rỉ sét như một bao tải rách.


Lâm Dạ dứt khoát buông tay, để xác Trương Cường rơi tự do. Nhịp thở của anh hơi dồn dập, lồng ngực vừa đứt gãy xương sườn truyền đến những cơn đau nhói buốt óc do ma lực rèn cốt đang vận hành quá tải. Anh biết rõ, giết Trương Cường giữa ban ngày tại khu mỏ chắc chắn sẽ dẫn đến sự truy lùng cửu tộc từ Triệu Vô Cực và Chấp Pháp Đường của Quy Nguyên Tông.


Anh cần phải biến mất, và quan trọng hơn, anh phải rời khỏi khu mỏ này một cách đường hoàng mà không để lại bất kỳ dấu vết nghi ngờ nào.


"Cộp... cộp..."


Tiếng bước chân nặng nề của cai ngục Lý Độc Nhãn cùng hai tên lính canh ngoại môn từ phía khúc quanh đường hầm bắt đầu vang lên, đang tiến lại gần khu vực số 9.


Lâm Dạ không hề hoảng loạn. Anh dùng tay ma cốt kéo lê cái xác nặng nề của Trương Cường đến sát mép vực sâu của một hầm lò sâu bỏ hoang bên cạnh, dứt khoát đẩy xác gã xuống dưới. Tiếng xác chết va đập vào vách đá sâu thẳm bị tiếng gió hú của mỏ sâu nuốt chửng hoàn toàn.


Ngay sau đó, Lâm Dạ lập tức nằm xuống vũng máu cũ của mình, nhắm nghiền hai mắt và vận hành Giả Tử Thuật.


Đây là bí thuật sinh tồn tàn khốc mà anh đã luyện tập hàng trăm lần dưới làn nước lạnh thấu xương của Kiếm Mộ hoang phế hằng đêm.


Lâm Dạ tập trung tinh thần, cưỡng ép ngắt quãng dòng chảy của ma lực tịch diệt trong xương. Nhịp tim của anh bắt đầu chậm lại nhanh chóng: sáu mươi lần một phút, ba mươi lần, mười lần... rồi hoàn toàn dừng lại.


Luồng máu đen nhạt trong huyết quản ngừng lưu thông, trở nên nguội lạnh và xám xịt. Hai lá phổi của anh xẹp xuống, hơi thở hoàn toàn biến mất. Dưới sự vận hành của Giả Tử Thuật, da thịt của Lâm Dạ nhanh chóng đổi sang một màu xám ngoét, lạnh ngắt như một xác chết phu mỏ đã tử vong từ nhiều giờ trước. Thần thức và sinh mệnh tàn hơi của anh bị thu nhỏ lại thành một đốm sáng cực nhỏ, giấu sâu bên trong hạch tâm ma cốt lồng ngực đang tái sinh.


Lúc này, Lâm Dạ thực sự đã trở thành một cái xác không hồn.


"Trương Cường! Ngươi chạy đi đâu rồi?" Tiếng quát tháo của Lý Độc Nhãn vang lên khi gã bước vào khu vực số 9.


Gã chột mắt nhìn quanh, chỉ thấy một đám phu mỏ đang sợ hãi quỳ rạp dưới đất, và một cái xác gầy gò nằm bất động trong vũng máu đen bên vách đá.


"Cai ngục đại nhân... Cường ca vừa rồi tức giận, dùng gậy sắt đập chết gã phu gác mộ này rồi bỏ đi tìm Triệu sư huynh báo cáo rồi ạ..." A Sâm dựa theo ánh mắt ra hiệu trước đó của Lâm Dạ, run rẩy quỳ xuống nói dối để đánh lạc hướng.


Lý Độc Nhãn hừ lạnh một tiếng, gã sải bước đến bên cạnh "xác chết" của Lâm Dạ. Gã vung cây roi sắt gai Thiết Cai Tiên, thô bạo đá mạnh vào lồng ngực lõm xuống của Lâm Dạ.


"Bốp!"


Cú đá nặng nề giẫm lên vùng xương sườn vỡ nát, nhưng nhục thân của Lâm Dạ dưới trạng thái Giả Tử Thuật hoàn toàn limp và không hề có bất kỳ một phản ứng sinh lý hay co giật nào. Da thịt anh lạnh ngắt như đá tảng hầm mỏ.


Lý Độc Nhãn cúi người, đưa ngón tay thô ráp bốc mùi rượu rẻ tiền lên trước mũi Lâm Dạ để kiểm tra. Không có một chút hơi ấm, không có một sợi thở nào. Gã lại đặt tay lên ngực anh, đan điền trống rỗng rách nát, tim hoàn toàn ngừng đập.


"Hừ, đúng là chết thật rồi. Trương Cường ra tay cũng thật tàn nhẫn, một gậy đập nát bấy cả lồng ngực." Lý Độc Nhãn chán ghét đứng dậy, lau ngón tay vào tà áo rách. Gã khinh bỉ nhìn cái xác xám ngoét của Lâm Dạ, lầm bầm chửi rủa: "Đúng là lũ phế vật phàm nhân yếu ớt. Chết rồi lại làm bẩn khu mỏ của ta."


"Đại nhân, giờ xử lý cái xác này thế nào ạ?" Một tên lính canh ngoại môn khúm núm hỏi.


"Còn hỏi nữa sao? Mang cái xác thối này ném thẳng xuống Kiếm Mộ hoang phế đi! Đỡ chật chỗ hầm mỏ số 9, để lâu lại sinh ra dịch bệnh." Lý Độc Nhãn phất tay ra lệnh một cách tàn nhẫn, rồi quay lưng bỏ đi tuần tra khu vực khác.


Hai tên lính canh ngoại môn thô bạo nắm lấy hai chân của Lâm Dạ, kéo lê thân hình anh trên nền đá quặng sắc nhọn đầy bụi bặm. Da thịt lưng anh bị đá quặng cào rách thêm nhiều vết, máu đen nhạt rỉ ra nhưng lập tức đông cứng lại do trạng thái giả chết.


Chúng khiêng anh ra khỏi đường hầm mỏ sâu, đi qua những lối đi lộng gió chướng khí của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, tiến về phía rìa vách đá hiểm trở—nơi nghĩa địa hoang vu chứa hàng vạn tàn kiếm rỉ sét của các tu sĩ cổ xưa.


"Một... hai... ba... ném!"


Thân hình của Lâm Dạ bị hai tên lính canh hất mạnh ra khỏi vách đá, rơi tự do xuống vực sâu tăm tối của Kiếm Mộ hoang phế.


"Bùm!"


Lâm Dạ rơi thẳng xuống đống tàn kiếm rỉ sét của Kiếm Mộ hoang phế, những thanh Phế Thiết Kiếm Phôi sắc nhọn đâm sượt qua da thịt anh, tạo nên những vết thương rỉ máu đen nhạt. Nhưng chính luồng oán khí kiếm tu tích lũy vạn năm từ đống tàn kiếm này lại bắt đầu bao bọc lấy nhục thân anh như một kén tằm bảo vệ.


Hai tên lính canh khinh bỉ nhổ nước bọt xuống vực sâu rồi quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân của chúng nhanh chóng biến mất trong tiếng gió hú lạnh lẽo của cổ lĩnh.


Khi bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy nghĩa địa hoang phế tĩnh mịch, đốm sáng sinh mệnh ẩn giấu sâu trong lồng ngực Lâm Dạ đột ngột bùng cháy dữ dội.


Trạng thái Giả Tử Thuật lập tức bị giải trừ. Tim anh đập mạnh trở lại, luồng máu đen nhạt cuồn cuộn lưu thông khắp kinh mạch.


Lâm Dạ mở mắt ra, đôi đồng tử phát ra u quang lam lạnh lẽo, nhìn thấu qua màn sương mù oán khí của Kiếm Mộ hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!