Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Thiên Cơ giao dịch, chỉ lối Linh Châu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xương của Vương Sát vẫn còn rít buốt nhức nhối bên tai, hóa thành một luồng sóng âm vàng rực xé toạc màn sương độc màu lục sẫm của Cổ Lĩnh độc chướng lâm, bắn thẳng lên chín tầng mây. Gần như ngay lập tức, bầu trời đêm chao đảo. Từ hướng đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai, một đạo lôi quang vàng khổng lồ mang theo uy áp diệt thế của thánh sứ Vân Diệu Cơ rạch đôi màn đêm, rống lên điên cuồng lao thẳng về phía tọa độ rừng độc. Sức nóng từ luồng lôi đình vàng Phượng Hoàng Lôi khiến chướng khí kịch độc xung quanh bắt đầu bốc hơi, tiếng nổ lách tách rền vang như muốn san bằng cả khu rừng.


Lâm Dạ khẽ ho ra một ngụm máu đen nhạt. Nhục thân của hắn lúc này đã thảm hại đến mức cực hạn. Tấm lưng cháy sém bốc khói khét lẹt, bả vai phải hoàn toàn bại liệt, phế bỏ lực phát, xương quai xanh gãy vụn găm sâu vào da thịt đau đớn khôn cùng. Trên bả vai trái ma hóa hắc ngọc, vết thương do hai con linh thú chó săn răng kiếm cắn xé vẫn đang rỉ ra thứ máu đen tà dị, dính độc dịch xám xịt của thú dữ, không ngừng ăn mòn lớp da phàm nhân bên ngoài. Ma lực tịch diệt trong đan điền rách nát sau khi nuốt sống Cốt Linh Chi chỉ còn lại chưa đầy mười lăm phần trăm.


“Không thể ở lại đây đón đỡ.”


Lâm Dạ thầm nghĩ, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách nát co rút lại đầy tỉnh táo. Hắn biết rõ, nếu để Vân Diệu Cơ giáng lâm khóa chặt vị trí, với trạng thái phế tàn hiện tại, hắn tuyệt đối không có cơ hội sống sót.


Hắn dứt khoát cúi người, tay trái ma hóa đen bóng nắm chặt lấy sợi Lôi Đình Xích đoạt được từ Lôi Bá, vận hành u minh oán khí còn sót lại. Thân hình gầy gò của hắn lướt đi như một bóng ma mờ ảo, thi triển U Minh Bộ tháo chạy sâu vào lòng địa đạo ngầm bỏ hoang mà Tiểu Đao đã chỉ dẫn trước đó.


Dưới lòng đất tối tăm, Lâm Dạ bước đi lảo đảo nhưng cực nhanh. Hắn cố tình rải bột Hắc Thiết Quặng Thô kịch độc dọc theo lối đi để triệt tiêu khứu giác của con linh thú thứ ba còn sống sót của Vương Sát, đồng thời vận hành Quy Tức Thuật ở mức tối đa để đóng băng nhịp tim, biến mình thành một cái xác lạnh ngắt hoàn toàn hòa lẫn vào tử khí địa đạo.


Sau gần nửa canh giờ di chuyển trong bóng tối nghẹt thở, Lâm Dạ rốt cuộc cũng thoát ra khỏi phạm vi Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, tiếp cận biên giới hoang vu phía sau Thanh Vân Trấn. Đây là vùng biên cảnh giáp ranh với giới tường ngăn cách hạ giới và Linh Châu trung giới, sương mù xám xịt bao phủ chập chùng, đá sỏi hoang tàn.


Tại một khe đá hẹp khuất gió, hai bóng người gầy gò đang lo lắng đứng chờ đợi. Thạch Tam với vết sẹo rách nát kinh tởm trên khuôn mặt mù một mắt, vai đang vác chiếc Băng Tinh Quan Tài tỏa ra hàn khí trắng xóa cổ xưa để bảo toàn sinh mệnh cho Lâm Dao. Bên cạnh ông là Thất thúc Lâm Tiểu Phàm, người đang thở thoi thóp với cánh tay trái bị chém cụt dính đầy máu khô.


“Thiếu chủ!” Thạch Tam khẽ reo lên, vội vàng tiến lại đỡ lấy Lâm Dạ khi thấy hắn bước ra với thân hình đầy máu đen và vết thương cháy sém.


“Ta không sao. Dao nhi thế nào?” Giọng Lâm Dạ khàn đặc, đôi mắt u lam nhìn vào bên trong quan tài băng. Muội muội của hắn vẫn đang ngủ đông yên bình, nhưng ba viên linh thạch rỉ sét cuối cùng dùng để duy trì thạch băng cổ đã tiêu hao sạch sẽ, hàn khí đang nhạt dần.


“Sinh mệnh của tiểu thư tạm thời ổn định, nhưng linh thạch đã cạn kiệt. Nếu không vượt qua giới tường sang trung giới tìm nguồn linh khí tinh thuần hơn, thạch băng sẽ tan chảy.” Thạch Tam lo âu báo cáo.


Đúng lúc này, một tiếng cười khẽ, ôn hòa và thanh nhã như tiếng gió thổi qua rừng trúc đột ngột vang lên từ đầu khe đá:


“Lâm đạo hữu quả là mệnh lớn, náo loạn cả Quy Nguyên Tông, giết Tào Lĩnh, phá lôi trì, vậy mà vẫn có thể mang theo gia quyến thoát đến tận biên cảnh này.”


Lâm Dạ lập tức căng cứng nhục thân. Tay trái ma hóa đen bóng của hắn nhanh như chớp siết chặt lấy chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ nứt dọc dọc theo lưỡi kiếm dắt sau lưng, đôi mắt u lam phát ra sát cơ lạnh người khóa chặt lấy bóng đen vừa bước ra từ màn sương xám.


Đó là một nam tử trung niên nho nhã, mặc trường bào gấm thêu hoa văn chỉ vàng vô cùng sang trọng, tay cầm chiếc quạt xếp ngọc bích phát ra linh quang xanh nhạt ôn hòa. Nụ cười trên môi y đầy vẻ khôn ngoan, nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng lại không ngừng dò xét bộ xương ma cốt phát sáng u quang dưới lớp áo vải thô rách nát của Lâm Dạ.


Thẩm Hoài An. Chưởng quầy của Thiên Cơ Các phân bộ hạ giới.


“Thẩm chưởng quầy.” Lâm Dạ trầm giọng, tay trái không hề buông lỏng chuôi kiếm, “Thiên Cơ Các vốn tuyên bố trung lập, không can thiệp ân oán tông môn. Đêm muộn thế này, ngươi chặn đường ta là muốn bắt dị số tội tộc để nhận thưởng của Thần Điện sao?”


Thẩm Hoài An khẽ lắc đầu, quạt nhẹ chiếc quạt ngọc bích, cười nhạt: “Lâm đạo hữu hiểu lầm rồi. Bản các chỉ làm ăn giao dịch, không làm chó săn cho lũ ngụy thần thượng giới. Có điều... ta nên gọi ngươi là gã phu gác mộ phế vật Lâm Dạ, hay là kẻ thừa kế thực thể tối cổ mang bộ xương Thần Ma vô địch?”


Đôi mắt Lâm Dạ híp lại, sát ý bùng lên ngút trời. Ma khí thái cổ rò rỉ từ các vết rạn nứt xương sườn đột ngột cuộn trào dữ dội. Hắn không nói một lời, cưỡng ép vận hành thần thức quá tải, phóng ra một luồng thần áp vô hình nhằm dò xét tu vi thực sự của Thẩm Hoài An.


*Uỳnh!*


Thần áp vừa chạm đến thân hình Thẩm Hoài An liền bị chiếc quạt xếp ngọc bích của y phát ra một quầng sáng xanh nhạt ngăn cản hoàn toàn. Luồng kình lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại, khiến thức hải của Lâm Dạ nhói đau như kim châm, hai bên tai lại rỉ ra một vệt máu đen nhạt. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt càng thêm tái nhợt.


“Lâm đạo hữu chớ nên động thủ.” Thẩm Hoài An khẽ cười, thu quạt lại, “Thần thức của ngươi đã bị rạn nứt tổn thương nghiêm trọng do quá tải thổi sáo trấn hồn, nhục thân lại phế liệt bả vai phải. Dùng chút ma lực tàn dư để thăm dò ta, chỉ khiến ngươi tự tổn thương thêm mà thôi. Hôm nay ta đến đây, là muốn cứu mạng ngươi, đồng thời đề xuất một giao dịch sòng phẳng.”


“Giao dịch thế nào?” Lâm Dạ nén đau, lạnh lùng hỏi.


Thẩm Hoài An chỉ tay về phía màn sương mù dày đặc phía sau khe đá, nơi giới tường ngăn cách tam giới đang chập chờn những sợi xích vàng nhạt của Thiên Quy Tỏa:


“Ngươi muốn đưa muội muội và thúc thúc vượt qua giới tường để sang Linh Châu trung giới. Thế nhưng, thánh sứ Vân Diệu Cơ đã dùng Thiên Quy Tỏa phong tỏa toàn bộ biên cảnh. Ma khí thái cổ rò rỉ từ bộ xương của ngươi dồi dào như thế, chỉ cần bước tới gần giới tường trong vòng trăm trượng, đại trận của Thần Điện sẽ lập tức kích hoạt, mạt sát các ngươi thành tro bụi trong nháy mắt.”


Y khẽ dừng lại, nhìn chằm chằm vào chiếc Băng Tinh Quan Tài:


“Chưa kể, muội muội của ngươi trúng độc thử thuốc cực nặng, nếu không có Hàn Hải Băng Tủy tại trung giới để điều hòa nhục thân, thạch băng cổ này cũng chỉ giữ mạng cho nàng được ba ngày. Ngươi không có đường lui.”


Lâm Dạ thò tay vào ngực áo vải thô, lôi ra ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét cuối cùng ném xuống đất đá: “Ta chỉ còn bấy nhiêu tiền tệ phàm nhân. Đổi lấy phương pháp vượt giới tường.”


Thẩm Hoài An nhìn ba viên linh thạch xám xịt dưới đất, bật cười thành tiếng: “Lâm đạo hữu đang sỉ nhục Thiên Cơ Các sao? Loại linh thạch phế thải bám đầy tạp chất này, bản các làm sao thèm để mắt tới? Giao dịch của Thiên Cơ Các ta, chưa bao giờ dùng tiền tệ hạ đẳng để đo lường.”


“Vậy ngươi muốn gì?”


“Ta muốn một lời hứa nợ nhân quả tương lai của ngươi.” Ánh mắt Thẩm Hoài An đột ngột trở nên vô cùng thâm trầm, sắc bén, “Ta biết rõ bộ xương Thần Ma vô địch cốt của ngươi càng bị hủy diệt sẽ càng mạnh mẽ. Tương lai đặt chân lên Linh Châu, ngươi chắc chắn sẽ khuấy đảo cả ngũ đại tiên tông. Bản các muốn đầu tư vào ngươi từ lúc này. Đổi lại, ta sẽ cung cấp cho ngươi món bảo vật này.”


Y vung tay lên, một con thuyền gỗ nhỏ màu đen kịt dệt bằng oán khí kiếm mộ bay lơ lửng hiện ra trong không trung, tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương.


“U Minh Linh Chu (Hạ cấp). Con thuyền này dệt bằng oán khí của vạn tàn kiếm, có khả năng ẩn hình hoàn toàn trước thần thức của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ và ngụy trang hoàn hảo ma khí thái cổ của ngươi. Chỉ có nó mới có thể đưa các ngươi an toàn vượt qua vách ngăn giới tường phong tỏa mà không bị Thiên Quy Tỏa phát hiện.”


Lâm Dạ nhìn con thuyền gỗ nhỏ phát u quang đen bóng, nội tâm không ngừng tính toán. Hắn biết rõ Thiên Cơ Các là tổ chức thương nhân khôn ngoan bậc nhất, lời hứa nợ nhân quả tương lai thực chất là một sợi xích vô hình trói buộc số mệnh của hắn vào dòng chảy lợi ích của họ tại trung giới. Nếu đồng ý, hắn sẽ mang theo một khoản nợ nhân quả cực lớn, dễ rơi vào bẫy rập khế ước của thế gia Linh Châu.


Nhưng nhìn lại muội muội Lâm Dao đang hôn mê trong quan tài băng dần tan chảy, và Thất thúc Lâm Tiểu Phàm đang thoi thóp bên vũng máu, Lâm Dạ biết mình không thể do dự.


“Lời hứa nhân quả tương lai có thể trao.” Lâm Dạ đứng thẳng lưng, bàn tay ma cốt trái khẽ siết chặt chuôi kiếm sứt mẻ, giọng nói phẳng lặng như sắt đá, “Thế nhưng, Thẩm chưởng quầy nên nhớ kỹ. Lâm Dạ ta thà tử chiến nổ tung toàn bộ ma cốt, chứ tuyệt đối không ký kết bất kỳ khế ước nô dịch hay bẫy rập nào làm tổn hại đến tự do ý chí của ta. Khế ước giao dịch giữa ta và ngươi, bắt buộc phải là khế ước sòng phẳng, ngang hàng.”


Thẩm Hoài An nhìn thẳng vào đôi mắt u lam kiên định bất khuất của thiếu niên gầy gò trước mặt. Ánh mắt y lóe lên một tia nể phục ngầm trước ý chí sắt đá của hắn. Y khẽ vuốt râu, gật đầu:


“Được! Sòng phẳng tuyệt đối. Bản các chấp nhận điều kiện của ngươi.”


Y vung tay phóng ra một vệt sáng đỏ sẫm, khế ước sòng phẳng lập tức được ký kết ngầm trong hư không, hóa thành một sợi xích nhân quả nhạt màu quấn quanh cổ tay trái ma hóa của Lâm Dạ rồi lặn vào trong xương tủy.


Thẩm Hoài An đẩy con thuyền U Minh Linh Chu về phía Lâm Dạ, khẽ cười, xếp quạt ngọc lại:


“Lâm đạo hữu, con thuyền này có thể đưa ngươi qua vách ngăn, nhưng Chưởng môn Tiêu Thiên Túng đã phong tỏa toàn bộ Vạn Kiếm Cổ Lăng. Muốn đi, ngươi phải tự tay chém đứt long mạch của hắn.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!