Độc chướng vây giết, ma niệm bạo phát
Màn sương mù màu lục sẫm đặc quánh như nước ao tù trôi nổi giữa những thân cây cổ thụ mục nát. Cổ Lĩnh độc chướng lâm, tử địa nằm rìa Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, quanh năm không thấy ánh mặt trời. Từng giọt nước độc mang theo tính axit đậm đặc nhỏ tí tách từ kẽ lá mục, rơi xuống nền đất bùn nhão nhoét, ăn mòn lớp lá rụng phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Không khí nơi đây nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi xác thối và thứ chướng khí kịch độc có thể khiến một tu sĩ Luyện Khí Kỳ thối rữa da thịt chỉ trong vòng nửa khắc.
*Khụ...*
Một tiếng ho khan cực kỳ đè nén vang lên từ hốc cây cổ thụ rỗng tuếch. Lâm Dạ ngồi xếp bằng trong bóng tối, hô hấp dồn dập nhưng vô cùng khẽ khàng. Nhục thân của hắn lúc này đã thảm hại đến mức không thể nhìn nổi. Mùi khói khét lẹt vẫn bốc lên từ tấm lưng và bả vai phải rách nát cháy sém – vết tích tàn khốc mà lôi phạt diệt thế của Tào Lĩnh để lại. Toàn bộ bả vai phải hoàn toàn phế bỏ, xương quai xanh phải gãy vụn găm sâu vào da thịt, khiến cánh tay phải buông thõng một cách vô lực, không thể phát ra dù chỉ một tia kình lực.
Máu đen nhạt lẫn lộn oán khí rỉ ra từ các vết thương rộng hoác, thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn chặt quanh lồng ngực. Ma lực tịch diệt trong đan điền rách nát của hắn đã cạn kiệt xuống mức báo động, chỉ còn chưa đầy năm phần trăm. Hắn chỉ còn lại cánh tay trái ma hóa đen bóng như hắc ngọc để chiến đấu, và hai sợi Lôi Đình Xích khổng lồ đoạt được từ Lôi Bá đang quấn chặt quanh hông.
“Vân Diệu Cơ...”
Đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách nát của Lâm Dạ co rút lại. Hắn cảm nhận được luồng kim quang chính đạo diệt thế của ả thánh sứ vẫn đang điên cuồng quét qua quét lại trên bầu trời rừng độc ngoài kia. Vô Tướng Trận Bàn đã vỡ vụn hoàn toàn thành trăm mảnh vụn ngọc bích xám xịt trên đỉnh sơn nhai, hắn không còn bất kỳ bảo cụ nào để ngụy trang khí tức ma cốt. Lúc này, hắn chỉ có thể vận hành Quy Tức Thuật ở mức tối đa, đóng băng hoàn toàn nhịp tim và tuần hoàn máu để biến mình thành một cái xác lạnh ngắt, cố gắng hòa lẫn vào tử khí của khu rừng độc.
Thế nhưng, nguy hiểm thực sự không chỉ đến từ bầu trời.
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng móng vuốt sắc nhọn cào xé lên nền đất bùn nhão nhoét vang lên từ phía xa, kèm theo những tiếng khịt mũi dồn dập đầy khát máu.
Lâm Dạ khẽ liếc mắt qua khe hở của hốc cây mục. Cách đó chưa đầy ba mươi trượng, ba bóng đen khổng lồ đang từ từ hiện ra trong màn sương độc màu lục. Đó là ba con linh thú chó săn răng kiếm mắt đỏ hung dữ, mỗi con to lớn như một con bê, nanh vuốt sắc nhọn bám đầy độc dịch màu xám xịt. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng liên tục đảo qua đảo lại, cái mũi đen bóng không ngừng hít hà mặt đất đầy chướng khí để định vị mùi máu đen nhạt rò rỉ từ Lâm Dạ.
Dắt theo ba con thú dữ là một thanh niên mặc giáp nhẹ màu xám bạc thêu hoa văn nanh sói, vai đeo cây Truy Hồn Cung khổng lồ. Vương Sát – đội trưởng săn đuổi của Chấp Pháp Đường. Gương mặt y lạnh lùng, bước chân trầm ổn, tay phải luôn nắm chặt sợi xích sắt xỉn màu nối liền với ba con linh thú.
“Vương đạo hữu, có chắc là tên dị số tội tộc kia trốn ở hướng này không?”
Một giọng nói khàn đặc, bốc mùi tử khí vang lên bên cạnh Vương Sát. Từ trong màn sương độc, một lão già gầy gò mặc đạo bào rách nát bẩn thỉu màu xanh xám lững thững bước ra. Lão già râu dê lưa thưa, khuôn mặt xám xịt như người chết, tay trái luôn cầm chiếc chuông đồng nhỏ gỉ sét – U Hồn Chuông. Lão chính là Phùng đạo nhân, kẻ tà tu khét tiếng cấu kết với Chấp Pháp Đường chuyên săn lùng phu mỏ trốn trại.
Phùng đạo nhân khẽ lắc chiếc chuông đồng, phát ra những tiếng *leng keng* u sầu quấy nhiễu thần hồn: “Thánh sứ Vân Diệu Cơ đã ban bố lệnh truy quét vạn cổ. Chỉ cần lấy được đầu của tên Lâm Dạ kia dâng lên, lão tử và ngươi liền có thể phi thăng trung giới, không cần phải chịu khổ ở cái nơi nghèo nàn linh khí này nữa.”
Vương Sát khịt mũi một tiếng khinh bỉ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào vệt máu đen nhạt nhạt nhòa trên một chiếc lá mục dưới đất: “Linh thú của ta đã đánh hơi được mùi máu ma tính của hắn. Nhục thân hắn đã bị Tào Lĩnh trưởng lão tự bạo chém phế bả vai phải, ma lực cạn kiệt. Hắn trốn không thoát đâu.”
Trong hốc cây mục, Lâm Dạ lặng lẽ quan sát hai kẻ truy binh. Một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy thú sư, một tà tu Luyện Khí tầng chín đỉnh phong nắm giữ pháp bảo tấn công thần hồn. Với trạng thái nhục thân rách nát và năm phần trăm ma lực hiện tại, nếu bị chúng phát hiện và vây khốn, hắn chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.
*Rắc... rắc...*
Cơn đau đứt xương từ bả vai phải lại dội thẳng vào thức hải Lâm Dạ, khiến hai bên tai hắn tiếp tục rỉ ra những vệt máu đen nhạt nóng hổi. Độc chướng màu lục xung quanh bắt đầu len lỏi qua lớp băng gạc rách, ăn mòn vào các vết thương hở trên ngực hắn, tạo ra những tiếng xèo xèo đau đớn tột cùng. Hàn độc của chướng khí đang điên cuồng đông cứng huyết mạch của hắn, làm giảm tốc độ di chuyển nhục thân.
“Bắt buộc phải hồi phục ma lực...”
Lâm Dạ thầm nghĩ. Ánh mắt u lam của hắn đảo qua đống xương thú rữa nát sát hốc cây cổ thụ. Ở đó, mọc lên một cụm nấm màu đỏ sậm tà dị, tỏa ra luồng ma oán nồng đậm đến mức khiến sương độc xung quanh phải dạt ra.
Cốt Linh Chi!
Thảo dược ma tính cực hiếm mọc trên hài cốt ma thú cổ xưa. Lâm Dạ biết rõ độc tính của loại nấm này cực mạnh, tu sĩ thông thường chỉ cần chạm vào liền bị ma niệm bạo tẩu xâm nhập thức hải, đan điền tự vỡ mà chết. Nhưng đối với bộ xương ma cốt Tam Đoạn của hắn, đây lại là chất xúc tác tối thượng để kích thích ma lực bộc phát, cưỡng ép tái sinh nhục thân.
*Gừ... gừ...*
Con linh thú chó săn dẫn đầu đột ngột dừng bước trước hốc cây mục của Lâm Dạ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt vào khe hở hốc cây, cái miệng khổng lồ đầy răng nanh chảy nước dãi ròng ròng, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục báo hiệu.
“Tìm thấy rồi sao?” Vương Sát mắt lóe lên sát cơ, tay trái lập tức rút một mũi Truy Hồn Tiễn khổng lồ đặt lên dây cung, nhắm thẳng vào hốc cây mục.
“Để lão phu bức hắn ra ngoài!” Phùng đạo nhân cười khặc khặc nham hiểm, vung mạnh chiếc U Hồn Chuông trong tay.
*Clăng! Clăng! Clăng!*
Tiếng chuông đồng rền vang dữ dội, hóa thành những luồng sóng âm màu xám đen hữu hình xé rách sương độc, oanh kích thẳng vào hốc cây cổ thụ. Luồng sóng âm mang theo tử khí ăn mòn điên cuồng chấn động vào thức hải Lâm Dạ, cố gắng xé rách thần hồn hắn.
“U Minh Bộ!”
Ngay trong khoảnh khắc hốc cây mục bị sóng âm chấn vỡ vụn thành trăm mảnh gỗ mục bay tứ tung, một bóng ma mờ ảo đột ngột lướt ra từ trong làn khói độc. Lâm Dạ vận hành thân pháp U Minh Bộ, nhục thân lướt nhẹ gót chân trên đất bùn không tiếng động, lách qua luồng sóng âm trong gang tấc.
*Hưu!*
Mũi Truy Hồn Tiễn của Vương Sát bắn hụt, cắm phập vào thân cây cổ thụ phía sau sâu hoắm, nổ tung thành một quầng linh lực vàng đất nặng nề.
“Nghiệt súc tội tộc! Chết đi!”
Vương Sát gầm lên, tay phải buông xích sắt. Ba con linh thú chó săn răng kiếm mắt đỏ lập tức như ba mũi tên đen điên cuồng lao thẳng về phía vai trái Lâm Dạ cắn xé. Tốc độ của chúng nhanh đến đáng sợ, nanh vuốt sắc nhọn xé rách không khí tạo ra những tiếng rít chói tai.
Lâm Dạ muốn dùng U Minh Bộ lướt tránh lần nữa, nhưng hàn độc của chướng khí lúc nãy đã tích tụ trong kinh mạch hắn, khiến nửa thân dưới tê dại, bước chân chậm lại một nhịp.
*Phập! Phập!*
Hai con chó săn khổng lồ lao tới, cái miệng đầy máu ngậm chặt lấy bả vai trái ma hóa hắc ngọc của hắn. Răng nanh sắc nhọn của chúng cắn mạnh lên bải vai hắc ngọc phát ra những tiếng *két két* chói tai như cắn vào huyền thiết cứng cáp. Sức mạnh cơ bắp ma cốt trái gồng lên chịu đựng áp lực nghìn cân, không bị cắn đứt lìa, nhưng hàm răng độc của linh thú vẫn xé rách lớp da phàm nhân bên ngoài, truyền độc dịch xám xịt vào nhục thân hắn.
“Khốn kiếp!”
Lâm Dạ gầm lên một tiếng trầm đục đầy đau đớn. Hắn không màng đến hai con thú dữ đang treo trên vai trái, bàn tay trái ma hóa đen bóng đột ngột vươn ra cực nhanh, chộp lấy cụm nấm Cốt Linh Chi màu đỏ sậm dưới đất, dứt khoát nhét thẳng vào miệng nuốt sống.
*Ầm!*
Cốt Linh Chi vừa vào bụng, luồng ma oán tà dị nồng đậm lập tức nổ tung trong phế phủ Lâm Dạ. Luồng ma năng cực hạn như một dòng nham thạch nóng bỏng điên cuồng càn quét khắp các kinh mạch rách nát của hắn, va chạm dữ dội với hàn độc chướng khí đang đông cứng huyết mạch.
Nỗi đau đớn từ việc dùng độc trị độc dữ dội gấp mười lần lôi phạt diệt thế. Toàn bộ năm mươi khúc xương ma cốt Tam Đoạn trong người Lâm Dạ đồng loạt phát ra tiếng reo trầm ấm lạnh người dưới da thịt. Da thịt hắn nứt toác diện rộng, máu đen nhạt phun trào nhuộm đen cả lớp áo vải thô xám rách. Thức hải hắn chấn động kịch liệt, ma niệm bạo tẩu khổng lồ từ bộ xương cổ thần trỗi dậy gầm rú, cố gắng nuốt chửng lý trí phàm nhân của hắn.
“Cút cho ta!”
Lâm Dạ nghiến răng đến rỉ máu đen, ý chí bất khuất của thực thể tối cổ dồn dập đè bẹp luồng ma niệm điên loạn. Hắn biến nỗi đau đớn thể xác thành sát ý vô biên. Ma lực tịch diệt trong đan điền rách nát từ năm phần trăm đột ngột tăng vọt lên ba mươi phần trăm do Cốt Linh Chi kích thích cực hạn.
*Oong...*
Đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc của hắn phát ra u quang lam lạnh thấu xương rực rỡ chưa từng có. Luồng ma khí thái cổ đen kịt bùng phát bao quanh nhục thân hắn như một làn khói đen khổng lồ.
“Thần Thức Chấn Nhiếp Thuật!”
Lâm Dạ đột ngột quay đầu, hướng thẳng đôi mắt u lam về phía Phùng đạo nhân đang định tiếp tục lắc chuông đồng.
Một luồng thần áp vô hình của thực thể tối cổ mang theo hư ảnh một bộ xương khổng lồ oán khí phía sau Lâm Dạ đột ngột phóng ra, quét ngang qua không gian độc chướng dồn dập đè xuống đầu tà tu.
“Cái... cái gì?!”
Phùng đạo nhân kinh hoàng hét lên một tiếng nửa chừng. Thần thức Luyện Khí tầng chín của lão trong nháy mắt bị luồng thần áp chí tôn đè bẹp dí. Thức hải lão rạn nứt dữ dội, linh lực trong đan điền bị đông cứng hoàn toàn, nhục thân tê liệt đứng chết lặng tại chỗ như một pho tượng đá, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
“Chết sòng phẳng!”
Lâm Dạ dùng bàn tay trái ma hóa giật mạnh hai sợi Lôi Đình Xích khổng lồ dắt sau hông ra. Ma lực tịch diệt thái cổ cuồn cuộn truyền vào xích sắt, khiến hai sợi xích đen bóng rít gió bùng cháy lên những tia sét đỏ sẫm tà dị.
Hắn vung mạnh tay trái, thi triển Phôi Kiếm Trảm bằng cách dùng hai sợi xích sắt khổng lồ làm kiếm mang chém mạnh xuống đất bùn.
*Ầm! Đoàng!*
Mặt đất độc chướng lâm nứt vỡ xé rách một đường rãnh sâu hoắm kéo dài mười trượng. Một luồng sóng xung kích oán khí màu đen bóng bám đầy lôi điện đỏ sẫm xé rách không khí, càn quét vây quét thẳng về phía Phùng đạo nhân và bầy chó săn.
*Clăng! Rắc rắc...*
Chiếc U Hồn Chuông trong tay Phùng đạo nhân lập tức bị sóng xung kích oán khí chấn vỡ vụn thành trăm mảnh đồng nát rơi vãi đầy đất. Luồng sét đỏ sẫm đâm xuyên qua ngực lão già tà tu, ma lực tịch diệt điên cuồng ăn mòn phá hủy toàn bộ kinh mạch và đan điền của lão.
“A... a...”
Phùng đạo nhân chỉ kịp phát ra hai tiếng rên rỉ nghẹn ứ trước khi nhục thân lão nổ tung thành trăm mảnh thịt vụn cháy sém đen xám dưới đáy sương độc, chết tàn bạo không kịp sám hối.
Cùng lúc đó, luồng sóng xung kích oán khí quét qua hai con linh thú chó săn đang cắn xé vai trái Lâm Dạ. Sức mạnh tịch diệt ăn mòn da thịt chúng, khiến xương sườn chúng gãy vụn rắc rắc. Hai con thú dữ khổng lồ thét lên thảm thiết rồi bạo thể hóa thành những vũng máu đen ngòm nhão nhoét dưới đất bùn.
Lâm Dạ lảo đảo bước lùi lại một bước, tay trái ma hóa chống sợi xích sắt xuống đất để đứng vững. Kinh mạch hắn bị hàn độc của chướng khí ăn mòn nhẹ, tiêu hao toàn bộ lượng oán khí vừa tích lũy từ Cốt Linh Chi. Da thịt hắn rách nát rỉ máu đen nhạt đầy đau đớn, vai phải hoàn toàn bại liệt buông thõng.
Nhưng ngay khi hắn định tiến lên tiêu diệt nốt con linh thú thứ ba và Vương Sát, một biến cố đột ngột xảy ra.
Cách đó mười trượng, Vương Sát – kẻ vừa lách người né thoát khỏi phạm vi của Phôi Kiếm Trảm trong gang tấc – gương mặt trắng bệch đầy vẻ hoảng sợ tột độ nhìn đống thịt vụn của Phùng đạo nhân. Y biết rõ mình tuyệt đối không phải đối thủ của con quái vật ma cốt này.
Không hề do dự, Vương Sát dùng tay trái còn lại nhanh như chớp rút chiếc còi xương nhỏ đeo cổ ra, dốc toàn bộ linh lực thổi mạnh một tiếng.
*Túy... uý...*
Tiếng còi xương rít lên chói tai xé rách bầu trời đêm độc chướng lâm, phát ra một luồng sóng âm vàng rực rỡ bắn thẳng lên trời cao chín tầng mây, định vị hoàn toàn tọa độ vị trí của Lâm Dạ.
Xác của Phùng đạo nhân ngã gục dập nát dưới đất bùn, nhưng tín hiệu định vị đã được truyền đi thành công.
*Ầm! Đoàng!*
Từ khoảng không xa xôi ngoài rìa rừng độc, tiếng sấm sét vàng khổng lồ của Thần Điện Chấp Pháp đột ngột gầm rú dữ dội rạch đôi bầu trời đêm. Luồng kim quang diệt thế của Vân Diệu Cơ bắt đầu chuyển hướng, điên cuồng lao thẳng về phía tọa độ rừng sương độc với tốc độ sấm sét cực nhanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!