Thánh sứ giáng lâm, ma khí rò rỉ
Ánh kim quang chói mắt xé toạc màn đêm u ám của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, rọi xuống đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai đang nứt rách. Luồng linh áp khổng lồ từ chín tầng trời giáng xuống như một ngọn núi thái sơn vô hình, khiến không khí xung quanh đặc quánh lại, đè nặng lên từng tấc đất đá rỉ sét. Mặt đất dưới chân Lâm Dạ không chịu nổi áp lực, phát ra những tiếng răng rắc trầm đục rồi nứt toác thành trăm mảnh vụn.
Lâm Dạ quỳ một gối trên nền đá lạnh, tay trái ma hóa đen bóng cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng. Nhục thân của hắn lúc này đã rách nát đến cực hạn. Sau trận quyết tử chiến phản sát Tào Lĩnh, lưng hắn bị bỏng cháy sém nặng bốc khói khét lẹt, bả vai phải và cánh tay phải hoàn toàn bại liệt, buông thõng một cách vô lực do gánh chịu thương thế mất tay trái từ Thất thúc Lâm Tiểu Phàm thông qua Đồng Sinh Cộng Tử Khế. Huyết dịch đen nhạt không ngừng rỉ ra từ các vết thương, thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn quanh lồng ngực.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là ngoại thương.
Năm mươi khúc xương ma cốt hoàn mỹ thuộc cảnh giới Ma Cốt Tam Đoạn trong người hắn đang điên cuồng rung động. Sự giáng lâm của luồng kim quang chính đạo tối cao trên bầu trời đã kích thích ma tính tối cổ ẩn sâu trong tủy cốt của hắn. Luồng ma khí đen kịt, lạnh thấu xương tủy bắt đầu rò rỉ cuồn cuộn qua các vết rạn nứt trên da thịt, tỏa ra u quang u lam tà dị.
Nếu để luồng ma khí này bộc phát hoàn toàn, kết giới vách ngăn giới tường vừa rạn nứt sẽ nổ tung, thu hút toàn bộ thần thức của Thần Điện Chấp Pháp thượng giới. Khi đó, không chỉ hắn tan xương nát thịt, mà muội muội Lâm Dao đang ngủ đông trong Băng Tinh Quan Tài dưới địa đạo ngầm cũng sẽ bị phát hiện.
“Không được bộc phát...”
Lâm Dạ nghiến chặt răng, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách co rút lại. Hắn vận hành ý chí sắt đá của thực thể tối cổ, cưỡng ép đè nén luồng ma lực tịch diệt đang dâng trào trong đan điền rách nát. Cơn đau đớn từ việc nén ma khí ngược vào trong xương tủy dữ dội đến mức khiến hai bên tai hắn tiếp tục rỉ ra những vệt máu đen nhạt nóng hổi. Mỗi khúc xương sườn ma hóa như bị hàng vạn lưỡi dao nhỏ cưa xẻ hằng khắc, nhưng hắn vẫn im lặng chịu đựng, không hề rên rỉ lấy một tiếng.
Trên bầu trời, luồng kim quang khổng lồ dần ngưng tụ.
Thánh sứ Thần Điện Giám Sát Viện – Vân Diệu Cơ đứng lơ lửng trên hư không. Nàng khoác trên mình bộ chiến giáp vàng óng thêu hoa văn phượng hoàng lửa nguy nga, mái tóc bạc bay múa tự nhiên trong gió đêm đầy oán khí. Khuôn mặt nàng thánh khiết, dung nhan thanh nhã không một tỳ vết nhưng lại lạnh lùng vô tình như một pho tượng đá vạn năm. Đôi mắt bạc không chút cảm xúc của nàng quét qua đống tro tàn của Tào Lĩnh dưới đất, khóe môi khẽ nhếch lên một tia khinh bỉ tột cùng đối với tu sĩ hạ giới.
“Một lũ phế vật chính đạo hạ giới, ngay cả địa mạch hiến tế cũng không giữ nổi.” Giọng nói của Vân Diệu Cơ lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, vang vọng khắp bầu trời nứt rách của cổ lĩnh.
Ánh mắt nàng đột ngột chuyển dời, khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Lâm Dạ đang quỳ dưới đất. Đôi lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại khi cảm nhận được một sợi ma khí thái cổ nhạt nhẽo vừa biến mất trong không khí.
*Vút! Clăng! Clăng!*
Vân Diệu Cơ khẽ vẫy tay phải ngọc ngà, sợi xích vàng Thiên Quy Tỏa (Mô phỏng) dệt bằng thiên quy luật pháp thượng giới lập tức rít gió lao xuống. Sợi xích vàng rực rỡ phát ra tiếng sấm nổ lách tách, tỏa ra uy áp diệt thế tối cao, hóa thành hàng vạn vòng xích đan chéo nhau, bao phủ hoàn toàn chu vi mười trượng xung quanh Lâm Dạ hòng khóa chặt và mạt sát mọi nguồn ma lực.
Lâm Dạ cảm nhận được sát cơ chí mạng đang áp sát. Sức mạnh của Thiên Quy Tỏa có thể khóa chặt toàn bộ kinh mạch và phế bỏ đan điền của tu sĩ dưới Trúc Cơ Kỳ trong nháy mắt. Hắn biết rõ nhục thân của mình lúc này chỉ còn lại vỏn vẹn mười phần trăm ma lực, tuyệt đối không thể đối kháng trực diện với pháp bảo thượng giới.
“Vô Tướng Trận Quyết...”
Lâm Dạ thầm niệm trận quyết trong thức hải. Hắn dùng ngón tay trỏ tay trái đã ma hóa hắc ngọc, dứt khoát rạch một đường sâu trên ngực, lấy máu đen nhạt của mình làm mực vẽ, nhanh chóng vẽ những đường bùa chú ẩn nấp cổ xưa lên da thịt rách nát của hai bả vai và lồng ngực.
Đồng thời, tay trái hắn khẽ thọc vào ngực áo vải thô sém đen, siết chặt lấy chiếc Vô Tướng Trận Bàn đang rạn nứt nặng nề. Hắn dồn toàn bộ mười phần trăm ma lực tịch diệt cuối cùng vào trong trận bàn ngọc rách nát, kích hoạt cấm thuật ngụy trang khí tức đến mức cực hạn.
*Oong...*
Một tầng trận pháp bát quái màu xanh lam nhạt thoáng qua trên da thịt hắn rồi lặn sâu vào trong nhục thân. Chiếc Vô Tướng Trận Bàn trong ngực áo hắn phát ra một tiếng rắc trầm đục, nứt thêm một đường sâu hoắm, gần như chuẩn bị vỡ vụn hoàn toàn sau khi quá tải năng lượng.
Ngay trong khoảnh khắc vòng xích vàng Thiên Quy Tỏa quấn chặt lấy nhục thân Lâm Dạ, một luồng kim quang chói mắt bùng phát, điên cuồng quét qua từng thớ cơ bắp và xương tủy của hắn để dò tìm ma oán thái cổ.
Lâm Dạ nín thở hoàn toàn, vận hành Quy Tức Thuật giả chết. Nhịp tim hắn ngừng đập, máu huyết ngừng lưu thông, nhục thân trở nên lạnh ngắt xám xịt như một xác chết phu mỏ phế thải thực sự.
Dưới sự ngụy trang hoàn hảo của Vô Tướng Trận Quyết, luồng kim quang của Thiên Quy Tỏa quét qua quét lại nhiều lần trên người hắn, nhưng chỉ nhận diện được cấu trúc của một bộ xương phàm cốt mục nát, rạn nứt chi chít với chút linh lực tạp chất Luyện Khí tầng ba yếu ớt – thứ linh lực giả tạo mà hắn luôn dùng để đóng vai gã gác mộ phế thải.
Sợi xích vàng khẽ rung động, dường như mất đi phương hướng dò tìm nguồn ma khí thái cổ cực mạnh vừa bộc phát lúc nãy.
Vân Diệu Cơ đứng trên không trung khẽ nhíu mày. Đôi mắt bạc của nàng đầy vẻ nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Lâm Dạ. Nàng không tin một gã phu mỏ phế mạch lại có thể sống sót sau vụ nổ địa mạch lôi trì khổng lồ vừa rồi, nhưng pháp bảo Thiên Quy Tỏa lại không hề báo động.
Để đánh lạc hướng thần thức của thánh sứ, Lâm Dạ khẽ cử động ngón chân trái dưới đất. Hắn dùng một chút tàn lực oán khí còn sót lại từ mảnh vỡ của Lôi Đình Xích dắt sau hông, cưỡng ép phóng ra một sợi oán khí lôi điện nhỏ bám vào một mảnh vụn sắt rỉ sét của thanh Phế Thiết Trọng Kiếm dưới đất, rồi dùng kình lực búng mảnh sắt bay vút về phía bìa rừng Cổ Lĩnh độc chướng lâm cách đó trăm trượng.
*Hưu!*
Mảnh sắt mang theo một tia oán khí lôi điện đen nhạt xé rách sương mù lao đi cực nhanh.
“Ở đó sao?”
Đôi mắt bạc của Vân Diệu Cơ lóe lên sát cơ lạnh người. Nàng nghĩ rằng dị số ma cốt đã dùng thân pháp trốn chạy vào rừng độc sau khi phá hủy địa mạch. Không thèm liếc nhìn gã phu mỏ “đang hấp hối” dưới đất thêm một lần nào, nàng khẽ phất tay thu hồi Thiên Quy Tỏa.
*Ầm!*
Thân hình vàng óng của Vân Diệu Cơ hóa thành một đạo lôi quang vàng khổng lồ, rít gió xé rách sương mù oán khí, đuổi theo hướng mảnh sắt vừa bay với tốc độ diệt thế, hướng thẳng về phía Cổ Lĩnh độc chướng lâm.
Khi luồng kim quang chói mắt hoàn toàn biến mất ở phía chân trời rừng độc, Lâm Dạ mới từ từ mở đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách. Hắn phun ra một ngụm máu đen nhạt đầy oán khí, lồng ngực ma hóa khẽ phập phồng trở lại.
*Rắc... rắc...*
Chiếc Vô Tướng Trận Bàn giấu trong ngực áo hắn cuối cùng không chịu nổi áp lực quá tải, hoàn toàn vỡ vụn thành trăm mảnh ngọc bích xám xịt, rơi rụng qua kẽ áo vải thô rách nát xuống đất đá rỉ sét. Bảo cụ ngụy trang khí tức duy nhất của hắn đã bị phá hủy hoàn toàn.
Nhục thân Lâm Dạ kiệt quệ hoàn toàn ma lực, đau đớn tột cùng từ hai bả vai ma hóa và vai phải rách nát khiến hắn lảo đảo suýt ngã gục. Nhưng hắn biết rõ, thời gian của hắn không còn nhiều. Đội trưởng săn đuổi Vương Sát cùng bầy chó săn linh thú sẽ sớm được Vân Diệu Cơ điều động càn quét khu rừng độc chướng để tìm kiếm hắn thủ công.
Hắn phải dấn thân vào Cổ Lĩnh độc chướng lâm ngay lập tức, dùng chướng khí kịch độc để che giấu vết máu ma tính của mình, đồng thời tìm kiếm Cốt Linh Chi để tịnh hóa và hồi phục nhục thân.
Lâm Dạ dùng tay trái ma hóa nhặt lấy hai sợi Lôi Đình Xích quấn sau hông, vác cơ thể rách nát rỉ máu đen nhạt, lặng lẽ lướt đi như một bóng ma mờ ảo bước vào ranh giới của khu rừng sương độc u ám đầy tử khí phía trước.
Vân Diệu Cơ bay lơ lửng trên không trung, tay cầm xiềng xích vàng rực rỡ, lạnh lùng quét thần thức qua khu rừng sương độc: "Dị số ma khí, dù có trốn xuống hoàng tuyền cũng phải lột xương!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!