Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Phản sát Tào Lĩnh, địa mạch sụp đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tào Lĩnh nhìn thanh Lôi Đình Kiếm run rẩy trên tay mình, rồi nhìn bộ xương ma cốt phát sáng của Lâm Dạ, lão biết mình đã không còn đường lui.


Gió đêm trên đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai rít gào qua những khe đá rạn nứt, mang theo mùi khói khét lẹt và huyết tanh nồng đậm. Sương mù oán khí màu xám đen dày đặc vốn đang bao phủ Kiếm Mộ nay cuộn trào dữ dội hơn, như những cánh tay ma quỷ từ địa ngục vươn lên, sẵn sàng chứng kiến thời khắc nhân quả sòng phẳng nhất của mười năm huyết hải thâm thù.


Lâm Dạ đứng sát mép vực sâu vạn trượng. Dưới lớp áo vải thô xám rách nát đã bị lôi đình thiêu rụi gần hết, lồng ngực và cánh tay trái ma hóa đen bóng của hắn rực sáng u quang u lam lạnh thấu xương. Năm mươi khúc xương ma cốt hoàn mỹ thuộc cảnh giới Ma Cốt Tam Đoạn đang không ngừng cộng minh, phát ra tiếng reo trầm đục như tiếng sấm rền từ thời thái cổ. Thế nhưng, nhục thân của hắn lúc này cũng đã chạm tới giới hạn cực hạn. Vai phải bị kiếm của Độc Cô Liệt đâm xuyên rách nát rỉ máu đen đã ngưng chảy, bả vai phải phế hoàn toàn lực phát do gánh chịu thương thế từ khế ước đồng sinh của Thất thúc Lâm Tiểu Phàm. Lưng hắn bị bỏng cháy sém nặng bốc khói khét lẹt, hai bên tai vẫn rỉ ra từng vệt máu đen nhạt nóng hổi. Ma lực tịch diệt trong đan điền rách nát chỉ còn vỏn vẹn hai mươi phần trăm.


Hắn chỉ còn một tay trái ma hóa để chiến đấu. Và thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sắt đen sứt mẻ trên tay hắn lúc này đã xuất hiện một vết nứt dài dọc theo lưỡi kiếm, sẵn sàng gãy vụn bất cứ lúc nào.


“Nghiệt súc tội tộc... ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?!” Tào Lĩnh gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy vẻ hoảng loạn tột độ. Lão nhân ngoài năm mươi tuổi, kẻ từng hô mưa gọi gió, coi hàng vạn phu mỏ phàm nhân như súc vật hiến tế, giờ đây gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn tàn nhẫn đã hoàn toàn vặn vẹo. Đôi mắt chim ưng của lão trợn ngược, nhìn trừng trừng vào bộ xương phát sáng của Lâm Dạ như nhìn thấy một ác ma thực thụ bước ra từ thần thoại.


“Tào Lĩnh,” Lâm Dạ trầm giọng nói, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng nhưng mang theo thần áp vô hình của thực thể tối cổ chấn động không khí: “Mười năm trước, Quy Nguyên Tông các ngươi thảm sát Lâm gia ta để cướp đoạt địa mạch. Hôm nay, nợ máu đó sẽ được trả bằng đầu của ngươi. Sòng phẳng.”


“Muốn đầu của lão tử? Ngươi nằm mơ!” Tào Lĩnh điên cuồng gào thét. Lão biết rõ Độc Cô Liệt đã sụp đổ đạo tâm thối lui, lôi trì hiến tế bị hủy, lão đã hoàn toàn bị dồn vào tuyệt lộ. Nhưng tôn nghiêm của một chấp pháp trưởng lão Trúc Cơ Đỉnh Phong không cho phép lão quỳ gối trước một gã phế mạch tội tộc.


*Phụt!*


Tào Lĩnh dứt khoát cắn rách đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết rực cháy màu tím sẫm lên lưỡi thanh Lôi Đình Kiếm. Lão điên cuồng kích hoạt cấm thuật huyết tế tàn bạo nhất của Chấp Pháp Đường: “Huyết tế lôi phượng! Lấy mạng đổi mạng!”


*ẦM!!!*


Toàn bộ linh lực Trúc Cơ Đỉnh Phong và thọ nguyên còn lại của Tào Lĩnh bùng phát dữ dội. Luồng lôi điện oán khí tím sẫm cuồn cuộn bao phủ lấy thân hình lão, dệt thành hư ảnh một con lôi phượng khổng lồ màu tím sẫm gầm thét xé rách không khí. Đôi cánh lôi phượng vỗ mạnh, tạo ra những tia sét diệt thế nện xuống đá cổ lăng nổ tung liên tiếp. Tào Lĩnh hóa thân vào tâm lôi phượng, mang theo sát ý cuồng bạo nhất lao thẳng về phía Lâm Dạ cận chiến.


Đối mặt với sát chiêu mạnh nhất của đối thủ, Lâm Dạ không hề lùi bước, cũng không hề tránh né. Hắn đứng im lững thững giữa trận bão lôi, tay trái ma hóa nâng thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nứt lưỡi lên.


*VÚT!*


Móng vuốt lôi phượng tím sẫm khổng lồ mang theo kình lực vạn cân nện thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ.


*BÙM!!!*


Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả một vùng trời cổ lĩnh. Thế nhưng, cảnh tượng nhục thân Lâm Dạ bị xé rách thành trăm mảnh như Tào Lĩnh tưởng tượng đã không xảy ra. Ngay trong khoảnh khắc móng vuốt lôi điện tím sẫm chạm vào lồng ngực hắn, năm mươi khúc xương ma cốt hoàn mỹ đột ngột phát ra u quang u lam cực hạn.


Ma lực tịch diệt thái cổ bùng phát dữ dội từ bộ xương Ma Cốt Tam Đoạn, tự động hóa thành một vòng xoáy nuốt chửng khổng lồ. Luồng lôi điện tím sẫm tàn bạo kia vừa chạm vào kết giới huyết sắc bảo vệ tim của Lâm Dạ liền bị ma lực tịch diệt ăn mòn, nhanh chóng chuyển sang màu đen xám rồi dập tắt hoàn toàn trong tích tắc. Sức mạnh lôi phạt diệt thế bị bộ xương ma cốt hấp thụ ngược, biến thành chất dinh dưỡng cuồn cuộn nuôi dưỡng nhục thân rách nát của hắn.


“Cái gì?! Không thể nào! Pháp thuật lôi điện của lôi trì hiến tế lại bị ngươi ăn mòn?!” Tào Lĩnh kinh hoàng hét lên bên trong hư ảnh lôi phượng đang tiêu tán.


Lâm Dạ không trả lời. Đôi mắt u lam của hắn phát ra u quang sắc bén lạnh người. Tận dụng khoảnh khắc Tào Lĩnh bị phản chấn kinh hoàng, hắn bước lên một bước, vung thanh Phế Thiết Trọng Kiếm bằng tay trái ma hóa, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp ma cốt cánh tay và hai bả vai vừa hoàn thiện vào một chiêu kiếm duy nhất.


*Vô Tâm Nhất Kiếm!*


Chiêu kiếm cực nhanh, không màng phòng ngự, dồn toàn bộ kình lực tịch diệt thái cổ vào một cú đâm thẳng tắp. Kiếm mang màu xanh lam nhạt xé rách không khí, tạo thành một vệt sáng thẳng tắp rực rỡ xuyên qua màn đêm oán khí.


*XOẢNG!!!*


Thanh Lôi Đình Kiếm của Tào Lĩnh – món pháp bảo chứa đầy oán khí lôi điện – vừa chạm vào kiếm mang xanh lam liền bị chấn đứt đôi hoàn toàn, vỡ vụn thành trăm mảnh sắt rỉ sét rơi rụng rào rào. Kiếm mang xanh lam nhạt không hề giảm tốc độ, tiếp tục đâm xuyên qua ngực Tào Lĩnh, găm sâu vào tận đan điền của lão.


“A!!!” Tào Lĩnh thét lên thảm thiết, máu tươi phun trào dữ dội. Lão điên cuồng vươn tay trái đoạt lấy chiếc Quy Nguyên Kính giắt sau hông, cố gắng kích nổ tự bạo bảo vật cấp cao này để kéo Lâm Dạ chết chùm.


Nhưng Lâm Dạ còn nhanh hơn. Bàn tay trái ma hóa của hắn đột ngột vươn ra, cứng cáp như hắc ngọc, bóp chặt lấy chiếc Quy Nguyên Kính trước khi lão kịp kích hoạt pháp lực.


*Rắc!!!*


Chiếc kính báu cấp cao của tông môn bị bàn tay ma cốt bóp nát vụn thành trăm mảnh vụn thủy tinh lấp lánh dưới ánh trăng khuyết, hoàn toàn dập tắt hy vọng cuối cùng của gã chấp pháp trưởng lão.


Lâm Dạ lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đang co rúm lại vì hoảng sợ của Tào Lĩnh, tay trái hắn vặn chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm đang cắm trong ngực lão một vòng: “Vỡ cho ta.”


*BÙM!!!*


Luồng ma lực tịch diệt thái cổ tích lũy trong xương ma cốt lồng ngực Lâm Dạ bộc phát cực hạn, truyền thẳng qua thân kiếm vào sâu trong cơ thể Tào Lĩnh. Đan điền của gã chấp pháp trưởng lão Trúc Cơ Đỉnh Phong nổ tung hoàn toàn, kinh mạch dập nát thành trăm mảnh vụn.


Tào Lĩnh gầm lên một tiếng tuyệt vọng cuối cùng, nhục thân lão bị ma lực tịch diệt ăn mòn nhanh chóng, hóa thành một đống tro bụi xám xịt bay tán loạn trong gió đêm, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Huyết thù diệt môn của Lâm gia đã được trả sạch sẽ, sòng phẳng tuyệt đối.


*Rắc rắc... XOẢNG!!!*


Ngay khi Tào Lĩnh vừa tan biến, thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sắt đen trên tay Lâm Dạ cũng rạn nứt hoàn toàn dọc theo lưỡi kiếm và chấn vỡ thành trăm mảnh vụn sắt rỉ sét rơi rụng dưới đất. Nhục thân Lâm Dạ hoàn toàn kiệt quệ ma lực, hắn quỳ sụp một gối xuống đất đá rỉ sét của đỉnh sơn nhai, thở dốc dữ dội, lồng ngực ma hóa rực sáng u quang đỏ sẫm nhạt dần.


Thế nhưng, biến cố chưa dừng lại ở đó.


Cái chết của Tào Lĩnh và sự phá hủy của Thiên Lôi trận nhãn trước đó đã kích hoạt chuỗi phản ứng dây chuyền tàn khốc nhất. Địa mạch lôi trì hiến tế nằm sâu dưới lòng đất Vạn Kiếm Cổ Lĩnh mất đi sự khống chế của chấp pháp giả, hoàn toàn sụp đổ dữ dội.


*ẦM ẦM ẦM!!!*


Một trận động đất kinh thiên động địa nổ ra. Mặt đất đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai nứt rách thành những khe vực sâu khổng lồ vạn trượng. Từ sâu dưới lòng đất, hồ nước lôi đình bạo liệt bùng nổ toàn diện, giải phóng hàng vạn năm oán khí và ma khí thái cổ bị phong ấn dưới địa mạch. Luồng oán oán khí đen kịt cuồn cuộn phun trào như núi lửa phun trào, bao phủ toàn bộ bầu trời Vạn Kiếm Cổ Lĩnh trong một màu tối tăm tịch mịch.


Toàn bộ linh mạch của Quy Nguyên Tông bị hủy hoại hoàn toàn, linh khí bị rút cạn sạch sẽ trong nháy mắt. Vạn Kiếm Cổ Lĩnh hoang vu giờ đây chính thức biến thành một vùng đất chết không linh khí, chấm dứt vĩnh viễn sự bóc lột tàn tẫn của tông môn chính đạo hạ giới.


Giữa đống đổ nát hoang tàn và bão oán khí gầm rú, Lâm Dạ gượng sức đứng dậy. Hắn vác cơ thể rách nát đầy vết thương bốc khói khét lẹt, đôi mắt u lam phẳng lặng nhìn về phía chân trời.


Đột ngột, trên bầu trời tối tăm nứt rách của cổ lĩnh, sương khói oán khí bị xé rách làm đôi bởi một luồng kim quang khổng lồ từ chín tầng trời giáng xuống.


Một thân ảnh nữ tử mặc chiến giáp vàng óng thêu hoa văn phượng hoàng lửa nguy nga từ trong luồng kim quang bước ra, lơ lửng trên không trung. Khuôn mặt nàng thánh khiết không tỳ vết nhưng lạnh lùng vô tình như tượng đá, đôi mắt bạc không chút cảm xúc khóa chặt lấy bộ xương ma cốt phát sáng của Lâm Dạ dưới đất.


Thánh sứ Thần Điện Giám Sát Viện – Vân Diệu Cơ đã giáng lâm toàn diện.


Nàng khẽ nâng bàn tay ngọc ngà, sợi xích vàng Thiên Quy Tỏa dệt bằng thiên quy luật pháp thượng giới rít gió xuất hiện quanh người nàng, tỏa ra uy áp diệt thế tối cao đè nặng lên đỉnh đầu Lâm Dạ:


“Dị số ma khí thái cổ... Tội tộc hạ giới dám phá hủy địa mạch hiến tế. Lệnh truy quét vạn cổ, bắt đầu!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!