Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Mỏ sâu áp bức, quang hoàn dụ địch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc màu xám xịt của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh chưa bao giờ tan, nhưng sâu dưới lòng đất của Phế quặng mỏ số 9, bầu không khí còn ngột ngạt và tăm tối gấp mười lần. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với bụi quặng sắt rỉ sét tạo thành một thứ sương mù đậm đặc, bám chặt lấy vách đá ẩm ướt và phổi của những phu mỏ khốn khổ. Dưới ánh sáng chập chờn, yếu ớt của những viên linh thạch phế thải đính trên vách hầm, những bóng người gầy gò, trần trụi nửa thân trên đang ra sức vung những chiếc cuốc sắt nặng nề vào vách đá cứng như huyền thiết. Tiếng kim loại va đập vào đá tảng vang lên chát chúa, liên hồi, xen lẫn tiếng ho khan rách cả cuống họng của những kẻ sắp đất xa trời.


Lâm Dạ lặng lẽ đứng trong một góc tối của đường hầm hẹp, tay cầm chiếc cuốc rỉ sét, nhịp thở vô cùng đều đặn. Nếu nhìn từ bên ngoài, anh vẫn chỉ là gã thiếu niên gác mộ gầy gò, sắc mặt tái nhợt do thiếu dinh dưỡng, mặc bộ y phục vải thô xám rách băm đầy bụi quặng. Thế nhưng, dưới lớp áo vải thô ấy, một biến đổi kinh天động địa đang âm thầm diễn ra.


Sau khi phản sát gã thúc thúc phản bội Lâm Đại Hải ở ngoại vi Thanh Vân Trấn đêm qua, Lâm Dạ đã lập tức mang ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét đến tiệm thuốc của Phương lão đầu để đổi lấy Thanh Sương Thảo. Anh đã tự tay sắc thuốc, mớm từng ngụm nước đắng ngắt cho muội muội Lâm Dao, tạm thời đóng băng độc tố đang tàn phá đan điền rách nát của nàng. Để tránh sự nghi ngờ của Tào Lĩnh khi gã phản bội biến mất, Lâm Dạ bắt buộc phải quay trở lại khu mỏ trước khi bình minh ló dạng, tiếp tục đóng vai gã phu gác mộ phế vật lầm lì.


Lúc này, giấu sâu trong lớp ngực áo của anh là Vô Tướng Trận Bàn – chiếc trận bàn bằng ngọc rách nát mà anh nhặt được từ di tích cổ. Dưới sự vận hành âm thầm của Vô Tướng Trận Quyết, một tầng trận pháp vô hình đang bao phủ lấy bả vai trái và ngón tay trỏ của anh. Khúc xương quai xanh trái đã hoàn toàn ma hóa thành hắc ngọc đen bóng giờ đây bị che giấu hoàn toàn, không rò rỉ ra bất kỳ một sợi ma khí thái cổ nào. Đối với thế giới bên ngoài, Lâm Dạ vẫn chỉ là một phế nhân đan điền trống rỗng, không có một chút tu vi linh lực nào.


"Chát!"


Một tiếng roi da xé gió vang lên giòn giã từ phía đầu đường hầm, kèm theo một tiếng hét thảm thiết của một phu mỏ già yếu.


"Lũ súc vật lười biếng! Hôm nay chỉ tiêu khai thác quặng thô của khu số 9 tăng lên gấp đôi! Kẻ nào không đào đủ mười giỏ quặng trước khi trăng lên, ta sẽ lột da, bẻ gãy hai chân ném vào hố quặng rỉ sét!"


Gã cai ngục tàn bạo Lý Độc Nhãn đứng trên một tảng đá cao, một mắt phải của gã đeo băng đen tởm lợm, mắt trái còn lại ti hí lồi ra đầy vẻ hung tợn. Tay gã lăm lăm cây roi sắt gai Thiết Cai Tiên bám đầy vết máu khô. Mỗi lần gã vung roi, những chiếc gai sắt rỉ sét lại xé rách da thịt của một phu mỏ xấu số, để lại những vệt máu tươi đỏ chói trên nền đá xám.


Đứng bên cạnh Lý Độc Nhãn là Trương Cường – tên ác bá ngoại môn khét tiếng, tay sai đắc lực của Triệu Vô Cực. Trương Cường sở hữu thân hình to lớn thô kệch như một con gấu xám, mặt đầy sẹo rỗ hung dữ. Gã mặc bộ giáp da thú rách nát nhưng tinh xảo hơn phu mỏ nhiều, tay lăm lăm cây Hắc Thiết Côn nặng năm mươi cân bám đầy oán khí. Trương Cường có tu vi Luyện Khí tầng năm, một kẻ chuyên đi thu thuế máu và bóc lột khẩu phần ăn ít ỏi của những gia đình phu mỏ nghèo khổ.


"Cường ca, gã phế vật gác mộ kia đã quay lại rồi." Một tên lính canh ngoại môn khúm núm chỉ tay về phía góc tối nơi Lâm Dạ đang đứng.


Trương Cường quay ngoắt đầu lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy vẻ khinh bỉ và tàn nhẫn. Gã nhổ một bãi nước bọt đầy đờm xuống đất, cười gằn: "Hừ, mạng của thằng ranh này cũng thật dai. Đêm qua Triệu sư huynh bảo gã thúc thúc của hắn đã dọn dẹp hắn rồi, không ngờ hôm nay vẫn vác mặt đến đây đào quặng. Đi, hôm nay ta phải tìm chút tiêu khiển trên người hắn."


Nói rồi, Trương Cường vác cây gậy sắt lớn sầm sập bước về phía lối đi hẹp. Nhưng gã chưa kịp tiếp cận Lâm Dạ thì bước chân đã bị chặn lại bởi một sự cố ở khu vực khai thác số 9.


Lão Thạch – một phu mỏ già nua, lưng đã còng rạp xuống vì hàng chục năm khổ sai hầm mỏ, đang run rẩy bê một giỏ quặng sắt nặng nề. Do bước chân lảo đảo trên nền đá trơn trượt, lão không may vấp ngã, giỏ quặng thô đổ tung tóe, đá quặng sắc nhọn găm thẳng vào lòng bàn tay lão rỉ máu đỏ tươi.


"Khụ... khụ... xin lỗi tiên nhân... tiểu nhân không cố ý..." Lão Thạch hoảng loạn quỳ sụp xuống đất, dùng đôi bàn tay đầy sẹo lồi ra sức vơ vét những mảnh quặng đổ nát.


"Thằng già sắp chết kia! Dám làm hỏng quặng thô của Quy Nguyên Tông!" Trương Cường biến sắc, gã sải bước tới, thẳng chân đạp mạnh vào lồng ngực gầy trơ xương của Lão Thạch.


"Bốp!"


Thân hình yếu ớt của Lão Thạch bị đạp văng ra xa mấy trượng, đập mạnh vào vách đá ẩm ướt rồi ngã gục, miệng phun ra một ngụm máu đen độc hại.


"Cường ca, tha mạng... lão Thạch đã làm việc liên tục mười tám tiếng rồi, lão thực sự không chịu nổi nữa..." A Sâm, gã phu mỏ dũng cảm khỏe mạnh, vội vàng lao ra chắn trước người Lão Thạch, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ nhưng vẫn phải cố kìm nén trước tu vi Luyện Khí của đối phương.


"Tha mạng? Quy tắc của ngoại môn Quy Nguyên Tông là không có chỗ cho lũ phế vật lười biếng!" Trương Cường cười lớn tự phụ, gã giơ cây Hắc Thiết Côn lên, luồng linh lực màu vàng nhạt của Quy Nguyên Hô Hấp Pháp bắt đầu quấn quanh thân gậy sắt, tỏa ra một áp lực trầm nặng. "Đêm nay, ta sẽ dùng cây gậy này đập nát đầu thằng già này để làm gương cho toàn bộ khu mỏ số 9!"


Đám phu mỏ xung quanh hoảng sợ lùi lại, không một ai dám đứng ra can ngăn. Sự phân chia giai tầng ở hạ giới tàn khốc như vậy, tu sĩ coi phàm nhân như kiến hôi, giết chết một phu mỏ già chẳng khác nào dẫm nát một con sâu cái kiến.


Lâm Dạ đứng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt anh hơi híp lại.


Anh không phải là một kẻ bốc đồng thích hành hiệp trượng nghĩa vô cớ. Nhưng lúc này, trong thức hải của anh, ý chí của thực thể tối cổ đang rục rịch kêu gọi. Quan trọng hơn hết, anh cần một cơ hội.


Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết yêu cầu anh phải chịu đựng sát ý thực tế từ cường địch để đập nát phàm cốt cũ, mượn ma tính tái sinh ma cốt mạnh hơn. Hiện tại, anh đã hoàn thành Ma Cốt Nhất Đoạn ở vai trái và ngón tay. Nhưng để đột phá lên Ma Cốt Nhị Đoạn, anh cần phải đập nát hoàn toàn xương sườn lồng ngực bẩm sinh rỉ sét của mình.


Lâm Dạ tự mình không thể bẻ gãy xương sườn với đủ sát ý chân thực để kích hoạt quá trình tái sinh. Anh cần một cái búa rèn cốt miễn phí. Và Trương Cường, với tu vi Luyện Khí tầng năm cùng tính cách kiêu ngạo vô tri bẩm sinh của đệ tử ngoại môn, chính là công cụ hoàn hảo nhất.


Quy tắc thế giới hạ giới này rất kỳ lạ: Nhược Trí Quang Hoàn. Những tu sĩ danh môn chính đạo cấp thấp luôn mang một lòng tự phụ ngập trời, cực kỳ dễ bị kích động bởi những lời khiêu khích từ kẻ yếu hơn mình. Lâm Dạ quyết định sử dụng kẽ hở quy tắc này để gài bẫy tâm lý đối thủ.


Lâm Dạ thản nhiên bước ra khỏi góc tối, bước chân trầm vững của anh dẫm lên những mảnh quặng sắt rỉ sét phát ra tiếng lạo xạo trầm đục. Anh đứng chắn ngay giữa Trương Cường và Lão Thạch.


Sự xuất hiện đột ngột của gã phế vật gác mộ khiến toàn bộ đường hầm mỏ quặng bỗng chốc im phăng phắc. Đến cả Lý Độc Nhãn cũng ngạc nhiên dừng roi.


"Lâm Dạ? Ngươi muốn chết sao? Mau lui lại!" A Sâm hốt hoảng khẽ giật gấu áo rách của anh.


Lâm Dạ không lùi. Anh đứng thẳng người, đôi mắt u lam ẩn hiện sau làn tóc mai xơ xác nhìn thẳng vào gương mặt đầy sẹo rỗ của Trương Cường. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng, giọng nói phát ra vô cùng phẳng lặng, sòng phẳng nhưng mang theo sức công phá tinh thần cực lớn:


"Ngươi cầm cây gậy nặng năm mươi cân hầm hố như vậy, nhưng lực chân đạp ra lại nhẹ bẫng như đàn bà dệt vải. Quy Nguyên Tông ngoại môn chỉ dạy ngươi cách bắt nạt một lão nhân sắp chết để lập công thôi sao?"


"Cái gì?!"


Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ miệng Trương Cường. Gã không tin vào tai mình. Một thằng phế vật gác mộ đan điền trống rỗng, một con kiến hôi dưới đáy hầm mỏ, lại dám dùng giọng điệu khinh bỉ đó để giáo huấn gã?


Dưới tác động vô hình của Nhược Trí Quang Hoàn, lòng tự tôn kiêu ngạo của Trương Cường lập tức bùng nổ như đổ thêm dầu vào lửa. Đôi mắt gã đỏ ngầu lên đầy điên loạn, gân xanh trên trán giật liên hồi.


"Thằng ranh con tội tộc! Ngươi chán sống rồi phải không?!" Trương Cường rít qua kẽ răng, bỏ mặc Lão Thạch, dồn toàn bộ sát ý lạnh người khóa chặt lấy Lâm Dạ.


"Ta chỉ đang nói một sự thật sòng phẳng." Lâm Dạ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, khoanh hai tay trước ngực, thái độ bất cần đời càng làm tăng thêm sự kích thích của quang hoàn ngu dân. "Cây gậy sắt của ngươi nhìn thì to, nhưng e là đến việc đập vỡ một tảng đá quặng thô cũng khó khăn. Nếu không có bộ giáp da thú kia che chở, ngươi đứng trước mặt ta cũng chỉ là một kẻ bất tài vô dụng mà thôi."


"Chết đi cho ta!!!"


Sự kiêu ngạo vô tri của Trương Cường hoàn toàn mất kiểm soát. Gã gầm lên một tiếng chấn động cả đường hầm sâu, bỏ qua mọi lời can ngăn của đám lính canh xung quanh.


"Cường ca, đừng đánh chết hắn trực tiếp! Hắn chết rồi thì không ai canh giữ kiếm mộ hoang phế đâu!" Một tên lính canh vội vàng hét lên.


"Cút ra! Đêm nay ta không đập nát lồng ngực thằng này thành thịt vụn, ta sẽ không mang họ Trương!" Trương Cường điên cuồng gạt phăng tên lính canh ra xa.


Gã vận hành Quy Nguyên Hô Hấp Pháp đến cực hạn, luồng cuồng bạo kình lực màu vàng đất bao phủ lấy toàn thân gã, khiến thớ cơ bắp cuồn cuộn phồng lên cứng như đá tảng. Gã giơ cao cây Hắc Thiết Côn nặng năm mươi cân, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng năm vào đòn đánh quyết định lấy mạng.


Lâm Dạ đứng im tại chỗ, không hề có ý định né tránh. Trong bóng tối, anh âm thầm vận hành Thiết Bộ Sam – môn võ học rèn luyện da thịt phàm nhân để tạo ra một lớp màng phòng ngự giả tạo bên ngoài nhục thân, che giấu đi bộ xương ma cốt bên trong. Anh cần Trương Cường nghĩ rằng gã đang dùng toàn lực để nghiền nát một phàm nhân ngoan cố.


"Vù... vù..."


Tiếng gió rít gào chói tai khi cây gậy sắt khổng lồ xé rách không khí ẩm ướt của mỏ sâu giáng xuống. Sát ý chân thực tột cùng từ Trương Cường khóa chặt lấy lồng ngực Lâm Dạ, kích hoạt toàn bộ oán khí kiếm mộ xung quanh cộng minh dữ dội.


Trong thức hải của Lâm Dạ, tiếng cười trầm đục của Cổ Ma Oán Niệm vang lên đầy phấn khích.


'Đúng thế... để hắn đập nát bộ xương phàm nhân mục nát này đi... Hãy để máu tươi đúc lại ma cốt vô địch!'


Lâm Dạ hít sâu một hơi bụi quặng kịch độc, lồng ngực quấn băng gạc rỉ máu đen nhạt hơi ưỡn về phía trước, sẵn sàng đón nhận búa rèn cốt tối thượng.


Trương Cường cầm gậy sắt khổng lồ giơ cao, gầm lên điên cuồng nhắm thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ giáng xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!