Ma cốt tam đoạn, đập nát phàm cốt lồng ngực
Đạo lôi quang tím sẫm khổng lồ của Tào Lĩnh rít gió xé rách không khí, rống lên điên cuồng lao thẳng xuống lưng Lâm Dạ trong sự bất lực của Độc Cô Liệt.
Sát thế cuồng bạo của tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong áp xuống như muốn nghiền nát cả đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai. Luồng lôi điện tím sẫm kia không phải lôi đình chính đạo thanh khiết, mà là thứ lôi đình được nuôi dưỡng bằng oán khí phu mỏ tích tụ từ lôi trì hiến tế, mang theo sức mạnh ăn mòn và hủy diệt tột cùng.
Độc Cô Liệt, người đang bị Lâm Dạ khóa chặt kiếm bằng tay trái ma hóa hắc ngọc, hai mắt xám tro co rút lại. Gã là một kiếm khách vô tình, nhưng không phải kẻ ngu muội. Gã cảm nhận được sát cơ vô biên từ đạo lôi quang phía sau lưng Lâm Dạ. Nhát kiếm đánh lén này của Tào Lĩnh không chỉ muốn lấy mạng Lâm Dạ, mà còn muốn mạt sát luôn cả gã để quỵt đi vạn viên linh thạch hạ phẩm và ba viên Trúc Cơ Đan!
“Tào Lĩnh! Lão già nham hiểm!” Độc Cô Liệt gầm lên, tay phải gã phát lực dồn toàn bộ kiếm ý vô tình vào chuôi kiếm, cố gắng đâm sâu hơn nữa vào xương quai xanh phải của Lâm Dạ hòng mượn lực phản chấn để thối lui.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Thân kiếm Vô Tình rạn nứt chi chít dưới sức ăn mòn của ma lực tịch diệt, nhưng mũi kiếm sắc bén vẫn tiến thêm hai tấc, xé rách da thịt bả vai phải Lâm Dạ, găm sâu vào tận xương quai xanh cũ kỹ rỉ sét. Máu đen nhạt phun trào dữ dội, nhuộm đen cả một khoảng ngực vải thô xám rách. Cơn đau đứt xương nát thịt từ hai phía dội thẳng vào thức hải Lâm Dạ, khiến hai bên tai hắn rỉ ra những vệt máu đen nhạt nóng hổi. Ma lực trong đan điền rách nát lúc này đã cạn kiệt xuống mức báo động, chỉ còn vỏn vẹn mười phần trăm.
Nhưng Lâm Dạ không hề lùi bước. Ánh mắt hắn ẩn sau lớp băng gạc xám rách vẫn phẳng lặng như mặt hồ tịch mịch vạn năm.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi đạo lôi quang tím sẫm chỉ còn cách lưng hắn nửa thước, Lâm Dạ đột ngột vận hành Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết. Hắn không dùng mười phần trăm ma lực còn lại để phòng ngự, mà ngược lại, cưỡng ép mở rộng toàn bộ lỗ chân lông trên nhục thân, biến cơ thể thành một cột thu lôi sống!
“Đến đây đi.” Lâm Dạ thầm gầm lên trong lòng.
*ẦM!!!*
Đạo lôi quang khổng lồ nện thẳng vào lưng Lâm Dạ. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn vỡ hàng vạn tảng đá rỉ sét xung quanh đỉnh sơn nhai rơi rụng xuống vực sâu vạn trượng. Luồng sấm sét tím sẫm cuồn cuộn bao phủ lấy thân hình gầy gò của hắn, thiêu rụi hoàn toàn lớp áo vải thô xám, nung đỏ cả da thịt bả vai phải và lưng hắn thành một mảng cháy sém khét lẹt.
Độc Cô Liệt bị luồng dư chấn lôi điện hất văng lùi lại ba bước, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, đôi mắt xám tro đầy kinh hoàng nhìn về phía trung tâm vụ nổ. Gã nghĩ Lâm Dạ chắc chắn đã bị thiêu rụi thành tro bụi.
Thế nhưng, giữa biển lôi điện tím sẫm tàn bạo kia, Lâm Dạ vẫn đứng sừng sững. Hắn dùng tay trái ma hóa nắm chặt lấy thân kiếm Vô Tình đang cắm trên vai phải của mình, dồn toàn lực dẫn dắt cả hai luồng sát ý tột cùng – kiếm ý vô tình lạnh lẽo từ phía trước và lôi đình oán khí tàn bạo từ phía sau – dồn dập ép thẳng vào lồng ngực cũ nát của mình.
Hắn muốn mượn áp lực cận tử của hai cao thủ để đập nát hoàn toàn bộ phàm cốt lồng ngực cũ kỹ rỉ sét cuối cùng!
*Rắc rắc... XOẢNG!!!*
Một tiếng đổ vỡ trầm đục vang lên từ sâu trong cơ thể Lâm Dạ. Dưới sự công kích điên cuồng của hai luồng lực lượng cực hạn, toàn bộ mười khúc xương sườn và xương ức phàm cốt cũ kỹ của hắn nứt vỡ hoàn toàn, nát vụn thành tro bụi xám xịt ngay bên trong nhục thân.
Nỗi đau đớn tột cùng xé rách linh hồn bùng phát, thần thức của Lâm Dạ chấn động dữ dội, thức hải rạn nứt chi chít. Kiếm ý vô tình sắc bén của Độc Cô Liệt như một con dao mổ linh hồn, điên cuồng càn quét thức hải của hắn, cố gắng mạt sát hoàn toàn linh thức phàm nhân.
Trong khoảnh khắc ý thức của Lâm Dạ sắp sửa chìm vào bóng tối tịch diệt vĩnh viễn, từ trong ngực áo cháy sém của hắn, bức họa cổ rách nát Liễu Thanh Huyền Kiếm Vẽ đột ngột phát ra một luồng linh quang màu xanh lam nhạt ôn hòa. Sợi linh thức tàn dư của sư phụ Liễu Thanh Huyền hiển hóa, tạo thành một màn chắn linh hồn vô hình bên trong thức hải Lâm Dạ, âm thầm hấp thụ và trung hòa bớt năm mươi phần trăm sát khí tinh thần vô tình của Độc Cô Liệt.
“Giữ vững đạo tâm! Nghịch cốt tái sinh!” Tiếng quát trầm ấm của Liễu Thanh Huyền vang vọng trong thức hải Lâm Dạ như tiếng chuông cảnh tỉnh.
Đôi mắt u lam của Lâm Dạ đột ngột trợn tròn, phát ra u quang rực rỡ xuyên qua lớp băng gạc rách nát.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Cơ chế "Cốt Thể Tái Sinh" của Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết được kích hoạt ở mức cực hạn chưa từng có dưới áp lực cận tử. Hài cốt phàm nhân vừa nát vụn lập tức trở thành chất dinh dưỡng tốt nhất để ma cốt thái cổ thức tỉnh. Từ trong vũng máu đen nhạt và đống tro tàn xương cũ, năm mươi khúc xương ma cốt ban đầu – bao gồm toàn bộ xương sườn lồng ngực, cột sống cổ và hai cánh tay – hoàn thành quá trình ma hóa hoàn mỹ.
*Rắc rắc rắc!*
Những khúc xương ma cốt đen bóng như hắc ngọc mọc dài ra, kết nối hoàn hảo với nhau, tỏa ra u quang u lam lạnh lẽo và tà dị vô biên. Một kết giới huyết sắc mờ ảo tự động ngưng tụ quanh trái tim Lâm Dạ, bảo vệ tuyệt đối các cơ quan nội tạng quan trọng nhất khỏi sự tàn phá của lôi điện và kiếm khí.
Lâm Dạ đã đúc thành công khúc xương thứ năm mươi, chính thức đột phá lên cảnh giới Ma Cốt Tam Đoạn!
Sức mạnh nhục thân của hắn tăng vọt lên gấp mười lần, tương đương với tu vi nhục thân của tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ chính đạo. Một luồng ma khí tịch diệt thái cổ cực kỳ nồng đậm và bá đạo từ lồng ngực mới đúc bùng phát ra ngoài, tạo thành một cột khói đen khổng lồ xé rách không khí sơn nhai, dập tắt hoàn toàn đạo lôi quang tím sẫm của Tào Lĩnh trong tích tắc.
*Rắc! Clăng!*
Thanh Vô Tình Kiếm đang cắm trên vai phải Lâm Dạ bị ma lực tịch diệt chấn vỡ thành trăm mảnh vụn sắt rỉ sét, rơi rụng rào rào xuống đất đá. Nhục thân Lâm Dạ rách nát da thịt lồng ngực lộ ra bộ xương ma cốt phát sáng u quang u lam lạnh thấu xương, mái tóc đen tung bay theo gió núi, tỏa ra uy áp thái cổ vô địch áp chế hoàn toàn sấm sét xung quanh.
Độc Cô Liệt chứng kiến cảnh tượng nhục thân nát vụn rồi tự động tái sinh thành bộ ma cốt vô địch ngay trước mắt mình, đôi mắt xám tro hoàn toàn mất đi thần sắc. Gã là một kiếm tu cố chấp, tôn sùng kiếm đạo vô tình suốt cả đời, nhưng trước mặt gã lúc này là một thực thể tối cổ vượt ngoài mọi quy tắc tu tiên thông thường.
“Nhục thân hóa ma... tự hủy để đoạt thiên... Đây không phải là người, đây là Thần Ma vạn cổ...”
Độc Cô Liệt lẩm bẩm, đạo tâm kiếm khách vô tình mà gã khổ công tu luyện suốt trăm năm qua hoàn toàn sụp đổ rắc rắc trong thức hải. Gã ho ra một ngụm máu lớn, thần sắc già nua đi mười tuổi trong nháy mắt. Không thèm liếc nhìn Tào Lĩnh, Độc Cô Liệt ôm lấy bả vai phải dập nát, thân hình lướt đi trong sương mù thối lui khỏi đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai, hoàn toàn từ bỏ nhiệm vụ ám sát.
Lâm Dạ lững thững bước lên một bước, tay trái ma hóa nhặt thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ nứt lưỡi dưới đất lên, đôi mắt u lam phẳng lặng nhìn thẳng vào Tào Lĩnh đang đứng chết lặng trên không trung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!