Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Kiếm khách vô tình, Độc Cô Liệt chặn đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm trên đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai rít gào như tiếng khóc than oán hận của hàng vạn vong linh kiếm tu bị chôn vùi vạn năm dưới đáy vực sâu. Sương mù oán khí xám xịt cuồn cuộn dâng lên từ khe nứt khổng lồ vừa bị chém đôi, mang theo mùi lưu huỳnh kịch độc và tàn dư của lôi điện tím sẫm bốc khói khét lẹt.


Lâm Dạ đứng sát mép vực sâu vạn trượng, bóng dáng thiếu niên gầy gò mặc y phục phu mỏ xám rách bám đầy bụi quặng hiện lên vô cùng cô độc dưới ánh trăng khuyết tà dị. Lồng ngực hắn quấn chặt lớp băng gạc đen, nhưng dưới lớp vải thô ấy, bốn mươi khúc xương ma cốt nhị đoạn vừa đúc thành công vẫn đang điên cuồng rung động, phát ra những luồng u quang đỏ sẫm rực rỡ xuyên qua da thịt rách nát.


Thế nhưng, nhục thân của Lâm Dạ lúc này đang phải gánh chịu một áp lực khổng lồ. Do Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối trực tiếp với Thất thúc Lâm Tiểu Phàm, toàn bộ bả vai phải và vai phải phàm cốt cũ kỹ của hắn bị thương nặng, nứt vụn đến một nửa, máu đen nhạt rỉ ra thấm đẫm vai áo. Thần thức hắn mệt mỏi rã rời, hai bên tai vẫn rỉ ra từng vệt máu đen nhạt do quá tải chấn động thức hải sau khi dùng Phôi Kiếm Trảm chém đôi sơn nhai. Ma lực tịch diệt thái cổ trong đan điền rách nát đã cạn kiệt xuống mức báo động, chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm.


“Độc Cô Liệt!”


Từ phía sau khe nứt lôi điện, tiếng cười điên cuồng và tàn bạo của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh vang lên chói tai. Lão đứng lơ lửng trên không trung, thanh Lôi Đình Kiếm dính máu phát ra tiếng sấm nổ lách tách, đôi mắt chim ưng đỏ ngầu sát cơ khóa chặt lấy Lâm Dạ:


“Giết chết gã tạp chủng tội tộc này cho ta! Vạn viên linh thạch hạ phẩm và ba viên Trúc Cơ Đan của Quy Nguyên Tông ta sẽ thuộc về ngươi lập tức!”


Bóng đen vừa bước ra từ trong sương mù lạnh lẽo chính là Độc Cô Liệt – gã khách khanh kiếm thủ giang hồ danh chấn hạ giới. Gã mặc một bộ trường bào đen rách nát, mái tóc đen dài buộc hờ sau lưng bay tung theo gió núi. Khuôn mặt gã lạnh lùng, sắc bén như lưỡi kiếm với một vết sẹo dài kéo từ khóe mắt xuống tận mang tai, tỏa ra một luồng kiếm ý cô độc và vô tình lạnh người. Tay gã luôn ôm chặt thanh trường kiếm sắt cũ kỹ không có bao kiếm, lưỡi kiếm mỏng dẹt sứt mẻ nhưng ẩn hiện những vệt máu khô màu đỏ sẫm.


Độc Cô Liệt không hề liếc nhìn Tào Lĩnh, đôi mắt xám tro lạnh lùng của gã chỉ khóa chặt vào đôi đồng tử u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách của Lâm Dạ. Gã khẽ nhếch môi, giọng nói khàn đặc và vô cảm vang lên:


“Ta chỉ nhận tiền để giết người, không màng chính tà, cũng không quan tâm ngươi là tội tộc hay ma đầu. Hôm nay, kiếm của ta phải uống máu ngươi.”


Lâm Dạ khẽ ho khan một tiếng, nhổ ra một ngụm máu đen nhạt lẫn lộn oán khí. Hắn cảm nhận được sát khí tinh thuần, không chút tạp niệm của Độc Cô Liệt. Đây là một kiếm tu giang hồ thực thụ, kẻ đã trải qua vạn trận chiến sinh tử và tôi luyện nên một bộ Vô Tình Kiếm Pháp cực kỳ tàn nhẫn.


“Muốn lấy mạng ta? Phải xem kiếm của ngươi có đủ sắc bén để đập nát bộ xương này của ta hay không.” Lâm Dạ trầm giọng nói, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng dù nhục thân đang kiệt quệ đến cực hạn.


Hắn biết rõ, với mười lăm phần trăm ma lực còn lại và bả vai phải đang phế phế nứt vụn, hắn tuyệt đối không thể dùng lực đấu lực với Tào Lĩnh Trúc Cơ Đỉnh Phong lúc này. Hắn bắt buộc phải mượn sát ý vô tình của Độc Cô Liệt để tìm kiếm một cơ hội niết bàn mới, đồng thời giải quyết gã kiếm thủ tốc độ cao này trước khi bị Tào Lĩnh đánh lén từ phía sau.


*Vút!*


Không một lời cảnh báo, Độc Cô Liệt đột ngột ra tay. Thân hình gã hóa thành một đạo hắc ảnh mờ ảo, lướt đi trong sương mù với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.


“Vô Tình Kiếm Pháp – Kiếm Mang Vô Ảnh!”


Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên. Thanh kiếm sắt cũ kỹ trên tay Độc Cô Liệt chém ra hàng vạn vệt kiếm mang sắc bén màu bạc, đan chéo thành một tấm lưới kiếm khí khổng lồ, rít gió xé rách sương mù nhắm thẳng vào nhục thân Lâm Dạ vây quét tới.


Lâm Dạ hai mắt co rút lại. Hắn lập tức vận hành Vô Ảnh Kiếm Bộ, thân hình uyển chuyển lướt nhẹ trên mặt đất đá rỉ sét của sơn nhai hòng tránh né các đường kiếm khí chí mạng. Đồng thời, hắn vung thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân sứt mẻ lên để chống đỡ.


*Keng! Keng! Keng! Clăng!*


Tiếng kim loại va chạm giòn giã nổ tung liên tục giữa đêm tối, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực. Sức nặng thô bạo của Phế Thiết Trọng Kiếm kết hợp với kình lực ma cốt cánh tay trái hóa thạch đen bóng của Lâm Dạ tuy chặn đứng được hàng chục đường kiếm mang bạc, nhưng tốc độ của Độc Cô Liệt quá nhanh. Thanh kiếm mỏng của gã linh động như một con rắn độc, liên tục lách qua những khoảng trống phòng ngự chậm chạp của trọng kiếm.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Hai đường kiếm khí sắc bén lướt qua, chém rách lớp áo vải thô xám của Lâm Dạ, để lại hai vết chém sâu hoắm trên hông và đùi trái của hắn, máu đen nhạt phun trào nhuộm đỏ đất đá. Nhục thân Lâm Dạ chấn động mạnh, hắn bị đẩy lùi ba bước, bả vai phải phàm cốt cũ kỹ rên rỉ rắc rắc đầy đau đớn do vết thương khế ước bị chấn động mạnh.


“Kiếm của ngươi quá chậm, trọng kiếm của ngươi tuy nặng nhưng không có tốc độ, chỉ là một khúc sắt mục.” Độc Cô Liệt lạnh lùng nói, thân hình gã lại một lần nữa biến mất vào sương mù.


Lâm Dạ cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách kinh mạch vai. Hắn biết Độc Cô Liệt nói đúng. Phế Thiết Trọng Kiếm quá nặng nề, trong khi vai phải của hắn đang bị phế hoàn toàn do gánh thương thế của Thất thúc, khiến hắn không thể phát huy được toàn bộ kình lực của tay phải để ngự kiếm tầm xa bằng Kiếm Ý Sơ Khởi Ngự Khí Pháp.


“Chậm? Vậy thì thử chiêu này xem!”


Lâm Dạ gầm lên một tiếng, hắn dồn toàn bộ mười phần trăm ma lực ít ỏi còn lại vào đôi chân, chém mạnh trọng kiếm xuống đất hòng dùng Phôi Kiếm Trảm tạo ra sóng xung kích oán khí diện rộng để ép Độc Cô Liệt lộ diện.


*Ầm!*


Mặt đất nứt vỡ, một luồng sóng oán khí màu đen bóng lan tỏa ra xung quanh. Thế nhưng, Độc Cô Liệt là một kiếm thủ giang hồ lão luyện. Ngay trong khoảnh khắc Lâm Dạ nâng kiếm chém xuống, gã đã đoán trước được quỹ đạo của đòn đánh. Thân hình gã nhẹ nhàng lướt lên một tảng đá cao, né tránh hoàn toàn luồng sóng oán khí một cách dễ dàng, rồi từ trên cao lao xuống như một con chim ưng săn mồi.


“Nhất Kiếm Đoạt Mệnh!”


Độc Cô Liệt dồn toàn bộ kiếm ý cô độc vô tình vào mũi kiếm sắt cũ kỹ. Thanh kiếm phát ra một luồng kiếm mang màu bạc rực rỡ và sắc bén đến cực hạn, rít gió xé rách không khí, đâm thẳng một đường thẳng tắp nhắm thẳng vào tim Lâm Dạ.


Đòn đánh quá nhanh, quá hiểm độc và tàn nhẫn, hoàn toàn không để lại cho Lâm Dạ bất kỳ đường lui nào.


Lâm Dạ dùng U Minh Thần Nhãn nhìn thấu sợi tơ kiếm khí đang lao tới tim mình. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, hắn biết mình không thể né tránh kịp đòn đánh tốc độ cực hạn này. Nếu hắn cố dùng trọng kiếm để cản phá, bả vai phải dập nát sẽ gãy lìa hoàn toàn và hắn sẽ mất mạng.


Một kế hoạch tự tàn rèn cốt điên cuồng bùng lên trong đầu Lâm Dạ.


“Muốn đoạt mạng ta? Vậy thì ta cho ngươi đâm!”


Lâm Dạ không hề lùi lại, ngược lại còn chủ động bước lên một bước. Hắn cưỡng ép xoay nhẹ nhục thân sang bên trái ba tấc, từ bỏ hoàn toàn việc phòng ngự vai phải phàm cốt cũ kỹ, để lộ bả vai phải đang rách nát rỉ máu đen nhạt ra trước mũi kiếm của đối thủ.


*Phập!!!*


Thanh Vô Tình Kiếm mỏng dẹt của Độc Cô Liệt mang theo kiếm mang sắc bén đâm xuyên qua bả vai phải phàm cốt cũ kỹ của Lâm Dạ, mũi kiếm rỉ sét ngập sâu lút chuôi, đâm thấu ra tận phía sau lưng hắn.


Máu đen nhạt phun trào dữ dội, nhuộm đỏ cả thân kiếm sắt của Độc Cô Liệt. Cơn đau đớn tột cùng xé rách da thịt và kinh mạch vai phải dội thẳng vào thức hải Lâm Dạ, khiến hắn rỉ máu tai đen nhạt liên tục, nhục thân run rẩy kịch liệt.


Độc Cô Liệt đôi mắt xám tro lóe lên một tia đắc ý lạnh lùng, gã nghĩ nhát kiếm này đã phế bỏ hoàn toàn sức chiến đấu của Lâm Dạ và kết liễu được con mồi. Gã chuẩn bị vận kình lực chấn nát tim phổi hắn.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ấy, gã đột ngột nhìn thấy khóe môi ẩn sau lớp băng gạc xám rách của Lâm Dạ khẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lẽo và tà dị đến cực hạn.


“Ngươi dính bẫy rồi.” Lâm Dạ trầm giọng khàn đặc nói.


*Rắc!*


Trước sự kinh hoàng tột độ của Độc Cô Liệt, bàn tay ma hóa hóa thạch đen bóng của cánh tay trái Lâm Dạ đột ngột vươn ra, bóp chặt lấy lưỡi kiếm sắt đang cắm trên vai phải của mình. Những ngón tay ma cốt cứng như kim cương siết chặt lấy thân kiếm sắt rỉ sét, phát ra những tiếng ken két chói tai.


Độc Cô Liệt điên cuồng vận lực hòng rút kiếm ra, nhưng thanh kiếm của gã như bị đúc chặt vào một tảng đá hắc thạch khổng lồ, hoàn toàn không thể suy chuyển dù chỉ một phân.


“Cái gì? Nhục thân của ngươi...”


Độc Cô Liệt kinh hoàng nhận ra, từ bàn tay ma hóa đen bóng của Lâm Dạ, một luồng ma lực tịch diệt thái cổ cùng u minh oán khí đen kịt từ vết rách lồng ngực bắt đầu cuộn trào dâng lên dữ dội, điên cuồng tuôn vào và ăn mòn trực tiếp thân kiếm sắt của gã, khiến lưỡi kiếm bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít rắc rắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!