Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tào Lĩnh điên cuồng, huyết chiến sơn nhai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Ầm!”


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên giữa màn đêm âm u của Quy Nguyên Tông nội môn. Luồng kiếm quang màu tím sẫm cuồn cuộn lôi đình từ thanh Lôi Đình Kiếm của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh chém xuống, bổ đôi một tảng đá huyền thiết khổng lồ ngay sát cạnh Lâm Dạ. Khói đen khét lẹt cuộn lên cùng với bụi đá huyền thiết bay mù mịt, che khuất cả bầu trời đêm đang vỡ vụn.


Tào Lĩnh ngự trên một luồng lôi quang màu tím đỏ tà dị, mái tóc bạc phơ xõa tung đầy điên cuồng, đôi mắt chim ưng đỏ ngầu sát khí khóa chặt lấy bóng dáng gầy gò phía dưới. Lão rống lên, giọng nói khàn đặc vì uất hận:


“Nghiệt súc! Ngươi dám hủy đại trận lôi trì vạn năm của Quy Nguyên Tông, giết chết đồ nhi Tô Thần của ta! Hôm nay, lão tử phải lột da tráo xương ngươi, dùng máu tim của ngươi tế đàn!”


Đối diện với cơn thịnh nộ tột cùng của tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong, Lâm Dạ vẫn đứng vững bên mép lôi trì đổ nát. Dưới lớp y phục phu mỏ xám rách bám đầy bụi quặng, lồng ngực hắn đang ma hóa đến tám mươi phần trăm rực sáng lên những luồng u quang đỏ sẫm lạnh người. Thế nhưng, nhục thân của hắn lúc này đang phải gánh chịu một áp lực khổng lồ.


Do Đồng Sinh Cộng Tử Khế đang kết nối trực tiếp với Thất thúc Lâm Tiểu Phàm, toàn bộ bả vai phải và xương quai xanh phàm cốt cũ kỹ của Lâm Dạ rạn nứt dữ dội, máu đen nhạt rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn quanh ngực. Cánh tay trái ma hóa hóa thạch đen bóng bị cháy sém nhẹ do dư chấn lôi phạt cắn trả lúc nghịch chuyển trận nhãn, tai hắn vẫn rỉ ra từng vệt máu đen nhạt do thần thức quá tải. Ma lực tịch diệt thái cổ trong đan điền rách nát chỉ còn chưa đầy ba mươi phần trăm.


Lâm Dạ khẽ ho khan một tiếng, nhổ ra một ngụm máu đen nhạt lẫn lộn oán khí. Hắn nhìn xuống kẽ nứt địa mạch lôi trì hiến tế vừa sụp đổ, nơi chiếc khóa đồng rỉ sét của Thất thúc vẫn đang cắm sâu, dính đầy dòng máu tội tộc đỏ tươi đang bị lôi điện nung sém bốc khói khét lẹt. Chân tướng về tội huyết và sự tàn bạo của tông môn này đã được phơi bày bằng máu, và giờ đây, hắn phải gánh vác di nguyện của Thất thúc.


“Muốn giết ta? Ngươi chưa đủ tư cách.” Lâm Dạ trầm giọng nói, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng nhưng mang theo thần áp vô hình chấn động không khí.


Biết rõ nhục thân đang kiệt quệ và không thể đối đầu trực diện lâu dài với Tào Lĩnh ngay tại đây, Lâm Dạ đưa mắt liếc nhìn về phía kẽ nứt đá hẹp phía sau. Ở đó, chiếc Băng Tinh Quan Tài tỏa ra hàn khí trắng xóa cổ xưa đang bảo vệ sinh mệnh tàn hơi của muội muội Lâm Dao vẫn an toàn nguyên vẹn nhờ kết giới ma khí bả vai trái của hắn che chở. Cách đó không xa, Thất thúc Lâm Tiểu Phàm đang nằm thoi thóp, cánh tay trái bị chém đứt vẫn rỉ máu trên đất đá rỉ sét.


“Rút lui!”


Một kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu Lâm Dạ. Hắn dứt khoát vung tay trái ma hóa vác chiếc Băng Tinh Quan Tài nặng ngàn cân lên vai, tay phải dắt theo hai sợi Lôi Đình Xích khổng lồ đoạt được từ xác Lôi Bá, lướt tới dìu lấy Thất thúc Lâm Tiểu Phàm. Thân hình hắn hóa thành một đạo tàn ảnh mờ ảo nhờ U Minh Bộ, điên cuồng rút lui về phía đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai – điểm cao nhất của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh.


“Đứng lại cho ta! Lũ súc vật tội tộc!” Tào Lĩnh rống lên, ngự kiếm phi hành điên cuồng truy sát phía sau, vung kiếm chém ra hàng loạt đạo lôi quang tím sẫm vây quét mặt đất hòng chặn đường Lâm Dạ.


Lâm Dạ vừa di chuyển uyển chuyển tránh né lôi đình dội xuống, vừa cắn răng chịu đựng cơn đau xé rách da thịt từ bả vai phải đang dập nát. Mỗi lần lôi quang nổ tung sát cạnh, linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong lại đè nặng lên nhục thân hắn, khiến các vết rạn xương sườn cũ rên rỉ trầm đục. Hắn phải liên tục vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Pháp để cưỡng ép hấp thụ luồng oán khí lôi điện rò rỉ xung quanh để duy trì sức mạnh cơ bắp.


Khi lướt đến lối vào địa đạo ngầm dẫn ra biên giới cổ lĩnh sát chân vách đá Huyết Nguyệt sơn nhai, hai bóng người quen thuộc đột ngột từ trong bóng tối hiện ra. Đó là vệ sĩ mù một mắt Thạch Tam và mật báo viên Tiểu Đao.


“Thiếu chủ! Chúng ta ở đây!” Thạch Tam trầm giọng gọi, tay cầm thanh đao gỗ đứng chắn trước lối vào địa đạo, đôi tai nhạy bén của ông không ngừng nghe ngóng động tĩnh tuần tra của chấp pháp giả từ xa.


Tiểu Đao nhanh nhẹn lướt tới, khuôn mặt thiếu niên tràn ngập lo lắng: “Đại ca! Đại trận lôi trì nổ tung, ngoại môn đã hoàn toàn hỗn loạn. Chúng ta phải đi ngay!”


Lâm Dạ dứt khoát đặt Băng Tinh Quan Tài chứa Lâm Dao xuống đất, trao dây xích bảo vệ cho Thạch Tam. Hắn khẽ chạm bàn tay ma hóa đen bóng lên mặt thạch băng lạnh buốt của quan tài, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách co rút lại đầy kiên định và dịu dàng.


“Tam thúc, Tiểu Đao. Đưa Dao nhi và Thất thúc đi theo địa đạo ngầm này. Chạy thẳng về phía biên giới Linh Châu trung giới. Thẩm Hoài An của Thiên Cơ Các sẽ ngầm giúp đỡ các ngươi.”


Thạch Tam biến sắc, bàn tay thô ráp run lên: “Thiếu chủ! Còn ngài thì sao? Tào Lĩnh đã điên cuồng dốc toàn lực lượng, ngài một mình không thể cản nổi lão!”


“Ta ở lại chặn hậu.” Lâm Dạ đứng thẳng người dậy, vác thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ lên vai, tỏa ra một luồng kiếm ý sát phạt cô độc và lạnh lẽo. “Một mình ta trên đỉnh sơn nhai là đủ để thu hút toàn bộ hỏa lực của lão. Đi mau! Đừng để máu của Thất thúc chảy vô ích!”


Lâm Tiểu Phàm thoi thóp mở mắt, giọng nói yếu ớt vô cùng: “Dạ nhi... sống sót... phạt thiên...”


“Thất thúc yên tâm. Nợ máu của Lâm gia, ta sẽ bắt lão trả đủ hằng khắc.” Lâm Dạ lạnh lùng nói.


Không dám chậm trễ, Thạch Tam cắn răng vác Băng Tinh Quan Tài lên vai, Tiểu Đao đỡ lấy Thất thúc Lâm Tiểu Phàm nhanh chóng chui vào địa đạo ngầm tối tăm. Lối thoát hiểm duy nhất của họ được che phủ bởi sương mù độc chướng dày đặc.


Lâm Dạ lững thững bước lên đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai. Đây là vách đá cao nhất Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, nơi tông môn thường tổ chức các nghi lễ hiến tế thiên địa vào đêm huyết nguyệt tròn trịa. Gió rít gào qua các khe đá cổ xưa phát ra tiếng hú u uất như tiếng khóc than của hàng vạn kiếm tu phàm nhân đã khuất. Địa hình vách đá hiểm trở này chính là điểm cao nhất, nơi oán khí kiếm tu vạn năm tích lũy dày đặc nhất, dễ dàng cộng minh nhất với kiếm ý sơ khởi của hắn.


*Vút!*


Tào Lĩnh ngự kiếm giáng lâm xuống đỉnh sơn nhai. Lão đứng lơ lửng trên không trung, thanh Lôi Đình Kiếm dính máu phát ra tiếng nổ lách tách chói tai, lôi quang tím sẫm bao phủ toàn thân như một vị lôi thần tàn bạo. Lão quét thần thức qua đỉnh núi, lập tức phát hiện ra lối vào địa đạo ngầm phía dưới vách đá.


“Muốn chạy? Lũ súc vật tội tộc các ngươi hôm nay đều phải chôn thây tại đây!” Tào Lĩnh điên cuồng rống lên. Lão vung mạnh kiếm, dồn bảy mươi phần trăm pháp lực Trúc Cơ Đỉnh Phong chém ra một đạo lôi quang tím khổng lồ dài mười trượng, rít gió xé rách không gian nhắm thẳng vào lối vào địa đạo ngầm thoát hiểm của nhóm Thạch Tam.


Đạo lôi quang mang theo sức mạnh hủy diệt cực hạn, nếu đánh trúng, địa đạo ngầm chắc chắn sẽ sụp đổ đè nát quan tài băng của Lâm Dao.


“Nằm mơ!”


Lâm Dạ gầm lên một tiếng lạnh lẽo. Hắn dồn toàn bộ ma lực tịch diệt ít ỏi còn lại cùng oán khí kiếm tu vạn năm của đỉnh sơn nhai vào thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ. Đôi mắt u lam sau lớp băng gạc trắng rực lửa sát cơ tịch diệt. Hắn dùng hết sức mạnh cơ bắp ma hóa của hai bả vai, chém mạnh trọng kiếm xuống mặt đất đá khổng lồ của sơn nhai.


“Phôi Kiếm Trảm!”


*Ầm!!!*


Mặt đất đỉnh Huyết Nguyệt sơn nhai nứt vỡ ra một đường rãnh khổng lồ kéo dài vạn dặm. Một luồng sóng xung kích oán khí màu đen bóng cuồn cuộn bùng phát, mang theo hàng vạn tàn kiếm hư ảnh rít gào lao vút lên không trung, va chạm trực diện với đạo lôi quang tím của Tào Lĩnh.


*Oành! Oành!*


Hai luồng lực lượng cực hạn va chạm phát ra tiếng nổ chấn động cả cổ lĩnh. Kiếm mang oán khí đen kịt điên cuồng ăn mòn và đánh lệch hướng đạo lôi quang tím sẫm của Tào Lĩnh, khiến nó chém chệch hướng vào vách đá đối diện, làm sạt lở hàng vạn tấn đá chặn kín hoàn toàn lối vào địa đạo ngầm, bảo vệ an toàn cho nhóm Thạch Tam tẩu thoát trong lòng đất sâu.


Thế nhưng, lực phản chấn khổng lồ từ vụ nổ cũng dội thẳng vào nhục thân Lâm Dạ. Thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân trên tay hắn phát ra tiếng rắc trầm đục, xuất hiện một vết nứt nhẹ dọc theo lưỡi kiếm. Nhục thân hắn bị đẩy lùi sát mép vực sâu của vách đá hiểm trở. Lồng ngực rách nát của hắn phun trào máu đen nhạt, nhục thân xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rỉ máu đen đầy đau đớn. Ma lực trong xương tủy tiêu hao sạch sẽ xuống mức báo động.


Lâm Dạ gượng dậy, dùng mảnh gạc đen quấn chặt lồng ngực đang rò rỉ ma khí thái cổ dữ dội. Hắn cố gắng đưa tay vào ngực áo định rút chiếc U Hồn Trấn Hồn Sáo thô sơ đẽo từ xương ma thú ra để thổi Chấn Hồn Tiếng Sáo hòng quấy nhiễu thần thức Tào Lĩnh.


“Chết đi, đồ tạp chủng!”


Tào Lĩnh đã nhìn thấu ý đồ của hắn. Lão cười lạnh tàn nhẫn, vung kiếm chém ra một đạo lôi đình kiếm khí sắc bén như lưỡi đao rạch đôi màn đêm.


*Phập! Clăng!*


Nhát kiếm cực nhanh chém đứt đôi ống sáo xương phế thải trong tay Lâm Dạ thành hai nửa đồng nát rơi rụng xuống vực sâu, đồng thời chém rách một đường sâu hoắm trên vai phải phàm cốt cũ kỹ của hắn, máu đen nhạt phun trào nhuộm đỏ vách đá sơn nhai. Lâm Dạ bị ép chuyển hoàn toàn sang cận chiến thô bạo, không còn vũ khí âm luật phụ trợ.


Tào Lĩnh từ trên không trung từ từ hạ xuống mặt đất đá của sơn nhai, bước chân lão dẫm lên đống tro tàn lôi điện phát ra tiếng lạo xạo lạnh người. Lão nhìn Lâm Dạ đang đứng sát mép vực sâu bằng ánh mắt của một kẻ đi săn đã dồn con mồi vào tuyệt lộ.


“Hết sáo để thổi rồi chứ, thằng ranh con?” Tào Lĩnh cười lạnh điên cuồng, thanh Lôi Đình Kiếm chỉ thẳng vào mặt Lâm Dạ. “Hôm nay, ta sẽ dùng lôi đình chém đứt từng khúc xương ma tà trên người ngươi!”


Lão vung kiếm chém mạnh xuống đất. Một đạo lôi quang khổng lồ màu tím đỏ tà dị bùng phát, mang theo kình lực hủy diệt Trúc Cơ Đỉnh Phong rạch đôi mặt đất đá khổng lồ của Huyết Nguyệt sơn nhai, tạo thành một khe nứt sâu hoắm ngăn cách Lâm Dạ hoàn toàn với lối thoát. Lâm Dạ lùi sát mép vực sâu vạn trượng, phía sau là khoảng không tăm tối đầy gió hú oán khí.


Trong tiếng sấm sét tím sẫm nổ tung gầm rú chấn động cả bầu trời đêm nứt rách, Tào Lĩnh không vội vàng ra tay kết liễu. Lão khẽ nở nụ cười tàn nhẫn đầy tự phụ, chậm rãi giơ tay trái lên, ra hiệu về phía màn sương mù oán khí xám xịt đang cuồn cuộn dâng lên từ vực sâu nghĩa địa phía sau.


Từ trong màn sương mù lạnh lẽo cô độc ấy, tiếng bước chân trầm vững của một bóng người mặc trường bào đen rách nát, vai đeo thanh trường kiếm sắt cũ kỹ tỏa ra kiếm ý vô tình tàn nhẫn bắt đầu vang lên cộc cộc, từ từ bước ra chặn đứng lối thoát duy nhất của Lâm Dạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!