Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nghịch chuyển trận nhãn, lôi phạt phản phệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ lòng lôi trì, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi máu tanh nồng nặc của Đan Các huyết trì vẫn chưa tan hết trên vạt áo vải thô rách nát của Lâm Dạ. Dưới đáy vực sâu của Quy Nguyên Tông nội môn, tiếng sấm sét nổ đùm đụp không ngừng dội vào vách đá rỉ sét.


Lâm Dạ đứng bên mép lôi trì, bàn tay ma cốt bên trái hóa thạch đen bóng vẫn đang siết chặt lấy yết hầu của ngục trưởng khổng lồ Lôi Bá. Sấm sét tím sẫm vốn rực rỡ trên người gã thể tu Luyện Khí tầng tám lúc này đã bị ma lực tịch diệt thái cổ từ tay Lâm Dạ ăn mòn hoàn toàn, dập tắt không còn một tia lửa nhỏ. Lôi Bá trợn tròn hai con mắt đỏ ngầu đầy vẻ hoảng sợ tột cùng, hai chân khổng lồ vô vọng quẫy đạp giữa khoảng không, nhưng cổ họng gã chỉ phát ra được những tiếng khò khè nghẹn ứ.


"Ngươi... ngươi..."


*Rắc!*


Không một câu thừa thãi, bàn tay ma cốt trái của Lâm Dạ đột ngột siết mạnh. Tiếng xương cổ gãy vụn giòn giã vang lên trầm đục. Thân hình khổng lồ nặng nề của Lôi Bá tức khắc mềm nhũn, sinh mệnh tàn lụi trong nháy mắt. Lâm Dạ thản nhiên buông tay, ném xác gã khổng lồ xuống đất đá rỉ sét như ném một khúc gỗ mục. Hắn khẽ cúi người, bàn tay ma hóa lướt qua thi thể, dứt khoát đoạt lấy hai sợi Lôi Đình Xích khổng lồ đang quấn quanh tay Lôi Bá dắt sau hông, biến món pháp bảo dẫn lôi này thành chiến lợi phẩm cận chiến của mình.


Trên bục trận pháp cao mười trượng dệt bằng đá huyền thiết phía sau, Tô Thần chứng kiến cảnh tượng đó thì toàn thân không tự chủ được mà run rẩy kịch liệt. Gã trận pháp thiên tài vốn luôn tự phụ, ngạo mạn, coi phu mỏ tội tộc như kiến hôi, nay khuôn mặt tuấn tú đã hoàn toàn trắng bệch, không còn một giọt máu. Chiếc Bát Quái Trận Bàn cầm tay trên ngón tay dài mảnh mai của gã run bần bật, phát ra những luồng linh quang xanh nhạt hỗn loạn.


"Lôi Bá... Lôi Bá dĩ nhiên bị một quyền bóp chết?" Tô Thần gào lên trong hoảng loạn, giọng nói thanh mảnh của gã lạc đi vì sợ hãi. "Yêu nghiệt! Ngươi tuyệt đối không phải là phu mỏ phế mạch! Ngươi rốt cuộc là tà ma phương nào?!"


Nhìn thấy Lâm Dạ từ từ ngẩng đầu lên, đôi đồng tử u lam ẩn hiện lôi đình sau lớp băng gạc xám rách quấn quanh mặt khóa chặt vào mình, Tô Thần gần như phát điên. Lòng tự phụ cực hạn của một thiên tài nội môn bị dẫm đạp, biến thành sự điên cuồng tột độ của kẻ bị dồn vào tử lộ. Gã biết rõ, nếu không dùng đại trận mạt sát gã quái thai trước mặt này, gã chắc chắn sẽ bước vào vết xe đổ của Lôi Bá.


"Muốn giết ta? Nằm mơ đi! Thiên Lôi trận nhãn, phong sát toàn diện cho ta!"


Tô Thần hét lớn một tiếng đầy dữ tợn, dốc toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng tám vào chiếc Bát Quái Trận Bàn. Gã điên cuồng xoay chuyển các trận bùa trên la bàn, cưỡng ép kích hoạt lõi năng lượng Thiên Lôi trận nhãn dưới đáy lôi trì hiến tế.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Không gian lôi trì hiến tế đột ngột rung chuyển dữ dội. Từ trung tâm của hồ nước lôi đình bạo liệt, Thiên Lôi trận nhãn rực sáng một luồng quang mang màu tím đỏ tà dị. Hàng vạn đạo sấm sét diệt thế bùng phát ra xung quanh, đan dệt thành một lưới điện khổng lồ bao vây phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm. Những tia sét tím sắc bén như lưỡi đao liên tục quật mạnh xuống đất đá, biến mặt đất xung quanh thành những hố đen cháy sém. Luồng lôi phạt diệt thế này không chỉ nhắm vào Lâm Dạ, mà còn lan rộng ra, đe dọa thiêu rụi hàng vạn phu mỏ khởi nghĩa quân đang bạo động hỗn loạn quanh lôi trì, và đặc biệt là kẽ nứt đá hẹp phía sau – nơi Lâm Dạ đang giấu chiếc Băng Tinh Quan Tài chứa muội muội Lâm Dao.


Nhìn thấy lưới điện sấm sét đang điên cuồng lan rộng về phía quan tài băng của muội muội, ánh mắt Lâm Dạ đột ngột trở nên lạnh lẽo cực hạn. Lâm Dao chính là nghịch lân duy nhất của hắn, là mỏ neo giữ vững nhân tính của hắn giữa thế gian tàn tẫn này. Hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai, bất kỳ lực lượng nào chạm vào nàng.


"Muốn dùng đại trận ép ta?" Lâm Dạ trầm giọng, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng nhưng mang theo một luồng thần áp vô hình chấn động thẳng vào không khí.


Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, lồng ngực quấn băng gạc đen nhói lên từng đợt đau đớn trầm đục. Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối với Thất thúc Lâm Tiểu Phàm đang liên tục truyền dẫn năm mươi phần trăm thương thế mất cánh tay trái của ông sang nhục thân hắn. Vai phải hắn rách nát, máu đen nhạt rỉ ra thấm đẫm lớp vải thô xám, làm suy giảm đáng kể lực phát của cánh tay phải. Tai hắn vẫn rỉ ra từng vệt máu đen nhạt do quá tải thần thức từ đòn lôi phạt trước. Thế nhưng, ý chí sắt đá của một thực thể tối cổ gác mộ không cho phép hắn lùi bước.


Hắn vận hành U Minh Bộ. Thân hình gầy gò của hắn lập tức lướt đi như một bóng ma mờ ảo giữa màn sương mù oán khí và bão lôi dày đặc. Mỗi bước chân của hắn lướt nhẹ gót trên đá vụn không tiếng động, di chuyển mờ ảo tránh né các đạo sét chí mạng đang giội xuống liên tục từ Thiên Lôi trận nhãn.


Thông qua đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách, Lâm Dạ vận dụng U Minh Thần Nhãn nhìn thấu suốt phòng ngự linh lực của đại trận. Hắn nhìn thấy rõ ràng các mạch linh lực của lôi trì hiến tế đang chảy ngược xuôi dưới lòng đất. Những mạch linh lực đỏ sẫm này thực chất được duy trì bằng cách hút thọ nguyên và oán khí của hàng vạn phu mỏ tội tộc bị hiến tế qua nhiều thế hệ.


Và ngay tại trung tâm của kẽ nứt địa mạch lôi trì, dính đầy máu tươi tội tộc của Thất thúc Lâm Tiểu Phàm, chiếc khóa đồng rỉ sét vẫn đang cắm sâu dưới đất. Đó chính là vật dẫn phong ấn mà Thất thúc đã dùng mạng sống của mình để cắm vào nhằm phá hoại dòng chảy địa mạch.


"Thất thúc đã dùng máu của mình để mở ra kẽ hở này... Ta làm sao có thể phụ lòng ông." Lâm Dạ thầm nghĩ trong lòng, sát cơ ngưng tụ hoàn toàn.


Hắn lướt thẳng về phía kẽ nứt địa mạch. Thấy Lâm Dạ di chuyển áp sát trận nhãn, Tô Thần trên bục cao điên cuồng hét lớn, hai tay gã liên tục búng ngón tay tạo ra kình lực sấm sét tím sẫm, điều khiển Thiên Lôi trận nhãn giáng xuống ba đạo sét khổng lồ nhắm thẳng vào đỉnh đầu Lâm Dạ.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Sấm sét diệt thế bạo liệt nổ tung ngay sát người Lâm Dạ. Sức mạnh phản phệ của luồng lôi điện khổng lồ chấn động mạnh mẽ, dội thẳng vào lồng ngực rách nát của hắn. Lâm Dạ không hề dùng linh lực tu tiên chính đạo để phòng ngự, hắn hoàn toàn sử dụng nhục thân ma cốt để chịu đựng.


*Rắc rắc!*


Tiếng xương sườn ma cốt mới đúc dưới lồng ngực Lâm Dạ rên rỉ dưới áp lực sấm sét bạo liệt, xuất hiện vài vết rạn nứt nhẹ rỉ máu đen nhạt. Cánh tay trái ma hóa hóa thạch đen bóng của hắn cũng bị lôi điện nung đỏ sém, rỉ máu đen nhạt đầy đau đớn. Nhưng hắn vẫn đứng vững, không hề lung lay đạo tâm một khắc. Hắn dứt khoát đưa tay vào ngực áo, nhỏ một giọt máu tội tộc tinh thuần từ lòng bàn tay rách nát vào Lâm Gia Di Vật Ngọc Bội để kích hoạt Đồng Sinh Cộng Tử Khế, dùng khả năng hồi phục thần kỳ của ma cốt để gánh chịu và trung hòa bớt luồng sát thương lôi phạt phản phệ.


Hắn bước tới kẽ nứt đá, cúi người nắm chặt lấy chiếc khóa đồng rỉ sét dính đầy máu của Thất thúc.


Cảm nhận được oán khí dồi dào từ dòng máu tội tộc của tổ tiên bám trên khóa đồng, ma tính trong bộ xương Ma Cốt Nhị Đoạn của Lâm Dạ bùng lên dữ dội. Hắn dồn toàn bộ ma lực tịch diệt ít ỏi còn lại vào cánh tay phải ma hóa, dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo nhấn mạnh chiếc khóa đồng rỉ sét cắm sâu thêm ba tấc vào lõi năng lượng Thiên Lôi trận nhãn.


*Rắc!*


Lõi năng lượng trận nhãn nứt rách một đường lớn, linh khí sấm sét tím sẫm lập tức rò rỉ dữ dội, phát ra những tiếng nổ giòn giã.


Cùng lúc đó, Lâm Dạ vung tay trái ma hóa vác chiếc Vô Tướng Trận Bàn rách nát lên, vận hành Nghịch Chuyển Trận Nhãn và Nghịch Mệnh Quy Nguyên Pháp đến cực hạn. Hắn xoay mạnh trận bàn bát quái rách nát, niệm chú trận pháp bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa trầm đục vang vọng khắp lôi trì:


"Nghịch mệnh quy nguyên, vạn cổ ma cốt... Trận nhãn nghịch chuyển!"


Ngay lập tức, một biến đổi kinh thiên động địa diễn ra. Chiếc Vô Tướng Trận Bàn rách nát trong tay Lâm Dạ phát ra tiếng kêu rắc rắc rồi rạn nứt hoàn toàn thành trăm mảnh vụn ngọc bích dưới áp lực quá tải năng lượng. Nhưng cấm thuật ngụy trang và nghịch chuyển đã kịp thời ăn sâu vào mạch địa mạch.


Các mạch linh lực đỏ sẫm dưới lòng đất lôi trì đột ngột đảo ngược dòng chảy. Luồng oán khí và sấm sét diệt thế đang điên cuồng bao vây phu mỏ bỗng chốc bị cưỡng ép quay ngược trở lại, dồn dập dội ngược về phía bục trận pháp khổng lồ nơi Tô Thần và đám lính canh chấp pháp đang đứng.


"Cái gì?! Linh lực của đại trận đang nghịch chuyển?!" Tô Thần trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy chiếc Bát Quái Trận Bàn trên tay gã đột ngột bốc cháy dữ dội, nổ tung thành những mảnh vụn đồng nát găm đầy vào lòng bàn tay gã rỉ máu đỏ tươi. Gã cảm nhận được luồng sấm sét diệt thế khổng lồ từ Thiên Lôi trận nhãn đang điên cuồng cắn trả ngược lại, khóa chặt lấy kinh mạch của chính mình.


"Không! Không thể nào! Đại trận này do Thần Điện thiết lập, một gã phế vật tội tộc làm sao có thể nghịch chuyển được?!" Tô Thần gào thét thảm thiết, cố gắng vận linh lực Luyện Khí tầng tám để trốn chạy khỏi bục đá.


Nhưng đã quá muộn. Các mạch linh lực đỏ sẫm cuồn cuộn như sóng triều đã quấn chặt lấy hai chân gã, khóa cứng gã trên bục trận nhãn. Sấm sét diệt thế bùng phát ngược lại từ đáy lôi trì, hóa thành một cột lôi đình khổng lồ màu tím đỏ phóng thẳng lên bục cao, bao phủ hoàn toàn thân hình Tô Thần và đám lính canh tuần tra.


*Uỳnh! Gầm rú!*


Tô Thần thét lên kinh hoàng khi bị chính lôi đình diệt thế của đại trận thiêu rụi thành tro bụi. Thân xác của gã trận pháp thiên tài kiêu ngạo cùng đám lính canh bốc cháy dữ dội, hóa thành tro tàn bay lả tả trong màn khói đen kịt chỉ trong vòng một khắc.


*Uỳnh!!!*


Trận nhãn Thiên Lôi nổ tung hoàn toàn dưới chấn động nghịch chuyển cực hạn, tạo ra một làn sóng xung kích oán khí màu đỏ sẫm quét ngang toàn bộ lôi trì hiến tế. Áp lực sấm sét biến mất hoàn toàn, giải phóng toàn bộ hàng vạn phu mỏ khởi nghĩa quân khỏi xiềng xích lôi đình đang khóa chặt xương quai xanh của họ. Những sợi xích sắt rỉ sét tự động đứt gãy rơi rụng rào rào xuống đất đá.


Hàng vạn phu mỏ ngơ ngác nhìn đống đổ nát hoang tàn của đại trận lôi trì, rồi đồng loạt hướng mắt nhìn về phía bóng dáng gầy gò mặc áo vải thô rách nát của Lâm Dạ đang đứng sừng sững giữa vũng máu đen phát u quang đỏ sẫm. Sự phẫn nộ và oán hận tích lũy vạn năm của họ đột ngột bùng nổ thành tiếng reo hò vang trời dậy đất.


Thế nhưng, Lâm Dạ không hề có một khắc thư giãn. Hắn khẽ ho ra một ngụm máu đen nhạt, bàn tay ma cốt cánh tay trái khẽ siết chặt lấy thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ lưỡi kiếm dưới đất. Hắn dùng U Minh Thần Nhãn nhìn thấy từ xa, trên vách đá cao nhất của lôi trì, một đạo lôi quang đỏ sẫm khổng lồ đang rạch đôi bầu trời đêm rít gió lao xuống với tốc độ kinh hoàng.


Tào Lĩnh – chấp pháp trưởng lão Trúc Cơ Đỉnh Phong – chứng kiến đại trận lôi trì hiến tế vạn năm bị phá hủy hoàn toàn và Tô Thần bị thiêu rụi, lão đã hoàn toàn điên cuồng. Lão vung thanh Lôi Đình Kiếm dính đầy máu tươi, gầm rú điên cuồng lao thẳng về phía Lâm Dạ với sát ý diệt môn ngút trời.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!