Quyết chiến Lôi Bá, đoạt xích lôi đình
Sấm sét tím sẫm rạch đôi màn sương mù đen kịt của Lôi Trì hiến tế, tiếng nổ đùm đụp dội vào vách đá rỉ sét vang lên nhức óc. Gió cuốn theo hơi nóng hầm hập của lưu huỳnh, bụi than và mùi máu tanh nồng nặc từ Đan Các huyết trì vẫn còn bám trên vạt áo vải thô rách nát của Lâm Dạ.
Trước mặt hắn, ngục trưởng khổng lồ Lôi Bá sừng sững như một ngọn tháp thịt cao gần hai mét. Cơ bắp trên vòm ngực trần của gã cuồn cuộn những thớ thịt màu đồng cổ, chằng chịt những vết sẹo bỏng lôi điện tím sẫm bốc khói khét lẹt. Gã khẽ liếm vết sẹo kéo dài từ khóe mắt xuống cằm, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát ý cuồng bạo khóa chặt lấy Lâm Dạ. Hai sợi xích sắt khổng lồ Lôi Đình Xích quấn quanh cánh tay gã kéo lê trên mặt đất đá, phát ra những tiếng loảng xoảng khô khốc, mỗi mắt xích đều rực lửa sấm sét tím lách tách.
"Thằng ranh con tội tộc!" Lôi Bá gầm lên, giọng nói ồm ồm như tiếng đá tảng va vào nhau. "Dám đại náo lôi trì, giải phóng lũ súc vật phu mỏ? Hôm nay, lão tử sẽ dùng hai sợi xích này bẻ gãy từng khúc xương trên người ngươi, ném đan điền rách nát của ngươi xuống đáy lôi dịch làm củi đốt!"
Lâm Dạ đứng bên mép vực sâu lôi trì, đôi đồng tử u lam ẩn hiện lôi đình sau lớp băng gạc xám rách quấn quanh mặt vẫn phẳng lặng như mặt hồ không đáy. Cánh tay phải ma hóa hóa thạch đen bóng của hắn khẽ siết chặt chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân sứt mẻ.
Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, lồng ngực quấn băng gạc đen nhói lên từng đợt đau đớn trầm đục. Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối với Thất thúc Lâm Tiểu Phàm đang liên tục truyền dẫn năm mươi phần trăm thương thế mất cánh tay trái của ông sang nhục thân hắn. Toàn bộ bả vai phải và cánh tay phải phàm cốt cũ của Lâm Dạ rạn nứt dữ dội, máu đen nhạt rỉ ra thấm đẫm lớp vải thô xám. Ma lực tịch diệt thái cổ trong đan điền rách nát chỉ còn chưa đầy hai mươi phần trăm.
Hắn biết rõ, nếu dùng cánh tay phải đang bị phế tạm thời này để phát lực chống đỡ chính diện với một thể tu lôi hệ Luyện Khí tầng tám như Lôi Bá, Phế Thiết Trọng Kiếm của hắn sẽ bị chấn vỡ ngay lập tức.
Nhưng, khóe môi Lâm Dạ ẩn sau lớp băng gạc khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
"Muốn bẻ xương của ta?" Lâm Dạ trầm giọng, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng. "Ngươi... xứng sao?"
Trước khi Lôi Bá kịp động thủ, Lâm Dạ khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt chiếc Băng Tinh Quan Tài chứa muội muội Lâm Dao xuống một kẽ nứt đá hẹp phía sau, được che chắn bởi kết giới oán khí nhạt phát ra từ bả vai ma cốt trái của hắn. Hắn đứng thẳng dậy, tay phải vác thanh trọng kiếm sắt đen sứt mẻ hướng về phía trước, dồn toàn bộ ma lực ít ỏi còn lại vào bả vai trái phàm cốt cũ vẫn chưa được ma hóa.
"Chết đi!"
Lôi Bá gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Gã dậm mạnh chân phải xuống đất đá, kình lực bạo liệt làm mặt đất nứt vỡ rách nát diện rộng. Thân hình khổng lồ của gã lao tới như một quả pháo lôi đình tím sẫm, vung mạnh hai sợi Lôi Đình Xích khổng lồ rít gió xé rách sương mù nện thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Dạ.
*Uỳnh!*
Sợi xích sắt khổng lồ mang theo sấm sét tím sẫm quật mạnh xuống. Lâm Dạ không hề lùi bước, hắn vận kình cơ bắp, vung thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân chém ngang đón đỡ trực diện.
*Clăng! Tiếng sét nổ lách tách!*
Tiếng kim loại va đập chấn động nhức tai vang lên, tia lửa sấm sét bắn tung tóe khắp nghĩa địa hoang tàn. Sức mạnh sấm sét hoang dã truyền qua thân kiếm sắt đen, dồn dập dội thẳng vào cánh tay phải đang bị thương của Lâm Dạ. Lực phản chấn cực mạnh khiến vai phải hắn rạn nứt thêm, máu đen nhạt phun trào xối xả nhuộm đen cả vai áo vải thô. Lâm Dạ bị đẩy lùi lại ba bước, gót chân dậm nát đá vụn bên mép lôi trì.
"Ha ha ha! Lũ phế mạch hạ giới chỉ có bấy nhiêu sức lực sao?" Lôi Bá cười lớn tự phụ. Gã nhận ra cánh tay phải của Lâm Dạ đang run rẩy nhẹ và rỉ máu đen nhạt. Nghĩ rằng đối thủ đã đến giới hạn, gã càng thêm điên cuồng, vận hành Lôi Thể Quyết đến cực hạn, biến toàn bộ cơ thể khổng lồ thành một màu tím sấm sét rực lửa. "Gậy sắt của Trương Cường không giết được ngươi, nhưng Lôi Đình Xích của lão tử thì có thể!"
Gã khổng lồ bước tới dồn dập, vung sợi xích thứ hai quật ngang sườn Lâm Dạ.
Lâm Dạ nhẫn nại cực hạn, đôi mắt u lam ẩn sau băng gạc không hề dao động. Hắn dùng Vô Ảnh Kiếm Bộ lướt nhẹ thân hình lùi lại nửa bước, né tránh đường quật xéo của xích sắt, nhưng kình lôi đình bão liệt quét qua vẫn làm rách nát da thịt lồng ngực hắn, bốc lên làn khói khét lẹt.
"Ngươi chỉ biết trốn chạy như một con chuột nhắt sao?" Lôi Bá gầm rú phẫn nộ vì vồ hụt. Gã xoay người, dồn toàn bộ kình lực lôi điện vào nắm đấm khổng lồ, thi triển Lôi Đình Chấn Kích đấm thẳng vào ngực Lâm Dạ.
Lâm Dạ khẽ ho ra một ngụm máu đen nhạt, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng tỉnh táo. Hắn đang quan sát, đang tính toán từng đường tơ kẽ tóc kinh mạch của Lôi Bá. Sát ý của gã khổng lồ này là chân thực, kình lực sấm sét tím sẫm từ lôi trì hiến tế nạp vào nắm đấm kia là vô cùng tinh thuần.
Đây chính là búa rèn cốt tốt nhất mà hắn đang tìm kiếm.
Bả vai trái và cánh tay trái của hắn vẫn còn là phàm cốt cũ rỉ sét, yếu ớt bẩm sinh. Muốn hoàn thành đúc Ma Cốt Nhị Đoạn hoàn chỉnh, hắn bắt buộc phải đập nát hoàn toàn khúc xương vai trái cũ này dưới áp lực sinh tử cực hạn.
"Đến đây." Lâm Dạ thầm thì trong lòng.
Hắn không thèm vung kiếm cản phá nữa, ngược lại chủ động buông lỏng phòng ngự phía bên trái nhục thân, bước lên một bước dài, đưa thẳng bả vai trái phàm cốt cũ đón nhận cú đấm sấm sét hủy diệt của Lôi Bá.
"Ngu xuẩn!" Lôi Bá cười lạnh điên cuồng, nắm đấm khổng lồ rực lửa sấm sét tím nện thẳng vào vai trái Lâm Dạ.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trầm đục dưới lớp vải thô rách. Xương quai xanh trái và một phần xương bả vai phàm cốt cũ của Lâm Dạ nứt vỡ hoàn toàn dưới kình lực vạn cân của Lôi Bá. Da thịt trên vai hắn rách nát, máu đen nhạt phun trào xối xả, nhuộm đen cả mảng ngực trái. Sức mạnh sấm sét tím sẫm điên cuồng tràn vào vết thương, thiêu rụi kinh mạch và tàn phá nhục thân hắn dồn dập.
Cơn đau đớn xé rách da thịt tột cùng ập đến khiến tầm nhìn của Lâm Dạ tối sầm lại trong một khắc, hai bên tai rỉ ra từng vệt máu đen nhạt do thần thức bị chấn động mạnh.
Nhưng hắn không hề ngã xuống. Đôi mắt u lam của hắn rực cháy một luồng ma tính tịch diệt đáng sợ. Hắn dùng bàn tay ma cốt phải nắm chặt lấy cổ tay khổng lồ của Lôi Bá, giữ chặt gã không cho lùi lại, khóe môi rỉ máu đen nhạt khẽ nhếch lên:
"Đòn thứ nhất... Sức lực của ngục trưởng lôi trì chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
"Cái gì?!" Lôi Bá trợn tròn mắt kinh hoàng. Gã cố gắng rút tay lại nhưng bàn tay ma cốt phải của Lâm Dạ cứng như hắc ngọc, khóa chặt lấy cổ tay gã như gọng kìm huyền thiết, không hề suy chuyển một phân. Sát ý ma tính tịch diệt từ bàn tay Lâm Dạ truyền qua khiến sấm sét tím trên cánh tay Lôi Bá bắt đầu bị ăn mòn và dập tắt ngược lại.
"Ngươi... Ngươi là cái quái thai gì?!" Lôi Bá gầm lên hoảng loạn. Gã điên cuồng vung sợi Lôi Đình Xích khổng lồ bằng tay còn lại, dồn toàn bộ mười phần pháp lực Trúc Cơ của thể tu lôi hệ vào sợi xích sắt, quật mạnh đạo lôi quang khổng lồ thứ hai thẳng vào bả vai trái dập nát của Lâm Dạ hòng mạt sát gã lập tức.
*Uỳnh!*
Đạo lôi quang khổng lồ nổ tung ngay trên vai trái Lâm Dạ.
*Rắc! Rắc rắc rắc!*
Toàn bộ cấu trúc xương bả vai trái phàm cốt cũ của hắn hoàn toàn vụn nát thành tro bụi dưới sức mạnh lôi điện hủy diệt cực hạn. Nhục thân bên vai trái của hắn rách nát đến mức trơ ra những mảnh xương vụn màu xám xịt rữa nát. Máu đen nhạt phun trào xối xả nhuộm đỏ cả hồ lôi dịch bên dưới.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc sự hủy diệt đạt đến cực hạn, Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết trong tủy cốt Lâm Dạ đột ngột kích hoạt toàn diện.
*Vút! Vút! Vút!*
Từ sâu trong vết rách xương vai trái dập nát, một luồng u quang đỏ sẫm rực rỡ và tà dị bùng phát mạnh mẽ, rạch đôi màn sương mù lôi điện. Toàn bộ oán khí phu mỏ và năng lượng sấm sét tím sẫm của Lôi Đình Xích đang tàn phá nhục thân hắn lập tức bị các vết rạn xương ma cốt điên cuồng hút ngược vào trong tủy cốt làm chất dinh dưỡng.
Quá trình rèn cốt Lôi Đình Đoạt Cốt bắt đầu vận hành điên cuồng. Các mảnh xương phàm cốt cũ nát vụn tự động bị đào thải, thay thế vào đó là những khúc xương ma cốt đen bóng như hắc ngọc đang mọc dài ra, phát ra luồng u quang đỏ sẫm lạnh người dưới da thịt rách nát.
Chỉ trong vòng nửa khắc, bả vai trái và toàn bộ cánh tay trái của Lâm Dạ hoàn thành ma hóa hoàn mỹ, hóa thạch đen bóng cứng cáp hơn cả huyền thiết. Ma lực tịch diệt thái cổ cuồn cuộn dâng trào từ xương vai mới đúc vào đan điền rách nát, nâng tu vi nhục thân của hắn tăng vọt vượt bậc, đạt đến cực hạn Ma Cốt Nhị Đoạn hoàn chỉnh (đúc thành công 40 khúc xương).
Lôi Bá kinh hoàng nhận ra sợi xích Lôi Đình Xích của mình đang bị một lực hút vô hình nuốt chửng hoàn toàn sấm sét. Gã muốn buông xích bỏ chạy nhưng đã quá muộn.
*Rắc rắc!*
Xương vai trái Lâm Dạ vỡ vụn rắc rắc, nhưng bàn tay ma cốt cánh tay trái đột ngột hóa thạch đen bóng vươn ra, bắt chặt lấy cổ Lôi Bá nhấc bổng lên không trung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!