Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đồng sinh cộng tử, khởi nghĩa tràn vào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Máu. Đỏ tươi, nóng hổi và tanh nồng, phun trào xối xả dưới ánh sáng tím rực của lôi đình.


Lâm Dạ nhìn chằm chằm vào cánh tay đứt lìa của Thất thúc Lâm Tiểu Phàm đang nằm trơ trọi trên nền đá rỉ sét. Dòng máu tội tộc tinh thuần chảy ra từ cơ thể gầy gò của ông, thấm đẫm chiếc khóa đồng rỉ sét đang cắm sâu dưới kẽ nứt địa mạch. Thất thúc nằm đó, hơi thở thoi thóp, khuôn mặt khắc khổ bám đầy bụi quặng độc hại co giật vì cơn đau đớn tột cùng khi bị thanh Lôi Đình Kiếm của Tào Lĩnh chém đứt lìa tay trái.


"Ha ha ha! Một lũ súc vật tội tộc ngoan cố!" Tào Lĩnh đứng trên vách đá cao nhìn xuống, gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn tàn nhẫn của lão co giật kịch liệt vì phẫn nộ. Lão vung thanh Lôi Đình Kiếm dính máu, phát ra những tiếng sấm nổ lách tách chấn động không khí xung quanh, gầm lên ra lệnh cho đám ngục tốt: "Lôi Bá! Băm vằn gã điên này cho lão phu! Còn tên súc vật Lâm Dạ kia, khóa chặt xương quai xanh của nó, ném vào tâm lôi trì hiến tế!"


Sát ý ma tính trong lồng ngực Lâm Dạ bùng lên ngút trời. Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt lồng ngực, hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn vừa đúc thành công đang điên cuồng rung động, phát ra luồng u quang đỏ sẫm rực rỡ và lạnh lẽo. Ma lực tịch diệt thái cổ cuộn trào trong đan điền rách nát của hắn, dâng lên tận đại não, kích thích đôi đồng tử của hắn hóa thành một màu u lam lạnh thấu xương.


Nhưng Lâm Dạ không hề kích động đến mất đi lý trí. Hắn biết rõ, với tu vi Ma Cốt Nhị Đoạn hiện tại, ma lực trong xương tủy chỉ còn chưa đầy ba mươi phần trăm sau khi gánh chịu đợt lôi phạt trước. Nếu hắn bốc đồng lao lên chiến đấu trực diện với Tào Lĩnh – kẻ sở hữu tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong, hắn chắc chắn sẽ bị nghiền nát nhục thân trước khi kịp cứu Thất thúc.


Hơn nữa, huyết mạch tội tộc của Thất thúc là chìa khóa mấu chốt để mở phong ấn Thiên Lôi trận nhãn sau này. Hắn bắt buộc phải giữ mạng cho ông bằng mọi giá.


"Muốn giết Thất thúc của ta trước mặt ta? Trò hề của các ngươi... nên kết thúc rồi." Lâm Dạ trầm giọng nói, giọng nói của hắn phẳng lặng nhưng mang theo một luồng thần áp vô hình chấn động thẳng vào không khí.


Hắn cúi người, bàn tay ma cốt phải hóa thạch đen bóng, cứng cáp như hắc ngọc đột ngột vươn ra. Hắn dùng móng tay sắc nhọn tự rạch một đường sâu hoắm trên lòng bàn tay trái của mình. Máu đen nhạt mang theo ma tính tịch diệt chảy ra, nhỏ ròng ròng xuống mảnh ngọc cổ rỉ sét giấu trong ngực áo.


Lâm Dạ niệm chú cấm thuật cổ xưa, kích hoạt Đồng Sinh Cộng Tử Khế khắc trên mảnh ngọc cổ của phụ thân: "Đồng sinh cộng tử, huyết mạch tương liên. Nhân quả gánh vác, mệnh cảnh quy nguyên!"


*Vút!*


Một sợi tơ huyết mạch màu đỏ sẫm tà dị đột ngột phóng ra từ lồng ngực Lâm Dạ, rạch đôi màn sương mù lôi điện, cắm thẳng vào lồng ngực của Lâm Tiểu Phàm đang nằm thoi thóp.


Trong khoảnh khắc khế ước được thiết lập, một tiếng nổ trầm đục vang lên trong thức hải của Lâm Dạ. Toàn bộ thương thế mất đi cánh tay trái và mười mấy khúc xương sườn phàm nhân bị gãy nát của Thất thúc lập tức được truyền dẫn, phân chia năm mươi phần trăm sang nhục thân của Lâm Dạ.


*Rắc! Rắc rắc...*


Xương bả vai phải và phàm cốt cánh tay phải của Lâm Dạ phát ra những tiếng kêu giòn giã, rạn nứt dữ dội dưới áp lực phản phệ của khế ước. Da thịt trên vai hắn rách nát, máu đen nhạt phun trào xối xả nhuộm đen cả vai áo vải thô. Cơn đau đớn xé rách linh hồn tột cùng ập đến khiến Lâm Dạ suýt chút nữa thì khuỵu ngã. Đầu hắn đau nhức như có hàng vạn cây kim châm, hai bên tai rỉ ra từng vệt máu đen nhạt do thần thức bị quá tải trầm trọng.


Nhưng đổi lại, vết thương đứt cánh tay của Thất thúc Lâm Tiểu Phàm tự động ngưng chảy máu một cách thần kỳ. Hơi thở thoi thóp của ông dần dần ổn định lại, sinh mệnh tàn hơi được duy trì nhờ ma lực tịch diệt truyền dẫn từ ma cốt lồng ngực của Lâm Dạ.


"Dạ... Dạ nhi... Con ngu ngốc quá..." Lâm Tiểu Phàm khẽ mở đôi mắt đờ đẫn, nhìn thấy vai phải Lâm Dạ rách nát rỉ máu đen nhạt vì gánh thương thế hộ mình, ông nghẹn ngào thầm gầm lên trong lòng.


"Hừ, tà thuật tội tộc rách nát!" Ngục trưởng khổng lồ Lôi Bá cao gần hai mét đứng bên hồ lôi trì cười lạnh một tiếng. Gã vận Lôi Thể Quyết biến cơ bắp cuồn cuộn trên ngực thành một màu tím sậm bốc khói sấm sét, vung hai sợi xích sắt khổng lồ Lôi Đình Xích nặng hàng ngàn cân lao thẳng về phía Lâm Dạ: "Để xem nhục thân của ngươi gánh chịu được bao nhiêu lần lôi phạt!"


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng nhiên vang lên từ phía cổng ngầm dẫn vào lôi trì hiến tế.


*Ầm! Ầm ầm ầm!*


Cánh cửa đá huyền thiết nặng nề của ngoại môn lôi trì bị nổ tung thành trăm mảnh vụn đá văng tứ tung. Sương mù oán khí dày đặc màu xám đen bao phủ biên giới lập tức cuộn trào tràn vào bên trong, mang theo khói đen ngút trời và ngọn lửa bùng cháy dữ dội từ Hắc Thiết cốc.


"Bảo vệ đại ca! San bằng lôi trì!"


Một tiếng hét non nớt nhưng tràn đầy tinh thần chiến đấu bất khuất vang lên xé rách màn sương lôi điện. Thiếu niên mười lăm tuổi Diệp Phong dẫn đầu đội tiên phong đột kích phá vỡ cửa ngầm lôi trì, vung thanh sắt gỉ kiếm phôi bốc khói ma khí đen bóng lao vào.


Phía sau cậu, hàng vạn phu mỏ phẫn nộ của Phu Mỏ Khởi Nghĩa Quân, ngực trần bám đầy bụi quặng độc hại, tay cầm cuốc sắt và binh khí đúc từ mảnh vỡ Thiết Cốt Kìm rỉ sét, ào ào tràn lên như triều dâng thác đổ. Đôi mắt họ đỏ ngầu oán hận, tiếng gầm rú đòi nợ máu vang vọng khắp hang ngầm tối tăm.


"Cái gì?! Lũ phu mỏ phế thải này dám phản loạn?!" Tào Lĩnh kinh hoàng nhìn hàng vạn phàm nhân đang tràn vào lôi trì hiến tế. Lão không ngờ cuộc bạo động ngoại môn lại bùng phát nhanh và quy mô lớn đến mức này.


"Bắn tên! Tiêu diệt lũ súc vật cản đường!" Lôi Bá gầm lên, ra lệnh cho đám lính canh ngục tốt ngoại vi vung kiếm báu và roi lôi đình ngăn cản.


Trận chiến giáp lá cà tàn khốc nổ ra ngay lập tức. Lính canh tông môn có trang bị giáp sắt xỉn màu và pháp bảo vượt trội, liên tục vung kiếm chém giết phu mỏ. Một nhóm phu mỏ khởi nghĩa cố dùng cuốc sắt phá hủy rào chắn lôi điện bao quanh lôi trì, nhưng vừa chạm vào đã bị sấm sét tím sẫm giật chết tại chỗ, nhục thân hóa thành tro bụi trong tích tắc.


"Tránh ra để ta!" Diệp Phong hét lớn. Cậu vận hành Phế Thể Tịnh Hóa Quyết, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng hai vào thanh sắt gỉ, chém ra một đạo Phế Kiếm Ý sắc bén. Kiếm mang màu đen bóng xé rách không khí, chém thẳng vào mắt trận rào chắn lôi điện, tạo ra một vết nứt khổng lồ mở đường cho vạn phu mỏ tràn lên.


Ngay phía sau, luyện binh sư một tay Trần Đại Chùy vác chiếc búa đúc huyền thiết nặng tám mươi cân lao tới. Vai trái cuồn cuộn thớ cơ của ông rực lửa tàn rèn, cánh tay duy nhất vung mạnh búa đập vỡ nát đầu một tên lính canh ngục tốt, đồng thời ném ra hàng loạt mũi tên sắt phế liệu chứa đầy oán khí phu mỏ.


*Phập! Phập! Phập!*


Những mũi tên sắt phế thải bám đầy máu khô bắn thẳng vào màn chắn hộ thể linh lực của đám lính canh. Oán khí tích lũy vạn năm từ mảnh vỡ Thiết Cốt Kìm trong nháy mắt ăn mòn và chấn vỡ hoàn toàn hộ thể linh lực của chúng, cắm sâu vào ngực lính canh khiến chúng ngã gục trong vũng máu.


"Lũ phế vật phàm nhân tội tộc! Chết đi!" Ngục trưởng Lôi Bá nổi điên. Gã vung hai sợi Lôi Đình Xích khổng lồ quật mạnh quét ngang chiến trường.


*Uỳnh! Xoẹt!*


Sấm sét tím sẫm bùng phát dữ dội từ sợi xích sắt, quét qua hàng chục phu mỏ khởi nghĩa quân. Sức mạnh lôi điện diệt thế của thể tu Luyện Khí tầng tám trong nháy mắt thiêu rụi kinh mạch và nghiền nát nhục thân của hàng chục phu mỏ dũng cảm, khiến họ hy sinh anh dũng ngay bên mép hồ lôi trì.


"Lão chó khổng lồ! Ăn một búa của lão tử!" Trần Đại Chùy gầm lên, vung búa huyền thiết chặn đứng đường quét tiếp theo của Lôi Đình Xích.


*Clăng!*


Tiếng kim loại va đập chấn động nhức tai vang lên. Sức mạnh sấm sét truyền qua búa sắt làm vai trái Trần Đại Chùy cháy sém rỉ máu đỏ sẫm, nhưng cú đập ngàn cân của ông đã làm chệch hướng sợi xích khổng lồ của Lôi Bá.


Ngay trong khoảnh khắc đó, Diệp Phong lướt đi như một bóng ma nhờ U Minh Bộ sơ khởi, vung thanh sắt gỉ chém đứt xích sắt của một lính canh đang định đâm lén Trần Đại Chùy. Cậu hét lớn oán hận ngút trời: "Bảo vệ đại ca! San bằng lôi trì!"


Tiếng hét của Diệp Phong như mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của hàng vạn phu mỏ. Họ tràn lên như sóng thần, dùng cuốc sắt, xẻng và cả móng tay trần lao vào cắn xé, đập nát lính canh chấp pháp của Quy Nguyên Tông. Chiến trường lôi trì hiến tế hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn cực hạn, máu tươi phàm nhân và tu sĩ trộn lẫn vào nhau chảy tràn xuống dòng lôi dịch tím sẫm.


Lâm Dạ đứng bên mép vực, vai phải rách nát rỉ máu đen nhạt đầy đau đớn từ khế ước sinh mệnh, nhưng đôi mắt u lam sau lớp băng gạc xám rách của hắn rực sáng sát cơ tịch diệt. Trận bạo động hỗn loạn của phu mỏ đã kéo giãn hoàn toàn lực lượng bảo vệ của Tào Lĩnh và Tô Thần, bảo vệ an toàn cho chiếc Băng Tinh Quan Tài chứa Lâm Dao phía sau hắn.


Nhưng ngay lúc đó, luồng linh áp Luyện Khí tầng tám khổng lồ của ngục trưởng Lôi Bá đã hoàn toàn khóa chặt vào nhục thân rách nát của Lâm Dạ. Gã khổng lồ vác hai sợi xích lôi đình bốc khói tím lách tách, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát ý cuồng bạo bước từng bước nặng nề, rẽ đôi đám đông loạn lạc lao thẳng về phía hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!