Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Địa mạch rạn nứt, Thất Thúc xuất đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi điện màu tím sẫm dần dần lắng xuống, để lộ ra một khoảng không gian đổ nát hoang tàn dưới đáy Lôi Trì hiến tế. Mùi khói khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy hòa quyện với mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ lòng hồ lôi dịch sôi sùng sục.


Lâm Dạ quỳ một gối trên mặt đá rỉ sét. Nhục thân của hắn lúc này rách nát đến mức kinh người, lớp áo vải thô xám rách đã hoàn toàn hóa thành tro bụi, để lộ ra lồng ngực nứt toác diện rộng, máu đen nhạt rỉ ra từng vệt dài nhuộm đẫm mặt đất. Thế nhưng, ẩn dưới lớp máu thịt rách nát ấy, mười khúc xương sườn phàm cốt cũ bên ngực phải vừa bị sấm sét diệt thế đập nát đang điên cuồng tái sinh. Những dải xương đen bóng như hắc ngọc mọc dài ra, phát ra luồng u quang đỏ sẫm rực rỡ và lạnh lẽo, điên cuồng nuốt chửng tàn dư lôi điện oán khí xung quanh để hoàn thiện cấu trúc ma hóa.


Trên vai trái của hắn, chiếc Băng Tinh Quan Tài chứa muội muội Lâm Dao vẫn được bảo vệ nguyên vẹn nhờ màn chắn u minh oán khí nhạt dệt từ bả vai ma cốt trái. Sức nặng ngàn cân của quan tài băng đè nặng lên bả vai phàm cốt phải vẫn còn rỉ sét của hắn, phát ra những tiếng kêu rắc rắc trầm đục đầy đau đớn. Thần thức của Lâm Dạ mệt mỏi rã rời, đan điền rách nát rò rỉ ma lực trầm trọng, hai bên tai rỉ ra từng vệt máu đen nhạt do quá tải chấn động thức hải từ đòn lôi phạt trước.


"Nghiệt súc! Ngươi quả nhiên chưa chết!"


Tào Lĩnh đứng trên vách đá cao nhìn xuống, đôi mắt chim ưng của lão co rút kịch liệt khi chứng kiến lồng ngực Lâm Dạ đang phát ra u quang đỏ sẫm tà dị. Lão không ngờ sấm sét diệt thế của Thiên Lôi trận nhãn lại không thể mạt sát gã phế mạch này thành tro bụi, ngược lại còn khiến nhục thân của hắn hồi phục một cách quái dị và đáng sợ hơn.


"Nhục thân tà ác này... quả nhiên là nghịch cốt tội tộc thái cổ!" Tào Lĩnh nghiến răng kèn kẹt, sát ý trong lòng bùng lên dữ dội lấn át cả sự kinh ngạc. Lão biết rõ, nếu hôm nay không nhổ cỏ tận gốc, để gã dị số này hoàn thành quá trình ma hóa nhục thân, thì Quy Nguyên Tông sẽ phải đối mặt với một tai họa diệt môn khôn lường.


"Tô Thần! Duy trì trận pháp phong tỏa! Lão phu sẽ đích thân tiễn gã súc vật này xuống hoàng tuyền!"


Tào Lĩnh hét lớn một tiếng, thân hình vạm vỡ của lão đột ngột lao xuống từ vách đá cao. Linh lực Trúc Cơ Đỉnh Phong cuồn cuộn bộc phát từ đan điền lão, phát ra những tiếng sấm nổ lách tách chấn động không khí xung quanh. Lão vung thanh Lôi Đình Kiếm lên trời, dốc toàn lực ngưng tụ lôi điện tím sẫm khổng lồ dài hàng chục trượng, hóa thành một đạo kiếm mang diệt thế mang theo kình lực hủy diệt tuyệt đối chém thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Dạ.


Một kiếm này, lão không chỉ muốn chém nát nhục thân của Lâm Dạ, mà còn muốn nghiền nát hoàn toàn chiếc Băng Tinh Quan Tài phía sau hắn để nhổ cỏ tận gốc.


Lâm Dạ ngẩng đầu nhìn đạo kiếm mang tím khổng lồ đang rít gió lao xuống, cảm nhận được áp lực không gian áp đảo đang khóa chặt lấy nhục thân rách nát của mình. Hắn muốn vận kình cơ bắp ma cốt để né tránh, nhưng bả vai phải vẫn còn là phàm cốt cũ rỉ sét đang rên rỉ rắc rắc dưới sức nặng của quan tài băng, khiến cơ thể hắn cứng đờ, không thể di chuyển kịp thời. Đan điền rách nát rò rỉ khiến ma lực trong xương tủy chỉ còn chưa đầy ba mươi phần trăm, không đủ để bộc phát ma khí chống đỡ trực diện.


"Đáng chết..." Lâm Dạ cắn răng, máu đen nhạt rỉ ra từ khóe môi. Hắn thầm tính toán, nếu dùng bả vai ma cốt trái gánh chịu trực diện đòn này, nhục thân hắn chắc chắn sẽ bị nghiền nát thêm một lần nữa, nguy cơ bạo thể vong mạng là cực kỳ cao khi ma cốt lồng ngực chưa hoàn thành đúc cốt.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trong góc tối sát vách đá lôi trì, một bóng người gầy gò bỗng nhiên cử động.


Đó chính là Thất thúc Lâm Tiểu Phàm. Người đàn ông trung niên vốn giả điên giả dại suốt mười năm qua, đầu tóc bù xù bám đầy bụi quặng, quần áo rách rưới đầy vết sẹo roi da, lúc này đôi mắt đờ đẫn bỗng rực lên một tia sáng sắc bén và tỉnh táo đến đáng sợ. Ông nhìn thấy Lâm Dạ đang bị dồn vào tử lộ, nhìn thấy dòng máu tội tộc của hậu nhân duy nhất đang chảy tràn trên mặt đất lôi trì.


"Lâm gia... không thể tuyệt diệt!"


Lâm Tiểu Phàm thầm gầm lên trong lòng. Ý chí quật cường của một cựu tu sĩ Luyện Khí tầng chín bị phế bỏ tu vi bùng cháy toàn diện. Ông không còn giả điên nữa, thân hình gầy gò linh hoạt như một con vượn già, lén lút trườn qua những tảng đá đổ nát và lính canh đang hoảng loạn, lao thẳng về phía kẽ hở địa mạch sâu nhất của lôi trì hiến tế.


Từ trong lớp áo rách rưới bẩn thỉu, Lâm Tiểu Phàm rút ra một chiếc khóa đồng rỉ sét. Chiếc khóa đồng xỉn màu, bám đầy vết máu khô của tổ tiên Lâm gia, thực chất chính là chìa khóa trận nhãn ngầm dùng để định vị và điều khiển dòng chảy địa mạch lôi trì hiến tế mà ông đã âm thầm bảo vệ suốt mười năm qua.


"Tào Lĩnh! Lũ ngụy quân tử Quy Nguyên Tông các ngươi... nợ máu của Lâm gia ta, hôm nay phải trả!"


Lâm Tiểu Phàm hét lớn một tiếng phá tan tiếng sấm nổ. Ông dùng hết sức lực cơ bắp phàm nhân còn lại, cắm mạnh chiếc khóa đồng rỉ sét vào thẳng kẽ nứt địa mạch đang rò rỉ linh khí màu đỏ sẫm dưới đất.


*Ầm! Ầm ầm ầm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất lôi trì. Địa Mạch Định Vị Thuật bộc phát, chiếc khóa đồng rỉ sét đóng vai trò như một trận nhãn nghịch chuyển, cưỡng ép bẻ gãy dòng chảy linh lực của đại trận hiến tế.


Đất đá dưới đáy lôi trì nứt vỡ dữ dội, lộ ra những vết rách khổng lồ rỉ ra oán khí địa mạch màu đỏ sẫm cực mạnh. Dòng chảy sấm sét khổng lồ của lôi trì lập tức bị hỗn loạn, linh lực cuồn cuộn chảy ngược dòng, tạo ra một làn sóng chấn kích không gian khổng lồ quét ngang toàn bộ khu vực.


*Oành!*


Đạo kiếm mang tím diệt thế của Tào Lĩnh đang lao xuống bỗng bị làn sóng chấn kích của địa mạch sụp đổ va đập mạnh mẽ. Sức mạnh lôi điện bị chệch hướng hoàn toàn, chém sạt qua bả vai phải của Lâm Dạ, đánh thẳng vào vách đá phía sau nổ tung thành trăm mảnh đá vụn.


Lâm Dạ bị kình lực chấn động hất văng ra xa vài trượng, nhưng nhờ bả vai ma cốt trái che chắn bảo vệ, chiếc Băng Tinh Quan Tài chứa Lâm Dao vẫn an toàn không chút tổn hại. Cơn sóng địa mạch hỗn loạn tạm thời đẩy lùi Tào Lĩnh và Tô Thần, tạo ra một khoảng trống thời gian vô cùng quý giá giúp ma lực tịch diệt trong lồng ngực Lâm Dạ điên cuồng hồi phục, đẩy nhanh tiến trình đúc cốt lồng ngực sắp hoàn thành.


"Cái gì?! Địa mạch lôi trì bị rạn nứt sụp đổ?!" Tô Thần đứng trên bục cao hoảng loạn nhìn chiếc Bát Quái Trận Bàn trên tay đang phát ra những tiếng kêu rắc rắc và rạn nứt liên tục. "Tào trưởng lão! Có kẻ phá hoại trận nhãn địa mạch ngầm!"


Tào Lĩnh bị lực phản chấn của địa mạch hất lùi lại mấy bước trên không trung. Lão đáp xuống đất, gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn tàn nhẫn co giật dữ dội vì phẫn nộ. Lão xoay người lại, đôi mắt chim ưng đỏ rực sát ý khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Lâm Tiểu Phàm đang quỳ bên kẽ nứt địa mạch, tay vẫn giữ chặt chiếc khóa đồng rỉ sét.


"Gã điên tội tộc này... ngươi dám giả điên mười năm qua để phá hoại đại trận của ta!" Tào Lĩnh gầm lên điên cuồng. Sự nhục nhã vì bị một phế nhân lừa gạt suốt mười năm bùng phát thành một ngọn lửa giận dữ ngút trời.


Lão không thèm nhìn Lâm Dạ, thân hình hóa thành một đạo lôi quang màu tím rít gió lao thẳng về phía Lâm Tiểu Phàm.


"Thất thúc! Mau tránh ra!" Lâm Dạ gầm lên, đôi mắt u lam rực lửa sát cơ. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng nhục thân nứt toác đang trong quá trình ma hóa tái sinh khiến cơ bắp hắn co rút đau đớn, không thể tiến cứu kịp thời.


Lâm Tiểu Phàm ngẩng đầu nhìn lôi quang đang lao tới, khuôn mặt khắc khổ bám đầy bụi quặng của ông không hề có một chút sợ hãi, chỉ có một nụ cười quật cường và mãn nguyện. Ông nhìn Lâm Dạ, hét lớn: "Dạ nhi! Chạy mau! Bảo vệ Dao nhi... trả thù cho Lâm gia!"


*Xoẹt!*


Tào Lĩnh giáng xuống như một con ác quỷ lôi đình. Thanh Lôi Đình Kiếm trong tay lão vung lên một đường sắc bén, mang theo kình lực lôi điện tím sẫm chém thẳng xuống bả vai trái của Lâm Tiểu Phàm.


Máu tươi màu đỏ sẫm – dòng máu tội tộc tinh thuần của cựu tu sĩ Lâm gia – phun trào xối xả, nhuộm đỏ cả chiếc khóa đồng rỉ sét và kẽ nứt địa mạch. Cánh tay trái của Lâm Tiểu Phàm bị chém đứt rời hoàn toàn, rơi bịch xuống đất đá rỉ sét. Thân hình gầy gò của ông bị lôi điện đánh văng ra xa, gãy nát nhiều xương sườn phàm nhân, nằm bất động trong vũng máu.


"Hừ, một lũ súc vật tội tộc ngoan cố!" Tào Lĩnh lạnh lùng vung kiếm gạt bỏ vết máu trên lưỡi kiếm, ánh mắt tàn bạo nhìn cánh tay đứt lìa của Lâm Tiểu Phàm như nhìn một khúc gỗ mục.


Chứng kiến dòng máu đỏ sẫm của Thất thúc phun trào, chứng kiến cánh tay đứt lìa của người thân duy nhất còn lại đang nằm trên vũng máu, một luồng oán khí ngập trời tích lũy vạn năm từ sâu trong tủy cốt Lâm Dạ đột ngột thức tỉnh.


*Uỳnh!*


Sát ý ma tính của hắn bùng lên ngút trời. Vết rách lồng ngực Lâm Dạ rực sáng u quang đỏ sẫm lạnh thấu xương, ma khí thái cổ đen kịt bộc phát cuồn cuộn như sóng triều xé rách không khí lôi trì, dệt thành một bóng ma khổng lồ phía sau lưng hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!