Lôi đình rèn cốt, phế sườn nứt vỡ
Sương mù lôi điện màu tím sẫm cuộn trào dữ dội trên mặt hồ Lôi Trì hiến tế, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh rợn người. Tiếng sấm sét gầm rú đập vào vách đá dựng đứng của nội môn Quy Nguyên Tông, chấn động đến mức những mảnh đá quặng rỉ sét không ngừng rơi rụng xuống vực sâu. Ánh sáng tím tà dị từ lòng hồ phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò, tái nhợt của Lâm Dạ, nhưng đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách của anh vẫn phẳng lặng như mặt hồ không đáy, không gợn một chút sóng lòng.
Trên vai trái của Lâm Dạ, chiếc Băng Tinh Quan Tài nặng nề tỏa ra luồng hàn khí cổ xưa trắng xóa, đóng băng hoàn toàn sinh mệnh tàn hơi của muội muội Lâm Dao. Sức nặng ngàn cân của quan tài thạch băng đè nặng lên bả vai trái đã ma hóa của anh, phát ra những tiếng kêu trầm đục rắc rắc dưới da thịt. Bàn tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng của hắn vẫn đang bóp chặt lấy sợi xích Lôi Đình Xích của ngục trưởng khổng lồ Lôi Bá. Luồng lôi điện tím sẫm truyền qua sợi xích sắt nung đỏ da thịt lòng bàn tay hắn, nhưng chỉ có thể làm cháy sém lớp da phàm nhân bên ngoài, hoàn toàn bị ngăn chặn bởi cấu trúc xương ma cốt cứng cáp bên trong.
"Nghiệt súc tội tộc! Ngươi tưởng bóp chặt được xích sắt của Lôi Bá là có thể thoát chết sao?" Tào Lĩnh đứng trên vách đá cao gầm lên điên cuồng, gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn tàn nhẫn của lão co giật kịch liệt vì phẫn nộ. Lão vung thanh Lôi Đình Kiếm lên trời, hướng về phía bục trận pháp khổng lồ phía sau hét lớn: "Tô Thần! Ngươi còn đợi cái gì nữa? Kích hoạt Thiên Lôi trận nhãn! Mạt sát tên súc vật này cho ta!"
Trên bục trận pháp cao mười trượng dệt bằng đá huyền thiết, Tô Thần – gã trận pháp thiên tài của nội môn – khẽ nhếch môi cười lạnh đầy ngạo mạn. Gã mặc đạo bào xanh lam thêu hoa văn trận pháp tinh xảo, tay cầm chiếc Bát Quái Trận Bàn phát ra linh quang xanh nhạt rực rỡ. Đôi mắt lạnh lùng của gã nhìn xuống Lâm Dạ bên mép vực sâu bằng sự khinh bỉ tột cùng của một kẻ nắm giữ thiên quy, coi phàm nhân và phu mỏ tội tộc như những con kiến hôi sinh tử.
"Tào trưởng lão yên tâm, trong mắt Tô Thần ta, gã phế mạch gác mộ này đã là một cái xác chết từ lâu rồi." Tô Thần ngạo mạn nói, ngón tay gầy guộc của gã đột ngột gõ mạnh lên mặt la bàn bát quái. "Thiên Lôi trận nhãn, mở ra cho ta! Đại trận hiến tế, nghịch chuyển lôi phạt!"
*Oàng! Ầm ầm ầm!*
Bầu trời đêm đột ngột rách toác ra một đường nứt khổng lồ dài hàng trăm trượng. Từ trong vết rách không gian, luồng sấm sét diệt thế màu tím sẫm khổng lồ như một con cự long thức tỉnh, mang theo sát ý hủy diệt của thiên đạo giả tạo giáng xuống. Sức nóng và linh áp áp đảo của luồng sấm sét này nén chặt không khí lôi trì, khiến hàng ngàn phu mỏ xung quanh bị chấn động đến mức hộc máu tươi, quỳ rạp xuống đất không thể ngẩng đầu.
Trong góc tối sát vách đá lôi trì, Thất thúc Lâm Tiểu Phàm – người đang co quắp giả điên giả dại – khẽ giật mạnh khóe mắt dưới lớp tóc rối bù bám đầy bụi quặng. Đôi mắt đờ đẫn của ông trong nháy mắt rực lên một tia sáng sắc bén đầy lo âu khi nhìn thấy đạo sấm sét diệt thế đang ngưng tụ trên không trung. Ông biết rõ, đây là Thiên Lôi trận nhãn – lõi năng lượng tàn bạo nhất được Thần Điện Chấp Pháp thượng giới xây dựng bằng cách nén linh hồn của hàng vạn tội nhân tội tộc qua hàng ngàn năm. Một đòn này giáng xuống, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ cũng sẽ bị mạt sát thành tro bụi trong tích tắc.
Lâm Dạ ngẩng đầu nhìn đạo sét tím khổng lồ đang lao xuống với tốc độ cực nhanh, cảm nhận được áp lực không gian đang đè nặng lên nhục thân rách nát của mình. Đan điền rách nát của hắn trống rỗng rò rỉ, ma lực trong xương tủy chỉ còn lại chưa đầy năm mươi phần trăm sau trận huyết chiến ở Đan Các. Nhưng thay vì hoảng sợ hay tìm cách trốn chạy, một nụ cười sòng phẳng, lạnh lùng bỗng hiện ra trên khóe môi anh.
"Chính là luồng sức mạnh này..." Lâm Dạ thầm nghĩ trong lòng, lồng ngực anh rung động trầm đục.
Anh quan sát nhục thân của mình hằng ngày. Hai mươi khúc xương ma cốt sườn ngực trái đã đúc hoàn thành ma hóa phát u quang đỏ sẫm rất cứng cáp, nhưng mười khúc xương sườn phàm cốt cũ còn lại ở lồng ngực phải và cổ vẫn là phàm cốt mục nát bẩm sinh, rỉ sét và yếu ớt. Chúng chính là gông xiềng lớn nhất ngăn cản anh khôi phục bộ xương Thần Ma hoàn chỉnh để giải phóng thực thể tối cổ vô địch. Để phá vỡ mười khúc xương sườn phàm cốt bẩm sinh cứng như đá tảng này, các đòn đánh thông thường của tu sĩ Luyện Khí hay Trúc Cơ sơ kỳ hoàn toàn không đủ sát ý và kình lực thực tế. Anh bắt buộc phải mượn luồng sấm sét diệt thế cường độ cao của Thiên Lôi trận nhãn này làm búa rèn cốt tối thượng!
Nhưng trước khi chịu đòn tự hủy, anh phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho muội muội Lâm Dao.
Lâm Dạ nghiêng người, vận kình cơ bắp ma cốt cánh tay trái nâng chiếc Băng Tinh Quan Tài lên, dời trọng tâm quan tài hoàn toàn ra sau bả vai trái đã ma hóa cứng cáp như hắc ngọc. Hắn vận hành u minh oán khí nhạt từ ma cốt lồng ngực dệt thành một màn chắn bảo vệ mỏng bao phủ lấy thạch băng cổ, ngăn cản sức nóng lôi điện liếm láp vào sinh mệnh yếu ớt của Lâm Dao. Hắn buông sợi xích Lôi Đình Xích của Lôi Bá ra, tiến thẳng lên một bước dài đầy quyết đoán, chủ động nhảy thẳng vào lòng hồ Lôi Trì hiến tế rực lửa sấm sét.
"Cái gì?! Tên điên này tự nhảy xuống lôi trì tự sát sao?!" Lôi Bá khổng lồ mất đà lùi lại vài bước, trợn tròn mắt nhìn bóng dáng gầy gò của Lâm Dạ biến mất vào sương mù tím sẫm của lòng hồ.
Tào Lĩnh và Tô Thần đứng trên bục cao cũng cười lớn đắc ý tự phụ. Trong mắt bọn họ, phế vật gác mộ tội tộc nhảy xuống lôi trì hiến tế chẳng khác nào tự thiêu mình thành tro bụi, kết thúc một trò hề phản kháng ngu xuẩn.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc nhục thân chạm vào nước hồ lôi trì sôi sùng sục, Lâm Dạ lập tức thi triển kỹ năng Lôi Đình Đoạt Cốt và vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Pháp. Anh cắm hai bàn tay xuống dòng nước lôi điện, nghịch chuyển dòng chảy linh lực oán khí của đại trận, biến nhục thân thành một cột lôi dẫn sét khổng lồ để hút toàn bộ sấm sét diệt thế vào lồng ngực của mình.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Đạo sấm sét tím khổng lồ từ Thiên Lôi trận nhãn giáng xuống rống lên kinh hoàng, đánh thẳng vào lồng ngực quấn băng gạc đen rỉ máu của Lâm Dạ. Luồng năng lượng sấm sét diệt thế bạo liệt trong nháy mắt nổ tung, bao phủ hoàn toàn nhục thân anh trong một quả cầu sét khổng lồ rực lửa tím sẫm.
Sức nóng khủng khiếp của lôi điện nung đỏ rực toàn bộ da thịt Lâm Dạ. Lớp y phục phu mỏ xám rách bám đầy bụi quặng và dải băng gạc đen quấn quanh ngực anh lập tức bị thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi, lộ ra lồng ngực rách nát da thịt rỉ máu đen nhạt. Luồng sấm sét tím sẫm điên cuồng len lỏi vào từng kẽ thịt, xé rách kinh mạch dập nát của hắn, nung nóng tủy cốt phàm nhân đến nhiệt độ cực hạn.
Lâm Dạ cố gắng vận hành ma khí để tạo một lớp màng bảo vệ tim và thức hải ban đầu, nhưng luồng sấm sét diệt thế quá tàn bạo đã đè bẹp hoàn toàn màn chắn ma khí yếu ớt của hắn. Nỗi đau đớn tột cùng xé rách nhục thân ập đến như hàng vạn con dao sắc nhọn nung đỏ đang cưa xẻ trực tiếp vào từng sợi dây thần kinh cảm giác. Thần thức hắn chấn động mạnh, rạn nứt thức hải nhẹ, hai bên tai rỉ ra từng vệt máu đen nhạt.
"Khụ..." Lâm Dạ nôn ra một ngụm máu đen nhạt bốc khói lôi điện lách tách, nhưng đôi đồng tử u lam ẩn sau làn sương sét vẫn sáng quắc một ý chí sắt đá bất hoại. Anh không hề rên rỉ lấy một tiếng, lạnh lùng chịu đựng cơn bão tàn phá thể xác.
Anh biết, thời cơ đã đến.
Hắn vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Pháp nghịch chuyển dòng chảy năng lượng sấm sét, không cho lôi điện thoát ra ngoài nhục thân mà cưỡng ép nén toàn bộ luồng lôi điện tinh hoa Lôi Đình Chi Tinh vào thẳng mười khúc xương sườn phàm cốt cũ còn lại ở lồng ngực phải và cổ.
*Rắc! Rắc! Rắc! Rắc! Rắc! rắc rắc...*
Những tiếng xương sườn gãy vụn trầm đục vang lên liên tục dưới làn da nung đỏ rực của Lâm Dạ. Mười khúc xương sườn phàm cốt cũ nứt vỡ đồng loạt, vỡ nát hoàn toàn thành tro bụi dưới sức nóng và kình lực hủy diệt cực hạn của sấm sét diệt thế.
Nhục thân Lâm Dạ nứt toác diện rộng, máu đen nhạt phun trào cuồn cuộn nhuộm đỏ cả luồng sấm sét tím xung quanh hồ nước lôi trì. Sức nặng của vụ nổ năng lượng đè bẹp nhục thân hắn sát xuống đáy đá rỉ sét mép hồ, kinh mạch dập nát hoàn toàn, thọ nguyên bị rút ngắn nhẹ do quá tải năng lượng cực hạn.
Tô Thần đứng trên bục cao nhìn quả cầu sét dần thu nhỏ, cười lạnh ngạo mạn: "Đã bị Thiên Lôi trận nhãn đánh nát xương sườn lồng ngực, đan điền vỡ vụn, tên súc vật tội tộc kia hiện tại chỉ còn là một đống thịt vụn bốc cháy mà thôi."
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc nhục thân Lâm Dạ cận kề cái chết, ma cốt thái cổ tự động kích hoạt kết giới huyết sắc bảo vệ tim và thức hải khỏi bị mạt sát vĩnh viễn. Cực hạn tự hủy pháp của Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết bùng phát toàn diện từ sâu trong tủy cốt.
Mười khúc xương sườn phàm cốt cũ vừa bị đập nát hoàn toàn giải phóng khoảng trống không gian. Luồng oán khí dồi dào của hàng vạn phu mỏ hiến tế trong lôi trì bị ma cốt điên cuồng hấp thụ ngược lại làm chất dinh dưỡng, kết hợp với Lôi Đình Chi Tinh tinh hoa sấm sét để bắt đầu quá trình tái sinh ma cốt lồng ngực mở rộng.
Trong vũng máu đen nhạt phun trào nhuộm đỏ sấm sét tím dưới đáy hồ, mười khúc xương sườn bị đập nát bắt đầu ngưng tụ u quang đỏ sẫm rực rỡ chưa từng có. Các vết rạn xương ma cốt đen bóng như hắc ngọc đang điên cuồng tái sinh mọc dài ra, tỏa ra ma tính thái cổ tịch diệt cực mạnh chấn động làm rạn nứt mặt đá lôi trì xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!