Lôi trì vây hãm, Tào Lĩnh áp chế
Tiếng sấm rền vang dội qua những vách đá dựng đứng của Lôi Trì hiến tế, tạo nên những tầng âm thanh trầm đục, nghẹt thở bao trùm khắp nội môn Quy Nguyên Tông. Bầu trời đêm vốn đã bị mây đen che phủ nay lại càng thêm tăm tối, chỉ có những tia sét màu tím sẫm thỉnh thoảng rạch ngang không trung, chiếu rọi khuôn mặt lạnh lùng của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh đang đứng sừng sững trên vách đá cao.
Dưới chân vách đá, Lôi Trì hiến tế rộng hàng trăm trượng hiện ra như một miệng vực sâu của địa ngục. Nước hồ màu tím sậm sùng sục sôi trào, lách tách phóng ra những tia sét mảnh như sợi tơ nhưng mang theo sức nóng khủng khiếp và oán khí ngập trời của hàng vạn phu mỏ phàm nhân từng bị hiến tế nơi đây. Xung quanh bờ hồ, hàng trăm phu mỏ tội tộc đang bị xích bằng những sợi xích sắt rỉ sét, quỳ rạp dưới đất, cơ thể họ run rẩy trước uy áp ngập trời của tu sĩ chính đạo.
Trong đám người khắc khổ, tóc tai bù xù bám đầy bụi quặng ấy, một lão già gầy gò, quần áo rách rưới đang co quắp góc đá. Đôi mắt lão đờ đẫn, miệng liên tục lẩm bẩm những lời điên khùng vô nghĩa, nhưng ngay khi bóng dáng Lâm Dạ xuất hiện, khóe mắt lão khẽ giật mạnh một cái, một tia sáng sắc bén thoáng qua rồi lập tức ẩn giấu dưới lớp tóc rối bù. Đó chính là Thất thúc Lâm Tiểu Phàm, người đang giả điên để âm thầm bảo vệ sơ đồ phong ấn trận nhãn lôi trì.
Lâm Dạ từng bước bước vào khu vực lôi trì. Trên vai trái của hắn, chiếc Băng Tinh Quan Tài tỏa ra hàn khí trắng xóa cổ xưa, giữ cho sinh mệnh tàn hơi của muội muội Lâm Dao không bị tiêu tán. Sức nặng ngàn cân của quan tài thạch băng đè nặng lên bả vai phàm cốt cũ rỉ sét của hắn, phát ra những tiếng kêu trầm đục rắc rắc đầy đau đớn dưới da thịt. Da thịt lồng ngực hắn vẫn còn bỏng rát, rách nát diện rộng rỉ máu đen nhạt sau trận chiến sinh tử với Mã Kính ở Đan Các.
"Nghiệt súc tội tộc! Ngươi quả nhiên dám vác theo con tỳ tiện kia đến đây nộp mạng!" Tào Lĩnh cười lạnh, giọng nói đầy sát cơ vang vọng. Lão vung tay trái, Quy Nguyên Kính lập tức bay lơ lửng trên không trung, bùng phát ra một luồng kim quang rực rỡ bao phủ vạn dặm, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh lôi trì, triệt tiêu mọi khả năng ngụy trang khí tức của Vô Tướng Trận Bàn.
Lâm Dạ không nói một lời, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách khẽ híp lại. Hắn quan sát xung quanh, cảm nhận được áp lực lôi đình đè nặng lên nhục thân. Đan điền rách nát của hắn trống rỗng, ma lực tích lũy trong 20 khúc xương ma cốt sườn chỉ còn lại chưa đầy sáu mươi phần trăm. Hắn biết rõ, đối đầu trực diện với một Trúc Cơ Đỉnh Phong như Tào Lĩnh trong trạng thái này là cực kỳ bất lợi. Hắn cần phải nhẫn nhục, tìm kiếm kẽ hở địa mạch của lôi trì để mượn lực rèn cốt.
*Vút!*
Không muốn rơi vào thế bị động hoàn toàn, Lâm Dạ bất ngờ dậm mạnh chân phải, thân hình lướt đi như một bóng ma nhờ U Minh Bộ. Hắn dồn ma lực vào cánh tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng, vung thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ chém mạnh một cú cận chiến thô bạo về phía Quy Nguyên Kính trên không trung hòng phá vỡ phong tỏa không gian.
*Clăng! Đoàng!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Thanh trọng kiếm sắt đen chưa kịp chạm vào mặt kính đã bị luồng lôi điện hộ thể màu vàng kim của Quy Nguyên Kính đánh bật ngược trở lại. Kình lực phản chấn cực mạnh truyền qua thân kiếm nện thẳng vào xương cánh tay phải của Lâm Dạ, khiến phần xương ma hóa của hắn rung động kịch liệt, suýt chút nữa làm rạn nứt thêm các khúc xương bẩm sinh chưa hoàn toàn ma hóa. Thân hình hắn bị đẩy lui liên tục mười bước, bàn chân dậm lún sâu vào nền đá quặng rỉ sét bên mép lôi trì.
"Ngu xuẩn! Quy Nguyên Kính của bổn trưởng lão là bảo vật do Thần Điện ban phát, một kẻ phế mạch như ngươi làm sao phá nổi?" Tào Lĩnh cười lớn tự phụ. Lão vung thanh Lôi Đình Kiếm lên trời, quát lớn: "Kích hoạt đại trận! Lôi đình vạn kích!"
*Ầm ầm ầm!*
Từ trên mây đen, hàng trăm đạo lôi điện màu tím sẫm khổng lồ rống lên, mang theo sát ý hủy diệt của thiên đạo giả tạo giáng xuống như mưa bão, nhắm thẳng vào Lâm Dạ và chiếc Băng Tinh Quan Tài trên vai hắn. Sức nóng của sấm sét nung đỏ cả không khí, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn quan tài băng bảo mệnh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Dạ không hề lùi bước. Hắn vứt thanh trọng kiếm sứt mẻ sang một bên, nhanh chóng thi triển Quy Tức Thuật để ngưng tụ hoàn toàn tim phổi và tuần hoàn máu nhục thân, biến cơ thể thành một cái xác chết lạnh ngắt không chút sinh khí để bảo vệ đan điền rách nát khỏi bị lôi điện mạt sát trực tiếp. Hắn nghiêng người, chủ động đưa bả vai trái đã ma hóa cứng cáp ra đón nhận luồng lôi điện diệt thế.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Hàng loạt đạo sét tím sẫm nện thẳng vào bả vai trái và lưng Lâm Dạ. Da thịt hắn lập tức bị thiêu rụi, khét lẹt bốc khói đen, máu đen nhạt phun trào nhuộm đỏ cả khoảng đá dưới chân. Thế nhưng, nhờ có cấu trúc Ma Cốt Nhị Đoạn cứng như hắc ngọc ở bả vai trái, luồng kình lực hủy diệt của lôi điện bị chặn đứng và tiêu tán một phần, không thể chạm tới Băng Tinh Quan Tài phía sau.
Hàn khí từ quan tài băng bị sức nóng lôi điện liếm láp bắt đầu có dấu hiệu tan chảy. Lâm Dạ cắn chặt răng không rên một tiếng, tay trái lén lút rút từ ngực áo ra ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét cuối cùng, bóp nát chúng để truyền linh lực tạp chất vào quan tài, duy trì nhiệt độ đóng băng bảo vệ sinh mệnh Lâm Dao.
"Lôi Bá! Phá hủy cái quan tài băng đó cho ta!" Tào Lĩnh đứng trên vách đá nhận ra Lâm Dạ dùng nhục thân làm lá chắn bảo vệ quan tài, lập tức ra lệnh cho ngục trưởng khổng lồ.
"Tuân lệnh trưởng lão!"
Lôi Bá, nam tử khổng lồ cao gần hai mét với cơ bắp cuồn cuộn đầy vết sẹo bỏng lôi điện bước ra. Gã gầm lên một tiếng hung hãn, vận hành Lôi Thể Quyết biến toàn thân thành màu tím sẫm. Hai tay gã vung mạnh hai sợi xích Lôi Đình Xích khổng lồ bám đầy oán khí, quất mạnh một cú xé rách không khí nhắm thẳng vào chiếc Băng Tinh Quan Tài trên vai Lâm Dạ.
*Vút! Đoàng!*
Sợi xích sắt khổng lồ mang theo sấm sét bạo liệt quất tới với tốc độ cực nhanh. Lâm Dạ trợn tròn mắt u lam, hắn không thể né tránh vì nếu né, quan tài băng sẽ bị xích sắt đập vỡ vụn. Hắn lướt tới một bước đầy quyết đoán, vươn bàn tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng ra, trực tiếp bắt chặt lấy sợi xích lôi đình đang bốc cháy dữ dội.
*Xèo xèo... rắc rắc...*
Sấm sét tím sẫm từ sợi xích điên cuồng truyền thẳng vào lòng bàn tay Lâm Dạ, thiêu rụi da thịt lòng bàn tay hắn lộ ra xương ngón tay đen bóng. Cơn đau đớn xé rách da thịt tột cùng truyền thẳng vào kinh mạch rách nát của hắn, dồn dập tàn phá nhục thân.
Thế nhưng, chính trong nỗi đau đớn cận tử ấy, Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết bên trong xương tủy Lâm Dạ tự động kích hoạt mạnh mẽ chưa từng có. Hắn nhận thấy luồng lôi điện của lôi trì hiến tế này tuy tàn khốc nhưng lại chứa đựng oán khí và huyết khí cực kỳ dồi dào của hàng vạn phu mỏ tội tộc từng bị hiến tế. Đối với bộ xương ma cốt của hắn, đây không phải là chất độc hủy diệt, mà là chất dinh dưỡng rèn cốt hoàn mỹ nhất!
Xương ngón tay và xương cánh tay phải của hắn bắt đầu điên cuồng hấp thụ luồng oán khí lôi điện, phát ra u quang đỏ sẫm rực rỡ dưới lớp da thịt bốc cháy khét lẹt. Lâm Dạ dùng lực lượng ma cốt phải siết chặt lấy sợi xích, khiến Lôi Bá khổng lồ dù dùng toàn lực thể tu cũng không thể giật lại sợi xích sắt nửa phân.
"Cái gì?! Sức mạnh nhục thân của tên phế vật này... sao có thể đáng sợ như vậy?!" Lôi Bá trợn tròn mắt kinh hoàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt dữ tợn.
Lâm Dạ bị sức kéo của sợi xích và áp lực lôi đình dồn sát vào sát mép vực sâu của lôi trì hiến tế, đất đá dưới chân hắn nứt vỡ, rơi rụng rào rào xuống lòng hồ tím sậm sôi sùng sục bên dưới. Hắn đứng bên bờ vực sinh tử, nhục thân đầy vết bỏng rách nát rỉ máu đen nhạt, nhưng ý chí hắn vững như bàn thạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!