Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Thanh lý môn hộ, cốt mọc ngón tay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, mang theo cái lạnh thấu xương tủy và mùi quặng rỉ sét nồng nặc. Trong căn lều cỏ rách nát bên rìa Phế quặng mỏ số 9, bóng tối đặc quánh bị xé rách bởi một luồng u quang màu đỏ sẫm. Luồng sáng ấy không ấm áp, mà mang theo một loại ma tính tịch diệt hoang sơ, phát ra từ xương quai xanh trái của Lâm Dạ.


"Rắc... rắc..."


Tiếng xương cốt ma sát, tự động vỡ vụn rồi lại ghép nối vang lên trầm đục trong đêm tĩnh mịch. Nỗi đau đớn như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm vào tận tủy não khiến mồ hôi lạnh của Lâm Dạ tuôn ra như tắm. Hai hàm răng anh siết chặt đến mức rỉ máu, nhưng tuyệt nhiên không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Đôi mắt anh giấu sau lớp tóc mai xơ xác vẫn tỉnh táo đến đáng sợ, lạnh lùng quan sát quá trình niết bàn tàn khốc của nhục thân.


Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết đã chính thức kích hoạt đợt đúc cốt đầu tiên. Kình lực Luyện Khí tầng tám đầy sát ý của Lâm Đại Hải đêm qua đã đập nát hoàn toàn khúc xương quai xanh phàm nhân mục nát của anh. Nhưng chính trong sự hủy diệt ấy, ma tính tối cổ trong tủy cốt đã thức tỉnh, điên cuồng nuốt chửng oán khí tích lũy vạn năm từ những tàn kiếm rỉ sét của kiếm mộ xung quanh để tái tạo nhục thân.


Khi luồng u quang đỏ sẫm dần lặn vào trong da thịt, Lâm Dạ khẽ cử động vai trái. Một tiếng nổ giòn giã vang lên, lớp băng gạc thô sơ quấn quanh vai anh lập tức chấn vỡ thành trăm mảnh vụn. Khúc xương quai xanh trái giờ đây đã hoàn toàn ma hóa, biến thành một dải xương đen bóng như hắc ngọc, cứng cáp hơn cả huyền thiết. Sức mạnh cơ bắp từ bả vai truyền xuống cánh tay tăng vọt, tương đương với tu vi Luyện Khí tầng ba của tu sĩ thông thường.


Lâm Dạ ngồi dậy, ánh mắt đầu tiên là hướng về góc lều cỏ. Lâm Dao vẫn đang nằm co quắp trên đống rơm rách, hơi thở của nàng vô cùng yếu ớt, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch không một giọt máu. Đan điền rách nát của nàng đang liên tục rò rỉ sinh mệnh lực. Nếu không có ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét mà gã phản bội Lâm Đại Hải đã cướp đi đêm qua để đổi lấy Thanh Sương Thảo, nàng khó lòng chống chọi qua ba ngày nữa.


"Dao nhi, chờ ca ca quay lại. Nợ máu của Lâm gia, đêm nay sẽ bắt đầu thanh toán."


Lâm Dạ khẽ đắp lại tấm chăn rơm cho muội muội, rồi đứng dậy bước ra khỏi lều cỏ. Thân hình gầy gò của anh nhanh chóng hòa vào màn sương độc xám xịt của cổ lĩnh. Nhờ có Vô Ảnh Kiếm Bộ, anh di chuyển nhanh nhẹn và không phát ra bất kỳ tiếng động nào, giống như một bóng ma lướt đi giữa rừng tàn kiếm rỉ sét.


Theo thông tin mà biểu muội Lâm Thu Nguyệt – người đang làm nội ứng trong phòng giặt ủi nội môn Quy Nguyên Tông – bí mật truyền ra trước đó, đêm nay Lâm Đại Hải sẽ rời khu mỏ để đến Thanh Vân Trấn ngoại vi. Gã mang theo bản đồ phòng ngự của Lâm gia phế tích cùng mảnh ngọc cổ rỉ sét của phụ thân Lâm Dạ để dâng nộp cho chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh, hòng đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm thực sự.


Lâm Đại Hải nghĩ rằng Lâm Dạ đã chết chắc sau cú đánh gãy xương vai đêm qua. Sự tự phụ và khinh địch của gã chính là cơ hội hoàn hảo nhất để Lâm Dạ thực hiện hành vi thanh lý môn hộ.


Màn đêm buông xuống, bao phủ lấy con đường mòn hiểm trở dẫn từ Vạn Kiếm Cổ Lĩnh xuống Thanh Vân Trấn. Sương mù dày đặc mang theo hơi nước lạnh buốt làm giảm tầm nhìn xuống chưa đầy mười bước.


Lâm Đại Hải bước đi lảo đảo trên con đường đá hẻo lánh, một tay cầm bầu rượu, tay kia không ngừng sờ nắn chiếc túi gấm thắt ngang hông. Bên trong chiếc túi đó là ba viên linh thạch rỉ sét gã vừa cướp được từ Lâm Dạ, cùng với mảnh ngọc cổ rỉ sét dính đầy vết rỉ đồng xanh – di vật duy nhất còn sót lại của tộc trưởng Lâm gia quá cố.


"Hừ, thằng phế vật gác mộ kia chắc giờ này đã thối rữa dưới hầm mỏ rồi." Lâm Đại Hải nấc lên một tiếng đầy hơi rượu, gương mặt mập mạp bóng dầu lộ ra vẻ đắc ý tột cùng. "Chờ ta dâng nộp mảnh ngọc này cho Tào Lĩnh trưởng lão, có được Trúc Cơ Đan, ta sẽ đường đường chính chính trở thành trưởng lão ngoại môn Quy Nguyên Tông. Ai còn dám khinh bỉ ta là kẻ phản bội đồng tộc?"


"Xào xạc..."


Một tiếng động nhẹ từ bụi gai ven đường vang lên khiến Lâm Đại Hải giật mình. Gã lập tức dừng bước, đôi mắt hí đảo liên tục, lộ ra vẻ paranoia bẩm sinh của kẻ chuyên làm việc khuất tất. Tu vi Luyện Khí tầng tám của gã tuy không cao, nhưng ở vùng biên viễn này cũng đủ để gã cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm nhàn nhạt đang lảng vảng xung quanh.


"Ai? Kẻ nào đang rình rập? Cút ra đây cho ta!" Lâm Đại Hải rống lên, tay phải lập tức vận linh lực, một luồng hào quang màu vàng nhạt của Quy Nguyên Hô Hấp Pháp bao phủ lấy nắm đấm.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và tiếng sương mù chuyển động.


Lâm Đại Hải nghiến răng, từ trong nhẫn trữ vật rách nát của mình lấy ra một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm – thực chất là một viên đan dược hỏng tỏa ra mùi khét lẹt và khói đen ngột ngạt. Gã ném mạnh viên đan xuống đất, kích hoạt một luồng khói đen dày đặc để ngụy trang và che khuất tầm nhìn, đồng thời thi triển Thổ Độn Thuật hòng rút lui nhanh chóng về phía Thanh Vân Trấn sầm uất.


Nhưng ngay khi gã vừa xoay người, một bóng đen gầy gò đã đột ngột xé rách màn khói đen, xuất hiện ngay trước mặt gã như từ dưới đất chui lên.


Ánh trăng khuyết nhạt nhòa xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên gương mặt tái nhợt của thiếu niên gác mộ. Đôi mắt sau làn tóc xõa xơ xác rực lên một tia u quang lam lạnh thấu xương tủy.


"Lâm... Lâm Dạ?! Ngươi... làm sao có thể..." Lâm Đại Hải trợn tròn mắt kinh hoàng, bầu rượu trên tay rơi xuống đá tảng vỡ tan tành. Gã không thể tin nổi một phế nhân bị gã đập gãy xương quai xanh đêm qua, giờ đây lại có thể đứng sừng sững trước mặt gã với một khí thế hoàn toàn khác biệt.


"Thúc thúc, ta đã nói rồi. Nợ máu của Lâm gia, phải trả bằng mạng sống." Giọng nói của Lâm Dạ trầm thấp, sòng phẳng đến đáng sợ, không mang theo một chút dao động cảm xúc phàm trần nào.


"Thằng súc sinh giả thần giả quỷ! Đêm qua ta không đập chết ngươi, đêm nay ta sẽ tiễn ngươi đi gặp phụ mẫu ngươi!"


Lâm Đại Hải gầm lên để xua tan nỗi sợ hãi đang dâng tràn trong lòng. Gã dốc toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng tám vào nắm đấm phải, thi triển chiêu Thiết Bích Quyền phòng ngự cơ bản nhưng mang theo kình lực nặng nề của đất đá, đấm thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ.


"Uỳnh!"


Cú đấm mang theo kình lực ngàn cân nện thẳng vào bả vai trái của Lâm Dạ. Lâm Đại Hải nở một nụ cười tàn nhẫn, gã nghĩ rằng nhát đấm này sẽ nghiền nát hoàn toàn nhục thân của thằng phế vật gác mộ.


Thế nhưng, nụ cười của gã lập tức đông cứng.


Một tiếng "boong" trầm đục vang lên như tiếng chày nện vào chuông đồng cổ xưa. Nắm đấm của Lâm Đại Hải đập trúng vai trái Lâm Dạ, nhưng không hề có tiếng xương gãy nào vang lên. Ngược lại, một luồng ma lực phản chấn cực mạnh từ khúc xương quai xanh ma hóa bộc phát, chấn ngược lại khiến toàn bộ da thịt trên nắm đấm của Lâm Đại Hải rách nát, máu tươi phun trào.


"A!!! Bộ xương của ngươi... ngươi luyện tà công gì thế này?!" Lâm Đại Hải thét lên đau đớn, lùi lại mấy bước, ánh mắt nhìn Lâm Dạ như nhìn thấy một con quái vật thái cổ.


Lâm Dạ không cho gã cơ hội thở dốc. Anh lướt tới cực nhanh nhờ Vô Ảnh Kiếm Bộ. Lâm Đại Hải hoảng loạn, vội vàng thọc tay vào túi áo hòng lấy ra một tấm bùa chú truyền tin để định vị hành tung gửi cho chấp pháp giả Quy Nguyên Tông.


"Rắc!"


Lâm Dạ dậm mạnh chân xuống, dùng sức mạnh cơ bắp ma cốt nhị đoạn giẫm nát hoàn toàn bàn tay đang cầm bùa chú của Lâm Đại Hải xuống nền đá cứng. Tiếng xương tay gãy vụn hòa cùng tiếng gào thét thảm thiết của gã phản bội vang vọng khắp núi rừng hoang vắng.


"Lâm Dạ... tha mạng... ta là thúc thúc ruột của ngươi... ta làm vậy cũng là vì bảo toàn huyết mạch Lâm gia..." Lâm Đại Hải quỳ sụp dưới đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, gương mặt mập mạp bóng dầu giờ đây chỉ còn sự hèn nhát tột cùng khi đối diện với cái chết.


Lâm Dạ nhìn gã quỳ dưới chân mình, ánh mắt vẫn lạnh lùng sòng phẳng, không một chút gợn sóng: "Khi ngươi bán đứng phụ thân, khi ngươi cướp đi linh thạch cứu mạng của Dao nhi, ngươi có từng nhớ mình là thúc thúc của chúng ta?"


Ngón tay trỏ tay phải của Lâm Dạ đột ngột hóa thạch đen bóng, phát ra u quang đỏ sẫm nhạt của Ma Cốt Nhất Đoạn. Sức mạnh cơ bắp dồn tụ vào một điểm cực hạn.


"Xoẹt!"


Ngón tay ma cốt cứng như kim cương đâm thẳng vào cổ họng Lâm Đại Hải, xuyên thủng yết hầu gã phản bội một cách dứt khoát và tàn nhẫn. Tiếng van xin của Lâm Đại Hải nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt hí trợn ngược đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi tột độ, trước khi cơ thể mập mạp đổ sụp xuống vũng máu tươi.


Lâm Dạ lạnh lùng rút ngón tay ra, vẩy đi giọt máu bám trên đầu ngón tay hóa thạch đen bóng. Anh cúi xuống, thọc tay vào ngực áo của Lâm Đại Hải, thu hồi ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét cùng với di vật của phụ thân – mảnh ngọc cổ rỉ sét.


Ngay khi những ngón tay ma cốt của anh vừa chạm vào mảnh ngọc cổ rỉ sét bám đầy máu tươi của gã phản bội, một biến cố đột ngột xảy ra.


Mảnh ngọc cổ rạn nứt bỗng chốc phát ra một luồng u quang đỏ sậm rực rỡ, tự động hấp thụ toàn bộ máu tươi trên bề mặt. Một luồng oán khí dồi dào, cổ xưa và nghẹt thở từ tổ tiên Lâm gia tội tộc ẩn giấu bên trong mảnh ngọc đột ngột bộc phát, rục rịch kêu gọi và cộng minh dữ dội với bộ xương ma cốt đang thành hình trong người Lâm Dạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!