Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Băng Tinh bảo mệnh, Mã Kính cản đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói độc cuồn cuộn bốc lên từ đống đổ nát của lò luyện đan Huyết Linh Lò vừa bị chấn vỡ. Đan hỏa đỏ sẫm tà ác vẫn đang liếm láp những mảng đá xám xịt của Đan Các huyết trì, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc và sức nóng hầm hập đến bóp nghẹt lồng ngực. Hoa Vô Khuyết, kẻ thiên tài luyện đan tà ác của Quy Nguyên Tông, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn đen kịt dưới đáy hồ máu sùng sục sôi.


Lâm Dạ quỳ một chân bên tế đàn đá đổ nát, phớt lờ những vết bỏng rách nát diện rộng ở ngực và hai cánh tay đang rỉ ra thứ máu màu đen nhạt. Dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng, lồng ngực quấn băng gạc đen của anh bốc khói khét lẹt, đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên. Thế nhưng, đôi mắt u lam phẳng lặng ẩn sau lớp băng gạc xám quấn quanh mặt anh không hề gợn một tia dao động. Anh cúi xuống, cẩn thận bế Lâm Dao vào lòng.


"Dao nhi..."


Giọng nói của Lâm Dạ trầm thấp, mang theo một sự dịu dàng hiếm hoi, đối lập hoàn toàn với sự tàn nhẫn lạnh lùng khi anh bóp nát yết hầu của Hoa Vô Khuyết cách đây vài khắc. Thiếu nữ mười bốn tuổi nằm trong lòng anh nhẹ bẫng như một chiếc lá khô. Làn da nàng trong suốt đến mức lộ rõ những mạch máu xanh nhạt đang co giật nhẹ do độc tố thử thuốc tàn phá. Kinh mạch của nàng rách nát hoàn toàn, đan điền trống rỗng rò rỉ khí tức sinh mệnh yếu ớt vô cùng.


Lâm Dạ truyền một sợi ma lực ôn hòa, tịnh hóa từ ma cốt nhị đoạn của mình vào nhục thân của nàng để duy trì hơi thở tàn. Thế nhưng, anh biết rõ đây chỉ là giải pháp tạm thời. Độc tố của Diên Thọ Đan (Bán hoàn mỹ) tà ác đang không ngừng ăn mòn vào sâu trong linh hồn nàng. Nếu không đóng băng sinh mệnh của nàng ngay lập tức, nàng sẽ bạo thể vong mạng chỉ trong vòng ba khắc nữa.


Không hề do dự, Lâm Dạ vứt thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ lưỡi kiếm xuống đất. Anh vươn cánh tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng, phát ra u quang đỏ sẫm lạnh người, bấm quyết mở ra không gian lưu trữ của mảnh ngọc cổ rỉ sét giấu trong ngực áo.


*Ầm!*


Một khối thạch thạch băng khổng lồ, tỏa ra hơi lạnh thấu xương tủy đột ngột xuất hiện giữa mật thất ngột ngạt. Đó chính là Băng Tinh Quan Tài – bảo vật cổ xưa mà anh đã khai quật từ sâu bên trong Vạn Kiếm Cổ Lăng hoang phế vạn năm trước. Ngay khi nắp quan tài thạch băng hé mở, luồng hàn khí cực độ lập tức tràn ra, đóng băng những bong bóng máu đang sủi bọt xung quanh, tạo thành một lớp sương giá trắng xóa trên mặt đất đổ nát.


Lâm Dạ nhẹ nhàng đặt Lâm Dao vào trong quan tài băng. Anh khẽ vuốt mái tóc xơ xác bám bụi của muội muội, ánh mắt kiên định tựa sắt đá:


"Dao nhi, ngủ đi. Chờ ca ca rửa sạch nợ máu của tông môn này, ta sẽ tìm cách trị dứt độc tố cho muội."


*Rầm.*


Nắp Băng Tinh Quan Tài đóng sập lại. Hàn khí cổ xưa lập tức kích hoạt trận pháp đông cứng sinh mệnh bên trong, tạm thời phong tỏa toàn bộ độc tố thử thuốc đang tàn phá nhục thân Lâm Dao, giữ cho hơi thở tàn của nàng không bị tiêu tán. Để duy trì nhiệt độ lạnh giá của quan tài, Lâm Dạ phải liên tục truyền linh thạch hạ phẩm rỉ sét vào trận nhãn của thạch băng, khiến đống linh thạch phế thải trong ngực anh tiêu hao với tốc độ chóng mặt.


Đúng lúc anh chuẩn bị vác Băng Tinh Quan Tài nặng ngàn cân lên vai trái để tìm đường rút lui vào địa đạo ngầm hoang phế, một luồng linh áp đỏ sẫm cuồn cuộn mang theo tiếng gầm rú điên cuồng đột ngột ép xuống từ lối đi ngầm dẫn vào mật thất.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Cả mật thất ngầm Đan Các rung chuyển dữ dội, đất đá trên trần nhà rơi xuống rào rào. Một bóng người hốc hác, da bọc xương mặc đạo bào đỏ sẫm bốc mùi máu tanh nồng nặc lao vào như một cơn lốc máu. Đôi mắt lão đỏ ngầu đầy điên loạn, tóc tai bù xù xám xịt dựng ngược lên vì phẫn nộ.


Đan Các trưởng lão Mã Kính!


Lúc này, hơi thở của Mã Kính vô cùng hỗn loạn. Việc Hoa Vô Khuyết bị thiêu sống và Huyết Linh Lò bị phá hủy đã cắt đứt hoàn toàn quá trình luyện chế Diên Thọ Đan hạch tâm, gây ra một lực phản phệ không gian cực mạnh đánh thẳng vào đan điền lão. Tu vi Trúc Cơ Hậu Kỳ kiêu ngạo của lão thực tế đã bị rớt xuống Trúc Cơ Trung Kỳ, kinh mạch toàn thân rạn nứt rỉ máu tươi. Thế nhưng, linh áp của một đan sư Trúc Cơ điên cuồng vẫn vô cùng khủng khiếp, khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất của mật thất.


"Tên súc vật tội tộc kia! Dám hủy đan dược của ta, phá lò luyện đan của ta, trả mạng cho đồ nhi ta đây!" Mã Kính gầm lên điên cuồng, giọng nói khàn đặc đầy máu.


Lão liếc nhìn Băng Tinh Quan Tài đang phát ra hàn khí trắng xóa, rồi nhìn thấy Lâm Dạ quấn băng gạc rỉ máu đen nhạt đứng chắn phía trước. Sự tham lam và oán hận tột cùng bùng cháy trong đôi mắt đỏ ngầu của lão. Lão nhận ra chất liệu của quan tài băng cổ và máu ma tính rò rỉ từ nhục thân Lâm Dạ chính là những dược dẫn hoàn mỹ nhất thế gian.


*Vút!*


Mã Kính không thèm nói nhảm, lão vung hai cánh tay gầy guộc lên. Mười ngón tay lão đột ngột dài ra hóa thành vuốt máu khổng lồ chứa đầy oán khí của huyết trì. Luồng huyết sát kình lực màu đỏ sậm rít gió xé rách không khí ngột ngạt, nhắm thẳng vào Băng Tinh Quan Tài phía sau Lâm Dạ mà cào tới.


Lâm Dạ khẽ nhíu mày dưới lớp băng gạc quấn mặt. Anh biết rõ nhục thân của mình đang bị bỏng nặng diện rộng ở ngực và hai cánh tay, ma lực sau khi dùng Ma Khí Bộc Phát chỉ còn lại 50%. Thế nhưng, phía sau anh là Băng Tinh Quan Tài chứa muội muội yếu ớt. Anh tuyệt đối không thể né tránh.


"Thiết Bộ Sam, khởi!"


Lâm Dạ gầm nhẹ một tiếng, gồng cứng cơ bắp nhục thân. Anh bước lên một bước, sừng sững đứng chắn trước quan tài băng như một bức tường sắt đá.


*Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!*


Năm móng vuốt vuốt máu khổng lồ của Mã Kính nện thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ. Luồng huyết sát kình lực sắc bén như dao cạo xé rách lớp áo vải thô xám rách và lớp băng gạc đen quấn ngực, để lại năm vết cào sâu hoắm lộ ra xương sườn. Máu đen nhạt phun trào rào rào, tỏa ra mùi ma tính nhạt nhẽo nhưng tanh nồng vào không khí hầm hập.


Nỗi đau đớn xé rách da thịt tột cùng khiến Lâm Dạ tối sầm mặt mày, nhưng anh vẫn cắn răng đứng vững, hai chân dậm sâu vào nền đá nứt vỡ của mật thất. Ngay trong khoảnh khắc phàm cốt ngực bị chấn động dữ dội, cơ chế phục hồi bị động "Cốt Thể Tái Sinh" tự động kích hoạt. Bộ xương ma cốt sườn nhị đoạn của anh rực sáng u quang đỏ sẫm dưới lớp da thịt rách nát, điên cuồng hấp thụ luồng oán khí huyết sát từ đòn tấn công của Mã Kính để hóa giải lực đạo phản chấn, bảo vệ an toàn cho tim và thức hải.


"Cái gì?! Nhục thân phế mạch của ngươi sao chịu nổi một trảo của ta!" Mã Kính kinh ngạc tột độ khi thấy Lâm Dạ không bị xé làm đôi, ngược lại còn đứng vững như bàn thạch.


Lâm Dạ không trả lời. Anh cúi người nhặt thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ dưới đất lên. Cánh tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng của anh phát lực, truyền luồng ma lực tịch diệt thái cổ vào thân kiếm nặng ba trăm cân. Anh vung kiếm chém ra một đường kiếm mang màu xanh lam nhạt xé rách màn sương máu.


*Ầm!*


Đường kiếm mang mang theo sức nặng thô bạo và oán khí kiếm mộ chém thẳng vào vuốt máu của Mã Kính, ép lão già hốc hác phải lùi lại ba bước để phòng ngự, tạo ra một khoảng cách an toàn cho Băng Tinh Quan Tài phía sau.


"Huyết Luyện Thuật, hút sạch huyết khí cho ta!"


Mã Kính điên cuồng hét lên, lão không chịu bỏ qua. Lão bấm quyết, sử dụng tà thuật Huyết Luyện Thuật nhắm thẳng vào năm vết cào đang rỉ máu đen nhạt trên ngực Lâm Dạ. Luồng huyết khí màu đỏ sậm từ vết thương của Lâm Dạ bắt đầu bị lực lượng vô hình kéo ra ngoài, dồn về phía lòng bàn tay của Mã Kính.


Thế nhưng, ngay khi luồng máu đen nhạt chứa ma tính thái cổ chạm vào lòng bàn tay Mã Kính, sắc mặt lão già tà ác đột ngột biến đổi kinh hoàng.


Ma tính tối cổ ẩn giấu trong tủy cốt của Lâm Dạ không phải là thứ linh lực phàm trần mà tà thuật của lão có thể luyện hóa. Luồng ma lực tịch diệt đen kịt từ vết thương của Lâm Dạ đột ngột cắn trả ngược lại theo dòng chảy huyết khí, xộc thẳng vào kinh mạch cánh tay của Mã Kính.


*Rắc rắc...*


"Á... Á... Tay của ta!!!"


Mã Kính thét lên thảm thiết, lão vội vàng buông tay lùi lại. Cánh tay phải gầy guộc của lão giờ đây đã bị ma khí ăn mòn đen xám một mảng lớn, da thịt thối rữa nhanh chóng dưới sức mạnh tịch diệt. Lão ngã quỵ xuống đất, liên tục nôn ra những ngụm máu đen đầy oán khí, đạo tâm rạn nứt càng thêm hỗn loạn do bị phản phệ dữ dội.


Lâm Dạ khẽ ho khan, một vệt máu đen nhạt chảy dài nơi khóe môi. Việc gánh chịu đòn đánh và phản chấn ma cốt khiến nhục thân anh kiệt quệ hoàn toàn ma lực, đan điền rách nát rò rỉ dữ dội. Anh chống thanh trọng kiếm sứt mẻ xuống đất, hơi thở dồn dập dốc hết sức để đứng vững trước quan tài băng.


Nhìn thấy Lâm Dạ đã sức cùng lực kiệt, Mã Kính gượng dậy từ vũng máu đen. Sự điên loạn và căm thù tột cùng đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí của lão già tà ác. Lão biết nếu không giết chết Lâm Dạ đêm nay, cơ nghiệp vạn năm của Đan Các và sinh mệnh của lão sẽ hoàn toàn tiêu tan dưới ngọn lửa bạo động ngoài ngoại môn.


Lão già hốc hác gầm lên điên cuồng, hai cánh tay gầy guộc của lão đột ngột phồng to lên gấp đôi, biến hóa thành hai chiếc vuốt máu khổng lồ chứa đầy oán khí của hàng ngàn dược nô phu mỏ đã ngã xuống dưới đáy huyết trì. Luồng đan hỏa đỏ sẫm tà dị bùng cháy dữ dội bao quanh hai vuốt máu, tỏa ra sức nóng hủy diệt mạt sát toàn bộ lối thoát hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!