Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đột nhập Đan Các, thiêu sống thiên tài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù oán khí dày đặc bao phủ biên giới ngoại môn Quy Nguyên Tông như một tấm màn lụa xám xịt, che khuất những tội ác tanh tưởi đang diễn ra bên trong danh môn chính đạo. Tiếng gầm rú hỗn loạn, tiếng nổ lớn từ Hắc Thiết cốc dội lại qua vách đá âm u, báo hiệu kế hoạch nghi binh của Diệp Phong và Trần Đại Chùy đã thành công rực rỡ. Lúc này, 80% lực lượng Chấp Pháp Đường cùng trưởng lão Tào Lĩnh đã bị thu hút ra ngoại môn để trấn áp cuộc bạo động vạn người của Phu Mỏ Khởi Nghĩa Quân.


Trong bóng tối sâu thẳm của địa hạ khoáng đạo, Lâm Dạ lặng lẽ siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ dính máu khô trong tay. Thân hình gầy gò của anh lướt đi như một bóng ma mờ ảo, không để lại bất kỳ tiếng động hay dao động linh lực nào nhờ vào thân pháp U Minh Bộ. Dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng, cánh tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng của anh khẽ vận lực, tỏa ra luồng u quang đỏ sẫm lạnh người nhưng nhanh chóng bị Vô Tướng Trận Quyết trên da thịt ngụy trang hoàn toàn.


Đường hầm ngầm chằng chịt dẫn lối cho anh vượt qua các tầng phòng ngự ngoại vi của Đan Các. Càng tiến sâu, mùi lưu huỳnh độc hại của quặng thô nhường chỗ cho một mùi tanh nồng, rợn người của đồng rỉ sét và máu tươi tích tụ. Đó là mùi của Đan Các huyết trì – nơi ngưng tụ oán khí của hàng ngàn dược nô phàm nhân tội nghiệp bị hiến tế làm dược dẫn luyện đan.


Trước mặt Lâm Dạ là cánh cửa đá nặng nề, xám xịt của mật thất ngầm Đan Các. Trên bề mặt đá khắc chi chít những bùa chú phong ấn màu đỏ máu, đang khẽ rung động theo nhịp thở của đại trận hộ tông. Lâm Dạ không hề do dự, anh đưa chiếc chìa khóa đồng cổ dính máu khô – tín vật lấy từ tên chấp sự Đan Các bị phản sát – tra thẳng vào khe khóa rỉ sét.


*Cạch. Rắc rắc...*


Cánh cửa đá nặng ngàn cân từ từ hé mở, để lộ ra một khoảng không gian đỏ rực tà dị bên trong. Một luồng khí nóng hầm hập, mang theo mùi máu tanh nồng nặc phả thẳng vào mặt Lâm Dạ. Anh khẽ nhíu mày, đôi đồng tử u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách quấn quanh mặt co rút lại khi chứng kiến cảnh tượng bên trong mật thất.


Giữa căn phòng rộng lớn là một hồ máu khổng lồ đang sùng sục sôi trào – Đan Các huyết trì. Những bong bóng máu vỡ ra, giải phóng những luồng oán khí màu đỏ sậm lở lửng trên không trung. Ngay chính giữa hồ máu là một tế đàn đá xám xịt. Trên tế đàn, một thiếu nữ nhỏ nhắn, gầy gò đang nằm hôn mê bất tỉnh.


Lâm Dao.


Muội muội của anh. Làn da của nàng trong suốt đến mức lộ rõ những mạch máu xanh nhạt đang co giật nhẹ do độc tố thử thuốc tàn phá. Đan điền rách nát của nàng hoàn toàn trống rỗng, sinh mệnh chỉ còn treo trên một sợi tóc mỏng manh.


Đứng ngay bên cạnh tế đàn đá, tay cầm một con dao găm bạc phát ra linh quang lạnh lẽo, chính là Hoa Vô Khuyết. Thiên tài luyện đan kiệt xuất của Quy Nguyên Tông mặc một bộ đạo bào đỏ sẫm thêu hoa văn lò luyện đan vàng óng rực rỡ. Khuôn mặt trắng trẻo nhưng môi đỏ như thoa son của gã đang vặn vẹo một nụ cười biến thái, đôi ngón tay dài mảnh mai vuốt ve vạt áo của Lâm Dao, chuẩn bị thực hiện nghi thức trích máu tim để luyện chế Diên Thọ Đan bán hoàn mỹ.


"Huyết mạch tội tộc tinh thuần thế này... quả là dược dẫn hoàn mỹ nhất thế gian! Sư phụ nói không sai, chỉ cần có máu tim của con ranh này, lò Diên Thọ Đan của ta chắc chắn sẽ thành đan tuyệt phẩm!" Hoa Vô Khuyết lẩm bẩm đầy điên loạn, giơ cao con dao găm bạc lên.


"Ngươi dám chạm vào một sợi tóc của nàng, ta sẽ lột sạch xương tủy của ngươi."


Một giọng nói phẳng lặng như nước hồ mùa thu, nhưng lạnh thấu xương tủy đột ngột vang lên từ phía cửa đá.


Hoa Vô Khuyết giật mình kinh hãi, gã lập tức xoay người lại. Khi nhìn thấy bóng dáng thiếu niên gầy gò mặc y phục phu mỏ xám rách bách đầy bụi quặng, lồng ngực quấn băng gạc đen rỉ máu đen nhạt đang vác thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân bước vào, sự kinh ngạc trên mặt gã nhanh chóng biến thành sự khinh bỉ tột cùng.


"Lâm Dạ? Thằng ranh phế vật gác mộ?" Hoa Vô Khuyết ngửa cổ cười lớn đầy tự phụ, tiếng cười vang vọng khắp không gian huyết trì hầm hập nóng. "Ngươi làm thế nào trườn được vào đây? Lũ lính canh ngoại môn đúng là một lũ ăn hại! Nhưng ngươi đến thật đúng lúc, ta đang thiếu một bộ xương phế nhân để làm củi đốt lò đan đây!"


Lâm Dạ không nói lời nào. Anh chậm rãi nhấc thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ lưỡi kiếm xuống, bàn tay ma hóa hắc ngọc khẽ siết chặt chuôi kiếm. Sát cơ trong lòng anh đã dâng cao đến cực hạn, nhưng đạo tâm sắt đá vẫn giữ cho anh sự tỉnh táo đáng sợ. Anh liếc nhìn quanh căn phòng, dùng U Minh Thần Nhãn nhìn thấu điểm yếu trên phòng ngự linh lực của Hoa Vô Khuyết và chiếc Huyết Linh Lò nhỏ bằng đồng đỏ đang bay lơ lửng bên cạnh gã.


"Chết đi, đồ súc vật tội tộc!"


Hoa Vô Khuyết hét lên biến thái, gã bấm quyết chỉ tay về phía trước. Chiếc Huyết Linh Lò đột ngột giãn nở to bằng một gian phòng nhỏ, nắp lò mở ra, phóng ra một luồng đan hỏa đỏ sẫm tà ác cuồn cuộn thiêu rụi không khí, cuốn thẳng về phía Lâm Dạ.


Lâm Dạ vung Phế Thiết Trọng Kiếm chắn trước người. Luồng đan hỏa nóng bỏng nện thẳng vào thân kiếm sắt đen, nhiệt độ cao cực hạn lập tức nung đỏ rực lưỡi kiếm và lan truyền vào hai cánh tay anh. Da thịt trên ngực và hai cánh tay Lâm Dạ bị bỏng rách nát diện rộng, lớp băng gạc đen quấn quanh lồng ngực bốc cháy khét lẹt, máu đen nhạt rỉ ra rào rào. Nỗi đau đớn tột cùng xé rách da thịt khiến kinh mạch anh co rút dữ dội, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, không hề rên rỉ lấy một tiếng.


"Ha ha ha! Cảm giác bị đan hỏa thiêu rụi thế nào? Nhục thân phàm nhân của ngươi sao chống nổi tà hỏa của ta!" Hoa Vô Khuyết cười lớn đầy điên cuồng.


Lâm Dạ chịu đựng cơn đau, anh lén rút từ trong ngực ra một ống sáo xương thô sơ – U Hồn Trấn Hồn Sáo. Anh đưa lên môi, cố gắng thổi ra khúc nhạc Chấn Hồn Tiếng Sáo để làm nhiễu loạn thần thức của Hoa Vô Khuyết. Tuy nhiên, đan hỏa đỏ sẫm nổ tung liên tục xung quanh tạo ra những tiếng gầm rú chói tai, luồng khí nóng hầm hập bóp nghẹt hơi thở khiến tiếng sáo bị đứt quãng liên tục, không thể ngưng tụ thành sóng âm chấn nhiếp.


*Rắc! Clăng!*


Ống sáo xương thô sơ bị nhiệt độ cao của đan hỏa nung nứt vỡ hoàn toàn trong tay Lâm Dạ. Anh ném mảnh vỡ đi, ánh mắt u lam sau băng gạc càng thêm lạnh lẽo. Sáo xương thất bại, anh bắt buộc phải dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo cận chiến.


"Không có tác dụng đâu! Huyết Luyện Thuật, khởi!"


Hoa Vô Khuyết cười lạnh, gã vung tay trái lên. Dòng máu đỏ tươi từ dưới Đan Các huyết trì đột ngột cuộn trào dâng cao, hóa thành hàng chục sợi roi máu sắc nhọn chứa oán khí kịch độc, quất mạnh vào nhục thân rách nát của Lâm Dạ hòng hút cạn huyết khí của anh.


Nhìn những sợi roi máu đang lao tới, Lâm Dạ không lùi mà tiến. Anh gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong cổ họng, kích hoạt hoàn toàn chiêu thức *Ma Khí Bộc Phát*.


*Uỳnh!*


Một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo tột cùng bùng phát dữ dội từ bộ xương ma cốt sườn nhị đoạn của anh, bao bọc lấy toàn bộ nhục thân rách nát. Đôi mắt u lam của Lâm Dạ phát ra u quang sáng rực trong bóng tối, ma tính thái cổ bộc phát áp chế hoàn toàn luồng đan hỏa nóng bỏng trong mật thất. Sức mạnh cơ bắp ma cốt của anh tăng vọt lên gấp ba lần trong tích tắc, giúp anh bỏ qua hoàn toàn sát thương của các roi máu đang quất tới.


Lâm Dạ vung Phế Thiết Trọng Kiếm, dồn toàn bộ ma lực tịch diệt vào cánh tay phải ma hóa, chém mạnh xuống đất thi triển chiêu thức *Phôi Kiếm Trảm*.


*Ầm!!!*


Mặt đất đá cứng cáp của mật thất Đan Các nứt vỡ xé rách diện rộng. Một luồng sóng xung kích oán khí màu đen bóng khổng lồ lan tỏa ra xung quanh, cuốn phăng toàn bộ đan hỏa và đập thẳng vào chiếc Huyết Linh Lò bằng đồng đỏ đang lơ lửng.


*Clăng!!! Rắc rắc...*


Chiếc lò luyện đan tà ác – bảo vật hộ thân kiêu ngạo của Hoa Vô Khuyết – bị sóng xung kích oán khí chấn vỡ vụn thành trăm mảnh đồng nát bay tứ tung dưới đất huyết trì. Màn chắn linh lực bảo vệ của gã chấp sự thiên tài cũng bị chấn vỡ nát hoàn toàn, khiến gã nôn ra một ngụm máu tươi, ngã nhào xuống đất.


"Không... Không thể nào! Lò luyện đan của ta!" Hoa Vô Khuyết hoảng loạn tột độ, khuôn mặt trắng bệch đầy vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy bảo vật bị hủy hoại chỉ bằng một đòn thô bạo.


Gã cố gắng giãy dụa bò dậy, linh lực trong đan điền Luyện Khí tầng chín cuồng bạo bộc phát hòng tụ thành chưởng ấn hỏa diễm phòng ngự. Nhưng thân hình Lâm Dạ đã lướt tới cực nhanh nhờ U Minh Bộ, xuất hiện ngay trước mặt gã như một bóng ma tịch diệt.


*Bốp!*


Bàn tay ma hóa hắc ngọc đen bóng của Lâm Dạ vươn ra khỏi lớp băng gạc rách nát, bóp chặt lấy cổ họng Hoa Vô Khuyết nhấc bổng gã lên không trung. Kình lực ma cốt siết chặt khiến yết hầu của gã thiên tài kêu lên những tiếng *rắc rắc* giòn giã, dập tắt hoàn toàn luồng linh lực hỏa diễm gã đang cố ngưng tụ.


"Ngươi... Ngươi là cái quái thai gì..." Hoa Vô Khuyết trợn tròn mắt kinh hoàng, đôi tay mảnh mai cào cấu điên cuồng vào cánh tay ma hóa lạnh buốt của Lâm Dạ nhưng không thể làm lay chuyển một phân.


Lâm Dạ nhìn thẳng vào đôi mắt đang giãn nở vì sợ hãi của gã, giọng nói phẳng lặng như tuyên án tử hình sòng phẳng:


"Ngươi dùng máu tim phu mỏ để luyện đan. Đêm nay, ta dùng chính lò đan của ngươi để tiễn ngươi đi."


Nói rồi, Lâm Dạ vung mạnh cánh tay ma hóa, quăng thẳng thân hình Hoa Vô Khuyết vào đống đổ nát của lò luyện đan đang đổ sụp bốc cháy dữ dội ngay sát mép Đan Các huyết trì sùng sục sôi.


*Rầm! Xèo xèo...*


"A... A... Sư phụ cứu ta!!!"


Hoa Vô Khuyết gào thét thảm thiết khi bị những mảnh vỡ nung đỏ của Huyết Linh Lò đè chặt, luồng tà ác đan hỏa mất kiểm soát lập tức bùng cháy dữ dội bao vây lấy toàn bộ cơ thể gã. Lửa đỏ thiêu rụi đạo bào gấm, ăn mòn da thịt và kinh mạch của gã thiên tài luyện đan tà ác, biến gã thành một ngọn đuốc sống giãy dụa điên cuồng trong vũng máu sôi sùng sục dưới đáy huyết trì.


Lâm Dạ không thèm liếc nhìn gã sát thủ đang hóa thành tro bụi thêm một lần nào. Anh quay ngoắt người, lao thẳng về phía tế đàn đá xám xịt giữa hồ máu đang sụp đổ dữ dội do vụ nổ lò đan.


Anh vứt thanh trọng kiếm gãy sứt mẻ sang một bên, vươn hai cánh tay rách nát da thịt rỉ máu đen nhạt ra, nhẹ nhàng bế xốc Lâm Dao đang hôn mê bất tỉnh lên lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh ngắt của muội muội dựa sát vào lồng ngực quấn băng gạc đen đầy vết bỏng của anh, hơi thở yếu ớt của nàng khẽ chạm vào làn da ma cốt phát sáng u quang đỏ sẫm.


Mật thất Đan Các bắt đầu rung chuyển kịch liệt, đất đá từ trần nhà rơi xuống rầm rập, lửa đỏ và khói đen bao phủ khắp nơi. Đúng lúc này, từ phía lối đi ngầm mở ra cổng chính Đan Các, một tiếng gầm rú đầy phẫn nộ của tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ đột ngột vang lên, mang theo luồng linh áp đỏ sẫm cuồn cuộn ép thẳng vào huyết trì.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!