Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bạo động mỏ quặng, mồi lửa khởi nghĩa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên dưới lòng đất Phế quặng mỏ số 9, nơi sương mù oán khí dày đặc bao phủ quanh năm, không khí ẩm mốc và nồng nặc mùi quặng lưu huỳnh kịch độc khiến bất kỳ tu sĩ thông thường nào cũng phải biến sắc. Thế nhưng, sâu trong một hang ngầm tối tăm được ngụy trang kỹ lưỡng, ba bóng người đang đứng quanh một bục đá thô sơ. Ánh sáng duy nhất tỏa ra là luồng u quang đỏ sẫm nhạt nhẽo phát ra từ cánh tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng của Lâm Dạ. Anh đứng đó, lưng tựa vào vách đá lạnh ngắt, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách phẳng lặng như nước hồ mùa thu, nhưng sát cơ ngưng tụ bên trong lại khiến nhiệt độ toàn bộ hang ngầm giảm xuống điểm đóng băng.


Đối diện với anh là Diệp Phong, thiếu niên tạp dịch mười lăm tuổi với đôi mắt ngập tràn tinh thần chiến đấu, và Trần Đại Chùy, lão luyện binh sư một tay với mái tóc đỏ quạnh bám đầy tàn lửa. Lâm Dạ chậm rãi mở bàn tay ma hóa của mình ra, đặt lên bàn đá một đống mảnh vỡ kim loại rỉ sét và đồng nát.


"Đây là..." Trần Đại Chùy nheo mắt nhìn, bả vai trái cuồn cuộn thớ cơ cứng như đá khẽ run lên khi cảm nhận được luồng oán khí nồng nặc phát ra từ đống phế liệu. "Huyền thiết của Chấp Pháp Đường? Còn có cả mảnh vỡ của Thiết Cốt Kìm và U Hồn Chuông?"


"Đúng thế," Lâm Dạ trầm giọng nói, giọng nói của anh phẳng lặng nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân. "Đây là những thứ ta thu hoạch được sau khi phản sát Ngô Pháp và Hắc Sát dưới đáy Kiếm Mộ. Chúng bám đầy máu và oán hận tích lũy vạn năm của những phu mỏ tội tộc đã ngã xuống dưới đòn roi hành hình. Trần lão, ta cần ông dùng lò rèn bí mật dưới lòng đất, nung chảy đống phế liệu huyền thiết này, đúc thành hàng ngàn mũi tên và kiếm sắc cho quân khởi nghĩa. Oán khí bám trên những mảnh vỡ này đủ để ăn mòn và chấn vỡ hộ thể linh lực của lũ ngụy quân tử Quy Nguyên Tông khi cận chiến."


Trần Đại Chùy siết chặt chiếc búa đúc huyền thiết nặng tám mươi cân bằng cánh tay duy nhất của mình, hàm răng rỉ sét nghiến chặt phát ra tiếng kèn kẹt: "Tốt! Lũ chó săn Chấp Pháp Đường dùng Thiết Cốt Kìm để bẻ gãy xương khớp của chúng ta, dùng U Hồn Chuông để chấn vỡ thần hồn của phu mỏ. Đêm nay, lão già một tay này sẽ dùng chính những mảnh vỡ của chúng để đúc nên vũ khí đòi nợ máu!"


Lâm Dạ khẽ gật đầu, ánh mắt anh chuyển sang Diệp Phong. Thiếu niên đứng thẳng người, quanh thân ẩn hiện một luồng ma khí ôn hòa màu đen bóng nhờ được Lâm Dạ tẩy tủy kinh mạch bằng Phế Thể Tịnh Hóa Quyết. Lâm Dạ nhìn thẳng vào mắt học trò, chậm rãi nói:


"Diệp Phong, muội muội Lâm Dao của ta đang bị giam giữ sâu dưới Đan Các huyết trì. Đêm mai, vào thời khắc huyết nguyệt tròn trịa, bọn chúng sẽ trích máu tim của nàng để luyện chế Diên Thọ Đan bán hoàn mỹ cho Tào Lĩnh kéo dài thọ nguyên dối trá."


Nghe đến đây, cả Diệp Phong và Trần Đại Chùy đều bàng hoàng tột độ. Đôi mắt thiếu niên Diệp Phong lập tức đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, luồng phế kiếm ý ngưng tụ trong đan điền bộc phát ra ngoài làm rách nứt một góc áo vải thô: "Sư phụ... bọn chúng... bọn chúng ngoài miệng luôn hô hào chính đạo thương dân, ban phát đan dược cứu thế, hóa ra tất cả đều là máu tim của con em phu mỏ sao? Lũ súc vật giả tạo! Ta phải giết sạch bọn chúng!"


"Bình tĩnh," Lâm Dạ đặt bàn tay ma hóa lạnh buốt lên vai Diệp Phong, cưỡng ép đè nén luồng khí tức đang bạo tẩu của cậu xuống. "Phẫn nộ vô ích chỉ khiến ngươi mất mạng sớm. Trận pháp phòng ngự của Đan Các là do tu sĩ Kim Đan Kỳ Tiêu Thiên Túng trực tiếp duy trì, nếu đột nhập trực diện, chúng ta không có cơ hội sống sót. Vì vậy, ta cần một mồi nhử khổng lồ để thu hút toàn bộ lực lượng Chấp Pháp Đường và Tào Lĩnh ra ngoài ngoại môn. Đêm nay, Hắc Thiết cốc phải cháy. Trương Hổ phải chết. Ta cần các ngươi phát động cuộc bạo động Phu Mỏ Khởi Nghĩa Quân quy mô vạn người, thiêu rụi toàn bộ lò luyện thiết của tông môn."


Trần Đại Chùy cười lớn một tiếng đầy hào sảng nhưng chứa đầy sát cơ: "Hắc Thiết cốc là huyết mạch kinh tế trực tiếp cung cấp binh khí cho tông môn Quy Nguyên. Thiêu rụi lò rèn ở đó chẳng khác nào cắt đứt một cánh tay của Tiêu Thiên Túng. Lão tặc Tào Lĩnh chắc chắn sẽ điên cuồng điều động toàn bộ chấp pháp giả ra ngoại môn trấn áp. Khi đó, nội môn sẽ trống rỗng phòng thủ!"


Lâm Dạ lấy chiếc chìa khóa đồng cổ dính máu khô từ trong ngực áo ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía lối đi tối tăm dẫn ra ngoại vi: "Trần lão lo liệu binh khí. Diệp Phong dẫn đầu đội tiên phong phu mỏ đột kích lính tuần. Ta sẽ ẩn trong bóng tối điều phối địa đạo ngầm. Nhớ kỹ, không được để Tào Lĩnh phát hiện ra hành tung của ta trước khi cuộc bạo động đạt đến đỉnh điểm."


"Tuân lệnh sư phụ!" Diệp Phong vung thanh sắt gỉ đã được mài bén – thanh kiếm phôi mang một sợi kiếm ý sơ khởi của Lâm Dạ – quỳ sụp xuống nhận mệnh.


Một canh giờ sau, tại xưởng rèn bí mật sâu dưới địa đạo ngầm chằng chịt, tiếng búa của Trần Đại Chùy vang lên trầm đục: *Boong! Boong! Boong!* Mỗi một nhát búa giáng xuống đống huyền thiết nung đỏ đều kèm theo tiếng khóc than oán hận của vạn cổ anh linh. Những mũi tên sắt phế liệu chứa oán khí dần hình thành, tỏa ra luồng sắc mang lạnh lẽo đen bóng. Hàng vạn phu mỏ phẫn nộ, những kẻ mang vết sẹo lồi của roi da ngâm độc trên người, âm thầm truyền tay nhau những món vũ khí thô sơ nhưng chứa đựng lòng căm thù ngút trời.


Trong khi đó, tại Hắc Thiết cốc ngoại môn, bầu trời bị che phủ hoàn toàn bởi khói đen lò rèn công suất lớn suốt ngày đêm. Tiếng gầm rú của các lò luyện sắt khổng lồ hòa cùng tiếng quát tháo tàn bạo của chấp sự tham lam Trương Hổ. Gã đứng trên bục gỗ cao, mặc đạo bào chấp sự màu xám đậm bẩn thỉu bám đầy dầu mỡ, tay cầm bàn tính gỗ hắc thiết nặng mười cân gõ cộc cộc liên tục.


"Lũ súc vật phế mạch kia!" Trương Hổ gầm lên, vung cây roi da ngâm độc quất mạnh vào lưng một phu mỏ già yếu khiến da thịt lão rách nát, máu tươi phun trào. "Hôm nay hạn ngạch khai thác quặng hắc thiết thiếu mất một ngàn cân, các ngươi đừng hòng có một ngụm cháo rỉ sét! Đứa nào trốn việc, lão tử sẽ dùng bàn tính này đập nát xương sườn giống như thằng ranh Lâm Dạ gác mộ!"


Đám lính canh ngoại môn mặc giáp sắt xỉn màu xung quanh cười cợt hống hách, tay lăm lăm gậy sắt lớn bám đầy vết máu khô. Chúng không hề hay biết, dưới bóng tối của các đống quặng thô và lối vào địa đạo ngầm, hàng vạn đôi mắt đỏ ngầu oán hận đang khóa chặt lấy chúng.


*Oành!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột phát ra từ trung tâm lò luyện thiết khổng lồ của Hắc Thiết cốc. Trần Đại Chùy đã kích hoạt bẫy nổ bằng cách ném lượng lớn quặng sắt chứa tạp chất kịch độc vào luồng lửa đang cháy sùng sục. Sắt lỏng nóng chảy như dung nham đỏ rực phun trào khắp nơi, thiêu rụi các rào chắn gỗ và tạo thành một đám cháy khổng lồ bao phủ bầu trời thung lũng trong biển lửa.


"Có biến! Lò luyện thiết nổ rồi!" Đám lính canh hoảng loạn hét lên.


"Kẻ nào dám phá hoại tài sản của tông môn?" Trương Hổ biến sắc, vội vàng vận hành linh lực Luyện Khí tầng sáu bảo vệ bản thân, tay siết chặt bàn tính hắc thiết.


Từ trong màn khói đen kịt của lò rèn đổ sụp, thiếu niên Diệp Phong lướt ra như một bóng ma nhờ thân pháp U Minh Bộ sơ khởi. Thanh kiếm gỉ trong tay cậu phát ra một tiếng reo trầm ấm cộng minh với kiếm ý sát phạt của Lâm Dạ.


"Đòi nợ máu! San bằng Quy Nguyên Tông!" Diệp Phong hét lớn, vung kiếm chém đứt đôi sợi roi da ngâm độc của một tên lính canh đang lao tới, rồi đâm thẳng một kiếm xuyên thấu yết hầu của gã.


"Bạo động rồi! Lũ phu mỏ phản nghịch bạo động rồi!" Đám lính canh ngoại môn hoảng hốt vung gậy sắt chống trả. Nhưng ngay lập tức, từ các lối địa đạo ngầm chằng chịt, hàng vạn phu mỏ khởi nghĩa quân cầm búa sắt khai quặng và vũ khí oán khí của Trần Đại Chùy tràn lên như triều dâng thác đổ. Sức mạnh của số lượng áp đảo và lòng căm thù tích lũy vạn năm nhanh chóng đè bẹp tuyến phòng thủ ngoại vi của lính canh.


Trương Hổ nhìn thấy cảnh tượng vạn người bạo động, đôi mắt hí đầy thịt co rút lại vì kinh hoàng. Gã nhận ra Diệp Phong – thằng tạp dịch phế mạch đáng lẽ phải chết dưới hầm sập – nay lại sở hữu linh lực ma tính kỳ lạ. Gã điên cuồng gõ mạnh vào bàn tính gỗ hắc thiết, kích hoạt Quy Nguyên Chưởng phóng ra luồng Bàn Tính Kình màu vàng đất nặng nề nhắm thẳng vào đầu Diệp Phong.


"Thằng ranh con tạp dịch! Dám làm loạn ở địa bàn của ta, chết đi!"


Diệp Phong không hề sợ hãi. Cậu nhớ lại những lời răn dạy của Lâm Dạ hầm mỏ: *"Kiếm ý của phế thể không màng phòng ngự, chỉ có một cú đâm thẳng lấy mạng đối thủ."* Cậu vận hành Phế Thể Tịnh Hóa Quyết, ma khí ôn hòa bao bọc lấy nhục thân, giúp cậu lướt nhẹ qua luồng Bàn Tính Kình đang bắn phá liên tục làm nứt nẻ mặt đất đá.


*Vút!*


Thân hình Diệp Phong áp sát Trương Hổ trong tích tắc. Trương Hổ hoảng loạn vung bàn tính gỗ hắc thiết lên đỡ đòn cận chiến. Nhưng thanh kiếm gỉ của Diệp Phong, dồn toàn bộ phế kiếm ý ngưng tụ từ oán khí phu mỏ, chém ra một đường kiếm mang màu đen bóng cực mạnh.


*Rắc! Clăng!*


Chiếc bàn tính hắc thiết nặng mười cân của Trương Hổ bị chém đứt làm đôi, mảnh gỗ và đồng nát bay tứ tung. Chưa kịp để gã chấp sự tham lam kêu lên một tiếng, mũi kiếm gãy bám đầy oán khí của Diệp Phong đã đâm thẳng xuyên qua cổ họng gã, đóng chặt gã vào cột gỗ của bục cao hành hình.


Trương Hổ trợn tròn mắt kinh hoàng, máu tươi phun trào nhuộm đỏ vạt áo chấp sự bẩn thỉu trước khi nhắm mắt xuôi tay. Cái chết của gã chấp sự tàn bạo như một mồi lửa dội thêm dầu vào đống lửa phẫn nộ của vạn phu mỏ.


"Trương Hổ chết rồi! Giết sạch lũ chó săn tông môn!" Hàng vạn phu mỏ gào thét, cầm búa sắt đập nát các rào chắn địa đạo ngầm, san bằng hoàn toàn xưởng luyện thiết Hắc Thiết cốc thành đất chết bốc cháy ngút trời.


Khói đen bao phủ bầu trời Hắc Thiết cốc, lửa cháy ngút trời nhuộm đỏ cả một góc trời ngoại môn Quy Nguyên Tông. Tin tức về cuộc bạo động vạn người lập tức truyền về nội môn, khiến toàn bộ Chấp Pháp Đường rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ.


Trên vách đá cao nhìn xuống thung lũng bốc cháy, chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh điên cuồng vung Lôi Đình Kiếm, ra lệnh điều động 80% lực lượng chấp pháp giả ra ngoại môn để trấn áp cuộc bạo động phu mỏ bằng bạo lực cực hạn. Trong bóng tối sát rìa rừng sương độc, Lâm Dạ đứng lặng yên gác kiếm, đôi mắt u lam phát ra u quang lạnh lẽo nhìn theo đoàn quân chấp pháp đang rời đi. Lối vào Đan Các hiện tại chỉ còn lại Mã Kính, Hoa Vô Khuyết và một nhóm nhỏ hộ vệ đệ tử thân truyền canh giữ. Thời cơ đột nhập sinh tử đã đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!