Chân tướng huyết trì, nội ứng báo tin
Tiếng chuông báo động từ trung tâm Vạn Kiếm trấn vẫn réo rắt liên hồi, xé rách màn đêm tĩnh mịch của vùng biên cảnh hoang vu. Những luồng ánh sáng hỏa diễm từ dinh thự rực lửa của Tào Đức phóng thẳng lên trời, nhuộm đỏ cả một góc sương mù dày đặc. Thế nhưng, dưới sự che chở của bóng tối và thân pháp U Minh Bộ, Lâm Dạ đã hóa thành một làn khói đen nhạt nhẽo, lướt đi thoăn thoắt qua những lối mòn hiểm trở của rừng sương độc. Chiếc bao tải vải thô chứa đầy Diên Thọ Thảo và linh dược trị thương nặng trĩu trên vai anh, thỉnh thoảng lại tỏa ra mùi dược hương thanh khiết, đối lập hoàn toàn với mùi máu tanh nồng vẫn còn bám trên vạt áo vải thô rách rưới.
Sau nửa canh giờ băng rừng vượt núi, Lâm Dạ đã đứng trước Tửu quán Nhị Nương. Ngôi quán rượu nhỏ rách nát nằm trơ trọi bên bìa rừng Thanh Vân Trấn, mái ngói xô lệch, biển hiệu gỗ mục nát đung đưa theo từng cơn gió lạnh. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu bên trong hắt qua khe cửa gỗ hẹp, mờ ảo và tịch mịch. Đây là trạm liên lạc bí mật duy nhất của anh với thế giới bên ngoài khu mỏ quặng, một nơi mà lính tuần Quy Nguyên Tông hiếm khi dòm ngó tới vì sự hỗn tạp của giới tà tu và tán tu chợ đen.
Lâm Dạ khẽ đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông gió treo trước cửa phát ra một tiếng *leng keng* khô khốc.
Bên trong quán rượu vắng ngắt. Liễu Nhị Nương đang ngồi sau quầy gỗ, tay cầm tẩu thuốc ngọc bích tỏa ra làn khói lam nhạt che khuất nửa khuôn mặt phong trần quyến rũ. Nhìn thấy bóng dáng gầy gò quấn băng gạc đen bước vào, đôi mắt sắc sảo của nàng khẽ híp lại, nụ cười lả lơi thường trực lập tức biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy. Nàng đặt tẩu thuốc xuống, bước nhanh ra khóa chặt cửa gỗ lại, hạ thấp giọng hỏi:
"Ngươi vừa điên cuồng làm gì ngoài kia? Tiếng chuông báo động của Vạn Kiếm trấn vang đến tận đây rồi. Đừng nói với ta là ngươi đã ra tay với người của Tào gia nhé?"
Lâm Dạ lặng lẽ đặt bao tải linh dược xuống đất, giọng nói phẳng lặng như nước hồ mùa thu:
"Tào Đức đã chết. Kho dược của gã đã bị ta dọn sạch."
Nhị Nương hít vào một hơi khí lạnh, đôi bàn tay dệt bằng tơ u minh khẽ run lên. Nàng nhìn chằm chằm vào Lâm Dạ, cố gắng tìm kiếm một chút sợ hãi hay hối hận trên khuôn mặt ẩn sau lớp băng gạc xám rách của anh, nhưng tất cả những gì nàng thấy chỉ là đôi đồng tử u lam lạnh lẽo, sâu thẳm như vực sâu vạn trượng. Nàng lắc đầu thở dài:
"Ngươi quả thực là một kẻ điên. Tào Lĩnh đang điên cuồng lùng sục khắp nơi vì cái chết của Ngô Pháp và Hắc Sát, giờ ngươi lại giết chết em ruột của lão. Quy Nguyên Tông sẽ lật tung cả Vạn Kiếm Cổ Lĩnh này lên để tìm ngươi. Nhưng... thôi bỏ đi, kẻ đang đợi ngươi ở mật thất phía sau có lẽ sẽ mang lại tin tức còn chấn động hơn."
Lâm Dạ khẽ nhíu mày dưới lớp băng gạc. Anh không nói một lời, vác bao tải linh dược bước thẳng về phía bức tường gỗ phía sau quầy rượu. Nhị Nương khẽ ấn vào một vết nứt trên cột gỗ, một lối đi ngầm tối tăm lập tức mở ra. Lâm Dạ bước xuống, bóng tối nhanh chóng nuốt chửng thân hình gầy gò của anh.
Dưới mật thất ngầm chật hẹp, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và bụi bặm. Chỉ có một ngọn nến nhỏ đặt trên chiếc bàn đá thô sơ, tỏa ra ánh sáng vàng vọt yếu ớt.
Trong góc tối của mật thất, một thiếu nữ đang ngồi co quắp trên chiếc ghế gỗ mục. Nàng mặc bộ y phục tỳ nữ ngoại môn màu lam nhạt rách nát, bám đầy vết bùn đất và nước giặt xám xịt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng, da thịt nứt nẻ và rỉ máu do phải giặt giũ hàng vạn bộ đồ trong mùa đông lạnh giá của nội môn. Khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt bộc lộ rõ sự mệt mỏi và sợ hãi tột cùng.
Đó chính là Lâm Thu Nguyệt, biểu muội của Lâm Dạ, người đã chấp nhận chịu nhục làm nội ứng bên trong phòng giặt ủi nội môn để âm thầm thu thập tình báo cho anh.
Nghe thấy tiếng bước chân, Thu Nguyệt giật mình ngước đầu lên. Khi nhìn thấy đôi mắt u lam quen thuộc của Lâm Dạ, nước mắt nàng lập tức trào ra, nhưng nàng nhanh chóng dùng tay áo rách lau đi, khẽ gọi:
"Dạ ca ca... ngài cuối cùng đã đến."
Lâm Dạ bước tới, đặt bao tải linh dược xuống cạnh bàn đá. Anh nhìn vào đôi bàn tay rách nát và những vết bầm tím trên vai của Thu Nguyệt, ánh mắt khẽ dao động. Ma lực ma cốt nhị đoạn trong lồng ngực anh khẽ rung động, tỏa ra một luồng hơi ấm ôn hòa bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của nàng. Anh nhẹ nhàng nói:
"Thu Nguyệt, muội đã chịu khổ rồi. Đây là linh dược trị thương ta vừa mang về từ Vạn Kiếm trấn, muội hãy dùng để bôi lên vết thương trước đi."
Thu Nguyệt lắc đầu quầy quậy, gương mặt tràn ngập sự khẩn thiết và oán hận tột cùng. Nàng nắm lấy cánh tay phải ma hóa cứng như hắc ngọc của Lâm Dạ, giọng nói nghẹn ngào:
"Không! Ca ca, ta không sao. Ngài không cần lo cho ta. Dao nhi... Dao nhi sắp không chịu nổi nữa rồi! Ngài có biết Đan Các đang làm gì với muội muội không?"
Lâm Dạ siết chặt nắm tay ma cốt, những khúc xương ngón tay phát ra tiếng kêu trầm đục rắc rắc dưới lớp băng gạc đen. Anh nén chặt sát ý đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng, trầm giọng hỏi:
"Nói cho ta biết, Đan Các rốt cuộc đang canh giữ nàng thế nào? Lão tặc Mã Kính và Hoa Vô Khuyết có âm mưu gì?"
Thu Nguyệt hít một hơi thật sâu để bình ổn hơi thở, đôi mắt nàng rưng rưng oán hận khi bắt đầu tiết lộ chân tướng tăm tối nhất của chính đạo Quy Nguyên Tông:
"Mấy ngày qua, khi giặt y phục cho các đệ tử Đan Các, ta đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc tà dị bám trên áo bào của bọn họ. Đó không phải là máu của yêu thú, mà là máu của phàm nhân tội tộc. Ta đã lén lút vận hành Ẩn Khí Thuật và Thính Phong Nhĩ để nghe lén các cuộc hội thoại mật giữa Hoa Vô Khuyết và các chấp sự Đan Các..."
Nàng run rẩy kể tiếp, giọng nói tràn đầy sự kinh hoàng:
"Bọn họ... bọn họ đang vận hành một tà thuật huyết tế cổ xưa bên dưới Đan Các huyết trì. Chân Tướng Trường Thọ Đan mà bọn họ luôn rêu rao là thần dược cứu thế, thực chất được luyện chế bằng cách rút cạn linh hồn và máu tim của hàng trăm dược nô tội tộc phu mỏ. Và lần này, Hoa Vô Khuyết đã phát hiện ra huyết mạch của Dao nhi có tính chất tội tộc tinh thuần nhất. Hắn nói... hắn nói máu tim của Dao nhi là dược dẫn hoàn mỹ nhất để ngưng tụ thành công một viên Diên Thọ Đan (Bán hoàn mỹ) giúp Tào Lĩnh kéo dài thọ nguyên vạn năm!"
*Rầm!*
Lâm Dạ không kìm chế được kình lực, bàn tay ma cốt phải đập mạnh xuống chiếc bàn đá thô sơ. Chiếc bàn đá dày nửa thước trong nháy mắt nứt vỡ thành trăm mảnh vụn, bụi đá bay mù mịt dưới mật thất ngầm. Luồng ma khí tịch diệt thái cổ rò rỉ từ lồng ngực anh khiến ngọn nến trên bàn chao đảo dữ dội, suýt chút nữa dập tắt.
"Diên Thọ Đan... dùng máu tim của Dao nhi để luyện đan?" Giọng Lâm Dạ trầm thấp đến đáng sợ, mỗi chữ thốt ra như mang theo oán niệm ngập trời của vạn cổ anh linh dưới kiếm mộ. "Lũ ngụy quân tử chính đạo này, ngoài miệng thì hô hào cứu thế thương dân, bên trong lại làm những việc bẩn thỉu tàn bạo hơn cả tà tu."
Thu Nguyệt khóc không thành tiếng, nàng gật đầu:
"Đúng thế, ca ca. Ta đã lén nhìn thấy bọn họ dẫn hàng chục đứa trẻ phu mỏ tội nghiệp vào mật thất dưới lòng đất Đan Các. Tiếng khóc than oán hận vang vọng khắp huyết trì nhưng bị trận pháp phong tỏa hoàn toàn. Đêm mai... đêm mai vào thời khắc trăng tròn huyết nguyệt, Hoa Vô Khuyết sẽ đích thân ra tay trích máu tim của Dao nhi để ngưng đan. Ngài phải cứu muội muội!"
Lâm Dạ nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo đáng sợ của một thực thể tối cổ. Anh biết rõ, phẫn nộ vô ích lúc này chỉ làm hỏng đại sự. Anh cần thông tin chi tiết để lập kế hoạch đột nhập sinh tử.
"Thu Nguyệt, muội có mang theo bản đồ canh gác của Đan Các không?" Lâm Dạ hỏi, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc rực lên u quang sắc bén.
Thu Nguyệt vội vàng gật đầu. Nàng thò tay vào trong lớp áo tỳ nữ rách nát, lấy ra một tấm da thú cũ kỹ bám đầy vết máu khô và những nét vẽ nguệch ngoạc bằng than củi. Nàng trải tấm da thú lên đống đổ nát của bàn đá, chỉ tay vào các đường vẽ:
"Đây là sơ đồ bố phòng ngoại vi và nội môn của Đan Các mà ta đã âm thầm ghi nhớ suốt ba tháng qua. Đan Các được bảo vệ bởi ba vòng trận pháp phong tỏa linh lực cấp cao. Vòng ngoài cùng là các chấp sự Luyện Khí tầng bảy tuần tra hằng khắc. Vòng thứ hai là đệ tử thân truyền của Mã Kính canh giữ nghiêm ngặt lối vào huyết trì dưới lòng đất. Cổng chính Đan Các còn có một đại trận hộ tông thuộc tính hỏa, nếu tu sĩ bước vào trái phép sẽ kích hoạt còi báo động lập tức."
Lâm Dạ cúi đầu nhìn vào tấm sơ đồ da thú. Anh vận hành U Minh Thần Nhãn phía sau lớp băng gạc quấn mặt. Đôi mắt anh phát ra luồng u quang u lam lạnh lẽo, xuyên thấu qua lớp da thú để nhìn thấy các dòng chảy linh lực ẩn giấu bên trong trận pháp phòng ngự của Đan Các.
Thông qua thần nhãn, Lâm Dạ phát hiện ra một chi tiết cực kỳ mấu chốt.
"Nhìn vào đây." Lâm Dạ chỉ ngón tay ma hóa hắc ngọc vào một điểm rạn nứt nhỏ ở góc dưới của huyết trì trên bản đồ. "Đan Các huyết trì được xây dựng ngay trên một vết nứt địa mạch cổ xưa. Vết nứt này vốn nối liền với hệ thống địa hạ khoáng đạo của Phế quặng mỏ số 9. Lũ ngụy quân tử Quy Nguyên Tông xây dựng huyết trì ở đây để dễ dàng hấp thụ oán khí phu mỏ chết dưới hầm sâu dâng lên, nhưng chúng không ngờ địa mạch này cũng chính là tử lộ của trận pháp phòng ngự."
Thu Nguyệt kinh ngạc nhìn anh:
"Ca ca, ngài muốn... đột nhập từ bên dưới lòng đất sao?"
"Đúng thế." Lâm Dạ lạnh lùng phân tích. "Nếu đột nhập trực diện cổng chính, đại trận hộ tông Kim Đan Kỳ của Tiêu Thiên Túng sẽ báo động lập tức, chúng ta chưa kịp cứu Dao nhi đã bị vạn quân vây giết. Nhưng nếu ta đi ngược từ địa hạ khoáng đạo của phế quặng mỏ số 9, thông qua vết nứt địa mạch này để tiếp cận trực tiếp đáy huyết trì, ta có thể bypassing hoàn toàn hai vòng trận pháp ngoài cùng của Đan Các."
"Nhưng lối vào mật thất huyết trì dưới lòng đất có một cánh cửa sắt đen khóa chặt bằng xích lôi đình." Thu Nguyệt lo lắng nói. Nàng thò tay vào giỏ đồ giặt rách nát mang theo bên mình, lấy ra một chiếc chìa khóa đồng cổ dính đầy vết máu khô xỉn màu, đặt vào tay Lâm Dạ. "Ta đã mạo hiểm tính mạng để trộm chiếc chìa khóa vạn năng này từ phòng của một chấp sự Đan Các khi gã đang say rượu luyện đan. Chiếc chìa khóa này có thể mở ra lối đi ngầm dẫn thẳng vào mật thất huyết trì."
Lâm Dạ nhận lấy chiếc chìa khóa đồng cổ rỉ sét. Khi ngón tay ma cốt chạm vào thân khóa bám máu, một luồng oán khí phu mỏ u uất lập tức truyền vào nhục thân anh, cộng minh với ma cốt lồng ngực nhị đoạn phát ra tiếng reo trầm ấm.
Anh nhìn vào những vết thương mới trên cổ tay Thu Nguyệt, trầm giọng hỏi:
"Muội đã trộm chiếc chìa khóa này thế nào? Đan Các canh gác nghiêm ngặt như vậy, làm sao muội thoát được sự nghi ngờ của bọn chúng?"
Thu Nguyệt khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu đi sự đau đớn thể xác, nhưng Lâm Dạ đã dùng thần nhãn nhìn thấu kinh mạch bả vai trái của nàng đang bị tổn thương nặng nề do độc tố ăn mòn.
"Ta... ta suýt bị một đệ tử chấp pháp tuần tra phát hiện khi lén lẻn vào phòng chấp sự." Thu Nguyệt khẽ nói, giọng run rẩy. "Để tránh bị tra khảo và làm lộ hành tung của ca ca, ta đã chủ động nuốt một viên độc dược phế phẩm nhặt được từ đống rác thải Đan Các. Viên thuốc tàn phá kinh mạch khiến ta ho ra máu đen liên tục hằng ngày. Ta giả vờ bị bệnh phổi kịch độc do hít nhiều bụi quặng mỏ để lừa gạt gã đệ tử chấp pháp ném ta ra ngoài phòng giặt ủi, nhờ đó mới giữ được chiếc chìa khóa này mang về đây."
Lâm Dạ nghe đến đây, lồng ngực quấn băng gạc đen khẽ phập phồng dữ dội. Sự bàng hoàng và phẫn nộ tột cùng dâng lên ngập tràn thức hải anh. Lũ ngụy quân tử chính đạo Quy Nguyên Tông đã dồn ép gia tộc anh, muội muội anh, và cả những người thân yêu nhất đến bước đường tự tàn để sinh tồn thế này.
Anh đặt bàn tay ma cốt phải lên vai Thu Nguyệt, truyền một luồng ma lực ôn hòa tịnh hóa tịnh tủy vào kinh mạch của nàng, cưỡng ép trục xuất độc tố của viên thuốc phế phẩm ra ngoài. Thu Nguyệt rùng mình một cái, một ngụm máu đen kịt độc hại phun ra đất, sắc mặt nàng lập tức hồng hào trở lại, kinh mạch bả vai dịu đi rõ rệt.
"Thu Nguyệt, món nợ máu này, ta sẽ bắt Quy Nguyên Tông phải trả bằng xương tủy của toàn bộ tông môn bọn chúng." Giọng Lâm Dạ phẳng lặng nhưng lạnh buốt như băng giá vạn năm dưới đáy kiếm mộ. "Linh dược trị thương này muội hãy giữ lấy để điều hòa nhục thân. Nhị Nương sẽ bảo vệ muội an toàn tại đây."
Anh siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ dính máu trong tay, đứng dậy vác Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ dắt sau lưng.
Để đột nhập vào Đan Các huyết trì cứu Lâm Dao vào đêm mai, anh biết rõ nhục thân Ma Cốt Nhị Đoạn của mình cần một cơ hội hoàn hảo. Trận pháp phòng ngự của Đan Các tuy có kẽ hở địa mạch, nhưng nếu Mã Kính và Hoa Vô Khuyết vẫn túc trực bên trong, việc giải cứu sẽ gặp vô vàn rủi ro.
Anh cần một mồi nhử khổng lồ.
Một mồi nhử đủ sức thu hút toàn bộ sự chú ý của Chưởng môn Tiêu Thiên Túng, Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh và lực lượng chấp pháp ra ngoài ngoại môn, khiến nội môn và Đan Các rơi vào trạng thái trống rỗng phòng thủ.
"Diệp Phong... Trần Đại Chùy..." Lâm Dạ thầm lẩm nhẩm hai cái tên trong miệng, đôi mắt u lam rực sáng sát cơ tịch diệt trong bóng tối mật thất ngầm. "Đã đến lúc kích hoạt mồi lửa khởi nghĩa của hàng vạn phu mỏ phàm nhân dưới hầm sâu rồi."
Lâm Dạ xoay người bước lên bậc thềm đá, đẩy cửa ngầm bước ra khỏi mật thất của Tửu quán Nhị Nương, hướng thẳng về phía bóng tối vô tận của rừng sương độc, chuẩn bị cho cuộc bạo động lật đổ tông môn hoành tráng nhất lịch sử hạ giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!