Đột kích Vạn Kiếm trấn, sát phạt Tào Đức
Bóng tối bên trong U Minh huyệt động vẫn đặc quánh như mực, nhưng bầu không khí lúc này đã bị bóp nghẹt bởi một luồng sát ý lạnh buốt, cô đặc đến mức khiến những giọt nước rỉ sét từ trần hang ngầm ngưng tụ lại nửa chừng rồi đóng băng.
Tiểu Đao vẫn đang quỳ sụp dưới đất, hai vai run rẩy kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu ngước lên nhìn bóng dáng thiếu niên đang ngồi kiết già trên tảng đá phẳng. Tin tức về việc Đan Các chuẩn bị đưa Lâm Dao vào lò hiến tế luyện đan vào đêm mai như một nhát búa tạ nện thẳng vào lồng ngực gầy gò của cậu.
"Ca ca... chúng ta không còn nhiều thời gian nữa." Giọng Tiểu Đao khàn đặc, nghẹn ngào trong cổ họng. "Đan Các được canh gác nghiêm ngặt bởi hàng trăm đệ tử nội môn, lại có lão tặc Mã Kính trấn giữ. Với đan điền rách nát hiện tại của ngài, nếu không có linh dược cực phẩm để điều hòa, làm sao có thể đột nhập vào đó cứu Dao nhi?"
Lâm Dạ không đáp. Anh chậm rãi đứng dậy từ tảng đá phẳng.
*Rắc. Rắc.*
Tiếng xương khớp ma cốt sườn rung động trầm đục vang lên dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng. Dải băng gạc đen quấn chặt lồng ngực anh khẽ co thắt lại, che giấu đi luồng u quang đỏ sẫm đang rực cháy dữ dội bên trong 20 khúc xương ma cốt nhị đoạn. Vết thương trên vai phải – nơi vừa được tịnh hóa bằng U Minh Thực Cốt Thủy và đắp Thanh Sương Thảo – giờ đây đã khép miệng, để lại một vết sẹo lồi màu xám nhạt tỏa ra ma tính lạnh lẽo.
Bàn tay phải ma hóa của Lâm Dạ khẽ vươn ra, siết chặt lấy chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ dắt sau lưng. Sức nặng ba trăm cân của thanh trọng kiếm đen kịt không lưỡi như một khối đá tảng cắm sâu vào lòng đất, nhưng đối với sức mạnh cơ bắp ma cốt của anh lúc này, nó nhẹ nhàng như một cành cây khô.
"Dao nhi là nghịch lân của ta." Giọng Lâm Dạ phẳng lặng như mặt hồ không đáy, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự tàn nhẫn tột cùng. "Kẻ nào dám chạm vào nàng, ta sẽ dùng xương cốt của chúng để đúc tế đàn. Đan điền rách nát này của ta quả thật cần linh dược để điều hòa, và ta đã biết phải lấy nó ở đâu."
Anh cúi xuống, nhặt lấy vài mảnh vỡ đồng nát của chiếc Thiết Cốt Kìm – món pháp bảo bẻ xương của Ngô Pháp bị anh chấn vỡ ở tập 12 – bỏ vào trong túi áo vải thô. Những mảnh sắt rỉ sét nhọn hoắt này vẫn còn bám đầy oán khí của đao phủ, là công cụ hoàn hảo cho những việc không thể dùng đến trọng kiếm.
"Tiểu Đao, ngươi ở lại đây canh giữ hang ngầm, cùng Lão Hắc đề phòng bầy chó săn của Vương Sát quay lại." Lâm Dạ lạnh lùng ra lệnh, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách rực lên u quang sắc bén. "Ta đi Vạn Kiếm trấn một chuyến."
"Vạn Kiếm trấn?" Tiểu Đao hốt hoảng. "Nơi đó là địa bàn của Tào Đức, em trai Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh! Gã lũng đoạn toàn bộ dược liệu trị thương và Diên Thọ Thảo của phu mỏ, lại có đội tư binh vũ trang canh gác ngày đêm..."
"Chính vì gã là người của Tào gia, nên món nợ máu này phải trả trước một phần."
Lâm Dạ dứt lời, thân hình gầy gò đột ngột lướt đi. Anh vận hành U Minh Bộ, hóa thành một làn khói đen nhạt nhẽo, không tiếng động hòa vào sương mù oán khí dày đặc bên ngoài hang ngầm, biến mất vào bóng tối của rừng sương độc.
***
Vạn Kiếm trấn nằm cách Vạn Kiếm Cổ Lĩnh mười dặm về phía đông, là thị trấn giao dịch sầm uất nhất dưới sự kiểm soát trực tiếp của Quy Nguyên Tông. Vào ban đêm, thị trấn được bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, nhưng xung quanh dinh thự của Tào Đức, ánh đuốc vẫn sáng rực như ban ngày. Các đội tuần tra của Tào gia tư binh mặc giáp nhẹ, tay cầm gậy sắt lớn liên tục qua lại, canh gác nghiêm ngặt kho dược liệu tư nhân – nơi tích lũy vắt kiệt mồ hôi nước mắt của hàng vạn phu mỏ khổ sai.
Lâm Dạ ẩn mình trong bóng tối của một góc tường đá rêu phong đối diện cổng kho dược. Khí tức ma cốt của anh đã được nén chặt vào sâu trong tủy nhờ Vô Tướng Trận Quyết, biến anh thành một gã phu mỏ phế vật không chút sinh khí.
Trước cổng kho dược, hai tên lính canh có tu vi Luyện Khí tầng năm đang đứng gác, mắt lơ đãng nhìn quanh.
Lâm Dạ khẽ nhếch môi lạnh lẽo. Anh vận hành U Minh Bộ, bước chân lướt nhẹ không để lại tiếng động trên mặt đất đá rỉ sét. Chỉ trong một chớp mắt, anh đã áp sát phía sau hai tên lính canh.
Tay phải ma hóa của anh đột ngột vươn ra, năm ngón tay cứng như hắc ngọc bóp chặt lấy yết hầu của tên lính bên phải, đồng thời tay trái rút ra một mảnh vỡ nhọn hoắt của Thiết Cốt Kìm đâm thẳng vào gáy tên bên trái.
*Phập. Rắc.*
Không một tiếng động lớn nào phát ra. Cả hai tên lính canh trợn tròn mắt, nhục thân lạnh ngắt ngã sụp vào lòng Lâm Dạ. Anh kéo xác chúng vào bụi rậm sát tường rào, rồi dùng mảnh sắt nhọn hoắt còn lại cắm mạnh vào khe khóa đồng cổ của cửa kho dược, truyền kình lực ma cốt chấn vỡ chốt khóa bên trong.
*Cạch.*
Cửa kho dược hé mở, Lâm Dạ nhanh chóng lách người vào trong, khép hờ cửa lại.
Mùi thảo dược nồng nặc lập tức xộc vào mũi anh. Bên trong kho dược rộng lớn là hàng trăm hòm gỗ chứa đầy linh dược trị thương và khoáng thạch. Lâm Dạ dùng U Minh Thần Nhãn nhìn thấu qua bóng tối, lập tức định vị được chiếc hòm sắt đen lớn đặt ở trung tâm mật thất – nơi tỏa ra linh khí tinh thuần của Diên Thọ Thảo và các loại đan dược trị thương đan điền.
Anh bước đến trước hòm sắt đen, đưa tay định mở khóa. Đúng lúc này, bản năng tối cổ trong thức hải đột ngột cảnh báo nguy hiểm.
*Hưu!*
Một trận pháp ngầm thuộc tính hỏa tự động kích hoạt dưới đáy hòm sắt. Một luồng độc hỏa màu xanh cam bùng phát dữ dội, nổ tung liên tục hòng thiêu rụi kẻ xâm nhập trái phép.
Lâm Dạ không lùi lại. Anh biết nếu lùi lại, tiếng nổ sẽ đánh động toàn bộ tư binh bên ngoài. Anh chủ động vươn cánh tay trái ra đón đỡ luồng độc hỏa, đồng thời dùng Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân nện mạnh một cú thô bạo vào khóa hòm sắt.
*Ầm! Rắc!*
Khóa sắt đen vỡ vụn dưới sức nặng ngàn cân của trọng kiếm. Cùng lúc đó, luồng độc hỏa thiêu rụi lớp áo vải thô trên cánh tay trái Lâm Dạ, làm bỏng rách da thịt rỉ ra từng vệt máu đen nhạt. Nỗi đau đớn nóng rát ập tới, nhưng ma cốt cánh tay trái của anh lập tức kích hoạt, điên cuồng hấp thụ nhiệt lượng và độc tố của bẫy hỏa, biến chúng thành năng lượng rèn luyện tủy cốt. Lâm Dạ không hề rên rỉ lấy một tiếng, nhanh tay vơ vét toàn bộ số Diên Thọ Thảo và linh dược trị thương đan điền bỏ vào chiếc bao tải vải thô mang theo.
"Kẻ nào dám đột nhập kho dược của Tào gia?!"
Một tiếng thét chói tai đầy hoảng loạn vang lên từ phía cửa mật thất.
Tào Đức – em trai của Tào Lĩnh – đang dẫn theo sáu tên gia nhân tư binh vội vã lao vào. Gã trung niên mập mạp mặc trường bào gấm thêu đồng tiền vàng sang trọng, khuôn mặt rỗ đầy vẻ gian xảo lúc này đang vặn vẹo vì tức giận. Nhìn thấy chiếc hòm sắt đen bị đập vỡ và bóng dáng thiếu niên quấn băng gạc rỉ máu đen đứng giữa đống đổ nát rực lửa, Tào Đức lập tức nhận ra con mồi.
"Là tên phế vật gác mộ! Ngươi chưa chết sao?!" Tào Đức hét lớn, đôi mắt hí lóe lên sự hoảng sợ tột độ xen lẫn tham lam. Gã lập tức kích hoạt chiếc nhẫn ngọc bích Linh Khiên Nhẫn trên ngón tay béo múp.
*Oàng!*
Một màn chắn linh lực màu vàng đất dày đặc lập tức bao bọc lấy toàn thân Tào Đức, tỏa ra linh áp của tu sĩ Luyện Khí tầng sáu để phòng ngự bảo mệnh.
"Giết hắn cho ta! Băm vằn hắn ra!" Tào Đức shrieks.
Sáu tên gia nhân vung gậy sắt lớn bám đầy oán khí phu mỏ, gầm rú lao lên chặn đường Lâm Dạ. Những cây gậy sắt rít gió xé rách không khí, mang theo cuồng bạo kình lực nện thẳng vào đầu anh.
Lâm Dạ đứng yên giữa mật thất rực lửa, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách phát ra u quang lạnh thấu xương. Anh không thèm né tránh những cây gậy sắt đang lao tới.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Ba cây gậy sắt nện thẳng vào bả vai và lưng Lâm Dạ, nhưng chỉ phát ra tiếng trầm đục như nện vào đá tảng. Nhục thân ma cốt sườn nhị đoạn của anh cứng cáp vô song, dễ dàng hóa giải toàn bộ kình lực vật lý của đối thủ.
Lâm Dạ xoay người, hai tay nắm chặt chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ, dồn kình lực ma cốt phát lực chém mạnh xuống đất hầm mật thất.
*Phôi Kiếm Trảm!*
Một luồng sóng xung kích oán khí màu đen bóng lan tỏa ra vây quét cực mạnh, xé rách mặt đất đá hoa cương của mật thất.
*Oàng! Rắc!*
Sức nặng ba trăm cân của trọng kiếm kết hợp với oán khí kiếm mộ bùng phát, đánh văng cả sáu tên gia nhân ra xa. Gậy sắt của chúng vỡ vụn thành trăm mảnh, lồng ngực bị chấn nát, phun máu tươi ngã gục xuống đất chết không kịp ngáp.
Trong mật thất rực lửa, giờ đây chỉ còn lại Lâm Dạ và Tào Đức đang run rẩy sau màn chắn Linh Khiên Nhẫn.
"Không... Không thể nào! Ngươi chỉ là một gã phế mạch phu mỏ..." Tào Đức hoảng loạn tột độ, bước chân lùi lại sát vách tường đá. Gã cố gắng lấy ra một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm và túi linh thạch hòng mua mạng sống. "Đạo hữu! Bớt giận! Ta cho ngươi tất cả linh thạch, cả viên Trúc Cơ Đan này nữa! Đừng giết ta, anh trai ta là Tào Lĩnh, lão sẽ phân thây ngươi..."
Lâm Dạ lặng lẽ bước tới, tiếng bước chân trầm vững của anh dẫm lên vũng máu của đám gia nhân, vang lên những tiếng *bạch bạch* ghê rợn.
"Tào gia nợ máu của Lâm gia ta, hôm nay thu hồi trước mạng của ngươi." Giọng Lâm Dạ lạnh lùng, không mang theo một chút cảm xúc phàm trần.
Anh buông thanh trọng kiếm sứt mẻ xuống đất, vươn bàn tay phải ma hóa hắc ngọc đen bóng ra, dồn kình lực ma cốt đấm mạnh một cú trực diện vào màn chắn Linh Khiên Nhẫn.
*Bùm!*
Màn chắn màu vàng đất rung động dữ dội, xuất hiện những vết rạn nứt chi chít.
"Không! Sức mạnh nhục thân gì thế này?!" Tào Đức gào thét thảm thiết, điên cuồng truyền linh lực vào nhẫn ngọc bích để duy trì phòng ngự.
*Bùm!*
Cú đấm thứ hai của Lâm Dạ giáng xuống. Màn chắn vỡ vụn thành trăm mảnh linh lực vàng đất tan biến vào không khí. Chiếc Linh Khiên Nhẫn trên tay Tào Đức nổ tung, mảnh ngọc vỡ găm đầy vào ngón tay béo múp của gã rỉ máu tươi.
Không để Tào Đức kịp kêu lên tiếng thứ hai, tay trái bị bỏng nhẹ của Lâm Dạ đã lao ra như tia chớp, bóp chặt lấy yết hầu gã nhấc bổng lên không trung. Tay phải anh vung mảnh vỡ Thiết Cốt Kìm sắc nhọn hoắt lên.
*Xoẹt!*
Một vệt máu tươi đỏ rực phun trào, nhuộm đỏ cả một góc mật thất đang bốc cháy. Yết hầu của Tào Đức bị chém đứt lìa dứt khoát, đôi mắt hí đầy vẻ gian xảo của gã trợn tròn kinh hoàng, tắt thở ngay tại chỗ.
Lâm Dạ lạnh lùng buông tay, xác Tào Đức quỳ sụp xuống trong đống tro tàn của kho dược liệu, đầu ngoẹo sang một bên bên cạnh chiếc hòm sắt đen đổ nát.
Lâm Dạ vác bao tải chứa Diên Thọ Thảo và linh dược lên vai, nhặt lại thanh Phế Thiết Trọng Kiếm dắt sau lưng. Anh dửng dưng bước qua xác chết của kẻ thù, đẩy cửa bước ra khỏi mật thất đang rực lửa.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Đúng lúc này, từ trung tâm Vạn Kiếm trấn, tiếng chuông đồng báo động khẩn cấp của thương hội bắt đầu reo vang dồn dập, xé rách bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối. Tiếng bước chân rầm rập của lính tuần ngoại môn Quy Nguyên Tông từ xa bắt đầu khép chặt vòng vây hướng về phía kho dược.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!