Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Chó săn lùng sục, tịnh hóa vết thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong U Minh huyệt động đặc quánh như một thứ dịch thể lạnh lẽo, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh từ thế giới bên ngoài. Sâu dưới lòng đất của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, nơi này vốn là một hang động ngầm tự nhiên chứa đầy u minh oán khí tích lũy từ vạn năm trước. Từng luồng khí lạnh thấu xương rít qua các khe đá rạn nứt, mang theo mùi rỉ sét nồng nặc của hàng vạn tàn kiếm mục nát chôn sâu dưới lòng đất.


Lâm Dạ ngồi kiết già trên một tảng đá phẳng dẹt, tấm lưng gầy gò tựa vào vách hang lạnh ngắt. Dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng, nhục thân của anh đang ở trong trạng thái vô cùng tồi tệ. Trận chiến vượt cấp với Trưởng lão chấp pháp Tào Lĩnh ở tập trước đã để lại những vết thương khủng khiếp. Bàn tay phải ma hóa – vốn là hắc ngọc đen bóng cứng cáp – giờ đây bị sấm sét diệt thế của thanh Lôi Đình Kiếm nung đỏ sém, da thịt bao bọc bên ngoài rách nát, rỉ ra từng vệt máu màu đen nhạt tà dị. Vai phải anh bị đâm xuyên bởi đao độc của Hắc Sát, vết thương vẫn đang rỉ máu đen và bốc lên làn khói hàn độc nhẹ. Hai bên tai anh thỉnh thoảng lại có một vệt máu đen chảy dài, hậu quả của việc quá tải thần thức khi cưỡng ép thổi Chấn Hồn Tiếng Sáo chấn động thức hải tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong.


"Khụ..."


Lâm Dạ khẽ ho khan, lồng ngực quấn băng gạc đen nhói lên từng đợt trầm đục. Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối với phu mỏ A Sâm vẫn đang âm thầm vận hành, truyền dẫn 50% thương thế của gã phu mỏ sang nhục thân anh. Sự đau đớn từ xương quai xanh bị xích sắt đâm xuyên của A Sâm cộng hưởng với vết nứt xương sườn cũ của chính anh, tạo thành một cơn bão đau đớn liên tục cào xé đan điền rách nát.


Nhưng gương mặt ẩn sau lớp băng gạc xám rách của Lâm Dạ vẫn phẳng lặng như mặt hồ không đáy. Anh không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đạo tâm sắt đá của một thực thể tối cổ gác mộ không cho phép anh gục ngã trước nỗi đau xác thịt phàm nhân này. Anh biết rõ, Tào Lĩnh đang điên cuồng phong tỏa toàn bộ Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, và đội trưởng săn đuổi Vương Sát chắc chắn đã dẫn theo bầy chó săn linh thú mắt đỏ lùng sục ráo riết bên ngoài.


"Nếu không tịnh hóa hoàn toàn hàn độc và máu rỉ sét, ma khí rò rỉ từ Ma Cốt Nhị Đoạn sẽ biến ta thành một ngọn đuốc sáng rực trong mắt bầy linh thú kia."


Lâm Dạ lạnh lùng đưa tay trái ma cốt vào ngực áo, lấy ra một chiếc bình gốm nhỏ chứa U Minh Thực Cốt Thủy – thứ nước axit tự nhiên chảy ra từ kẽ đá kiếm mộ có khả năng ăn mòn phàm cốt cực mạnh. Bên cạnh đó là một nắm Thanh Sương Thảo đắng ngắt mà anh lén đổi từ tiệm thuốc của Phương lão đầu trước đó.


Lâm Dạ không chút do dự, đổ trực tiếp U Minh Thực Cốt Thủy lên vết thương vai phải đang bị trúng độc.


*Xèo xèo!*


Một luồng khói đen kịt bốc lên nồng nặc kèm theo tiếng rít rợn người. Axit ăn mòn cực mạnh lập tức hòa tan lớp da thịt thối rữa và tịnh hóa hoàn toàn chất độc của Hắc Sát. Nỗi đau đớn xé rách linh hồn tột cùng ập tới, khiến toàn thân Lâm Dạ run lên bần bật, các khúc xương sườn ma cốt phát ra u quang đỏ sẫm dưới da thịt nứt nẻ. Anh lập tức đưa nắm Thanh Sương Thảo vào miệng nhai nát, nuốt xuống dòng nước đắng ngắt để làm tê liệt tạm thời các dây thần kinh cảm giác đau, đồng thời dùng bã thuốc đắp chặt lên vết thương đang bốc khói.


Dưới tác dụng phối hợp của độc dịch tịnh hóa và dược thảo giảm đau, dòng ma lực tịch diệt từ 20 khúc xương ma cốt sườn bắt đầu cuộn trào, nhanh chóng nối liền các kinh mạch rách nát và tái tạo lớp da thịt mới xung quanh bả vai phải. Vết thương rỉ máu đen nhạt dần ngưng lại, khí tức ma tính bạo tẩu tạm thời bị nén chặt vào sâu trong tủy cốt.


Đúng lúc này, từ phía trên đỉnh hang ngầm ngột ngạt, một tiếng cào móng vuốt trầm đục vang lên, theo sau là tiếng khịt mũi dồn dập của linh thú dã thú.


*Gừ... gừ...*


Tim Lâm Dạ khẽ thắt lại. Vương Sát và bầy chó săn linh thú mắt đỏ đã tìm đến rìa lối vào U Minh huyệt động.


Bên ngoài hang ngầm, sương mù oán khí màu xám đen vẫn dày đặc bao phủ. Đội trưởng săn đuổi Vương Sát mặc giáp nhẹ nanh sói, hông đeo cung lớn, đang dắt theo ba con linh thú chó săn răng kiếm khổng lồ bước đi trên đống đất đá sạt lở. Đôi mắt đỏ ngầu của bầy linh thú liên tục đảo quanh, khứu giác nhạy bén của chúng đang cố gắng chắt lọc mùi máu ma tính rò rỉ trong không khí.


"Lùng sục kỹ cho ta! Gã phế vật gác mộ kia bị Trưởng lão đánh trọng thương, chắc chắn không trốn được xa! Ai tìm thấy vết máu của hắn đầu tiên, ta sẽ thưởng mười viên linh thạch hạ phẩm!" Giọng Vương Sát lạnh lùng, tàn nhẫn vang vọng qua khe đá dẫn thẳng xuống hang ngầm.


Trong bóng tối sâu thẳm của U Minh huyệt động, con chó đen già thông linh tính Lão Hắc đang nằm phục bên chân Lâm Dạ đột ngột đứng dậy. Tai nó cụp xuống, đôi mắt đục ngầu phát ra u quang đỏ nhạt tà dị trong đêm tối. Nhận thấy bầy linh thú của Vương Sát đang áp sát cửa hang ngầm bí mật, Lão Hắc khẽ gầm rú một tiếng linh hồn trầm đục từ sâu trong hang. Tiếng gầm không phát ra âm thanh vật lý lớn, nhưng lại mang theo u minh oán khí mạnh mẽ chấn động thẳng vào thần thức bầy chó săn bên ngoài, cố tình đánh lạc hướng chúng sang một lối rẽ khác.


"Có động tĩnh bên hốc đá phía đông! Đuổi theo!" Vương Sát quát lớn, ba con linh thú gầm rú lao vút đi.


Nhưng Lâm Dạ biết, sự đánh lạc hướng của Lão Hắc chỉ kéo dài được vài khắc. Khứu giác của linh thú Trúc Cơ Kỳ sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra sự giả tạo. Anh lập tức vận hành Quy Tức Thuật – bí thuật nín thở ngưng tim giả chết hoàn toàn.


Trong nháy mắt, nhịp tim của Lâm Dạ ngừng đập, tuần hoàn máu chủ động ngưng trệ, nhục thân anh trở nên lạnh ngắt, xám xịt như một xác chết phu mỏ phế thải đã chết từ ba ngày trước. Toàn bộ sinh khí, linh lực ngụy trang và ma khí thái cổ trong xương tủy đều bị thu hồi tuyệt đối vào sâu trong hạch tâm ma cốt sườn nhị đoạn.


Đúng lúc này, một bóng đen nhỏ bé, gầy gò linh hoạt lướt nhanh như khỉ đen từ địa đạo ngầm trượt vào hang. Đó là trinh sát mỏ quặng Tiểu Đao. Thiếu niên mặc y phục đen bó sát dệt bằng vải thô bám đầy bụi than, di chuyển không tiếng động nhờ thân pháp U Minh Bộ mà Lâm Dạ truyền thụ.


Nhìn thấy Lâm Dạ đang trong trạng thái Quy Tức lạnh ngắt và nghe thấy tiếng móng vuốt linh thú đang quay trở lại rìa cửa hang, Tiểu Đao lập tức hiểu ý. Cậu nhanh tay rút từ bên hông ra một chiếc túi vải thô chứa bột khoáng sắt kịch độc Hắc Thiết Quặng Thô bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Tiểu Đao nhanh nhẹn rải đều bột quặng kịch độc xung quanh cửa hang ngầm và các khe đá rò rỉ máu đen của Lâm Dạ. Mùi lưu huỳnh và axit cực mạnh của quặng thô lập tức bốc lên ngột ngạt, triệt tiêu hoàn toàn mùi máu ma tính nhạt nhẽo còn sót lại trong không khí.


*Hắt xì! Gừ... gừ...*


Ba con chó săn linh thú răng kiếm vừa quay lại cửa hang ngầm, lập tức hít phải bột Hắc Thiết Quặng Thô độc hại. Độc tính của quặng thô tàn phá khứu giác nhạy cảm của chúng, khiến chúng hắt hơi liên tục, chảy nước mắt nước mũi ròng ròng và gầm rú hoảng loạn tháo chạy ra xa.


"Chết tiệt! Lại là một vết nứt quặng thô rò rỉ khí độc lưu huỳnh! Đám chó săn vô dụng này!" Vương Sát đứng phía trên vách đá mắng chửi một tiếng, lão bị mùi quặng độc làm khó chịu, liền dắt bầy linh thú bỏ chạy sang hướng khác để tiếp tục lùng sục ngoại vi.


Khi tiếng bước chân và tiếng chó sủa hoàn toàn biến mất ngoài bìa rừng độc chướng lâm, Lâm Dạ mới từ từ vận hành lại huyết khí, thoát khỏi trạng thái Quy Tức Thuật. Anh thở hắt ra một ngụm máu đen nhạt bám đầy tạp chất độc tố của Thanh Sương Thảo, nhục thân rã rời, da thịt mỏi mệt tột cùng do phải nín thở ngưng tim suốt năm tiếng đồng hồ dưới áp lực linh áp của Vương Sát.


Tiểu Đao lén lút trượt sâu vào trong hang ngầm, gương mặt non nớt của thiếu niên lúc này tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cậu quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Dạ, giọng nói run rẩy kịch liệt nhưng tràn ngập oán hận tột cùng:


"Ca ca... hỏng rồi! Ta vừa nhận được tin mật từ biểu muội Thu Nguyệt bên trong Đan Các..."


Lâm Dạ khẽ nhíu mày, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách bừng lên một tia lạnh lẽo thấu xương: "Nói."


Tiểu Đao siết chặt nắm tay đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt rỉ máu, nghẹn ngào thét lên trầm đục:


"Đan Các của lão tặc Mã Kính và Hoa Vô Khuyết đã chuẩn bị đầy đủ dược dẫn huyết tế... Đêm mai, vào giờ Tý đêm huyết nguyệt tròn trịa, bọn chúng sẽ chính thức đưa Dao nhi vào Huyết Long Đỉnh để hiến tế luyện chế Diên Thọ Đan bán hoàn mỹ! Ca ca, chúng ta phải làm sao đây?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!