Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tào Lĩnh giáng lâm, tiếng sáo trấn hồn thoát thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời Kiếm Mộ hoang phế đột ngột nổ tung một đạo sấm sét đỏ sẫm, thần áp Trúc Cơ Đỉnh Phong của Tào Lĩnh từ xa cuồn cuộn ép xuống. Luồng linh áp khổng lồ như một ngọn núi vô hình giáng thẳng xuống đáy vực sâu nghĩa địa, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Những dải sương mù oán khí màu xám đen dày đặc quanh năm bao phủ Kiếm Mộ lúc này bị luồng lôi điện bạo liệt rạch rách tả tơi, để lộ ra những vách đá rạn nứt đang không ngừng rung chuyển rào rào.


Dưới chân Lâm Dạ, xác của đệ tử chấp pháp Ngô Pháp vẫn còn nằm đó lạnh ngắt, yết hầu vỡ nát rỉ ra dòng máu tươi sẫm màu. Cách đó không xa, đống xương tàn của sát thủ bóng tối Hắc Sát cũng bị vạn tàn kiếm găm chặt vào bia mộ cổ. Lâm Dạ đứng sừng sững giữa vũng máu, tà áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng tung bay phần phật trong gió bão lôi đình. Cánh tay phải vừa hoàn thành ma hóa của anh khẽ buông thõng, những khúc xương hóa thạch đen bóng như hắc ngọc vẫn còn phát ra luồng u quang đỏ sẫm lạnh người dưới lớp băng gạc rách nát.


"Khụ..."


Lâm Dạ khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực quấn băng gạc đen nhói lên từng đợt trầm đục. Cơn đau xé rách da thịt từ vết thương vai phải do đao độc của Hắc Sát để lại vẫn đang âm ỉ bốc khói hàn độc nhẹ. Lưng anh bỏng rát dữ dội do vết bỏng lôi điện tím sẫm tích lũy từ trước. Đồng thời, Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối với phu mỏ A Sâm vẫn đang liên tục truyền dẫn 50% thương thế của gã phu mỏ sang nhục thân anh, khiến huyết khí trong đan điền rách nát của anh không ngừng nhào lộn. Thần thức của Lâm Dạ đã mệt mỏi rã rời sau khi gượng sức điều khiển Kiếm Hải trận nhãn phong tỏa nghĩa địa, thức hải xuất hiện những vết rạn nứt nhẹ đau nhức như kim châm. Anh biết rõ, nhục thân Ma Cốt Nhị Đoạn của mình hiện tại tuyệt đối không thể đối kháng trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong đang phẫn nộ tột cùng.


"Nghiệt súc tội tộc! Dám sát hại đệ tử của ta! Trả mạng lại đây!"


Một tiếng thét rống giận dữ như sấm truyền từ trên chín tầng mây giáng xuống. Giữa quầng sáng đỏ máu bùng cháy trên bầu trời, thân ảnh của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh ngự lôi đình lao xuống như một con chim ưng khổng lồ đói mồi. Lão nhân ngoài năm mươi tuổi, gương mặt hốc hác đầy những nếp nhăn tàn nhẫn giờ đây đỏ gay vì giận dữ, đôi mắt chim ưng trợn ngược rực lửa sát cơ. Lão mặc đạo bào chấp pháp màu đỏ sẫm thêu hoa văn sấm sét vàng óng tung bay dữ dội, tay phải nắm chặt thanh Lôi Đình Kiếm khổng lồ phát ra những tiếng nổ lách tách kinh người.


*Ầm!*


Tào Lĩnh giáng lâm xuống mặt đất đá Kiếm Mộ, lực chấn động khủng khổng khiến đất đá xung quanh vỡ vụn thành trăm mảnh, khói bụi bốc lên mù mịt. Ánh mắt lão quét qua xác chết lạnh ngắt của Ngô Pháp và Hắc Sát, khóe mắt giật mạnh liên tục, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ tột cùng. Hai đệ tử đắc lực nhất của Chấp Pháp Đường, những quân cờ hoàn mỹ giúp lão thu hoạch thọ nguyên phu mỏ, vậy mà lại chết thảm dưới tay một gã gác mộ phế mạch bấy lâu nay lão vẫn coi như kiến hôi.


"Lâm Dạ! Ngươi giấu giếm tu vi, tu luyện ma công tà ác, sát hại đồng môn! Hôm nay ta sẽ dùng lôi đình vạn kích của Quy Nguyên Tông để mạt sát linh hồn ngươi, đập nát bộ xương tội tộc của ngươi thành tro bụi!" Tào Lĩnh gầm lên, sát ý ngút trời khóa chặt lấy Lâm Dạ.


Lâm Dạ đằng sau lớp băng gạc xám rách quấn quanh mặt vẫn phẳng lặng như mặt hồ không đáy. Anh khẽ nhấc thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ bám đầy oán khí lên, giọng nói trầm thấp sòng phẳng vang lên giữa tiếng sấm rít: "Tào trưởng lão, đệ tử của ông muốn bẻ xương lấy mạng ta, ta giết bọn chúng để tự vệ, nhân quả sòng phẳng. Ông muốn ra tay, ta cũng không ngại tiếp đón."


"Ngông cuồng!" Tào Lĩnh điên cuồng hét lên. Lão không muốn nhiều lời với một kẻ sắp chết. Lão vung thanh Lôi Đình Kiếm, dốc toàn bộ linh lực Trúc Cơ Đỉnh Phong vào thân kiếm.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Hàng vạn đạo lôi quang màu tím sẫm mang theo oán khí bạo liệt từ lôi trì hiến tế bùng phát từ lưỡi kiếm, dệt thành một đạo lôi quang khổng lồ diệt thế dài hơn mười trượng, rít gió xé rách không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt một ngọn núi nhỏ giáng thẳng vào đầu Lâm Dạ. Kình lực lôi điện đi qua đến đâu, mặt đất đá Kiếm Mộ nơi đó bị nung chảy thành dung nham đỏ rực.


Lâm Dạ biết mình không thể né tránh luồng lôi quang có phạm vi bao phủ quá lớn này. Anh dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp ma cốt cánh tay phải đen bóng vừa tái sinh, vung Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân chém mạnh ra một đường kiếm mang oán khí hòng cản phá.


*Oành!*


Hai luồng kình lực va chạm dữ dội giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Sóng xung kích lôi điện nổ tung hất văng Lâm Dạ lùi lại hơn mười bước, gót chân anh lún sâu vào đá cứng để lại hai vệt dài rỉ máu đen.


Thế nhưng, tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong quá mức áp đảo. Đạo lôi quang khổng lồ không bị dập tắt hoàn toàn, sấm sét tím sẫm dọc theo thân kiếm sắt đen truyền thẳng vào cánh tay phải của Lâm Dạ. Sức nóng khủng khiếp nung đỏ rực thanh kiếm phôi sắt phế thải, nhiệt độ cao tột cùng thiêu rụi lớp băng gạc quấn tay, nung đỏ cả phần da thịt bao bọc xương ma cốt phải. Nỗi đau đớn bỏng rát xé thịt khiến Lâm Dạ suýt chút nữa buông kiếm, bàn tay ma cốt phải bốc khói đen lách tách, da thịt rách nát rỉ ra từng vệt máu đen nhạt đầy đau đớn.


"Hừ, chỉ là một thanh sắt gỉ phế thải mà cũng đòi cản lôi đình của ta?" Tào Lĩnh cười lạnh khinh bỉ, lão tiếp tục ngửa cổ vung kiếm, chuẩn bị ngưng tụ đạo lôi quang thứ hai để kết liễu hoàn toàn đối thủ.


Lâm Dạ lùi lại sát mép vách đá tối tăm, ánh mắt u lam khẽ liếc nhìn bàn tay phải đang bị bỏng nặng. Anh biết, nếu tiếp tục ngạnh kháng vật lý bằng thanh kiếm sứt mẻ này, nhục thân chưa hoàn chỉnh của anh chắc chắn sẽ bị sấm sét diệt thế mạt sát thành tro bụi trước khi kịp kích hoạt ma cốt tái sinh.


"Để đối phó với Trúc Cơ Đỉnh Phong, chỉ có thể tấn công vào thần hồn rạn nứt của lão."


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Dạ không hề hoảng loạn. Anh nhanh tay dắt thanh trọng kiếm gãy vào lưng, tay trái ma cốt vươn vào trong ngực áo vải thô, rút ra chiếc U Hồn Trấn Hồn Sáo (Hạ cấp) – ống sáo thô sơ đẽo từ xương đùi ma thú phế thải nhặt được trong kiếm mộ hoang phế.


Lâm Dạ đưa sáo xương lên môi. Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ u minh oán khí tích lũy dưới đáy Kiếm Mộ cùng một sợi ma lực tịch diệt từ xương sườn ma cốt truyền qua các lỗ sáo thô sơ, thổi ra một khúc nhạc Chấn Hồn Tiếng Sáo.


*U u... u... u uất...*


Tiếng sáo cất lên không phải là âm thanh thanh tao của nhạc cụ phàm trần, mà là tiếng khóc than u uất, oán hận ngút trời của hàng vạn vong hồn phu mỏ phàm nhân tội tộc bị hiến tế dã man dưới lôi trì của Quy Nguyên Tông qua hàng chục năm. Tiếng sáo trầm đục, tà dị xé rách sương mù, hóa thành những luồng sóng âm màu đen bóng mờ ảo lan tỏa ra xung quanh, chấn động trực tiếp vào vạn trượng không gian.


*Phập! Khụ!*


Thần thức của Lâm Dạ bị chấn động dữ dội do cưỡng ép vận hành âm luật vượt cấp, hai bên tai anh đột ngột rỉ ra hai dòng máu đen nhạt ấm nóng. Thức hải của anh nhói đau như bị vạn kim châm, nhưng anh vẫn cắn răng giữ vững hơi thở, tiếp tục thổi mạnh.


Tào Lĩnh đang ngưng tụ đạo lôi quang thứ hai trên đỉnh đầu, đột ngột nghe thấy tiếng sáo u uất tà dị ấy. Luồng sóng âm đen bóng xuyên thấu qua hộ thể linh lực lôi điện, chấn động thẳng vào thức hải của lão.


"Á... đầu của ta!"


Tào Lĩnh đột ngột thét lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, đạo tâm kiêu ngạo của lão trong nháy mắt bị tiếng khóc than oán hận của vạn vong hồn phu mỏ va đập kịch liệt. Thức hải của lão nhào lộn điên cuồng, đạo tâm rạn nứt nhẹ do lạm dụng Diên Thọ Đan dối trá bấy lâu nay bị oán khí kích thích, khiến linh lực Trúc Cơ Đỉnh Phong trong đan điền bỗng chốc mất kiểm soát bạo tẩu.


Đạo lôi quang khổng lồ thứ hai đang ngưng tụ trên Lôi Đình Kiếm mất đi sự điều khiển của thần thức, lập tức bị lệch hướng hoàn toàn, đánh sầm vào vách đá khổng lồ bên cạnh Lâm Dạ.


*Ầm! Ầm!*


Vách đá nứt vỡ nổ tung, hàng vạn tấn đất đá sạt lở đổ sụp xuống, tạo ra một đám mây khói bụi mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Tào Lĩnh.


"Cơ hội đến rồi."


Nhân lúc Tào Lĩnh đang hoảng loạn ôm đầu chống chọi với Chấn Hồn Tiếng Sáo, Lâm Dạ lập tức thu hồi sáo xương. Anh nhanh tay rút chiếc Vô Tướng Trận Bàn rách nát từ trong ngực áo ra, dồn chút ma lực cuối cùng kích hoạt cấm thuật Vô Tướng Trận Quyết.


*Vù!*


Một trận pháp bát quái màu xanh nhạt phát sáng thoáng qua trên da thịt Lâm Dạ rồi lặn sâu vào trong nhục thân. Vô Tướng Trận Bàn xoay tròn, ngụy trang hoàn toàn luồng ma khí thái cổ rò rỉ từ bộ xương Ma Cốt Nhị Đoạn thành luồng linh lực phàm nhân phế mạch yếu ớt không chút sinh khí.


Lâm Dạ vận hành thân pháp U Minh Bộ, thân hình lướt đi như một bóng ma mờ ảo không để lại tiếng động hay dao động linh lực nào, nhanh chóng ẩn nhập vào vách đá tối tăm sạt lở bên cạnh, dẫn thẳng xuống lối vào U Minh huyệt động sâu dưới lòng đất Kiếm Mộ hoang phế.


Sau một khắc, Tào Lĩnh dùng đại nghị lực chấn vỡ luồng sóng âm oán khí, hồi phục thần thức. Lão thở dốc hổn hển, gương mặt hốc hác đầy mồ hôi lạnh, đôi mắt chim ưng đỏ ngầu đầy điên cuồng nhìn về phía vách đá đổ nát.


"Nghiệt súc tội tộc! Ngươi trốn đi đâu!"


Tào Lĩnh gầm lên điên cuồng, vung Lôi Đình Kiếm chém ra hàng vạn đạo kiếm khí quét sạch đám khói bụi mù mịt. Thế nhưng, khi bụi đất tan đi, vách đá hoang tàn chỉ còn lại đống đổ nát lạnh lẽo và sương mù oán khí cuộn trào.


Bóng dáng của Lâm Dạ cùng luồng ma khí tà dị đã hoàn toàn biến mất không để lại một chút dấu vết khí tức nào, như thể anh chưa từng tồn tại ở nơi đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!