Thiết Cốt Kìm bẻ gãy tay phải, ma cốt tái sinh
Sương mù oán khí xám đen cuồn cuộn như thủy triều, khóa chặt vạn trượng không gian của Kiếm Mộ hoang phế vào một màn đêm tịch mịch và lạnh lẽo. Dưới đất đá rạn nứt, hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét vẫn không ngừng rung động, phát ra những tiếng reo trầm trầm như tiếng khóc than của vô số vong hồn kiếm tu cổ đại.
Xác của sát thủ bóng tối Hắc Sát vẫn còn găm chặt trên tấm bia mộ đá cổ xưa cách đó không xa, máu tươi đỏ sẫm nhỏ giọt xuống mặt đất lạnh, từng luồng oán niệm u ám từ xác gã trào ra, lẩn khuất vào sương mù. Trận chiến vừa kết thúc, nhưng sát cơ bên trong nghĩa địa hoang tàn này không hề giảm bớt, trái lại càng trở nên nghẹt thở hơn bao giờ hết.
Ngô Pháp quỳ sụp dưới đất, hai ống chân gãy nát hoàn toàn lộ ra xương trắng rỉ máu, đau đớn tột cùng khiến gương mặt đầy sẹo rỗ của gã vặn vẹo đến dị dạng. Thế nhưng, trong đôi mắt ti hí của gã chấp pháp đệ tử lúc này không chỉ có nỗi sợ hãi, mà còn có sự điên cuồng tột độ của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.
Tay phải gã nắm chặt lấy Thiết Cốt Kìm – món pháp bảo hình kìm bằng sắt đen khổng lồ, tỏa ra luồng sát khí đỏ sẫm tanh nồng. Đây là cấm cụ hành hình tàn bạo nhất của Chấp Pháp Đường, vốn thuộc sở hữu của đao phủ danh chấn ngoại môn Khổn Tiên Nhân. Mỗi một vết rỉ sét trên hàm kìm sắt đen ấy đều được nhuộm bằng tủy cốt và tiếng thét thảm thiết của hàng vạn tu sĩ phản nghịch tội tộc hầm mỏ.
"Lâm Dạ... Thằng ranh con phế mạch! Ngươi tưởng giết được Hắc Sát là có thể sống sót bước ra khỏi đây sao?" Ngô Pháp gào lên điên cuồng, giọng nói khàn đặc đầy máu. Gã dốc toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng bảy còn sót lại trong đan điền, cưỡng ép truyền vào trong Thiết Cốt Kìm.
*Rầm!*
Luồng sát khí đỏ sẫm bùng phát mạnh mẽ, chiếc kìm sắt đen khổng lồ rít gió xé rách sương mù, hai hàm kìm sắc nhọn như răng nanh ác quỷ há rộng, nhắm thẳng vào cánh tay phải của Lâm Dạ kẹp tới. Kình lực kìm sắt đi qua đến đâu, không khí nơi đó như bị bóp nghẹt, đất đá dưới chân Ngô Pháp nứt vỡ rào rào.
Lâm Dạ đứng sừng sững giữa trận bão oán khí, tà áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng tung bay phần phật. Vết thương trên vai phải do đao độc của Hắc Sát để lại vẫn đang rỉ ra từng vệt máu đen nhạt, khói hàn độc nhẹ bốc lên lách tách. Lưng anh đau rát dữ dội do vết bỏng lôi điện tím sẫm của roi lôi đình hành hình trước đó tích lũy năng lượng sấm sét đang rục rịch kích động. Đồng thời, lồng ngực anh nhói lên từng đợt trầm đục – đó là 50% thương thế của phu mỏ A Sâm đang liên tục truyền dẫn sang nhục thân anh thông qua Đồng Sinh Cộng Tử Khế.
Thần thức của Lâm Dạ đã mệt mỏi rã rời sau khi gượng sức điều khiển Kiếm Hải trận nhãn phong tỏa nghĩa địa, thức hải xuất hiện những vết rạn nứt nhẹ đau nhức như kim châm. Thế nhưng, đằng sau lớp băng gạc xám rách quấn quanh mặt, đôi mắt u lam của anh vẫn phẳng lặng như mặt hồ không đáy, phản chiếu hình ảnh chiếc kìm sắt đang lao đến cận kề.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một ý nghĩ lạnh lùng và điên cuồng xẹt qua thức hải của Lâm Dạ.
"Phàm cốt cánh tay phải bẩm sinh rỉ sét này chính là điểm yếu lớn nhất ngăn cản ta ngự khí hoàn mỹ. Nếu không phá hủy nó, ta vĩnh viễn không thể chân chính nắm giữ Nhân Hoàng Kiếm phôi. Thiết Cốt Kìm của tên này... chính là chiếc búa rèn tốt nhất mà ta đang tìm kiếm."
Lâm Dạ khẽ nhếch khóe môi dưới lớp băng gạc. Thay vì vận hành thân pháp U Minh Bộ để né tránh hay dùng Phế Thiết Trọng Kiếm để đánh chặn, anh đột ngột tiến lên một bước.
Anh gồng cứng cơ bắp toàn thân, vận hành Thiết Bộ Sam phàm nhân bên ngoài để ngụy trang, nhưng lại chủ động rút toàn bộ ma lực tịch diệt ra khỏi cánh tay phải. Anh để mặc cho cánh tay phải của mình hoàn toàn ở trạng thái phàm cốt yếu ớt, không chút phòng thủ.
"Chết đi!" Ngô Pháp hét lớn, tưởng rằng Lâm Dạ đã kiệt lực không thể né tránh. Gã điều khiển Thiết Cốt Kìm kẹp chặt lấy bả vai phải và cánh tay phải của Lâm Dạ.
*Phập! Rắc! rắc! rắc!*
Hàm kìm sắt đen huyền thiết rỉ sét siết mạnh với lực lượng vạn cân của tu sĩ Luyện Khí tầng bảy. Những chiếc răng cưa sắc nhọn cắm sâu vào da thịt Lâm Dạ, xé rách lớp áo vải thô, nghiền nát huyết quản. Tiếng xương cánh tay phải rạn nứt rồi vỡ vụn giòn giã vang lên trầm đục trong không gian yên ắng của Kiếm Mộ.
Toàn bộ xương quai xanh phải, xương cánh tay và xương cổ tay phàm nhân mục nát của Lâm Dạ trong nháy mắt bị hàm kìm sắt đen nghiền nát thành hàng vạn mảnh vụn xương rỉ sét. Máu đen nhạt phun trào xối xả, nhuộm đỏ rực cả chiếc Thiết Cốt Kìm khổng lồ, bốc lên luồng khói đen tanh nồng ma tính.
"Á..."
Một cơn đau đớn tột cùng, xé rách linh hồn và thần thức ập vào não bộ Lâm Dạ. Đó là nỗi đau đứt xương nát thịt thực sự, đau hơn gấp trăm lần so với lúc đúc xương quai xanh trái. Thức hải của anh điên cuồng chấn động, những vết rạn nứt thần thức rộng mở, suýt chút nữa khiến anh ngất đi vì quá tải đau đớn.
Thế nhưng, Lâm Dạ không hề kêu rên một tiếng. Hai hàm răng anh cắn chặt đến mức rỉ máu tươi, đôi mắt u lam phát ra u quang sắc bén lạnh người, nhìn thẳng vào Ngô Pháp đang cười điên cuồng tự phụ phía đối diện.
"Ha ha ha! Phế vật! Cánh tay phải của ngươi đã phế hoàn toàn! Để xem ngươi cầm kiếm thế nào!" Ngô Pháp đắc ý hét lên, gã nghĩ mình đã phế bỏ được một nửa sức chiến đấu của Lâm Dạ và ép đối thủ phải quỳ gối chịu khuất phục.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Ngô Pháp đắc ý nhất, nụ cười của gã bỗng chốc cứng đờ.
Lâm Dạ khẽ ho khan một tiếng, máu đen nhạt khóe môi chảy dài. Anh vận hành Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết bản thiếu hụt đến cực hạn.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Sương mù oán khí xám đen dày đặc quanh Kiếm Mộ như tìm được lối vào, điên cuồng xoáy tròn tụ lại, tạo thành một cơn bão oán khí nhỏ dồn dập tuôn vào vết thương rách nát trên cánh tay phải của Lâm Dạ. Luồng tủy cốt ma tính thái cổ tích lũy trong người anh rục rịch thức tỉnh, điên cuồng nuốt chửng oán khí và sát ý chân thực từ Thiết Cốt Kìm để kích hoạt cơ chế Cốt Thể Tái Sinh bị động.
*Rầm!*
Một dị biến kinh hoàng xảy ra. Từ sâu trong vết thương dập nát của Lâm Dạ, một luồng u quang đỏ sẫm bùng phát rực rỡ, xuyên thấu qua lớp băng gạc đen và da thịt bốc cháy lôi điện tím sẫm.
Tuy nhiên, quá trình tái sinh diễn ra quá nhanh và hung bạo. Luồng ma lực tịch diệt thái cổ cuồn cuộn dâng trào như thú dữ sổng chuồng, điên cuồng va đập vào các kinh mạch bả vai phải của Lâm Dạ, suýt chút nữa làm nổ tung toàn bộ hệ thống kinh mạch vai phải đang yếu ớt của anh. Lâm Dạ cảm nhận thấy một luồng ma tính tàn bạo đang cố gắng xâm chiếm thức hải, dụ dỗ anh sa ngã hóa ma.
"Muốn nuốt chửng lý trí của ta? Cút cho ta!"
Lâm Dạ thầm gầm lên trong thức hải. Đạo tâm sắt đá bất hoại của anh bộc phát, cưỡng ép trấn áp luồng ma tính bạo tẩu, điều hòa dòng chảy tịch diệt ma lực lưu thông通 suốt qua các mảnh xương đang tái tạo.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Trong vũng máu đen nhạt bốc khói, hàng vạn mảnh vụn phàm cốt rỉ sét cũ nát tự động bị đào thải, rơi rụng xuống đất. Thay thế vào đó, những khúc xương mới đang nhanh chóng ngưng tụ và thành hình.
Xương bả vai phải, xương cánh tay phải và toàn bộ xương ngón tay phải của Lâm Dạ giờ đây hoàn toàn ma hóa, biến thành một bộ xương đen bóng như hắc ngọc hóa thạch, cứng cáp và sắc bén hơn cả huyền thiết cấp cao, tỏa ra luồng u quang u lam lạnh thấu xương tủy.
Cảnh giới nhục thân của Lâm Dạ trong nháy mắt đạt đến Ma Cốt Nhị Đoạn hoàn chỉnh. Sức mạnh cơ bắp từ bả vai phải truyền xuống cánh tay tăng vọt lên gấp ba lần, kình lực phát ra nặng nề vạn cân, tương đương với tu vi nhục thân cận chiến của tu sĩ Luyện Khí lục tầng.
*Clăng! Clăng! rắc!*
Cánh tay phải vừa hoàn thành ma hóa của Lâm Dạ đột ngột phát lực chấn kích. Một luồng ma lực tịch diệt thái cổ màu đen bóng bùng phát mạnh mẽ từ bả vai phải truyền xuống, chấn động trực tiếp vào Thiết Cốt Kìm khổng lồ đang kẹp chặt.
Chiếc kìm sắt đen huyền thiết của chấp pháp giả – thứ pháp bảo vốn dùng để bẻ xương tội nhân – giờ đây dưới kình lực ma cốt nhị đoạn của Lâm Dạ lập tức rạn nứt chi chít, rồi nổ tung thành trăm mảnh vụn sắt rỉ sét bay tứ tung, găm đầy vào mặt đất đá xung quanh.
"Cái... cái gì?"
Ngô Pháp trợn trừng mắt nhìn cánh tay phải của Lâm Dạ đột ngột hóa thạch đen bóng, tỏa ra u quang lạnh người xuyên thấu qua lớp da thịt mới lành lại. Gã không thể tin vào mắt mình, một gã phế mạch phàm nhân bị bẻ gãy tay lại có thể tự hồi phục trong chớp mắt, thậm chí còn chấn vỡ cả pháp bảo hành hình huyền thiết.
Sự kiêu ngạo và tự phụ của gã chấp pháp đệ tử hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ. Gã cố gắng dùng hai tay lết lùi lại phía sau để thoát thân, miệng lắp bắp gào lên: "Không... Ngươi không phải người... Ngươi là ma quỷ!"
Lâm Dạ lặng lẽ bước lên một bước. Thân ảnh anh lướt đi không tiếng động nhờ U Minh Bộ, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Ngô Pháp đang bò trườn tuyệt vọng.
"Nợ máu của Chấp Pháp Đường các ngươi với Lâm gia ta, hôm nay thu hồi một phần nợ lãi trước."
Giọng nói của Lâm Dạ lạnh lùng, phẳng lặng không chút cảm xúc phàm trần. Cánh tay phải ma cốt đen bóng của anh vươn ra cực nhanh, bàn tay cứng như hắc thạch bóp chặt lấy yết hầu của Ngô Pháp nhấc bổng gã khổng lồ lên không trung.
Ngô Pháp điên cuồng giãy dụa, hai tay cào cấu vào cánh tay ma cốt của Lâm Dạ nhưng chỉ phát ra những tiếng kêu *bộp bộp* bất lực như đập vào đá tảng. Gã há miệng cố gắng thét lên cầu cứu lính canh ngoại môn từ xa.
*Rắc!*
Lâm Dạ không cho gã cơ hội phát ra âm thanh. Bàn tay ma cốt phải của anh khẽ siết chặt, dồn kình lực ma lực tịch diệt bóp nát hoàn toàn yết hầu và vặn gãy xương cổ của Ngô Pháp dứt khoát sòng phẳng.
Đôi mắt đầy sẹo rỗ của Ngô Pháp trợn ngược đầy kinh hoàng tột độ, hai tay buông thõng bất lực. Xác của gã chấp pháp đệ tử hung hãn bị Lâm Dạ lạnh lùng ném thẳng xuống đống tàn kiếm rỉ sét bên dưới đài gỗ Phong Lôi đình, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất nghĩa địa.
Lâm Dạ đứng thẳng người, hít sâu một hơi để điều hòa ma lực tịch diệt đang cuồn cuộn chảy trong cánh tay phải ma cốt mới đúc. Anh cúi xuống nhặt lấy chiếc Thiết Cốt Kìm đã bị chấn vỡ nát chỉ còn lại phần chuôi sắt bám đầy máu, ném vào trong bóng tối sương mù.
Thế nhưng, khoảnh khắc Ngô Pháp tắt thở hoàn toàn, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Từ sâu trong ngực áo của xác Ngô Pháp, một chiếc mệnh lệnh bài chấp pháp bằng đồng đen bỗng chốc nứt rách làm đôi, giải phóng một luồng thần thức oán hận đỏ sẫm bay vút lên bầu trời Kiếm Mộ rồi nổ tung thành một quầng sáng đỏ máu.
*Đoàng!*
Bầu trời sương mù oán khí của Kiếm Mộ hoang phế đột ngột nổ tung một đạo sấm sét màu đỏ sẫm dữ dội, xé rách màn đêm tịch mịch.
Một luồng thần áp kinh thiên động địa, mang theo sát ý ngút trời của tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong từ khoảng cách vạn dặm ngoài ngoại môn đột ngột cuồn cuộn ép xuống, khiến toàn bộ vạn tàn kiếm lơ lửng trong nghĩa địa đồng loạt bị chấn rơi rụng cắm chặt xuống đất đá rào rào.
Không khí xung quanh Lâm Dạ như bị đông cứng lại dưới luồng áp lực khổng lồ này, vết thương vai phải của anh lại rỉ ra một vệt máu đen nhạt dưới thần áp đè nặng. Anh chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía quầng sáng đỏ máu đang bùng cháy trên bầu trời đầy sấm sét đỏ sẫm.
"Tào Lĩnh... cuối cùng cũng đến rồi sao?" Lâm Dạ lạnh lùng lẩm bẩm, bàn tay ma cốt phải nắm chặt lấy chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ, chuẩn bị đón nhận trận cuồng phong bão lôi sắp giáng lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!