Huyết nhuộm Kiếm Mộ, phản sát Hắc Sát
Sương mù oán khí của Kiếm Mộ hoang phế dâng cao cuồn cuộn, che khuất hoàn toàn ánh trăng khuyết nhạt nhòa phía chân trời. Trong không gian xám xịt và lạnh lẽo ấy, hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm ngược trên đất đá đột ngột rung động kịch liệt. Tiếng kiếm reo trầm ấm, u uất vang lên liên hồi, tạo thành một luồng sóng chấn động vô hình đè nặng lên màng nhĩ của bất kỳ kẻ nào bước vào vùng cấm địa này.
Hắc Sát đứng khựng lại bên cạnh một tấm bia mộ đổ nát. Mặt nạ sắt đen che khuất khuôn mặt gã, nhưng đôi mắt hẹp dài phía sau khe hở lúc này đang trợn trừng kinh hoàng. Gã cảm nhận rõ ràng thanh kiếm báu dệt bằng hắc thiết tinh thuần đeo bên hông mình đang tự động rạn nứt. Những vết rạn nhỏ như mạng nhện nhanh chóng lan rộng trên lưỡi kiếm, phát ra những tiếng kêu rắc rắc giòn giã dưới áp lực kiếm oán khí cộng minh cực mạnh của Kiếm Mộ.
"Làm sao có thể như vậy..." Hắc Sát thầm rít lên trong lòng. Gã là sát thủ bóng tối đắc lực nhất của Chấp Pháp Đường Quy Nguyên Tông, tu vi Luyện Khí tầng tám đỉnh phong, nửa bước chạm vào Trúc Cơ. Thế nhưng lúc này, luồng linh lực cuồn cuộn trong đan điền gã như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng, lưu thông chậm chạp một cách bất thường. Oán khí vạn năm của cấm địa đang điên cuồng ăn mòn hộ thể linh lực của gã.
Phía đối diện, cách gã mười trượng, Lâm Dạ đứng sừng sững giữa vạn tàn kiếm lơ lửng. Thiếu niên gầy gò mặc y phục phu mỏ xám rách bám đầy bụi quặng, lồng ngực quấn băng gạc đen rỉ ra từng vệt máu đen nhạt. Đằng sau lớp băng gạc xám rách quấn quanh mặt, đôi mắt u lam của anh phát ra u quang lạnh lẽo, phẳng lặng nhìn gã sát thủ như nhìn một cái xác chết.
Lâm Dạ khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực nhói lên đau đớn. Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối với phu mỏ A Sâm đang liên tục truyền dẫn thương thế sang nhục thân anh. Vai trái anh tê dại, máu đen nhạt rỉ ra nhiều hơn, nhưng ý chí của anh lại tỉnh táo đến đáng sợ. Anh khẽ nâng thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân lên, một luồng kiếm ý sát phạt lạnh người đột ngột bộc phát từ vết rách lồng ngực anh, cộng minh trực tiếp với Kiếm Hải trận nhãn dưới đáy sâu nghĩa địa.
"Ngươi đang sợ sao, Hắc Sát?" Giọng Lâm Dạ trầm thấp, vang vọng qua làn sương mù xám đen.
"Hừ! Giả thần giả quỷ!" Hắc Sát gầm lên để xua đi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Gã biết mình đã sập bẫy, Kiếm Hải trận nhãn đã phong tỏa hoàn toàn lối thoát hiểm của gã. Muốn sống, gã bắt buộc phải giết chết gã phu gác mộ phế mạch trước mặt này để đoạt lấy trận bàn khống chế.
*Vút!*
Thân hình Hắc Sát đột ngột nhạt đi rồi biến mất hoàn toàn vào trong sương mù dày đặc. Ám Ảnh Quyết kích hoạt đến cực hạn, biến gã thành một bóng ma không tiếng động. Gã nín thở, di chuyển lướt qua các ngọn tàn kiếm rỉ sét, tiếp cận Lâm Dạ từ phía sau bả vai phải.
*Xoạt!*
Một đường kiếm mang màu đen lạnh người đột ngột xé rách sương mù, thi triển Vô Ảnh Trảm nhắm thẳng vào gáy Lâm Dạ chém xuống. Đòn đánh cực nhanh, tàn độc và không mang theo chút dao động linh lực nào để tránh bị phát hiện.
Thế nhưng, mọi chuyển động của gã đều hiện rõ mồn một trong thần nhãn của Lâm Dạ. U Minh Thần Nhãn ẩn sau lớp băng gạc trắng nhìn thấu sợi tơ nhân quả và quỹ đạo di chuyển của gã sát thủ. Lâm Dạ không né tránh hoàn toàn, anh vận hành thân pháp U Minh Bộ, khẽ nghiêng người sang bên trái nửa tấc.
*Phập!*
Mũi đao độc của Song Đao Ám Ảnh sượt qua bả vai phải của Lâm Dạ, xé rách lớp áo vải thô và rạch một đường sâu hoắm trên da thịt anh. Máu đen nhạt lập tức phun trào, hàn độc kịch độc từ lưỡi đao nhanh chóng ăn mòn vào kinh mạch vai phải.
"Trúng rồi!" Hắc Sát mừng thầm trong lòng khi thấy đao độc cắm vào nhục thân đối thủ. Gã biết loại kịch độc này có thể làm tê liệt thần kinh và đông cứng máu huyết của tu sĩ Trúc Cơ trong vòng ba khắc, đối với một phế mạch phàm nhân thì chắc chắn là một đòn đoạt mạng.
Thế nhưng, nụ cười dưới mặt nạ sắt đen của Hắc Sát chưa kịp nở rộ thì đã đông cứng lại.
Lâm Dạ không hề có biểu hiện đau đớn hay tê liệt. Anh đứng im, vết thương trên vai phải rỉ máu đen nhạt nhưng ma cốt vai phải của anh lại phát ra u quang đỏ sẫm nhạt dưới da, điên cuồng hấp thụ luồng độc tố và oán khí từ vết chém làm chất dinh dưỡng để tôi luyện xương cốt.
Đây chính là tính toán của Lâm Dạ. Anh cố ý chịu đựng vết thương nhẹ này để mượn sát ý chân thực và hàn độc của Hắc Sát kích thích vết rạn ma cốt sườn nhị đoạn, chuẩn bị cho quá trình đột phá ma hóa tiếp theo. Sự sòng phẳng của Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết: chịu một đao của địch, nhận lại sức mạnh gấp mười lần.
"Kiếm pháp của ngươi... chỉ có thế thôi sao?" Lâm Dạ lạnh lùng quay đầu lại, đôi mắt u lam phát u quang sắc bén xuyên thấu qua sương mù.
"Không thể nào! Ngươi sao có thể không bị trúng độc?" Hắc Sát kinh hoàng hét lên. Gã hoảng loạn thu hồi Song Đao Ám Ảnh, lùi lại ba bước, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng tám còn sót lại vào song đao, tạo thành một luồng sát khí đen kịt bao quanh lưỡi đao. Gã chuẩn bị tung ra đòn quyết tử cận chiến.
Lâm Dạ không cho gã cơ hội hồi phục tinh thần. Anh bước lên một bước, bàn tay phải thô ráp chai sần nắm chặt lấy chuôi thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân, dồn kình lực cơ bắp ma cốt nhị đoạn vào cánh tay.
*Uỳnh!*
Lâm Dạ bất ngờ vận hành Thần Thức Chấn Nhiếp Thuật. Một luồng thần áp vô hình, mang theo ý chí hủy diệt của thực thể tối cổ gác kiếm mộ từ sâu trong thức hải anh đột ngột phóng ra, chấn động thẳng vào linh hồn Hắc Sát.
Không khí xung quanh Lâm Dạ dao động méo mó nhẹ, phía sau lưng anh như hiện ra hư ảnh một bộ xương khổng lồ oán khí đang gầm rú hướng về phía gã sát thủ.
*Hự!*
Hắc Sát cảm thấy đầu óc mình như bị một chiếc búa tạ huyền thiết đập mạnh vào, thức hải rạn nứt dữ dội. Đạo tâm vốn đã lung lay của gã hoàn toàn sụp đổ trong một khắc, hai tay bủn rủn, song đao độc suýt rơi khỏi tay. Gã đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt đờ đẫn đầy điên loạn.
"Kết thúc rồi."
Lâm Dạ trầm giọng nói. Anh vung thanh Phế Thiết Trọng Kiếm lên cao, truyền toàn bộ kiếm ý sơ khởi và u minh oán khí từ lồng ngực ma cốt vào thân kiếm đen sứt mẻ. Anh chém mạnh trọng kiếm xuống đất nghĩa địa hoang tàn, thi triển Phôi Kiếm Trảm.
*Ầm! Rắc!*
Mặt đất xám xịt nứt vỡ xé rách thành một đường rãnh khổng lồ kéo dài thẳng đến chân Hắc Sát. Một luồng sóng xung kích oán khí màu đen bóng, mang theo kình lực nặng nề vạn cân càn quét qua không gian, đập thẳng vào người gã sát thủ đang bị tê liệt thần hồn.
*Clăng! Clăng!*
Cặp song đao Song Đao Ám Ảnh bôi kịch độc của Hắc Sát bị sóng xung kích oán khí đập trúng, lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh vụn sắt đen rơi rụng rào rào. Kình lực khủng khiếp tiếp tục chấn mạnh vào lồng ngực gã, đánh văng gã bay lùi lại phía sau mười trượng, đập mạnh người vào một tấm bia mộ cổ đổ nát.
*Phụt!*
Hắc Sát phun ra một ngụm máu tươi lẫn lộn những vệt nội tạng dập nát, mặt nạ sắt đen bị chấn vỡ làm đôi, lộ ra khuôn mặt hốc hác đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã cố gắng gượng dậy trốn chạy nhưng Kiếm Hải trận nhãn xung quanh đã hoàn toàn khép chặt.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét lơ lửng trên không trung như nhận được mệnh lệnh tối cao của chủ nhân, đồng loạt xoay mũi kiếm hướng về phía Hắc Sát đang nằm gục. Kiếm mang xanh lam nhạt rít gió xé rách không khí sương mù.
"Trưởng... Trưởng lão cứu ta..." Hắc Sát tuyệt vọng gào lên.
Thế nhưng, không một ai có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của gã trong vùng cấm địa bị cô lập hoàn toàn này. Hàng ngàn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm ngược từ trên trời giáng xuống dồn dập, đâm xuyên qua nhục thân và kinh mạch của gã sát thủ bóng tối, đóng đinh gã chặt cứng vào tấm bia mộ đá cổ xưa.
*Rắc! Rắc!*
Linh hồn của Hắc Sát bị kiếm oán khí vạn năm điên cuồng ăn mòn, tiếng thét thảm thiết xé lòng vang vọng khắp nghĩa địa rồi tắt lịm hoàn toàn. Sát thủ đắc lực nhất của Chấp Pháp Đường Quy Nguyên Tông đã bị chôn thây tàn nhẫn dưới đáy Kiếm Mộ hoang phế, linh hồn bị nghiền nát thành thịt vụn không thể luân hồi.
Lâm Dạ lững thững bước tới bên xác Hắc Sát, tay trái ma cốt vươn ra, nhặt lấy chiếc lệnh bài chấp pháp bằng đồng đen rơi trên đất, thu hồi u minh oán khí xung quanh vào trong xương tủy để điều hòa vết thương vai phải đang rỉ máu đen nhạt.
Phía bên kia đài gỗ Phong Lôi đình đổ nát bên rìa Kiếm Mộ, đệ tử chấp pháp Ngô Pháp đang quỳ sụp dưới đất với hai ống chân gãy nát. Gã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Hắc Sát – kẻ mạnh nhất Chấp Pháp Đường ngoại môn – bị Lâm Dạ phản sát tiêu diệt tàn bạo trong sương mù oán khí.
Gương mặt đầy sẹo rỗ của Ngô Pháp lúc này tràn ngập kinh hoàng tột cùng. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã, toàn thân run rẩy điên cuồng như nhìn thấy ác quỷ thực sự bước ra từ đáy địa ngục.
"Ngươi... ngươi không phải là người... ngươi là ma đầu thái cổ..." Ngô Pháp lắp bắp trong tuyệt vọng, tay gã lén lút thọc sâu vào trong ngực đạo bào chấp sự màu xám rách nát.
Khi Lâm Dạ vác thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ quay đầu lại, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách khóa chặt lấy gã, Ngô Pháp biết mình đã không còn đường lui. Gã điên cuồng nghiến răng, tay phải run rẩy rút từ trong ngực áo ra một chiếc kìm sắt khổng lồ màu đen xỉn bám đầy vết máu khô rỉ sét.
Chiếc kìm sắt vừa xuất hiện, không khí xung quanh đột ngột ngưng tụ lại. Luồng sát khí tột cùng màu đỏ sẫm tỏa ra cuồn cuộn từ hai hàm kìm sắt, phát ra những tiếng rên rỉ u uất của hàng vạn tu sĩ từng bị bẻ gãy xương khớp.
Đây chính là Thiết Cốt Kìm – pháp bảo tàn bạo chuyên dùng để hành hình bẻ xương của đao phủ Khổn Tiên Nhân trao cho Chấp Pháp Đường để trấn áp tội nhân tội tộc.
"Lâm Dạ! Lão tử phải bẻ gãy toàn bộ xương cốt của ngươi!" Ngô Pháp gào lên điên cuồng, kích hoạt toàn bộ linh lực còn sót lại vào chiếc kìm sắt khổng lồ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!