Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Kiếm mộ dụ địch, cổ trận trấn ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua Phong Lôi đình, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối và mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan. Trên đài gỗ cao vút, Ngô Pháp vẫn đang hoảng loạn giật mạnh sợi xích Phệ Hồn Tỏa. Gã không thể tin nổi vào mắt mình, một pháp bảo trói buộc tàn bạo do Thần Điện ban phát, chuyên dùng để hành hình tội nhân tội tộc, giờ đây lại bị nhục thân của một gã phu gác mộ phế mạch hấp thụ trơn tru không một tiếng động.


"Lâm... Lâm Dạ! Ngươi rốt cuộc đã dùng tà thuật gì?" Giọng Ngô Pháp run lên, gã cố vận hành linh lực Luyện Khí tầng bảy để giật ngược xích sắt, nhưng sợi xích như đã mọc rễ vào lòng bàn tay Lâm Dạ, hoàn toàn không suy chuyển.


Lâm Dạ khẽ bước lên một bước. Dưới lớp áo vải thô xám rách bám đầy bụi quặng, lồng ngực quấn băng gạc đen của anh đột ngột co rút. Hai mươi khúc xương sườn ma cốt nhị đoạn mới đúc phát ra u quang đỏ sẫm rực rỡ, điên cuồng nuốt chửng luồng oán khí đen ngòm từ sợi xích truyền tới. Vết bỏng do roi lôi đình trên lưng anh bốc khói tím lách tách, nhưng ánh mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách của anh vẫn phẳng lặng như mặt hồ không đáy.


"Ta đã nói, trò chơi bẻ xương của ngươi đêm nay kết thúc ở đây được rồi."


Giọng nói của Lâm Dạ trầm thấp nhưng mang theo một luồng thần áp vô hình chấn động thẳng vào thức hải Ngô Pháp. Chưa kịp để gã chấp pháp giả phản ứng, bàn tay ma cốt phải của Lâm Dạ đột ngột phát lực.


*Rắc! Clăng!*


Sợi xích Phệ Hồn Tỏa huyền thiết nặng nề trong nháy mắt bị kình lực tịch diệt thái cổ chấn vỡ thành trăm mảnh vụn sắt rỉ sét, rơi rụng rào rào xuống mặt đài gỗ. Ngô Pháp bị lực phản chấn cực mạnh hất văng lùi lại vài trượng, lồng ngực nghẹn ứ, nôn ra một ngụm máu tươi.


Không để gã kịp đứng vững, thân ảnh Lâm Dạ đã lướt đi như một bóng ma mờ ảo. Thân pháp của anh nhanh đến mức mắt thường của đám lính canh tuần tra không thể bắt kịp. Chỉ trong một chớp mắt, anh đã đứng sừng sững ngay trước mặt Ngô Pháp.


"Ngươi muốn bẻ gãy cột sống của ta?"


Lâm Dạ lạnh lùng hỏi. Cánh tay phải của anh vung lên, không dùng bất kỳ linh lực tu tiên nào, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ bắp thô bạo của ma cốt nhị đoạn, quật mạnh thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân xuống chân Ngô Pháp.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết xé lòng của Ngô Pháp. Hai ống chân của gã chấp pháp giả bị sức nặng khủng khiếp của trọng kiếm đập nát hoàn toàn, gãy gập ra phía sau một cách tàn nhẫn. Gã quỵ sụp xuống đống quặng rỉ sét, toàn thân run rẩy điên cuồng, đôi mắt đầy sẹo rỗ trợn trừng nhìn Lâm Dạ như nhìn thấy ác quỷ bước ra từ địa ngục.


"A! Chân của ta! Giết hắn! Lũ ngu xuẩn kia, mau lên giết hắn cho ta!" Ngô Pháp gào thét trong tuyệt vọng, tay cào cấu xuống mặt đất đá.


Hàng trăm lính canh tuần tra vũ trang hạng nặng xung quanh Phong Lôi đình lúc này mới tỉnh ngộ từ trong cơn kinh hoàng. Chúng gầm rú, vung trường thương và gậy sắt khổng lồ, điên cuồng lao lên đài gỗ hòng băm vằn Lâm Dạ.


Thế nhưng, Lâm Dạ không hề có ý định dây dưa chiến đấu trực diện ở đây. Lồng ngực anh đang nhói lên từng đợt đau đớn xé rách da thịt. Đồng Sinh Cộng Tử Khế kết nối với A Sâm đang liên tục truyền dẫn thương thế của gã phu mỏ sang nhục thân anh. Máu đen nhạt rỉ ra từ băng gạc ngực bắt đầu thấm đẫm vạt áo vải thô. Nếu lúc này anh bộc phát ma lực thái cổ để tàn sát hàng trăm lính canh, ma khí bộc phát cực mạnh chắc chắn sẽ làm rách nứt hoàn toàn vách ngăn giới tường, thu hút sự chú ý trực tiếp của Chấp pháp trưởng lão Tào Lĩnh đang tọa trấn nội môn.


Với nhục thân chưa hoàn chỉnh và đan điền trống rỗng rách nát hiện tại, đối đầu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong như Tào Lĩnh tại Phong Lôi đình trống trải này chính là tự tìm đường chết. Anh cần một chiến địa có lợi hơn. Một nơi đầy rẫy oán khí và tàn kiếm để che giấu ma khí, đồng thời là vùng cấm địa có thể áp chế pháp lực của kẻ thù – Kiếm Mộ hoang phế.


"A Sâm huynh, Tam thúc, đưa mọi người rút lui vào địa đạo ngầm! Mau!" Lâm Dạ trầm giọng ra lệnh cho Thạch Tam và nhóm phu mỏ đang kinh ngạc đứng phía dưới.


Thạch Tam mù một mắt lập tức tỉnh táo lại, ông gật mạnh đầu, nhanh chóng dẫn dắt đám phu mỏ đang hoảng loạn rút lui theo lối cửa ngầm dẫn xuống địa hạ khoáng đạo chằng chịt.


Cùng lúc đó, Lâm Dạ đột ngột vận hành một sợi ma lực tịch diệt chạy dọc theo cột sống cổ. Anh chủ động nới lỏng một phần phong ấn của Vô Tướng Trận Bàn trong ngực áo, cố ý để lộ ra một luồng ma khí thái cổ đen kịt, lạnh lẽo thoát ra ngoài da thịt. Luồng ma khí tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng một ý chí hủy diệt cổ xưa vô cùng tinh thuần, xé rách không khí sương mù xung quanh tạo thành một vệt khói đen tà dị.


*Vù...*


Ngay khi luồng ma khí vừa xuất hiện, bầu trời đêm phía trên ngoại môn Quy Nguyên Tông đột ngột chao đảo. Sương mù lạnh giá cuộn trào dữ dội.


Lâm Dạ vác thanh Phế Thiết Trọng Kiếm sứt mẻ lên vai, xoay người lướt đi bằng thân pháp U Minh Bộ, hướng thẳng về phía bìa rừng hoang tàn dẫn vào Kiếm Mộ hoang phế. Anh không chạy quá nhanh, cố tình bước đi lảo đảo, thỉnh thoảng lại ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu đen nhạt trên nền đất đá quặng rỉ sét, giả vờ như nhục thân đã kiệt quệ hoàn toàn sau trận huyết chiến.


"Đuổi theo! Hắn đã trúng độc lôi của roi hành hình, kinh mạch đã nát, không chạy được xa đâu!" Đám lính canh tuần tra gào thét đuổi theo vệt máu đen tà dị trên đất.


Thế nhưng, chúng không hề biết rằng, từ trong bóng tối sâu thẳm của rừng sương độc, một ánh mắt lạnh lùng, máy móc và khát máu đã khóa chặt lấy vệt ma khí thái cổ rò rỉ kia.


*Vút...*


Một bóng đen gầy gò, ẩn giấu hoàn toàn trong bộ y phục đen không phản quang, đeo mặt nạ sắt đen quái dị lướt đi không tiếng động qua các ngọn cây cổ thụ. Gã chính là Hắc Sát – sát thủ bóng tối đắc lực nhất dưới trướng Tào Lĩnh, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng tám đỉnh phong và kỹ thuật ám sát Vô Ảnh Trảm tàn độc.


"Ý chí tịch diệt tinh thuần như vậy... đây chính là ma cốt thái cổ mà Trưởng lão hằng ao ước!" Đôi mắt gã sau mặt nạ sắt đen rực lên sự tham lam điên cuồng. Gã liếm khóe môi khô khốc, ra hiệu cho đám lính canh tuần tra dừng lại bên ngoài ranh giới Kiếm Mộ hoang phế, một mình gã lướt vào sương mù xám xịt của nghĩa địa tàn kiếm.


Kiếm Mộ hoang phế quanh năm âm u, lạnh lẽo, rải rác hàng vạn tàn kiếm rỉ sét cắm ngược trên đất đá xám xịt nghèo nàn linh khí. Nơi đây vốn là phế tích chiến trường thần ma vạn năm trước, oán khí tích lũy nồng đậm đến mức tạo thành một vùng cấm kỵ tự nhiên. Tu sĩ chính đạo có tu vi càng cao bước vào đây càng dễ bị kiếm oán khí ăn mòn đan điền, chấn vỡ đạo tâm.


Lâm Dạ lững thững bước vào rìa Kiếm Mộ, bước chân anh càng lúc càng chậm, hơi thở dốc dồn dập. Anh đứng khựng lại bên cạnh một ngôi mộ cổ đổ nát, tay chống thanh trọng kiếm sắt đen xuống đất, lồng ngực phập phồng như thể không còn chút sức lực nào để chống đỡ nhục thân rách nát.


*Vút!*


Không một tiếng động nhỏ nhất, không gian phía sau lưng Lâm Dạ đột ngột nứt rách.


Hắc Sát từ trong bóng tối của một bia mộ đá hiện hình cực nhanh. Song Đao Ám Ảnh bôi kịch độc trên tay gã vạch ra hai đường cung màu đen lạnh người, thi triển Vô Ảnh Trảm nhắm thẳng vào gáy và tim Lâm Dạ đâm lén dứt khoát.


"Chết đi, tên súc vật tội tộc!" Hắc Sát thầm gầm rú trong lòng.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc mũi đao kịch độc chỉ còn cách da thịt sau gáy Lâm Dạ nửa tấc, đôi mắt u lam ẩn sau lớp băng gạc xám rách của anh đột ngột lóe lên u quang sắc bén.


Anh đã dùng U Minh Thần Nhãn nhìn thấu toàn bộ quỹ đạo di chuyển của gã sát thủ từ trước khi gã xuất chiêu.


*Xoạt!*


Lâm Dạ vận hành thân pháp U Minh Bộ. Nhục thân của anh lướt nhẹ gót chân trên cát quặng thô, nghiêng người né tránh trong gang tấc một cách ảo diệu, để lại một vệt khói đen nhạt thoáng qua tại vị trí cũ.


Song Đao Ám Ảnh chém hụt vào khoảng không, kình lực hắc sắc chém đôi bia mộ đá phía trước thành hai nửa bằng phẳng. Hắc Sát kinh ngạc biến sắc sau mặt nạ sắt, gã không ngờ một gã phế mạch đang trọng thương lại có thể né tránh được sát chiêu ám sát nhanh nhất của mình.


"Ngươi không phải là phế vật!" Hắc Sát rít lên qua kẽ răng, xoay người vung đao quét ngang hòng chặt đứt ngang hông Lâm Dạ.


Lâm Dạ lùi lại ba bước, thanh Phế Thiết Trọng Kiếm nặng ba trăm cân vung lên cản đỡ.


*Keng! Clăng!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp nghĩa địa hoang tàn. Sức mạnh ma lực tịch diệt từ cánh tay phải Lâm Dạ truyền qua thân kiếm đen, chấn mạnh vào song đao của Hắc Sát khiến gã sát thủ Luyện Khí tầng tám phải tê rần cả hai bả vai, lùi lại liên tục năm bước chân.


"Khốn kiếp! Nhục thân của ngươi sao có thể cứng như vậy?" Hắc Sát hoảng hốt gầm lên. Gã lập tức thò tay vào ngực áo, rút ra một chiếc chuông đồng nhỏ xỉn màu bám đầy oán khí – U Hồn Chuông.


*Rung... rung...*


Hắc Sát điên cuồng lắc chuông đồng. Một luồng sóng âm màu xám đen, mang theo tiếng khóc than oán hận của hàng vạn oan hồn phu mỏ bị thảm sát đột ngột lan tỏa ra xung quanh, thi triển tà thuật truy hồn chấn động thẳng vào thức hải Lâm Dạ hòng làm tê liệt thần hồn anh.


"Chết dưới tiếng chuông đoạt mệnh của ta đi!" Hắc Sát cười lớn tự phụ.


Thế nhưng, Lâm Dạ vẫn đứng lặng im, đôi mắt u lam phẳng lặng nhìn gã chấp pháp sát thủ như nhìn một kẻ hề. Thức hải của anh vốn chứa đựng ý chí bất diệt của thực thể tối cổ gác kiếm mộ, chút sóng âm oán khí cấp thấp này làm sao có thể quấy nhiễu được đạo tâm sắt đá của anh?


Đúng lúc này, sâu dưới lòng đất Kiếm Mộ hoang phế, một luồng sáng màu xanh lam nhạt hình thanh kiếm nhỏ đột ngột bay lơ lửng hiện ra bên cạnh Lâm Dạ. Kiếm Trận Chi Linh – ý thức còn sót lại của đại trận thủ hộ cổ xưa đã bị đánh thức bởi ma khí thái cổ tinh thuần trên người anh.


*Keng... uỳnh!*


Kiếm Trận Chi Linh phát ra một tiếng kiếm reo trầm ấm, vang dội như tiếng chuông đại hồng chung cổ xưa. Luồng sóng âm thanh khiết và bá đạo của tiếng kiếm reo trong nháy mắt va chạm trực diện với sóng âm của U Hồn Chuông.


*Rắc! Clăng!*


Chiếc chuông đồng nhỏ trên tay Hắc Sát đột ngột rạn nứt chi chít rồi nổ tung thành trăm mảnh vụn đồng nát ngay trước mặt gã. Lực phản phệ tinh thần cực mạnh chấn động thẳng vào thức hải Hắc Sát, khiến gã rách môi rỉ máu tươi sau mặt nạ, đạo tâm rạn nứt dữ dội.


"Á... bực! Trận linh kiếm mộ? Tại sao một phế vật tội tộc lại có thể kích hoạt được trận linh cổ xưa?" Hắc Sát hoảng loạn tột cùng, gã bắt đầu cảm nhận được luồng linh lực Luyện Khí tầng tám trong người đang bị oán khí của cấm địa Kiếm Mộ điên cuồng đè nén, phong tỏa kinh mạch.


Lâm Dạ khẽ nhấc thanh Phế Thiết Trọng Kiếm lên. Anh không nói một lời, thần thức dồi dào dồn dập truyền vào lòng đất thông qua mảnh ngọc cổ rỉ sét trong ngực áo. Anh kết nối trực tiếp với Kiếm Trận Chi Linh, kích hoạt đại trận cổ xưa – Kiếm Hải trận nhãn.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Mặt đất nghĩa địa hoang phế rung chuyển dữ dội. Hàng vạn tàn kiếm rỉ sét cắm ngược trên đất đá đột ngột rung động kịch liệt, phát ra những tiếng reo trầm ấm cộng minh oán khí ngập trời.


Từ dưới lòng đất sâu, sương mù oán khí màu xám đen dâng cao cuồn cuộn như triều dâng, nhanh chóng bao phủ toàn bộ bầu trời Kiếm Mộ hoang phế, cô lập hoàn toàn không gian nghĩa địa với thế giới ngoại môn bên ngoài.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng vạn thanh kiếm rỉ sét tự động bay lên lơ lửng trên không trung, tỏa ra kiếm mang xanh lam nhạt lạnh người, đan chéo vào nhau tạo thành một màn chắn bảo hộ khổng lồ phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát hiểm của Hắc Sát và đám lính canh đang đứng ngơ ngác ngoài bìa rừng.


"Không! Trận pháp phong tỏa rồi! Ta không thể cảm nhận được linh lực bên ngoài nữa!" Hắc Sát điên cuồng lùi lại, va phải một thanh tàn kiếm rỉ sét đang bay lơ lửng, bị kiếm khí sượt qua vai làm rách y phục đen rỉ máu đỏ sẫm.


Lâm Dạ lững thững bước tới, tiếng bước chân trầm vững của anh dẫm lên cát quặng thô phát ra những âm thanh cộc cộc đều đặn giữa không gian cô độc đầy oán khí. Mỗi bước anh tiến lên, hàng vạn tàn kiếm xung quanh tự động dạt ra hai bên nhường lối, như thể đang quỳ lạy chào đón chủ nhân thực sự của nghĩa địa cổ.


Sương mù oán khí kiếm mộ dâng cao che khuất bầu trời. Hắc Sát kinh hoàng nhận ra thanh kiếm báu của mình tự động rạn nứt reo trầm ấm trước tiếng bước chân trầm vững của Lâm Dạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!