Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Nghịch cốt sinh tử, phế vật gác mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh rít qua những khe đá tai mèo nhọn hoắt, mang theo tiếng hú u uất của vạn tàn kiếm rỉ sét bị chôn vùi dưới lòng đất sâu. Ở nơi hoang tàn này, linh khí đã bị đại trận của Quy Nguyên Tông rút cạn đến mức khô kiệt, chỉ còn lại màn sương độc màu xám xịt và mùi quặng sắt thối rữa nồng nặc. Phế quặng mỏ số 9 nằm ở rìa cổ lĩnh chính là một hố sâu không đáy, nơi chôn vùi sinh mệnh của hàng vạn phàm nhân tội tộc.


Trong góc lều cỏ rách nát dựng tạm bên vách đá sạt lở, Lâm Dạ ngồi lặng im trên một tảng đá hắc thạch. Thiếu niên mười tám tuổi gầy gò, sắc mặt tái nhợt do thiếu dinh dưỡng lâu ngày, mái tóc đen xơ xác xõa ngang trán che đi một phần đôi mắt sâu thẳm. Y phục phu mỏ màu xám rách bám đầy bụi than độc hại, ống tay áo sờn rách để lộ những vết sẹo roi da ngang dọc. Nhưng đáng sợ nhất là dưới lớp áo vải thô rách nát kia, lồng ngực của anh quấn chặt những vòng băng gạc thô sơ rỉ ra thứ máu màu đen nhạt, che giấu đi những vết rạn nứt bẩm sinh đang phát ra u quang yếu ớt.


Lâm Dạ cúi đầu, bàn tay thô ráp chai sần khẽ mở ra. Trong lòng bàn tay anh là ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét. Đây là loại linh thạch phế thải bị Quy Nguyên Tông bòn rút gần hết linh khí, bề mặt xám xịt và bám đầy tạp chất độc hại, nhưng lại là tiền tệ lưu thông duy nhất mà những phu mỏ khổ sai như anh có thể tích lũy được sau cả tháng trời đào bới dưới hầm tối.


Anh cần ba viên linh thạch này. Anh bắt buộc phải giữ được chúng.


"Khụ... khụ..."


Một tiếng ho khan yếu ớt vang lên từ đống rơm rách nát góc lều. Lâm Dạ vội vàng thu hồi linh thạch, ánh mắt lạnh lùng bỗng chốc dịu lại, lộ ra một tia ấm áp hiếm hoi. Anh đứng dậy, bước nhanh đến bên đống rơm khô.


Ở đó, một thiếu nữ khoảng mười bốn tuổi đang nằm co quắp. Lâm Dao, muội muội của anh, gầy gò đến mức trơ xương, làn da trong suốt lộ rõ những mạch máu xanh nhạt dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu lạc. Nàng vốn là một thiếu nữ hoạt bát, nhưng kể từ khi bị Đan Các của Quy Nguyên Tông bắt làm dược nô thử thuốc, đan điền của nàng đã bị dược lực tàn khốc phá hủy hoàn toàn. Giờ đây, nàng chỉ có thể nằm đây, sinh mệnh như ngọn nến trước gió, được duy trì tàn hơi bằng chút ma khí thăng bằng mà Lâm Dạ âm thầm truyền vào hằng đêm.


"Dao nhi, ca ca ở đây." Lâm Dạ khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của muội muội, giọng nói trầm thấp ôn hòa.


Lâm Dao hé mở đôi mắt to tròn nhưng đờ đẫn, khẽ thì thào: "Ca ca... Dao nhi không đau... Huynh đừng đi đào quặng đêm nữa... Bụi độc... sẽ làm huynh đổ máu..."


"Yên tâm, ca ca không sao." Lâm Dạ giúp nàng đắp lại chiếc áo hoa cũ nát vá chằng vá đụp. Lòng anh thắt lại khi nhìn thấy những vết kim châm đen thẫm trên cánh tay mảnh khảnh của nàng. Đó là vết tích của những lần thử thuốc tàn bạo.


Đêm diệt môn huyết hải vạn năm trước, Quy Nguyên Tông danh môn chính đạo đã thảm sát toàn bộ Lâm gia chỉ để độc chiếm long mạch quặng sắt phế thải chứa linh tính nhẹ. Phụ thân anh, Lâm Hoài Sơn, tử chiến tại từ đường; mẫu thân anh, Diệp Thục Vy, đã tự bạo đan điền trong đêm tối để mở ra một lối thoát hiểm nhỏ nhoi. Họ bị thích chữ tội lên mặt, bị đày làm nô dịch khổ sai suốt đời dưới hầm mỏ sâu. Mối thù này, nợ máu này, Lâm Dạ chưa bao giờ quên dù chỉ một khắc.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát của lều cỏ bị một cú đá thô bạo đá văng ra, đập mạnh vào vách đá phát ra tiếng kêu răng rắc rồi gãy đôi. Gió lạnh ào vào kèm theo mùi rượu nồng nặc và tiếng cười cợt nhả.


"Lâm Dạ! Thằng phế vật gác mộ kia, trốn trong xó này làm gì? Mau cút ra đây cho ta!"


Một trung niên mập mạp bước vào. Gã mặc đạo bào ngoại môn Quy Nguyên Tông nhưng chất vải rẻ tiền sờn rách, hông đeo một lệnh bài đồng xỉn màu. Gương mặt bóng dầu đầy nếp nhăn tàn nhẫn, đôi mắt hí đảo liên tục đầy vẻ tính toán tham lam. Kẻ vừa bước vào chính là Lâm Đại Hải, thúc thúc ruột của Lâm Dạ, đồng thời là kẻ phản bội đã bán đứng vị trí phòng ngự của gia tộc cho Tào Lĩnh để đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm rách nát.


Đi theo sau gã là hai tên lính canh ngoại môn hung hãn, tay cầm gậy gỗ bọc sắt rỉ sét, ánh mắt khinh bỉ nhìn quanh căn lều rách nát.


Lâm Dạ đứng dậy, kéo tấm chăn rơm che khuất Lâm Dao phía sau. Đôi mắt anh giấu sau lớp tóc mai xơ xác bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như băng giá dưới đáy vực sâu. Anh lặng im không nói, đóng vai một kẻ câm điếc hèn mọn hằng ngày.


Lâm Đại Hải bước đến, liếc nhìn đống rơm khô rồi nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất: "Hừ, con ranh con kia vẫn chưa chết sao? Mạng dai thật đấy. Nhưng hôm nay ta không rảnh để tâm đến nó. Lâm Dạ, giao nộp ba viên linh thạch hạ phẩm ngươi vừa lĩnh tháng này ra đây."


Lâm Dạ lùi lại một bước, tay trái thọc sâu vào túi áo vải thô, siết chặt lấy ba viên linh thạch rỉ sét. Anh khàn khàn lên tiếng, giọng nói khô khốc như hai mảnh gỗ cọ sát vào nhau: "Linh thạch... dùng để mua Thanh Sương Thảo... cứu mạng Dao nhi."


"Cứu mạng? Một con dược nô phế vật thì cứu làm cái gì!" Lâm Đại Hải cười lớn, bước tới giật mạnh vai Lâm Dạ. "Tào Phong thiếu gia nội môn đang cần thu gom linh thạch phế thải để luyện chế trận pháp. Ngươi ngoan ngoãn dâng nộp, ta sẽ nói vài câu tốt đẹp trước mặt Tào Lĩnh chấp pháp trưởng lão, cho ngươi thêm vài ngày gác mộ hoang phế. Bằng không..."


Gã chấp sự đi theo sau vung gậy gỗ bọc sắt gõ cộc cộc xuống nền đá, phát ra tiếng động nặng nề đe dọa.


Lâm Dạ cúi đầu, cơ thể khẽ run lên như đang sợ hãi tột cùng. Nhưng dưới lớp tóc xõa, khóe môi anh lại khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng.


*Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết...*


Cấm thuật rèn cốt tối cổ ẩn giấu trong bộ xương phàm nhân của anh chỉ có thể kích hoạt khi nhục thân bị phá hủy nặng nề dưới sát ý chân thực của cường địch. Càng bị hủy diệt, ma cốt tái sinh sẽ càng mạnh mẽ. Lâm Dạ đã nhẫn nhục mười năm, chịu đựng phế mạch không tu vi dưới đáy xã hội này để chờ đợi một cơ hội rèn cốt hoàn mỹ.


Lâm Đại Hải có tu vi Luyện Khí tầng 8, kình lực phát ra từ gậy gỗ bọc sắt của gã đủ để đập nát phàm cốt quai xanh yếu ớt của anh. Nhưng sát ý của gã chưa đủ. Anh cần gã phải thực sự muốn giết anh, thực sự phát ra sát cơ chân thực nhất.


Lâm Dạ ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn vẻ hèn nhát giả tạo hằng ngày, mà thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hí của Lâm Đại Hải, giọng nói đều đều nhưng sắc bén như dao cạo:


"Thúc thúc, một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm rách nát bán đứng cả gia tộc... mười năm qua gặm nhấm xương máu đồng tộc, ngươi có từng ngủ ngon giấc hằng đêm?"


Căn lều bỗng chốc im phăng phắc. Hai tên lính canh ngoại môn trợn mắt kinh ngạc, không ngờ gã phế vật câm lặng hằng ngày lại dám thốt ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy.


Gương mặt bóng dầu của Lâm Đại Hải lập tức đỏ bừng lên rồi chuyển sang xám ngoét vì nhục nhã và giận dữ. Lời nói của Lâm Dạ đã đâm thẳng vào vết nhơ lớn nhất, nỗi nhục nhã hèn hạ nhất mà gã luôn cố dùng đạo bào ngoại môn để che đậy.


"Thằng ranh con... ngươi tìm chết!" Lâm Đại Hải rống lên, sát ý trong mắt bùng phát dữ dội. Gã giật lấy thanh gậy gỗ bọc sắt nặng trịch từ tay tên lính canh bên cạnh, linh lực Luyện Khí tầng 8 cuồn cuộn dồn vào cánh tay mập mạp, khiến thanh gậy phát ra tiếng rít gió xé rách không khí.


"Ta đã tha mạng cho hai anh em ngươi mười năm qua, vậy mà ngươi dám sỉ nhục ta! Hôm nay ta sẽ đập nát bộ xương rác rưởi của ngươi, ném xác xuống Phế quặng mỏ số 9 cho thú dữ ăn!"


Sát cơ chân thực! Cuồn cuộn và tàn bạo dâng tràn khắp căn lều nhỏ.


Lâm Dạ không lùi bước, cũng không vận hành chút linh lực mỏng manh nào để phòng ngự. Anh đứng sừng sững, khẽ nghiêng vai trái về phía trước, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào vết rạn xương quai xanh bẩm sinh dưới lớp băng gạc rỉ máu.


*Đến đi... Dùng sát ý của ngươi, đập nát phàm cốt cũ nát này cho ta!*


"Vút!"


Thanh gậy gỗ bọc sắt nặng nề mang theo kình lực ngàn cân giáng thẳng xuống bả vai và xương quai xanh trái của Lâm Dạ.


"Rắc!!!"


Một tiếng xương gãy trầm đục vang dội khắp căn lều cỏ. Xương quai xanh trái của Lâm Dạ nứt vỡ hoàn toàn, phàm cốt yếu ớt bị kình lực tàn bạo của Luyện Khí tầng 8 nghiền nát thành từng mảnh vụn.


Lực đánh khủng khiếp chấn động mạnh vào lồng ngực, khiến Lâm Dạ bắn thẳng về phía sau, đập mạnh vào vách đá sạt lở rồi ngã gục xuống vũng máu đen nhạt. Đau đớn tột cùng xé rách linh hồn, kinh mạch rách nát co rút lại dữ dội, đan điền trống rỗng rít gào trong vô vọng.


"Ca ca!" Lâm Dao hét lên một tiếng đau đớn, cố bò ra khỏi đống rơm nhưng cơ thể yếu ớt khiến nàng ngã sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi nhạt nhòa nhìn vũng máu đen quanh Lâm Dạ.


Lâm Đại Hải thở hồng hộc, vung gậy gỗ bọc sắt lên vai, gương mặt đầy vẻ tợn tạo: "Hừ, một đòn cũng đỡ không nổi, quả nhiên là phế vật gác mộ. Ngày mai ta sẽ giao nộp xác ngươi cho chấp pháp giả Tào Lĩnh để lấy công. Đi!"


Gã lục lọi túi áo của Lâm Dạ, giật lấy ba viên Linh Thạch Hạ Phẩm Rỉ Sét rồi dẫn theo hai tên lính canh nghênh ngang bước ra ngoài gió lạnh, để lại tiếng cười nhạo báng vang vọng.


Trong lều cỏ hoang tàn, Lâm Dạ nằm bất động trong vũng máu đen nhạt. Cơn đau từ xương quai xanh gãy nát như muốn thiêu rụi thần trí anh. Nhưng sâu trong thức hải trống rỗng, ý chí thực thể tối cổ gác kiếm mộ bất ngờ thức tỉnh.


*Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt Quyết... kích hoạt!*


Oán khí tích lũy vạn năm từ những tàn kiếm rỉ sét bên ngoài Kiếm Mộ hoang phế bỗng chốc như ngửi thấy mùi máu, điên cuồng tràn vào qua các khe hở của lều cỏ, dồn dập tụ hội vào vết rạn nứt xương quai xanh trái của Lâm Dạ.


Từ sâu trong tủy cốt rạn nứt, một nguồn ma lực tịch diệt thái cổ đen kịt rục rịch kêu gọi, bắt đầu nuốt chửng oán khí xung quanh để tái tạo nhục thân. Dưới lớp băng gạc rách nát đẫm máu, những khúc xương quai xanh bị nghiền nát đang tự động ghép lại, hóa thạch đen bóng và phát ra luồng u quang màu đỏ sẫm rực cháy dữ dội trong đêm tối tĩnh mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!