Độc Dược Trong Nước Thánh
Tiếng xích sắt nặng nề rít lên trên tuyết lạnh, cỗ xe lậu khổng lồ bọc sắt đen của Thần Điện tỉnh Linh Châu chuẩn bị lăn bánh vượt qua ranh giới quận Linh Vân. Dưới gầm xe, những hòm sắt chứa đầy tinh thể đức tin tinh khiết bòn rút được phát ra những dao động ma lực rung động cả mặt đất đóng băng.
Nằm rạp sau container gỗ sát bãi phân lừa hôi thối, Lục Trường An siết chặt hai tay, nén cơn ho khan đang chực trào lên cổ họng. Tinh thần lực của anh đã chạm đáy, chỉ còn vỏn vẹn năm phần trăm sau khi duy trì Nhãn Thuật Linh Quang để phân tích quang phổ mana của thạch anh giả. Ngón tay trỏ trái của anh — vết thương từ lần cắn tay lấy máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia — lại rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm, lạnh buốt đến tê dại.
Bên cạnh anh, Vương Đại Chùy đang nghiến răng kèn kẹt, bả vai vạm vỡ run lên vì giận dữ, bàn tay hộ pháp siết chặt chuôi chiếc búa tạ sắt đen nặng năm mươi cân. Gã chỉ muốn xông ra đập tan cỗ xe lậu kia để đòi lại hơi ấm sạch cho dân nghèo.
— Đại Chùy, kiềm chế. — Trường An khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng lạnh lùng và lý tính tuyệt đối. — Thần lực của Trần Phú và toán vệ binh kia quá mạnh. Tinh thần lực của tôi đã cạn, A Phúc lại đang bị nhiễm độc nặng tại tiệm thuốc của Hoa Cô. Nếu chúng ta động thủ lúc này, không chỉ mất mạng mà toàn bộ số liệu đối chiếu chéo thực tế vừa thu thập được cũng sẽ bị tiêu hủy. Hãy để chúng đi. Sổ sách đã ghi nhận, món nợ này Thẩm gia không quỵt được.
Vương Đại Chùy hít một hơi sâu đầy cam chịu, từ từ buông lỏng chuôi búa. Trường An nhanh chóng đóng nắp hòm gỗ sồi, ôm chặt nó trước ngực rồi cùng Đại Chùy khom người lách qua những khe hở của các thùng hàng, lặng lẽ rút lui khỏi bến cảng sông Linh Vân đang bị bao phủ bởi gió tuyết âm hai mươi độ C.
Họ điên cuồng di chuyển qua những con hẻm tối tăm, rách nát của khu ổ chuột để tránh các chốt tuần tra của kỵ sĩ Thần Điện. Khi Trường An bước chân vào tiệm thuốc nhỏ của Hoa Cô ở rìa khu Đông, mùi thảo dược nồng nặc quyện với hơi ấm lò đất nứt nẻ lập tức ập vào mặt.
Trên chiếc giường tre ọp ẹp ở góc phòng, người hầu câm A Phúc đang nằm co quắp. Tấm lưng gầy guộc của gã ướt đẫm mồ hôi lạnh, bả vai trái bị rách nát lộ ra vết thương đen kịt, rỉ ra thứ máu màu tím đen hôi thối. Vết thương không lan rộng theo vòng tròn thông thường, mà bám chặt vào các huyết quản lộ rõ trên cổ gã như một vết mạng nhện đen kịt, uốn lượn rợn người.
Hoa Cô — người phụ nữ trung niên mặc áo vải xám giản dị — đang tỉ mỉ dùng chiếc chày đá ngọc bích giã nát các loại thảo dược hoang dã. Gương mặt cô từ bi nhưng đầy vẻ nghiêm trọng khi nhìn thấy Trường An bước vào.
— Cậu ta bị trúng độc tố linh hồn rò rỉ từ phi tiêu của Hắc Nha Hội. — Hoa Cô vừa đắp lớp thuốc màu xanh nhạt lên vai A Phúc vừa nói, giọng trầm buồn. — Đây không phải là chất độc trần thế. Nó được chiết xuất từ Bào tử Nấm Linh Hồn — loại nấm cực độc chỉ mọc trên xác chết tích tụ oán khí ma pháp dưới hầm chứa xác của Thần Điện. Độc tố này đang ăn mòn sợi chỉ sinh mệnh của cậu ta. Nếu không có thảo dược tịnh hóa liều cao để áp chế, cánh tay trái này sẽ hoại tử, linh hồn sẽ bị đông cứng vĩnh viễn.
Trường An tiến lại gần, mắt trái khẽ điều chỉnh thấu kính thạch anh của chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân. Dưới ánh sáng phân tích của nhãn thuật, anh thấy rõ những sợi chỉ ma lực màu tím sẫm của chất độc đang quấn chặt lấy luân xa linh hồn của A Phúc, tàn phá hệ thống phòng ngự ma lực tự nhiên của gã.
— Hoa Cô, vết mạng nhện đen này... tôi đã từng nhìn thấy nó một lần. — Giọng Trường An đột ngột run lên, ký ức của nguyên chủ tràn về như nước lũ. — Trên cổ của thầy tôi... lão tu sĩ kế toán Tôn Hoài Minh khi ông qua đời... cũng có một vết mạng nhện đen y hệt thế này. Thần Điện tuyên bố ông ấy chết vì bạo bệnh tuổi già.
Hoa Cô dừng tay giã thuốc, ngước mắt nhìn Trường An, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu tàn nhẫn:
— Đúng vậy. Thầy của cậu không hề chết vì bệnh. Ông ấy bị đầu độc bởi cùng một loại độc tố nấm linh hồn này. Và tệ hại hơn cả... không chỉ có thầy cậu hay A Phúc.
Hoa Cô đứng dậy, kéo tấm màn che dẫn vào gian phòng phía sau. Trên những chiếc chiếu rách nát, hàng chục người dân nghèo khu ổ chuột, trong đó có cả trẻ em, đang nằm rên rỉ dưới những tấm chăn mỏng. Da dẻ họ xám xịt, lồng ngực phập phồng yếu ớt, khóe môi rỉ ra những vệt máu đen đã đông cứng.
— Đây là chứng bệnh 'Hàn Độc Linh Hồn' đang tàn phá khu ổ chuột. — Hoa Cô nghẹn ngào, chỉ tay vào một chiếc bát gỗ đựng thứ chất lỏng màu vàng nhạt đặt trên bàn. — Họ đều là những người nghèo khổ đã uống 'Nước thánh Cứu trợ' được Thần Điện ban phát miễn phí trong mùa đông này. Thần Điện tuyên bố nước thánh giúp phàm nhân chống lại cái lạnh và dịch bệnh. Nhưng thực chất, Độc Cô Ngạn — gã pháp sư độc dược của Thần Điện — đã bí mật pha bào tử nấm linh hồn vào nước thánh với tỷ lệ một phần trăm.
Trường An bước đến, cầm chiếc bát gỗ lên. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào giả tạo che giấu mùi mốc hôi thối của nấm độc bên dưới.
— Tỷ lệ một phần trăm... — Đầu óc kiểm toán của Trường An lập tức hoạt động, phân tích cơ chế tài chính và sinh học đằng sau con số này. — Một tỷ lệ cực kỳ tàn nhẫn và khôn ngoan. Nó không giết chết nạn nhân ngay lập tức, mà chỉ hủy hoại dần sợi chỉ linh hồn của họ, tạo ra cảm giác hưng phấn tâm linh giả tạo và sự sùng bái mù quáng đối với Thần Điện. Nhưng sau ba tháng, khi cơ thể đã hoàn toàn nghiện nước thánh và linh hồn bị suy kiệt, họ sẽ phải liên tục cống nạp đức tin, thế chấp tài sản, thậm chí bán đi linh hồn của người thân cho 'Ngân hàng Đức tin' của Vương Hải để đổi lấy thêm nước thánh cứu mạng.
— Đúng thế. — Hoa Cô gật đầu đầy phẫn uất. — Mẹ nuôi của cậu, Lâm Thị, đang nằm ở gian trong. Bà ấy đã bị nhiễm Hàn Độc Linh Hồn độ ba, sợi chỉ linh hồn đã khuyết tổn nghiêm trọng. Nếu không có thuốc giải độc thực sự, bà ấy sẽ không qua khỏi đêm bão tuyết này. Nhưng để bào chế thuốc giải tịnh hóa hoàn chỉnh, tôi cần một mẫu Nước thánh Cứu trợ nguyên chất chưa bị pha loãng từ chính lò bào chế của Độc Cô Ngạn để phân tích cấu trúc độc tố.
Trường An siết chặt nắm tay. Mẹ nuôi Lâm Thị rơi vào trạng thái nguy kịch, A Phúc đang hấp hối, và hàng vạn dân nghèo đang bị vắt kiệt linh hồn bởi một mô hình kinh doanh độc dược đa cấp vô nhân đạo. Anh không thể đứng nhìn.
— Tôi biết lò bào chế của Độc Cô Ngạn nằm ở đâu. — Trường An lạnh lùng nói, tay trái thọc vào ngực áo chạm vào chiếc Chìa khóa Mật thất Tôn gia rỉ sét. — Nó nằm dưới vườn hoa của Thần Điện. Chiếc chìa khóa này của thầy Tôn có thể mở được cửa ngầm dẫn xuống phòng thí nghiệm độc dược. Tôi sẽ đi lấy Bình nước thánh mẫu về đây.
— Cực kỳ nguy hiểm, Trường An! — Hoa Cô lo lắng chặn lại. — Phòng thí nghiệm ngầm của Độc Cô Ngạn tràn ngập oán khí rò rỉ và các bẫy hơi độc nấm linh hồn. Phàm nhân hít phải một ngụm sẽ bị ảo giác và đóng băng linh hồn ngay lập tức.
Hoa Cô vội vàng lấy ra một chiếc khăn vải thô, thấm đẫm thứ dịch chiết thảo dược màu xanh lá đậm rồi đưa cho Trường An:
— Hãy bịt chiếc khăn tẩm thảo dược phòng độc này lên mũi. Nó chỉ có tác dụng bảo vệ cậu trong vòng mười lăm phút. Cậu phải hành động cực nhanh.
Trường An nhận lấy chiếc khăn, ánh mắt kiên định gật đầu. Anh để hòm gỗ sồi lại tiệm thuốc để Vương Đại Chùy bảo vệ, chỉ mang theo chiếc Bàn tính đồng Linh Vân giắt bên hông và chiếc kính một tròng đeo bên mắt trái. Anh băng mình vào cơn bão tuyết dữ dội, hướng thẳng về phía Thần Điện Linh Vân.
Dưới sự bao phủ của đêm tối và bão tuyết gào thét, Thần Điện Linh Vân sừng sững như một pháo đài đá trắng nguy nga nhưng lạnh lẽo. Trường An lách qua những hàng rào sắt rỉ sét của vườn hoa phía sau điện thờ. Nhờ chiếc kính một tròng pha lê, anh phát hiện ra những đường ống dẫn oán khí màu tím sẫm đang rò rỉ nhẹ dưới nền đất tuyết phủ.
Anh tìm thấy bệ đá ngầm giấu sau những bụi cây sồi khô héo. Trường An tra chiếc chìa khóa sắt rỉ sét vào ổ khóa ngầm cổ kính. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên, phiến đá chuyển dịch lộ ra một lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất, tỏa ra làn hơi lạnh buốt và mùi mốc nồng nặc của nấm độc.
Trường An lập tức bịt chặt chiếc khăn tẩm thảo dược phòng độc lên mũi, khom người bước xuống những bậc thang đá ẩm ướt.
Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên đậm đặc và khó thở. Nhãn Thuật Linh Quang của anh hiển thị những làn khói oán khí màu tím sẫm bay lơ lửng trong không trung như những bóng ma vô hình, liên tục rít lên bên tai anh. Nhờ chiếc khăn thảo dược của Hoa Cô, các luồng oán khí độc hại bị chặn lại bên ngoài, nhưng Trường An vẫn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu nhói đau nhẹ do áp lực tinh thần cực lớn.
Phòng thí nghiệm ngầm của Độc Cô Ngạn hiện ra trước mắt anh như một hang ổ của quỷ dữ. Giữa căn hầm đá ẩm thấp là một chiếc vạc đồng khổng lồ đang sôi sùng sục, tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt giả tạo nhưng bên trong lại đầy những bào tử nấm linh hồn màu tím đang phân hủy. Xung quanh là hàng trăm chai thủy tinh xếp gọn gàng trên các kệ gỗ.
Trường An tiến sát lại gần chiếc bàn gỗ trung tâm, nơi đặt một khay bạc chứa ba chai thủy tinh nhỏ chứa thứ dịch chiết nước thánh nguyên chất đậm đặc — chính là Bình nước thánh mẫu.
Anh vươn tay định lấy một chai thủy tinh lên. Nhưng ngay khi ngón tay trỏ rỉ máu của anh chỉ còn cách chai nước thánh một thốn, chiếc kính một tròng pha lê bên mắt trái đột ngột phát ra một tia sáng màu đỏ cảnh báo rực rỡ.
*Nguy hiểm! Cảnh báo bẫy ma pháp!*
Trường An khựng tay lại giữa không trung, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh nín thở, tập trung tinh thần lực ít ỏi còn lại vào thấu kính pha lê để soi sâu vào khay bạc.
Dưới ánh sáng phân tích, anh phát hiện ra một sợi chỉ ma lực màu xanh lục mỏng như tơ nhện, kết nối trực tiếp từ đáy chai thủy tinh xuống một bình chứa axit ma pháp giấu kín dưới hộc bàn gỗ. Nếu anh dùng tay không nhấc chai nước thánh lên, sợi chỉ ma lực sẽ bị đứt, kích hoạt bẫy axit ma pháp tự động phun ra thiêu rụi bàn tay anh và tiêu hủy hoàn toàn mẫu vật chứng.
*Một cái bẫy bảo mật vật lý kết hợp ma pháp vô cùng thâm độc của Độc Cô Ngạn.*
Thời gian mười lăm phút của chiếc khăn phòng độc đang trôi về những giây cuối cùng. Trường An cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu nóng rực, hơi thở trở nên dồn dập. Anh không thể dùng tay không, cũng không có công cụ bẻ khóa chuyên nghiệp lúc này.
Anh liếc nhìn chiếc Bàn tính đồng Linh Vân giắt bên hông.
*Sử dụng logic toán học đối xứng để bẻ gãy thế cân bằng của bẫy.*
Trường An rút chiếc bàn tính đồng ra, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ sát cạnh khay bạc. Anh dùng ngón tay gẩy nhẹ hai hạt tính bằng đồng, truyền một tia tinh thần lực lý tính cực nhỏ vào khung đồng để tạo ra một dao động tần số ma lực đối ứng hoàn hảo với sợi chỉ ma lực màu xanh lục của bẫy.
*Tiếng lách cách nhịp nhàng của hạt tính vang lên.*
Sóng xung kích logic từ bàn tính đồng lan tỏa, nhẹ nhàng bao bọc lấy sợi chỉ ma lực, giữ cho thế cân bằng năng lượng của chiếc bẫy không bị thay đổi. Trường An cẩn thận dùng chiếc kẹp đồng nhỏ bên hông bàn tính, nhẹ nhàng trượt chiếc Bình nước thánh mẫu ra khỏi khay bạc mà không hề làm đứt sợi chỉ ma lực bảo mật.
*Cạch.*
Chai thủy tinh nhỏ chứa thứ dịch chiết nước thánh màu vàng nhạt nằm gọn trong tay anh. Chiếc bẫy axit vẫn im lìm không bị kích hoạt.
Trường An nhanh chóng nhét bình nước thánh mẫu vào túi áo ngầm bên ngực trái, xoay người điên cuồng chạy ngược lên các bậc thang đá. Ngay khi anh thoát ra ngoài vườn hoa Thần Điện và đóng phiến đá ngầm lại, chiếc khăn tẩm thảo dược của Hoa Cô cũng hoàn toàn khô héo, biến thành một mảnh vải đen cháy sém do đã hấp thụ quá nhiều độc tố.
Trường An ho sặc sụa, phổi anh đau rát như bị lửa đốt, đầu óc quay cuồng dữ dội do hít phải một lượng nhỏ khí độc nấm linh hồn. Anh gượng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng chạy nhanh về phía tiệm thuốc của Hoa Cô.
Nhưng khi anh vừa tiến sát đến con ngõ dẫn vào tiệm thuốc, tiếng gió tuyết rít mạnh bỗng bị cắt đứt bởi một cảm giác sát khí lạnh buốt xương tủy.
Qua ô cửa kính mờ ảo của tiệm thuốc, Trường An thấy rõ một bóng người mặc đồ bó sát bằng da rắn màu đen đang đứng giữa phòng. Đó chính là Nữ độc thủ Độc Linh — nữ sát thủ độc dược dưới trướng Thẩm Trấn Đông.
Độc Linh đang cầm một chiếc bình gốm nhỏ chứa chất độc không màu không mùi, chuẩn bị đổ thẳng vào bể nước uống chung của tiệm thuốc nhằm diệt khẩu toàn bộ các nhân chứng phu mỏ và Hoa Cô.
A Phúc đang gượng dậy ở góc phòng, tay trái rách nát cố vung đoản đao để bảo vệ Hoa Cô, nhưng chất độc linh hồn bám trên bả vai khiến gã không thể phát huy tu vi Luyện Khí tầng năm của mình, liên tục bị uy áp của Độc Linh đè bẹp.
— Lũ phàm nhân ngu xuẩn các ngươi biết quá nhiều rồi. — Độc Linh cười lạnh lùng, đôi môi tô son màu tím đen đầy độc hại cong lên đầy khinh bỉ. — Thẩm tư tế có lệnh, đêm nay tất cả các ngươi phải trở thành xác chết câm lặng dưới hầm ngục.
Ngay khi Độc Linh chuẩn bị đổ chất độc vào bể nước, cánh cửa gỗ tiệm thuốc bất ngờ bị đạp mạnh từ bên ngoài.
— Dừng tay! — Lục Trường An bước vào, giọng nói lẫm liệt vang vọng khắp căn phòng nhỏ.
Độc Linh quay ngoắt lại, đôi mắt sắc lạnh đầy sát khí khóa chặt lấy Trường An:
— Lục Trường An! Ngươi tự tìm đến cái chết!
Không một lời thừa thãi, Độc Linh vung tay trái, chiếc vòng tay bằng bạc của cô ta lập tức phóng ra năm cây kim độc nhỏ chứa độc tố làm tê liệt thần kinh, xé rách không khí lao thẳng về phía ngực Trường An với quỹ đạo mana thẳng băng và sắc bén.
Trường An không hề có tu vi võ học hay ma pháp phòng ngự để né tránh năm cây kim độc có tốc độ cực nhanh này. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, bộ óc kiểm toán lý tính của anh hoạt động với công suất tối đa.
*Kim độc di chuyển theo quỹ đạo mana thẳng — Sử dụng sóng xung kích logic để làm lệch hướng.*
Trường An vung chiếc Bàn tính đồng Linh Vân lên trước ngực, mười ngón tay gẩy nhanh tạo ra trạng thái **Đồng bộ hóa Bàn tính** cực hạn. Tiếng gẩy hạt tính cạch cạch nhịp nhàng, dồn dập vang lên như một bản hòa tấu toán học cổ đại.
Một luồng sóng xung kích logic màu xanh lam nhạt phát ra từ các hạt tính đồng, lan tỏa ra không gian trước mặt anh. Sóng xung kích logic này không phải là lực lượng vật lý mạnh mẽ, mà là sự chấn động tần số ma lực dựa trên các định lý hình học đối xứng.
Ngay khi năm cây kim độc chạm vào luồng sóng xung kích logic, quỹ đạo mana định hướng thẳng của chúng lập tức bị nhiễu loạn hoàn toàn do từ trường ma lực bị thay đổi đột ngột.
*Phập! Phập! Phập! Phập! Phập!*
Năm cây kim độc mất hướng bay, cắm phập vào những chiếc cột gỗ sồi và bức tường đất xung quanh Trường An, chỉ cách tà áo xám rách nát của anh đúng nửa tấc.
Độc Linh chấn động tâm lý tột cùng:
— Cái gì? Một phàm nhân không có tu vi lại có thể bẻ gãy kim độc định hướng của ta?
Nhân lúc Độc Linh đang sơ hở và kinh ngạc, A Phúc ở phía sau gầm lên một tiếng không rõ âm nghĩa. Gã dùng chút tàn lực cuối cùng, vung đoản đao sắt nguội chém mạnh một đường kiếm khí hắc ám nhắm thẳng vào cổ họng Độc Linh.
Độc Linh hoảng hốt né tránh, đường kiếm khí sượt qua mặt làm rách một mảng da má của cô ta, máu tươi rỉ ra. Nhận thấy tiệm thuốc đã có sự phòng bị y học của Hoa Cô và sự xuất hiện bất ngờ của Trường An cùng Vương Đại Chùy đang vác búa tạ tiến vào ngõ, Độc Linh biết mình đã mất đi thế chủ động ám sát.
— Lần sau các ngươi sẽ không may mắn thế đâu! — Độc Linh cay nghiệt để lại một câu nói, xoay người nhảy vọt qua cửa sổ gỗ, biến mất hút vào màn đêm bão tuyết gào thét ngoài kia.
Căn phòng tiệm thuốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng tạm thời, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của mọi người.
Trường An ngã quỵ xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh bàn, đầu óc anh đau nhức dữ dội như muốn nổ tung do hít phải khí độc nấm linh hồn lúc ở dưới hầm ngục. Mắt trái của anh mờ đi, lọn tóc bạc trên đầu dường như lại lan rộng thêm một chút do sự mài mòn sinh mệnh lực của nhãn thuật.
Hoa Cô vội vàng chạy lại, đỡ A Phúc nằm xuống và nhanh chóng dùng thảo dược tịnh hóa băng bó lại vết thương rách vai đang rỉ máu của gã. Sau đó, cô quay sang nhìn Trường An với ánh mắt đầy lo lắng:
— Cậu lấy được mẫu nước thánh chưa, Trường An?
Trường An thọc tay vào ngực áo, run rẩy rút chiếc Bình nước thánh mẫu bằng thủy tinh nhỏ chứa thứ dịch chiết màu vàng nhạt lấp lánh ra đặt lên bàn gỗ.
— Tôi... lấy được rồi. — Trường An thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng ánh mắt rực lửa chính nghĩa. — Hoa Cô... hãy thực hiện thực nghiệm hóa học đi. Chúng ta cần bằng chứng thép để lột trần tội ác của Thẩm Trấn Đông trước toàn thể người dân quận Linh Vân.
Hoa Cô gật đầu nghiêm nghị. Cô lấy ra một chiếc lọ gốm nhỏ chứa dung dịch nước vôi trong trần thế — chất kiềm tự nhiên dùng để tịnh hóa thảo dược thông thường.
Trước sự chứng kiến của Trường An, Vương Đại Chùy và hàng chục người dân nghèo đang nín thở quan sát từ gian sau, Hoa Cô mở nắp bình nước thánh mẫu, cẩn thận nhỏ ba giọt dung dịch thử nước vôi trong vào bên trong chai thủy tinh.
*Một giọt... Hai giọt... Ba giọt...*
Trong tích tắc, thứ dịch chiết màu vàng nhạt vốn tỏa ra hào quang thần thánh lộng lẫy kia lập tức churn rầm rập. Chất lỏng bên trong chai thủy tinh sủi bọt khí dữ dội, chuyển từ sắc vàng kim sang một màu tím đen kịt rợn người.
Từ miệng chai, một làn khói màu tím nhạt bốc lên lơ lửng, tỏa ra một mùi oán khí hôi thối, mục nát nồng nặc của xác chết và bào tử nấm linh hồn, lấp đầy toàn bộ không gian tiệm thuốc nhỏ.
Chân tướng tàn tạ tột cùng của thứ gọi là 'Nước thánh Cứu trợ' Thần Điện ban phát đã hoàn toàn lộ diện trước mắt mọi người.
Lục Trường An nhìn chằm chằm vào bình nước thánh đã biến thành màu tím đen phát sáng oán khí hôi thối kia, đôi mắt anh lạnh lùng và sắc bén như hai lưỡi đao băng giá:
— Đây không phải là nước thánh cứu mạng... Đây chính là độc dược diệt chủng phàm nhân của Thần Điện quận Linh Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!