Mật Đạo Bến Tàu
Gió tuyết quận Linh Vân về đêm không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương của thời tiết hoang dã, mà còn rít lên những âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn phàm nhân bị vắt kiệt linh hồn.
Lục Trường An bước đi lầm lũi trong màn đêm che phủ, hai tay ôm chặt lấy hòm gỗ đựng bàn tính trước ngực. Tinh thần lực của anh sau cuộc đụng độ với sát thủ Hắc Nha tại nghĩa trang chỉ còn vỏn vẹn mười phần trăm. Mỗi nhịp thở của anh đều hóa thành những luồng khói trắng xóa, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm do oán khí ma lực từ nghĩa trang rò rỉ vào cơ thể phàm nhân yếu ớt.
Bên cạnh anh, người hầu câm A Phúc bước đi khập khiễng. Vết thương rách vai trái do phi tiêu tẩm độc linh hồn của Hắc Nha đang rỉ ra thứ máu màu tím đen, bốc lên làn khói mờ nhạt lạnh lẽo. Gương mặt đầy sẹo bỏng của A Phúc tái nhợt đi dưới ánh sáng mờ ảo của tuyết đêm, nhưng đôi mắt gã vẫn quật cường quét nhìn xung quanh, tay phải không rời chuôi đoản đao giấu trong ống tay áo rộng.
“A Phúc, thúc không thể chịu đựng thêm nữa đâu,” Trường An khẽ thì thầm, giọng anh khản đặc vì lạnh. “Độc tố nấm linh hồn của Hắc Nha Hội đang ăn mòn sợi chỉ sinh mệnh của thúc. Thúc phải lén lách qua ngõ sau tìm đến tiệm thuốc của Hoa Cô ngay lập tức. Chỉ có thảo dược tịnh hóa của cô ấy mới giữ được cánh tay trái của thúc.”
A Phúc khựng lại, khẽ lắc đầu, ra hiệu muốn tiếp tục đi theo bảo vệ Trường An. Nhưng ánh mắt của Trường An dưới chiếc kính một tròng pha lê bên mắt trái đột ngột trở nên nghiêm nghị và sắc bén đến lạnh lùng. Đó là ánh mắt của một kiểm toán viên cấp cao đang đưa ra một quyết định nhân sự tối ưu, không có chỗ cho sự cảm tính.
“Đây là mệnh lệnh, A Phúc. Nếu thúc ngã xuống lúc này, chúng ta sẽ mất đi lực lượng chiến đấu cận chiến duy nhất. Đi tìm Hoa Cô, đó là cách tốt nhất để bảo toàn lực lượng cho phiên tòa quyết định.”
Nhìn thấy sự kiên định tuyệt đối trong mắt chủ nhân, A Phúc im lặng một lúc rồi khẽ cúi đầu. Gã lùi lại nửa bước, cơ thể gầy gò nhanh chóng hòa vào màn sương mù xám xịt của những con hẻm nhỏ khu ổ chuột, di chuyển không tiếng động hướng về phía tiệm thuốc của Hoa Cô.
Trường An hít một hơi thật sâu, siết chặt hòm gỗ, xoay người đi về phía bến cảng sông. Đêm nay, anh không có vệ sĩ cựu kỵ kỵ sĩ bảo vệ bên người, nhưng anh có một đồng minh khác – Thiết Đầu Vương Đại Chùy.
Bến tàu tinh thể Linh Vân nằm sát bờ sông đóng băng một nửa, là huyết mạch giao thông và vận chuyển năng lượng lớn nhất của quận. Nơi đây quanh năm nhộn nhịp những chuyến thuyền chở Tinh thể Đức tin Thô từ các mỏ ngầm về Thần Điện để tinh luyện. Dưới màn đêm bão tuyết, bến cảng được thắp sáng bởi những cột đèn ma pháp phát ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Đội kỵ sĩ tuần tra của vệ binh Thần Điện mặc giáp sắt xám xịt, tay cầm giáo dài, liên tục đi lại dọc theo các dãy container gỗ sồi lớn.
Tại một góc tối khuất sau bãi chứa than phế thải, một bóng người cao lớn vạm vỡ đang ngồi xổm trong tuyết, đầu trọc lốc phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, vai rộng đeo chiếc búa tạ sắt đen nặng năm mươi cân. Đó chính là Vương Đại Chùy.
“Trường An兄弟 (Trường An huynh đệ)! Cậu đến rồi!” Vương Đại Chùy khẽ thì thầm khi thấy bóng dáng gầy gò của Trường An tiến lại gần. Gã vỗ vỗ vào vai Trường An bằng bàn tay thô ráp đầy sẹo rèn, khiến anh suýt nữa ngã quỵ vì kiệt sức. “Mẹ kiếp, cái lạnh đêm nay như muốn đông cứng cả búa của ta. Tên hầu câm của cậu đâu rồi?”
“A Phúc bị thương nhẹ, tôi đã gửi thúc ấy đến chỗ Hoa Cô,” Trường An vừa nói vừa điều chỉnh lại chiếc kính một tròng bên mắt trái. “Đại Chùy, tình hình bến tàu đêm nay thế nào?”
Vương Đại Chùy khạc một bãi nước bọt đầy bụi than xuống tuyết, mắt híp lại đầy căm phẫn: “Bọn khốn Thần Điện đang tăng cường bốc dỡ liên tục. Cậu nhìn xem, phu bến tàu của chúng ta bị bọn chấp sự dùng roi da ma pháp quất liên tục vào lưng để ép tiến độ. Nghe nói Trần Phú – gã béo dầu quản lý lò luyện – đang tự tay giám sát chuyến hàng đêm nay. Có cái gì đó rất bất thường.”
Trường An khẽ gật đầu. Anh nép sát người sau một thùng container gỗ lớn cùng Vương Đại Chùy, mắt trái khẽ xoay nhẹ gọng kính pha lê.
*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*
Một luồng tinh thần lực mỏng như tơ truyền vào thấu kính thạch anh tinh khiết. Trong tích tắc, thế giới tối tăm qua mắt trái của Trường An lập tức biến đổi thành một sơ đồ năng lượng phát sáng rực rỡ. Những rương gỗ chứa Tinh thể Đức tin Thô xếp chồng chất trên bến cảng không còn là những khối gỗ vô tri, mà tỏa ra những luồng ma lực màu xanh lam nhạt phát sáng lơ lửng.
Tuy nhiên, khi Trường An rà soát sâu vào các rương tinh thạch chuẩn bị đưa vào lò luyện của Trần Phú, chân mày anh đột ngột nhíu chặt lại.
“Bất thường... thật sự rất bất thường,” Trường An thầm thì, ngón tay anh vô thức gẩy nhẹ trên không trung như đang bấm phím tính toán. “Đại Chùy, cậu có thấy luồng sáng phát ra từ những rương gỗ bên phía tay trái lò luyện không?”
“Ánh sáng ma pháp hả? Ta là phàm nhân luyện thể, có nhìn thấy cái quái gì ngoài gỗ với đá đâu,” Vương Đại Chùy gãi gãi cái đầu trọc lốc đầy bối rối.
“Bước sóng mana của Tinh thể Đức tin Thô tiêu chuẩn luôn dao động ở mức bốn trăm năm mươi nano-mana, tỏa ra sắc xanh lam tinh khiết tự nhiên,” Trường An giải thích bằng giọng lạnh lùng đầy lý tính. “Nhưng những rương tinh thạch kia... chúng xen kẽ những vệt sáng màu xám đục vô năng của đá thạch anh thông thường. Trần Phú đang pha tạp chất vào nguyên liệu đầu vào.”
Đúng lúc đó, từ phía nhà xưởng tinh luyện khép kín, một bóng người mập mạp ngoài bốn mươi tuổi bước ra. Gã mặc bộ đồ bảo hộ bằng da dày dính đầy bụi tinh thể lấp lánh, khuôn mặt béo húp híp bóng dầu đỏ rực vì hơi nóng lò luyện, tay cầm một chiếc muôi đồng lớn có khắc trận pháp đo lường độ tinh khiết. Đó chính là Trần Phú – Chấp sự phụ trách lò luyện.
“Nhanh cái tay lên! Lũ lười biếng này!” Trần Phú quát tháo, giọng nói rít lên đầy hách dịch. Gã vung chiếc muôi đồng gõ mạnh vào đầu một phu bến tàu già đang khuỵu gối vì lạnh. “Chuyến hàng này phải được tinh luyện xong trước giờ Dần! Nếu thiếu một tinh thạch tinh khiết nào nộp lên Thần Điện tỉnh, ta sẽ tịch thu linh hồn của cả gia đình các ngươi để trừ nợ thuế!”
Trường An quan sát kỹ hành vi của Trần Phú qua thấu kính pha lê. Anh nhận thấy Trần Phú liên tục chỉ đạo một toán vệ binh thân cận di chuyển một nhóm rương gỗ đặc biệt tránh xa khu vực ghi chép sổ sách của các quan chức quận phủ trần thế. Nhóm rương này được lén lút tuồn ra phía sau bãi phế thải xỉ than và đống phân lừa bến cảng.
“Đống phân lừa...” Trường An khẽ nhếch môi cười lạnh. “Một thủ đoạn ngụy trang ngây thơ nhưng hiệu quả. Oán khí và mùi amoniac cực mạnh từ phân lừa có khả năng làm nhiễu loạn hoàn toàn bức xạ mana thô sơ của máy quét quận phủ. Trần Phú đang giấu một lượng lớn tinh thể đức tin thô thực tế cập cảng.”
“Mẹ kiếp gã béo dầu đó! Để ta xông ra đập nát cái đầu heo của hắn!” Vương Đại Chùy phẫn nộ, tay siết chặt chuôi búa tạ, cơ bắp cuồn cuộn chuẩn bị lao ra.
“Đứng lại, Đại Chùy!” Trường An lập tức giữ chặt vai Đại Chùy. “Rút dây động rừng lúc này là tự sát. Vệ binh Thần Điện tuần tra bến cảng có hơn ba mươi người mang giáp ma pháp. Búa của cậu mạnh, nhưng không thể chặn đứng hàng chục mũi giáo thánh quang cùng lúc. Chúng ta cần chứng cứ số liệu thực tế trước.”
Trường An ngồi thụp xuống tuyết, đặt hòm gỗ sồi trước mặt. Anh mở nắp hòm, rút cuốn sổ tay nhỏ và chiếc Bàn tính đồng Linh Vân ra. Chiếc bàn tính bằng đồng thô sơ do Trương Thiết Trụ đúc, các bánh răng đồng và hạt tính phát ra tiếng lách cách khô khốc khi ngón tay thon dài của Trường An bắt đầu di chuyển.
Anh bắt đầu thực hiện **Thuật đối chiếu chéo số liệu thực tế** – kỹ thuật kiểm toán thực địa cốt lõi của mình.
“Đầu tiên, đo lường dung tích và trọng lượng vật lý,” Trường An thầm thì, mắt trái liên tục quét qua các rương gỗ đang được bốc dỡ từ thuyền sông lên cảng. “Tổng cộng có sáu thuyền cập cảng đêm nay. Mỗi thuyền chở trung bình hai mươi rương gỗ tiêu chuẩn. Kích thước mỗi rương là một thước khối. Trọng lượng riêng của Tinh thể Đức tin Thô tiêu chuẩn là hai phẩy năm tấn trên một thước khối.”
Ngón tay Trường An gẩy nhanh trên bàn tính đồng, tiếng bánh răng quay nhịp nhàng tạo ra một thế trận logic vô hình trong đầu anh.
*Gẩy hạt tính: sáu thuyền nhân hai mươi rương, bằng một trăm hai mươi rương. Một trăm hai mươi rương nhân hai phẩy năm tấn... tổng khối lượng thô cập cảng thực tế đêm nay là ba trăm tấn.*
“Bây giờ, đối chiếu với báo cáo tiêu hao và sản lượng lò luyện của Thần Điện,” Trường An lật trang sổ tay, rà soát lại dữ liệu từ Sổ cái phân phối than sưởi ấm của Tiết Kính mà anh đã ghi nhớ. “Sổ sách chính thức của phòng kế toán Thần Điện ghi nhận: lò luyện chỉ tiêu thụ tám mươi tấn tinh thạch thô mỗi đêm để sản xuất ra tám mươi tinh thể tinh khiết tiêu chuẩn. Hiệu suất tinh luyện định mức là mười phần trăm.”
Anh tiếp tục gẩy bàn tính đồng bằng cả hai tay, tạo ra trạng thái **Đồng bộ hóa Bàn tính** ở mức độ sơ cấp. Các hạt tính bằng đồng chuyển động nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh, phát ra sóng xung kích logic màu xanh lam nhạt triệt tiêu cái lạnh xung quanh.
“Nếu khối lượng thô thực tế cập cảng là ba trăm tấn, nhưng chỉ ghi nhận tám mươi tấn đưa vào lò... Vậy còn hai trăm hai mươi tấn thô chênh lệch đi đâu?”
Trường An xoay kính một tròng, tập trung phân tích mật độ mana của các rương đặc biệt đang bị Trần Phú giấu sau đống phân lừa.
“Nhìn xem... Mật độ năng lượng của những rương bị giấu chỉ dao động ở mức ba mươi phần trăm so với tinh thạch thô tiêu chuẩn. Điều này có nghĩa là... Trần Phú đã rút ruột mười lăm phần trăm khối lượng tinh thạch thô tinh khiết thực tế, sau đó trộn mười lăm phần trăm đá thạch anh nhuộm màu ma pháp vào lò luyện để bù đắp vào phần trọng lượng vật lý bị thiếu hụt!”
“Một thủ đoạn bòn rút năng lượng cực kỳ tinh vi,” Trường An lạnh lùng kết luận, ngòi bút lông ngỗng của anh nhanh chóng ghi lại các phương trình kế toán đối xứng vào sổ tay. “Nợ: Tài khoản Quỹ đen Thẩm Gia – mười lăm phần trăm năng lượng đức tin tinh khiết thật sự bị trích xuất. Có: Tài khoản Hao hụt Tự nhiên – mười lăm phần trăm được ngụy trang bằng đá thạch anh vô năng. Trần Phú bòn rút thô tại bến cảng, Ngô Kiến Quốc làm giả sổ sách một chiều tại phòng kế toán để hợp thức hóa khoản thâm hụt. Một chuỗi cung ứng tham nhũng khép kín hoàn hảo.”
“Mẹ kiếp! Bọn chúng dùng đá thạch anh vô năng để tinh luyện, hèn chi mana sưởi ấm dẫn về khu ổ chuột của chúng ta ngày càng lạnh và tỏa ra nhiều khói độc!” Vương Đại Chùy đập mạnh nắm đấm xuống tuyết, răng nghiến chặt kèn kẹt. “Chúng ăn bớt năng lượng sạch, bắt người dân chúng ta gánh chịu khói độc than bẩn để lấy tinh thạch tinh khiết đi bán lậu!”
“Chính xác,” Trường An đóng sổ tay lại, nhét chiếc bàn tính đồng vào hòm gỗ. “Đây là chứng cứ vật chất thép. Khi tôi đưa bảng đối chiếu chéo số liệu thực tế này ra trước công đường phủ quận trưởng, cả Trần Phú và Ngô Kiến Quốc sẽ không còn đường tự bào chữa. Thể cân bằng sổ sách một chiều của họ sẽ hoàn toàn sụp đổ trước logic toán học.”
Trường An khẽ thở hắt ra một hơi, tinh thần lực của anh đã cạn kiệt đến mức giới hạn cực hạn. Đầu anh nhói đau dữ dội, mắt trái chảy ra một giọt nước mắt sinh lý do phải duy trì nhãn thuật phân tích quá lâu trong gió lạnh. Anh phải nhanh chóng rút lui cùng Vương Đại Chùy trước khi đội tuần tra phát hiện ra dấu chân của họ.
Nhưng ngay khi Trường An vừa khép nắp hòm gỗ sồi lại, từ phía sâu trong bóng tối của bãi chứa phế thải xỉ than, một âm thanh kỳ quái đột ngột vang lên.
*Két... Két... Két...*
Đó là tiếng rít ghê người của những sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ bị kéo căng dưới lực kéo cực lớn. Mặt đất nện bến cảng khẽ rung chuyển nhẹ.
Trường An lập tức nằm rạp xuống tuyết, tay giữ chặt kính một tròng mắt trái, nhìn đăm đăm về phía đống phân lừa dột nát.
Phía sau đống phân lừa, phiến đá ngầm khổng lồ của **Mật đạo bến tàu ngầm** đang từ từ chuyển dịch sang một bên, lộ ra một lối vào hầm tối đen như miệng một con quái thú cổ đại. Từ lòng đất tối tăm, một cỗ xe ngựa khổng lồ bọc những tấm sắt đen dày kháng ma pháp từ từ trồi lên mặt đất.
cỗ xe không hề có đèn chiếu sáng, được kéo bởi bốn con hắc mã ma pháp mắt đỏ rực không phát ra tiếng hí. Trên xe xếp đầy những hòm sắt kiên cố bọc kín bằng bùa chú niêm phong màu đỏ sẫm của Thần Điện tỉnh Linh Châu. Mỗi hòm sắt đều phát ra những dao động mana cực kỳ đậm đặc và tinh khiết của Tinh thể Đức tin Tinh khiết đã qua tinh luyện – loại năng lượng cao cấp nhất dùng để vận hành các tháp sưởi ấm cấp tỉnh.
Trần Phú đứng bên cạnh cỗ xe, cúi đầu khom lưng đầy kính cẩn trước một gã tài xế trùm mũ đen kín mặt. Gã tài xế khẽ vung chiếc roi da dài bện bằng xích sắt rít nhẹ trong không khí, chuẩn bị cho cỗ xe lăn bánh qua mật đạo hướng thẳng ra ngoại thành để tiến lên tỉnh Linh Châu.
Trường An nín thở, ngón tay anh bấu chặt vào tuyết lạnh. Tiếng xích sắt rít nhẹ báo hiệu một chuyến xe chở hàng lậu khổng lồ chứa đầy tinh thể tinh luyện chuẩn bị lăn bánh qua mật đạo, mang theo toàn bộ tài sản đức tin bị bòn rút của quận Linh Vân biến mất vĩnh viễn vào bóng tối cấp tỉnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!