Nhạc nềnWuxia

Chìa Khóa Dưới Ngôi Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ma pháp của quận Linh Vân về đêm không còn là những bông tuyết rơi lả tả, mà biến thành hàng vạn lưỡi dao băng giá rít gào qua những con hẻm tối tăm. Thần Điện đã siết chặt van phân phối của Trận pháp sưởi ấm trung tâm để trừng phạt khu ổ chuột sau vụ náo loạn của Thẩm Nhất Minh buổi sáng. Khắp khu Đông, bóng tối bao trùm, chỉ có tiếng răng va vào nhau lập cập của những phàm nhân đang co quắp trong những tấm chăn mỏng rách nát. Mùi khói độc hại của Than Ma Pháp Ô Nhiễm bốc lên từ vài lò đất hiếm hoi, khét lẹt và nồng nặc sulfur, lơ lửng như những bóng ma trong màn đêm.


Lục Trường An kéo sụp chiếc mũ trùm của tấm áo choàng xám bạc bạc màu, bước những bước chân vội vã nhưng không hề phát ra tiếng động trên lớp tuyết dày. Tinh thần lực của anh chỉ mới khôi phục được khoảng ba mươi phần trăm sau khi kiệt quệ vào buổi sáng. Đầu anh vẫn nhói lên từng cơn âm ỉ, vết thương ở ngón tay trỏ trái – tàn tích của lần hiến tế máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia trước đó – vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm đã đông cứng vì lạnh.


Đi bên cạnh anh là người hầu câm A Phúc. Gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi gầy gò lầm lũi bước đi, tấm lưng hơi còng xuống dưới sức gió, nhưng đôi mắt hẹp dài ẩn dưới vành mũ rách thỉnh thoảng lại quét qua những góc tối xung quanh với sự nhạy bén của một con thú săn mồi đêm. Bàn tay gầy guộc, chằng chịt sẹo bỏng của ông luôn giấu chặt trong tay áo rộng, nơi cặp đoản đao rèn bằng sắt nguội không phản quang đang nằm im lìm.


“A Phúc, chúng ta sắp đến rìa ngoại thành rồi.” Trường An khẽ thì thầm, hơi thở hóa thành một luồng khói trắng xóa lập tức bị gió tuyết thổi tan. “Thẩm Trấn Đông đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Thẩm Nhất Minh bị dọa lui buổi sáng sẽ chỉ khiến gã phán quan tư tế kia điên cuồng hơn. Hắn sẽ không dùng luật pháp nữa. Hắn sẽ dùng lưỡi đao.”


A Phúc không đáp, chỉ khẽ gật đầu, bước chân gã hơi chếch về phía trước nửa bước để sẵn sàng chắn gió độc cho Trường An.


Nghĩa trang quận Linh Vân hiện ra trước mắt họ như một vết nứt đen kịt giữa cánh đồng tuyết trắng xóa. Đây là khu đất hoang lạnh lẽo nằm ngoài rìa thành phố, nơi chôn cất những phàm nhân kiệt sức vì thuế đức tin và các tu sĩ bị thanh trừng nội bộ của Thần Điện. Không có rào chắn, không có những ngôi mộ đá hoa cương lộng lẫy như trong nội thành, nghĩa trang chỉ là hàng vạn nấm mồ đất nhấp nhô, xiêu vẹo dưới những rặng cây sồi mục nát.


Nhờ chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân đeo bên mắt trái, Trường An có thể nhìn thấy một cảnh tượng rùng rợn mà mắt thường không thể thấy. Khắp nghĩa trang, những làn khói màu xám lam nhạt – oán khí ma lực rò rỉ từ xác phàm nhân chết oan – đang lờ lững bốc lên, cuộn xoắn vào nhau như những sợi chỉ xám khổng lồ. Cái lạnh ở đây không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh buốt nhọn ăn mòn thẳng vào linh hồn. Mỗi lần hít thở, lồng ngực Trường An lại nhói lên vì oán khí độc hại rò rỉ.


“Cạch... Cạch... Cạch...”


Tiếng kim loại va chạm với đá khô khốc vang lên từ sâu trong nghĩa trang. Trường An khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái để điều chỉnh tiêu cự, truyền một tia tinh thần lực mỏng như tơ vào thấu kính. Qua thấu kính thạch anh tinh khiết, anh nhìn thấy một bóng người gầy trơ xương, lưng còng rạp xuống đất, đang cầm chiếc xẻng sắt đào bới một ngôi mộ đất dưới gốc cây sồi cổ thụ.


Đó là Cổ Lão Đầu – người gác nghĩa trang lập dị của quận. Lão già ngoài sáu mươi tuổi, mặc bộ đồ vải xám rách rưới bám đầy đất ẩm và tử khí, khuôn mặt nhăn nheo đầy đốm đồi mồi dưới ánh đèn dầu ma pháp phát ra ánh sáng xanh lam nhạt treo trên cành cây.


“Ai đó?” Cổ Lão Đầu đột ngột dừng xẻng, không quay đầu lại nhưng giọng nói khàn khàn, quái dị của lão đã vang lên giữa tiếng gió rít. “Đêm hôm khuya khoắt đến nghĩa trang tìm người chết, hay là muốn tự mình nằm xuống đây?”


Trường An bước ra khỏi bóng tối của rặng cây sồi, kéo mũ trùm đầu xuống, để lộ khuôn mặt gầy gò nhưng cương nghị dưới ánh sáng xanh lam của cây đèn dầu. “Cổ thúc, là cháu. Lục Trường An.”


Cổ Lão Đầu khựng lại một nhịp dài. Lão chậm rãi xoay người, đôi mắt kèm nhèm, đục ngầu nhìn chằm chằm vào chiếc kính một tròng bên mắt trái của Trường An, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh. Khóe môi lão giật giật, để lộ hàm răng rụng gần hết, cười khẩy:


“Hóa ra là tiểu kế toán của Thần Điện. Ta nghe nói ngươi bị Thẩm phán quan gán tội tham ô, suýt bị bẻ cổ trong hầm chứa xác. Sao không trốn đi mà lại mò đến cái nơi đầy tử khí này?”


“Cháu đến để tìm di vật của thầy Tôn Hoài Minh.” Trường An bước lại gần bệ mộ đất nơi Cổ Lão Đầu đang đào dở. “Cháu biết chính thúc đã âm thầm chôn cất thầy khi Thần Điện ném xác thầy ra bãi tha ma. Thầy Tôn trước khi mất có để lại một mật thất phòng sổ sách cũ, cháu cần chìa khóa mật thất đó.”


Ánh mắt Cổ Lão Đầu chợt co rút lại. Lão cắm mạnh chiếc xẻng xuống đất, nhìn quanh quất vào màn sương mù đang dày lên xung quanh nghĩa trang, giọng nói trầm xuống đầy cảnh giác: “Thầy của ngươi... lão già bướng bỉnh đó chết vì biết quá nhiều. Thẩm Trấn Đông đã dùng bột nấm linh hồn để đầu độc lão, biến phổi lão thành tro đen. Ngươi muốn đi vào vết xe đổ của lão sao?”


“Thầy Tôn là người duy nhất coi cháu là con người khi cháu bị khinh rẻ tại phòng kế toán.” Giọng Trường An trầm xuống nhưng chứa đựng một sự sắt đá không thể lay chuyển. “Sổ sách bị làm giả, thầy cháu bị sát hại dã man. Nếu cháu không vạch trần Thẩm Trấn Đông, linh hồn của thầy cháu sẽ mãi mãi bị giam cầm trong hầm chứa xác hôi thối kia, và hàng vạn dân nghèo khu Đông sẽ chết đóng băng trong mùa đông này. Cháu cần chiếc chìa khóa đó, Cổ thúc.”


Cổ Lão Đầu nhìn sâu vào mắt Trường An. Sự lý tính cực hạn và ánh mắt kiên định không chút sợ hãi của chàng trai trẻ khiến lão già lập dị khẽ thở dài. Lão cúi xuống, nhổ một bãi nước bọt đầy đất cát, rồi lầm bầm:


“Lão Tôn đúng là không nhìn lầm người. Lão nói nếu một ngày ngươi đến đây tìm chìa khóa với chiếc kính một tròng của cha ngươi, ta phải giao nó cho ngươi.”


Cổ Lão Đầu bước đến một ngôi mộ đất xiêu vẹo nằm khuất sau gốc cây sồi lớn. Ngôi mộ này không hề có bia, chỉ được đánh dấu bằng một phiến đá thạch anh xám xịt – một loại đá kháng ma pháp thô sơ thường dùng để che giấu các dao động năng lượng. Lão dùng xẻng gạt bỏ lớp tuyết dày và đất đóng băng, đào sâu xuống khoảng hai thước, lộ ra một chiếc hòm gỗ sồi nhỏ bị mục nát một góc.


Lão già gầy gò nhấc chiếc hòm lên, thổi bay lớp đất ẩm, rồi dùng ngón tay khẳng khiu cạy mạnh nắp hòm. Bên trong chiếc hòm gỗ, đặt trên một tấm vải lụa đã mục mủn, là một chiếc chìa khóa bằng sắt rỉ sét thô sơ. Chiếc chìa khóa không hề có hoa văn lộng lẫy, nhưng khi Trường An nhìn qua kính một tròng, anh có thể thấy một sợi chỉ ma lực màu vàng kim nhạt đang quấn quanh thân khóa, phát ra dao động bảo mật đặc trưng của Tôn gia.


“Đây là Chìa khóa Mật thất Tôn gia.” Cổ Lão Đầu cầm chiếc chìa khóa sắt rỉ sét lên, đặt vào lòng bàn tay gầy guộc của Trường An. “Lão Tôn tự tay rèn nó trước khi bị đầu độc. Nó mở ra tủ tài liệu mật giấu dưới nền mộ giả của lão. Nhưng hãy cẩn thận, Thẩm Trấn Đông đã thuê sát thủ của Hắc Nha Hội để săn lùng cuốn sổ cái mật và chiếc chìa khóa này. Ngươi cầm nó, tức là mang theo bản án tử hình.”


Trường An siết chặt chiếc chìa khóa sắt lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Vết rách ở ngón tay trỏ trái khẽ chạm vào thân khóa, một tia ấm áp nhẹ nhàng từ sợi chỉ ma lực màu vàng kim truyền vào cơ thể anh, làm dịu đi cơn đau đầu do cạn kiệt tinh thần lực.


“Cháu cảm ơn thúc, Cổ thúc.” Trường An khẽ nói.


Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa khép lại quanh chiếc chìa khóa, sương mù ma pháp xung quanh nghĩa trang đột ngột dày đặc lên một cách bất thường. Làn sương mù không còn là màu xám trắng tự nhiên của tuyết đêm, mà chuyển sang một màu đen kịt, đậm đặc và lạnh buốt, bốc lên mùi oán khí nồng nặc.


*Báo động! Dao động mana tăng vọt đột ngột trong phạm vi mười thước!*


Nhãn Thuật Linh Quang bên mắt trái của Trường An lập tức nhấp nháy ánh sáng xanh lam cảnh báo. Qua thấu kính pha lê, anh nhìn thấy ba luồng năng lượng hắc hắc ám màu đen tuyền đang lướt nhanh như bay qua những nấm mồ đất xiêu vẹo, hướng thẳng về phía bệ mộ nơi họ đang đứng.


“A Phúc! Có địch!” Trường An hét lên.


Vút! Vút! Vút!


Ba tiếng xé gió sắc lẹm vang lên giữa màn sương mù dày đặc. Ba chiếc phi tiêu bằng sắt đen, thon dài như móng vuốt quạ, tỏa ra luồng hắc khí tím sẫm của độc tố linh hồn, nhắm thẳng vào gáy và tim của Trường An mà phóng tới.


Trường An cố gắng nhấc chiếc Bàn tính đồng Linh Vân đeo bên hông lên để tạo sóng xung kích logic chặn phi tiêu. Nhưng tốc độ của phi tiêu quá nhanh, vượt xa khả năng phản ứng vật lý của một phàm nhân đang kiệt sức như anh. Sóng ma lực từ bàn tính vừa mới nhen nhóm đã bị kiếm khí hắc ám đè bẹp.


*Không kịp rồi!*


Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhãn Thuật Linh Quang của anh phân tích chính xác quỹ đạo bay của phi tiêu đầu tiên. Trường An không hề hoảng loạn, anh vận dụng chút tinh thần lực cuối cùng để đưa ra quyết định chiến thuật tối ưu: anh không lùi lại, mà chủ động cúi gập người xuống tuyết lạnh, lăn một vòng về phía sau bệ mộ đá thạch anh kháng ma.


Phập! Phập! Phập!


Ba chiếc phi tiêu cắm ngập vào thân cây sồi cổ thụ ngay vị trí Trường An vừa đứng. Lớp vỏ cây sồi lập tức bị ăn mòn đen kịt, bốc lên làn khói độc khét lẹt của bào tử nấm linh hồn. Nếu trúng phải một chiêu này, linh hồn Trường An sẽ bị tàn phá ngay lập tức.


Từ trong màn sương mù đen kịt, một dáng người gầy nhỏ, quấn băng gạc đen khắp người chỉ để lộ đôi mắt ti hí sắc lạnh đầy sát khí bước ra. Hắn di chuyển hoàn toàn không tiếng động trên tuyết, tay cầm thanh đoản kiếm tẩm độc linh hồn phát ra ánh sáng tím rợn người.


Đó là Hắc Nha – sát thủ chuyên nghiệp của Hắc Nha Hội, kẻ được Thẩm Trấn Đông thuê để diệt khẩu Trường An.


“Lục Trường An, mạng của ngươi trị giá mười vạn tinh thể thô.” Giọng nói của Hắc Nha rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và không có chút cảm xúc của con người. “Chết đi để ngụy tạo thành một vụ tự sát vì hối lỗi.”


Hắn áp sát cực nhanh, thanh đoản kiếm tẩm độc đâm thẳng vào cổ họng Trường An, khống chế hoàn toàn mọi không gian chạy trốn của anh sau bệ mộ đá.


Trường An đứng im bất động trước lưỡi kiếm đang lao tới. Đôi mắt anh dưới chiếc kính một tròng không hề có sự sợ hãi, ngược lại còn lóe lên một tia sáng lý tính lạnh lùng. Anh cố tình đứng im làm mồi nhử để kéo dài thời gian, ép Hắc Nha phải dồn toàn bộ ma lực vào đòn đâm thẳng, để lộ ra khoảng trống sơ hở phía sau lưng.


*Bây giờ, A Phúc!*


Từ trong bóng tối của ngôi mộ đất bên cạnh, một chiếc bóng xám đột ngột lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là A Phúc.


Cựu binh sĩ Thánh điện giải ngũ không hề phát ra một tiếng hét nào, gã câm lặng như một bóng ma thực sự. Tay áo rộng của gã tung lên, cặp đoản đao rèn bằng sắt nguội không phản quang ánh sáng vung ra một đường vòng cung hoàn mỹ trong không trung, chặn đứng lưỡi đoản kiếm của Hắc Nha ngay sát cổ họng Trường An.


Keng!


Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, bắn ra những tia lửa ma pháp màu tím và trắng. Lực chấn động mạnh mẽ khiến Hắc Nha phải lùi lại nửa bước, đôi mắt ti hí của hắn lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy một gã hầu câm lại sở hữu võ nghệ ẩn giấu vô cùng tàn khốc của Thánh Điện Ảnh Vệ Thuật.


Không để cho sát thủ kịp phản ứng, A Phúc bước một bước dài lướt qua lưỡi kiếm của đối thủ. Thân hình còng của gã đột ngột duỗi thẳng, uy áp ma lực của tu vi Luyện Khí tầng năm bùng phát mạnh mẽ. Cặp đoản đao trong tay gã múa lên thành một mạng lưới ánh sáng lạnh lẽo, chém liên tiếp ba nhát vào các điểm nút khớp xương của Hắc Nha.


Hắc Nha điên cuồng vung kiếm chống đỡ, nhưng tốc độ và góc độ tấn công của A Phúc quá hiểm hóc. Phập! Đoản đao của A Phúc rạch một đường dài trên bả vai Hắc Nha, cắt đứt sợi chỉ ma lực duy trì chiếc áo choàng ẩn thân của hắn.


Hắc Nha hoảng hốt, biết mình đã đụng phải tấm sắt cứng. Hắn định dùng huyết vụ để đào thoát, nhưng A Phúc đã nhanh hơn. Gã cựu binh sĩ Thánh điện áp sát từ phía sau, một tay giữ chặt gáy Hắc Nha, tay kia vặn mạnh một đường vòng cung tàn nhẫn.


Rắc!


Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên giữa nghĩa trang tĩnh mịch. Đôi mắt ti hí của Hắc Nha trợn ngược lên, thanh đoản kiếm tẩm độc rơi bịch xuống tuyết, cơ thể hắn mềm nhũn ngã quỵ xuống bên cạnh nấm mồ đất.


A Phúc lặng lẽ thu hồi cặp đoản đao, cúi xuống dùng vạt áo choàng của sát thủ để lau sạch vệt máu đen kịt bám trên lưỡi đao, khuôn mặt đầy sẹo bỏng không hề có một chút gợn sóng cảm xúc. Tuy nhiên, bả vai trái của gã đã bị rách một đường nhỏ do trúng phải độc tố linh hồn rò rỉ từ phi tiêu của Hắc Nha, máu đỏ thẫm rỉ ra khói xám nhạt.


Trường An bước lại gần, nhìn cái xác không còn sự sống của Hắc Nha, rồi nhìn chiếc chìa khóa sắt rỉ sét đang nắm chặt trong bàn tay thấm máu của mình. Anh biết, cuộc chiến này đã không còn đường lui nữa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!