Nhạc nềnWuxia

Khế Ước Bẫy Linh Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm! Rầm! Rầm!


Cánh cửa gỗ dột nát của căn nhà sát bến tàu rung lên bần bật dưới những cú đập thô bạo. Những mảnh vụn gỗ mục nát cùng lớp tuyết dày đóng băng trên mái nhà lả tả rơi xuống, hòa vào làn khói đen khét lẹt của đống Than Ma Pháp Ô Nhiễm đang cháy âm ỉ trong lò đất. Cái lạnh thấu xương của sương lạnh ma pháp Linh Vân từ những khe nứt trên vách tường lập tức ùa vào, buốt nhọn như hàng vạn cây kim châm vào da thịt.


Lục Trường An đứng sững giữa phòng, bàn tay phải siết chặt lấy chiếc xẻng sắt bám đầy bụi than đen xì. Vết thương rỉ máu ở đầu ngón tay trỏ bên trái khẽ nhói lên một nhịp đau nhức nhối, nhắc nhở anh về sự kiệt quệ của cơ thể này. Tinh thần lực của anh chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm sau khi kích hoạt nhãn thuật đo lường bức xạ lúc trước. Đầu anh đau như búa bổ, nhưng đôi mắt anh – đặc biệt là mắt trái dưới lớp kính một tròng pha lê – vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, tĩnh lặng của một kiểm toán viên cấp cao.


Phía sau anh, Lục Dao đang run rẩy ôm chặt lấy người mẹ nuôi Lâm Thị trên chiếc giường tre ọp ẹp. Lâm Thị ho lên một tiếng nặng nề, vệt máu đen kịt rỉ ra nơi khóe môi nhanh chóng bị không khí lạnh giá làm đông cứng lại. Đôi mắt bà ngập tràn sự sợ hãi tột cùng khi nhìn về phía cánh cửa sắp đổ sập.


“Trường An... con ơi... trốn đi...” Lâm Thị thều thào, giọng nói yếu ớt bị tiếng đập cửa dồn dập nuốt chửng.


“Không ai trốn được cả!”


Một tiếng quát hống hách, tàn nhẫn vang lên từ bên ngoài. Ngay sau đó, một cú đạp cực mạnh nện thẳng vào giữa cánh cửa. Rắc! Tấm chốt gỗ mục nát gãy đôi, cánh cửa ọp ẹp đổ sập xuống nền đất nện, làm bụi đất và tuyết lạnh bay mù mịt.


Một nhóm người rầm rập bước vào, mang theo luồng gió tuyết buốt giá xộc thẳng vào phòng. Dẫn đầu là một thanh niên khoảng hai mươi ba tuổi, diện mạo sắc sảo nhưng đôi lông mày xếch ngược và khóe môi mỏng dính đầy vẻ ngạo mạn, tàn nhẫn. Hắn mặc bộ giáp nhẹ kỵ sĩ Thần Điện màu xám bạc thêu hoa văn thánh giá nổi bật, tay phải luôn đặt hờ trên chuôi thanh kiếm dài đeo bên hông. Thanh kiếm thỉnh thoảng lại phát ra những tia sét ma pháp màu xanh lam nhạt, kêu xè xè rợn người.


Kẻ đó chính là Thẩm Nhất Minh – con trai của Đại tư tế phán quan Thẩm Trấn Đông, đồng thời là chỉ huy đội tuần tra trẻ tuổi của Thần Điện quận Linh Vân. Theo sau hắn là ba tên vệ binh Thần Điện cao lớn, mặc giáp sắt đen nặng nề, tay cầm xích sắt và những chiếc kìm nung đỏ phát ra dao động ma lực nóng rực.


Thẩm Nhất Minh bước vào phòng, đưa bàn tay đeo găng da vuốt nhẹ lớp tuyết bám trên vai áo giáp, rồi lấy khăn tay che mũi khi ngửi thấy mùi khói than sulfur nồng nặc. Hắn nhìn quanh căn nhà rách nát với vẻ khinh bỉ tột cùng, ánh mắt dừng lại trên người Lục Trường An.


“Lục Trường An, một tu sĩ kế toán phạm tội tham ô đang tại ngoại điều tra, lại dám trốn trong cái ổ chuột hôi hám này sao?” Thẩm Nhất Minh cười khẩy, giọng điệu tràn đầy sự bỡn cợt. “Ngươi nghĩ có phủ quận trưởng che chở thì Thần Điện không thể chạm vào ngươi? Hôm nay, đội tuần tra Thần Điện thực thi công lý tôn giáo, cưỡng chế thu thuế đức tin định kỳ!”


Lục Trường An điềm tĩnh bước lên một bước, che chắn hoàn toàn cho Lục Dao và Lâm Thị ở phía sau. Anh không hề tỏ ra hoảng sợ, giọng nói lạnh nhạt như nước hồ thu:


“Thẩm thiếu gia dẫn theo vệ binh vũ trang đầy đủ, xông vào nhà dân nghèo vào sáng sớm thế này, không biết là muốn thu loại thuế đức tin gì? Theo sắc lệnh dân sự của quận phủ, thời hạn nộp thuế đức tin của khu Đông vẫn còn ba ngày nữa mới kết thúc.”


“Sắc lệnh của quận phủ?” Thẩm Nhất Minh bước tới một bước, tiếng giáp sắt va chạm lách cách. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Trường An, gằn giọng: “Luật Thần Điện đứng trên hoàng quyền trần thế! Ta nói hôm nay thu, tức là hôm nay thu. Gia đình ngươi ba mùa đông qua trốn tránh nghĩa vụ cống nạp, nợ Thần Điện tổng cộng năm trăm tinh thể đức tin thô tiền thuế sưởi ấm sạch. Đây là khế ước nợ gốc!”


Hắn vung tay, một tên vệ binh lập tức trình ra một cuộn da cừu cũ kỹ, thô ráp. Trên mặt da cừu khắc chi chít những ký tự ma pháp màu đỏ máu, tỏa ra một luồng ma lực cưỡng chế yếu ớt. Ở phía dưới cùng của tờ khế ước, có một dấu chỉ tay bằng máu đỏ thẫm cùng chữ ký nguệch ngoạc mang tên cha nuôi quá cố của Trường An.


“Năm trăm tinh thể đức tin thô?” Lục Dao ở phía sau không kìm được tiếng khóc nghẹn, cô bé hét lên: “Các người nói láo! Cha tôi trước khi mất đã nộp đủ thuế sưởi ấm cho cả mười năm bằng tiền đồng trần thế rồi! Chính tay tôi đã mang tiền đến phòng thuế trần thế của quận phủ nộp mà!”


“Tiền đồng trần thế?” Thẩm Nhất Minh cười lớn, tiếng cười đầy sự ngạo mạn và tàn nhẫn. “Thứ kim loại thô thiển của phàm nhân làm sao so được với nguyện lực đức tin sạch? Thần Điện chỉ công nhận tinh thể đức tin. Khoản tiền đồng của các ngươi chỉ là phí nộp muộn. Khế ước nợ này có chữ ký bằng máu của cha ngươi, có hiệu lực pháp lý tôn giáo tuyệt đối! Hôm nay, nếu không giao ra đủ năm trăm tinh thể đức tin thô, ta sẽ cưỡng chế tịch thu tài sản thế chấp tương xứng!”


Hắn chỉ thẳng ngón tay vào Lục Dao đang sợ hãi co rúm lại sau lưng Trường An. “Con nhóc này có tiềm năng linh hồn khá sạch. Sợi chỉ Linh hồn của nó đủ để quy đổi thành năm trăm tinh thể thô gán nợ cho Thần Điện. Vệ binh! Lên cho ta, dùng kìm sắt bóc tách Sợi chỉ Linh hồn của nó!”


“Rõ!”


Tên vệ binh sắt đen bước lên, tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất. Hắn giơ cao chiếc kìm sắt nung đỏ bằng lửa ma pháp, luồng hơi nóng rực bốc lên mang theo mùi oán khí khét lẹt. Chiếc kìm này một khi kẹp vào luân xa linh hồn của phàm nhân, sẽ trực tiếp bóc tách sinh mệnh lực ra ngoài, khiến nạn nhân rơi vào trạng thái mất trí nhớ, ngớ ngẩn hoặc tử vong ngay lập tức.


“Dừng tay!”


Lục Trường An gầm lên một tiếng lạnh lùng. Anh vung chiếc xẻng sắt chắn ngang trước mặt tên vệ binh. Sức nặng vật lý của chiếc xẻng thô sơ kết hợp với thế đứng vững chãi của anh khiến tên vệ binh khựng lại một nhịp.


Thẩm Nhất Minh nheo mắt, chuôi kiếm bên hông hắn lập tức lóe lên những tia sét ma pháp xanh lam dữ dội hơn. “Lục Trường An, ngươi dám chống cự chấp pháp tôn giáo? Ngươi muốn bị khép vào tội báng bổ thần linh, thiêu sống trên giàn hỏa hình ngay lập tức sao?”


Trường An không hề lùi bước. Anh khẽ hít một hơi sâu, vận dụng năng lực Kháng độc Lý tính để áp chế cơn đau đầu như búa bổ do tinh thần lực cạn kiệt. Anh đưa tay trái lên, khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê Linh Vân bên mắt trái, truyền vào đó một tia tinh thần lực mỏng manh cuối cùng.


*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*


Mắt trái của anh lập tức phát ra một luồng hào quang xanh lam nhạt, dịu nhẹ nhưng vô cùng sắc bén. Qua thấu kính pha lê thạch anh tinh khiết, thế giới xung quanh anh biến đổi thành một sơ đồ dòng chảy năng lượng. Anh nhìn thẳng vào tờ khế ước da cừu trên tay tên vệ binh.


*Bắt đầu Đối chiếu Logic Nhân chứng.*


Trong tầm mắt của Trường An, các sợi chỉ ma lực màu đỏ máu trên tờ khế ước hiện lên rõ ràng. Anh nhìn thấy một vết dao động mana bất thường, màu tím sẫm, đang lờ lững đè lên dấu chỉ tay bằng máu và chữ ký cũ của cha nuôi. Đó là dấu vết của phép chiếu sáng ma pháp (phép ngụy tạo chữ viết) – một mánh khóe ma pháp cấp thấp thường được các tư tế hủ hủ bại dùng để sửa đổi điều khoản giấy tờ.


Trường An lập tức gẩy nhẹ các hạt tính trên chiếc Bàn tính đồng Linh Vân đeo bên hông, tạo ra những tiếng cạch cạch nhịp nhàng. Anh nhẩm tính tần số dao động của vết mực ma pháp đè lên chữ ký.


“Thẩm thiếu gia, ngươi nói đây là khế ước nợ gốc có hiệu lực pháp lý tôn giáo tuyệt đối?” Trường An lên tiếng, giọng nói của anh vang lên rõ ràng, đập tan bầu không khí ngột ngạt trong căn phòng. “Nhưng theo kết quả đối chiếu chéo số liệu và dòng chảy ma lực của tôi, tờ khế ước này là giả mạo hoàn toàn!”


Thẩm Nhất Minh biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hung hãn. “Ngươi nói cái gì? Ngươi dám vu khống khế ước của Thần Điện?”


“Tôi không vu khống, tôi nói chuyện bằng chứng cứ và logic toán học.” Trường An chỉ thẳng ngón tay vào dấu chỉ tay bằng máu trên tờ khế ước. “Dấu chỉ tay này được đóng vào mười năm trước, khi cha nuôi tôi ký khế ước thuê nhà trần thế. Nhưng vết mực ma pháp thêu chữ 'Nợ thuế sưởi ấm năm trăm tinh thạch' này lại có tần số phân rã ma lực chỉ mới khoảng ba ngày! Nó được viết đè lên bằng phép chiếu sáng ma pháp cấp thấp của phòng kế toán Thần Điện, do chính tay Ngô Kiến Quốc hoặc Tiết Kính ngụy tạo!”


Anh bước lên một bước, ép sát Thẩm Nhất Minh, ánh mắt xanh lam từ kính một tròng xoáy thẳng vào tâm trí đối thủ. “Hơn nữa, theo Bộ luật Dân sự Đế quốc, khoản 4 điều 12 quy định rõ: Khi phàm nhân đã thanh toán đầy đủ thuế sưởi ấm bằng tiền đồng trần thế thông qua phủ quận trưởng, và đã được ghi nhận vào sổ sách hành chính địa phương, Thần Điện không có quyền áp đặt thêm bất kỳ khoản thuế đức tin phụ trội nào bằng tinh thể đức tin thô nếu không có sự phê duyệt của quận trưởng!”


“Ngươi...” Thẩm Nhất Minh lùi lại nửa bước, khuôn mặt lộ ra vẻ hoang mang tột độ. Hắn không ngờ một tu sĩ kế toán quèn như Trường An lại có thể nhìn thấu vết ngụy tạo ma pháp chỉ bằng mắt thường, thậm chí còn thuộc lòng cả các điều khoản luật dân sự trần thế của đế quốc.


“Khoản nợ thuế sưởi ấm này là nợ ảo do các ngươi tự vẽ ra để cưỡng đoạt Sợi chỉ Linh hồn của em gái tôi!” Trường An đập mạnh chiếc xẻng sắt xuống nền đất nện, tiếng vang khô khốc như một lời tuyên án. “Hành vi của các ngươi đã vi phạm nghiêm trọng luật chống cưỡng đoạt tài sản phàm nhân của triều đình. Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của Lục Dao, tôi sẽ lập tức đệ trình bản cáo trạng này lên Quận trưởng Tần Hoài Viễn để khởi tố tội lạm quyền tư pháp tôn giáo của ngươi!”


“Câm miệng!” Thẩm Nhất Minh điên tiết gầm lên. Sự ngạo mạn của một thiếu gia Thần Điện bị một phàm nhân quèn chà đạp ngay trước mặt thuộc hạ khiến hắn mất đi lý trí. “Luật trần thế của quận trưởng là cái thá gì trước thần lực của Thần Điện? Ta là kỵ sĩ Thần Điện cấp thấp Luyện Khí tầng ba, ta muốn linh hồn của nó thì nó phải dâng hiến!”


Hắn vung tay rút phắt thanh kiếm dài bên hông ra. Roạt! Thanh kiếm phát ra những tia sét ma pháp xanh lam chói mắt, tỏa ra uy áp ma lực mạnh mẽ của tu vi Luyện Khí tầng 3, đè nặng lên lồng ngực yếu ớt của Trường An khiến anh phải lùi lại một bước, máu nơi ngực áo cũ rỉ ra nhẹ.


“Lục Trường An, hôm nay ta sẽ chém đứt đôi ngón tay tính toán của ngươi, xem ngươi còn dám dùng luật pháp để nói chuyện với ta nữa không!” Thẩm Nhất Minh giơ cao kiếm sét, định chém xuống.


Lục Dao hét lên kinh hoàng, Lâm Thị nhắm nghiền mắt tuyệt vọng.


Nhưng ngay khi lưỡi kiếm sét của Thẩm Nhất Minh chuẩn bị bổ xuống đầu Trường An, một tiếng động trầm đục, nặng nề như tiếng sấm rền bất ngờ vang lên từ ngoài ngõ nhỏ, làm rung chuyển cả nền đất tuyết xung quanh căn nhà.


Uỳnh!


Một chiếc búa tạ rèn bằng sắt đen nặng năm mươi cân nện thẳng xuống đống tuyết đóng băng ngay trước cửa nhà, tạo ra một hố sâu hoắm và làm tuyết bắn tung tóe vào giáp sắt của Thẩm Nhất Minh.


“Thẩm thiếu gia, muốn động vào người của Lục gia bến cảng này, đã hỏi qua chiếc búa tạ của Vương Đại Chùy ta chưa?”


Một giọng nói hào sảng, ồm ồm và tràn đầy sát khí vang lên. Từ trong làn sương mù ma pháp dày đặc ngoài ngõ, một thân hình cao lớn như hộ pháp bước ra. Đó là Vương Đại Chùy – biệt danh Thiết Đầu, thủ lĩnh băng nhóm dân nghèo bảo kê khu chợ bến tàu. Gã đàn ông ba mươi tuổi đầu trọc lốc, có vết sẹo dài chạy từ mang tai xuống cổ, mặc chiếc áo giáp da rách nát để lộ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Gã một tay vác chiếc búa tạ sắt đen khổng lồ trên vai, đôi mắt hổ trừng trừng nhìn thẳng vào Thẩm Nhất Minh.


Phía sau Vương Đại Chùy, hàng chục phu bến tàu vạm vỡ, nước da ngăm đen, mặc áo cộc tay thô giữa trời tuyết, tay cầm đòn gánh bằng gỗ sắt, cuốc mỏ và xẻng sắt rầm rập tiến tới, bao vây kín toàn bộ căn nhà nhỏ và đội tuần tra của Thẩm Nhất Minh.


“Thiết Đầu Vương Đại Chùy?” Thẩm Nhất Minh biến sắc, thanh kiếm sét trên tay hắn khẽ run rẩy. Hắn nhận ra gã võ giả luyện thể sơ kỳ này cực kỳ cứng đầu và hung hãn, luôn bảo vệ dân nghèo bến cảng.


“Chính là ông nội ngươi đây!” Vương Đại Chùy nhổ một bãi nước bọt xuống tuyết, tiến sát lại gần, chiếc búa tạ sắt đen chỉ thẳng vào mặt Thẩm Nhất Minh. “Thần Điện các người khóa van sưởi ấm, ép chúng tôi đốt than độc để kiếm tiền bẩn, chúng tôi đã nhịn! Hôm nay ngươi lại dám dẫn quân đến đây cưỡng đoạt linh hồn của em gái Trường An? Anh em bến tàu Linh Vân thà chết rét còn hơn để các người vắt kiệt linh hồn!”


“Đúng thế! Thà chết chứ không chịu bóc lột!”


Hàng chục phu bến tàu đồng loạt gầm lên, giơ cao búa tạ và đòn gánh tạo ra một thế trận vũ lực bất đối xứng vô cùng ngột ngạt. Tiếng hét của họ vang dội khắp khu ổ chuột, thu hút thêm hàng trăm người dân nghèo khổ khác đang run rẩy vì lạnh từ các con hẻm tối tăm bước ra, ánh mắt ai nấy đều bốc lửa hận thù sâu sắc nhìn về phía vệ binh Thần Điện.


Ba tên vệ binh sắt đen Thần Điện hoảng hốt, vội vàng thu hồi kìm sắt nung đỏ, đứng áp sát lại gần Thẩm Nhất Minh để phòng thủ. Dù họ có trang bị ma pháp, nhưng đối mặt với hàng trăm phu bến tàu khỏe mạnh, hung hãn đang phẫn nộ tột cùng và không còn gì để mất, một khi bạo động nổ ra, họ chắc chắn sẽ bị băm vằm thành trăm mảnh trước khi kịp niệm phép.


Thẩm Nhất Minh nhát gan, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán dưới lớp mũ giáp xám bạc. Hắn nhìn quanh đám đông phu bến tàu đang nghiến răng kèn kẹt, rồi nhìn lại Lục Trường An vẫn đứng điềm tĩnh sau chiếc xẻng sắt, ánh mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu tâm can hắn.


Thẩm Nhất Minh hiểu rằng, nếu hôm nay hắn cố tình ra tay, khu ổ chuột Linh Vân sẽ bùng nổ một cuộc bạo động kinh hoàng ngoài tầm kiểm soát của quận phủ, và cha hắn – Thẩm Trấn Đông – sẽ là người gánh chịu trách nhiệm chính trị đầu tiên trước triều đình đế quốc vì đã để xảy ra bạo loạn tôn giáo.


Hắn nghiến răng kèn kẹt, chậm rãi hạ thanh kiếm sét xuống, nhét mạnh vào bao kiếm.


“Lục Trường An, ngươi giỏi lắm... dám cấu kết với lũ dân đen man di bến tàu để chống đối Thần Điện.” Thẩm Nhất Minh cố giữ giọng điệu cứng rắn nhưng không giấu nổi sự run rẩy trong cổ họng. Hắn quay sang nhìn Vương Đại Chùy với ánh mắt đầy độc địa. “Các ngươi cứ đợi đấy. Khi chỉ huy vệ binh La Thiết dẫn đại quân kỵ sĩ Thần Điện chính quy đến san phẳng cái khu ổ chuột này, ta xem các ngươi còn cầm búa tạ được nữa không!”


Hắn phẩy tay áo choàng, tức tối quát lớn với thuộc hạ:


“Thu quân! Chúng ta đi!”


Nhóm vệ binh Thần Điện vội vàng tháo lui, dạt đám đông phu bến tàu ra để mở đường tháo chạy trong nhục nhã. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên xa dần trong màn sương lạnh bão tuyết, để lại một khoảng lặng đầy kịch tính giữa khu ổ chuột Linh Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!