Nhạc nềnWuxia

Về Nhà Trong Sương Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió tuyết rít lên từng hồi buốt giá qua những khe đá xám của công đường Phủ Quận trưởng, thổi thốc vào tà áo choàng tu sĩ xám rách nát của Lục Trường An. Anh bước xuống những bậc thềm đá loang lổ vệt tuyết đóng băng, khẽ rùng mình. Cái lạnh của mùa đông Linh Vân không giống như cái lạnh vật lý thông thường ở kiếp trước; nó mang theo sương lạnh ma pháp – một thứ năng lượng âm u, buốt nhói, như thể hàng ngàn cây kim nhỏ đang tìm cách đâm xuyên qua da thịt, len lỏi vào tận xương tủy để gặm nhấm sinh mệnh lực.


Trường An khẽ cúi đầu, bàn tay phải run rẩy siết chặt lấy vạt áo để cản bớt gió lùa. Ở ngón tay trỏ bên trái, vết thương do anh tự cắn để lấy máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia vẫn chưa lành hẳn. Vệt máu đỏ tươi giờ đã đông cứng lại thành một vệt nâu sẫm dưới lớp vải thô băng bó tạm bợ, thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp đau đớn dữ dội. Tinh thần lực của anh hiện tại chỉ còn chưa đầy hai mươi phần trăm sau cuộc đấu trí căng thẳng trên công đường. Sự mệt mỏi đè nặng lên đôi vai gầy, nhưng đôi mắt anh – đặc biệt là mắt trái dưới lớp kính một tròng pha lê – vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng và sắc bén của một kiểm toán viên cấp cao.


Anh không thể gục ngã lúc này. Dù đã giành được quyền tại ngoại điều tra nhờ sự can thiệp chính trị của Quận trưởng Tần Hoài Viễn, nhưng Trường An thừa hiểu Thẩm Trấn Đông sẽ không để anh yên. Lời đe dọa đầy sát khí của gã phán quan tư tế trước khi rời công đường vẫn còn văng vẳng bên tai. Thần Điện đã phong tỏa kinh tế, và khu ổ chuột Linh Vân chính là chiến trường tiếp theo – nơi anh phải đối mặt với thảm cảnh của gia đình và tìm kiếm chứng cứ thực tế để lật ngược thế cờ.


Trường An lê từng bước chân nặng nề qua những con phố vắng lặng của quận lỵ. Càng đi về phía Đông, hướng bến cảng sông, cảnh tượng càng trở nên tiêu điều. Ở những khu phố giàu có của giới quý tộc và tư tế, các vòm nhiệt sưởi ấm vẫn hoạt động, tỏa ra thứ hào quang màu cam nhạt ấm áp và dễ chịu. Nhưng ngay khi bước qua ranh giới khu Đông, không khí lập tức sụt giảm xuống âm độ. Sương mù ma pháp dày đặc, xám xịt bao phủ khắp nơi, biến những căn nhà gỗ lụp xụp thành những chiếc bóng mờ ảo, lạnh lẽo.


Nơi đây chính là Khu ổ chuột Linh Vân – hậu phương của hàng vạn phu mỏ và lao động nghèo khổ, và cũng là nơi căn nhà dột nát của gia đình anh tọa lạc.


Trường An dừng chân trước một ngôi nhà gỗ nhỏ bé, rách nát nằm sát bến tàu tinh thể. Mái nhà phủ đầy tuyết dày, những tấm ván tường co rút lại vì lạnh, để lộ ra những khe nứt lớn mà gió tuyết đang điên cuồng gào thét luồn qua. Anh hít một hơi sâu, đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước vào.


“Khụ... khụ... u khụ...”


Tiếng ho khan xé lòng, nặng nề và đục ngầu vang lên từ góc phòng tối tăm. Trường An vội vàng bước tới. Trên chiếc giường tre ọp ẹp phủ đầy những mảnh chăn vải thô vá chằng vá đụp, mẹ nuôi của anh – Lâm Thị – đang nằm co quắp. Khuôn mặt bà nhợt nhạt, da dẻ xám xịt như tro tàn, hai gò má hóp sâu. Mỗi nhịp thở của bà đều nặng nhọc như tiếng bễ lò rèn rách. Khi bà ho, một vệt máu đen kịt, nhớp nháp trào ra khóe môi, nhanh chóng đông cứng lại trong không khí lạnh giá.


“Mẹ!” Trường An vội vàng quỳ xuống bên mép giường, đỡ lấy bờ vai gầy guộc, run rẩy của bà.


“Trường... Trường An đấy ư con?” Giọng nói của Lâm Thị yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gió rít ngoài cửa nuốt chửng. Đôi bàn tay chằng chịt vết chai sạn và sẹo kim khâu của bà run rẩy vươn ra, cố gắng chạm vào khuôn mặt anh. “Con... con thật sự đã được thả về rồi... Thần linh chứng giám, ta cứ ngỡ... cứ ngỡ không còn được gặp lại con nữa...”


“Con không sao, mẹ. Con đã được tại ngoại.” Trường An siết nhẹ bàn tay lạnh ngắt của bà, lòng nhói đau khi cảm nhận được sinh mệnh lực của bà đang suy kiệt một cách đáng báo động. Chứng Hàn Độc Linh Hồn của bà đã tiến triển đến mức độ nguy hiểm.


Ở góc phòng, một cô bé mười bốn tuổi đang quỳ bên chiếc lò đất nứt nẻ, ra sức thổi lửa. Đó là Lục Dao, em gái nuôi của anh. Cô bé gầy gò, tóc thắt bím hai bên bằng dây thừng gai xơ xác, khuôn mặt lấm lem bụi than nhưng đôi mắt to tròn vẫn sáng ngời nghị lực. Nghe thấy tiếng anh trai, Lục Dao quay đầu lại, nước mắt lưng tròng nhưng cô bé nhanh chóng gạt đi, cố tỏ ra mạnh mẽ.


“Anh cả! Anh về rồi!” Lục Dao nghẹn ngào, tay vẫn cầm chiếc ống thổi lửa bằng tre. “Mẹ... mẹ lạnh lắm. Thần Điện đã khóa van dẫn Mana Sưởi Ấm Tiêu Chuẩn của khu nhà mình từ ba ngày trước. Em đã cố bịt các khe nứt bằng vải thô, nhưng sương lạnh vẫn tràn vào. Em... em không biết làm thế nào nữa...”


Trường An nhìn vào chiếc lò đất. Bên trong không phải là ngọn lửa mana xanh trong, ấm áp của hệ thống sưởi ấm tiêu chuẩn, mà là những viên than đen xì, xù xì đang cháy âm ỉ, tỏa ra luồng khói đen đặc, khét lẹt và có mùi sulfur nồng nặc. Luồng khói ấy không bay lên thẳng mà lờ lững tích tụ thành những vệt màu tím đen âm u sát trần nhà.


Lục Dao cầm xẻng xúc thêm một viên than đen xì ném vào lò. “Em phải mua loại than này từ chợ đen bến tàu... Họ nói đây là Than Ma Pháp Ô Nhiễm, phế thải từ lò luyện tinh thể của Thần Điện. Nó rẻ hơn mana sạch nhiều, nhưng... nhưng đốt lên khói khét quá, mẹ ngửi vào là lại ho ra máu...”


“Dừng lại! Đừng đốt nữa!”


Trường An đột ngột quát lớn, bước tới giật phắt chiếc xẻng than từ tay Lục Dao. Cô bé giật mình, ngơ ngác nhìn anh với đôi mắt đầy sợ hãi và tủi thân.


“Anh cả... nếu không đốt... mẹ sẽ đông cứng mất...” Lục Dao thút thít.


Trường An hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Anh khẽ xoay nhẹ gọng Kính một tròng pha lê Linh Vân bên mắt trái, truyền một tia tinh thần lực ít ỏi còn lại vào thấu kính thạch anh tinh khiết.


*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*


Thế giới qua mắt trái của anh lập tức biến đổi. Luồng khói đen tỏa ra từ chiếc lò đất không còn là khói bụi thông thường, mà hiện rõ dưới dạng hàng vạn sợi chỉ năng lượng màu tím đen u ám, ngoằn ngoèo như những con giun đang bò lổm ngổm trong không khí. Đó chính là oán khí ma lực rò rỉ – thứ năng lượng bẩn tích tụ từ những vong hồn phu mỏ chết oan trong quá trình tinh luyện tinh thể đức tin.


Anh tập trung ánh mắt vào bãi than đen đặt cạnh lò, rồi nhìn ra bức tường gỗ phía sau giường của Lâm Thị.


*Bắt đầu Đo lường bức xạ Mana khu ổ chuột.*


Trong tâm trí của Trường An, các định luật vật lý kiếp trước bắt đầu vận hành đồng bộ với dòng chảy số liệu ma pháp. Anh nhẩm tính tốc độ phân rã năng lượng và mật độ oán khí lơ lửng trong phòng.


“Mật độ oán khí ma lực: 150 đơn vị bức xạ trên một mét khối... Vượt ngưỡng an toàn của phàm nhân gấp ba mươi lần.” Trường An thầm kinh hãi trong lòng. Anh đưa thấu kính nhìn thẳng vào lồng ngực của Lâm Thị. Phổi và luân xa linh hồn của bà đã bị các sợi chỉ oán khí màu tím đen quấn chặt, ăn mòn dần hệ thống phòng ngự tự nhiên của cơ thể. Đây không phải là bệnh tật tự nhiên, đây là sự nhiễm độc bức xạ ma lực ở cấp độ linh hồn!


Trường An tắt nhãn thuật, cơn đau nửa đầu dữ dội ập đến khiến anh phải nhắm nghiền mắt trái trong vài giây. Anh quay sang nhìn Lục Dao, giọng nói nghiêm nghị nhưng đầy đau xót:


“Dao Nhi, nghe anh nói. Thứ than này không phải là lò sưởi, nó là độc dược. Thần Điện cố tình bán thứ phế thải lò luyện này ra chợ đen với giá rẻ để phàm nhân nghèo khổ tự nguyện mang về nhà đốt. Khói của nó chứa bức xạ oán khí cực độc. Đốt nó trong phòng kín chẳng khác nào đang đầu độc phổi và linh hồn của mẹ mỗi ngày. Căn bệnh Hàn Độc Linh Hồn của mẹ trở nên trầm trọng như thế này, chính là do hít phải thứ oán khí rò rỉ này từ tháp thải năng lượng của Thần Điện và từ đống than bẩn này!”


Lục Dao bàng hoàng, chiếc ống thổi lửa trên tay rơi rớt xuống đất. Cô bé nhìn đống than đen xì với ánh mắt kinh hãi tột độ. “Độc... độc dược sao? Nhưng... nhưng Thần Điện nói đây là sự ban ơn... Họ nói vì phàm nhân không nộp đủ thuế đức tin nên mới bị cắt mana sạch, và đây là phương pháp cứu trợ duy nhất...”


“Cứu trợ?” Trường An cười lạnh, nụ cười chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng của một kiểm toán viên vừa bóc trần một vụ lừa đảo tài chính vô nhân đạo nhất thế gian.


Anh nhớ lại dữ liệu từ cuốn Sổ cái Phân phối Than sưởi ấm của Tiết Kính (Thật) đang được niêm phong tại quận phủ. Theo số liệu ghi chép thực tế, lượng Mana Sưởi Ấm Tiêu Chuẩn được phân phối từ tháp năng lượng trung tâm hoàn toàn đủ để sưởi ấm cho toàn bộ quận Linh Vân, bao gồm cả khu ổ chuột nghèo khó này. Nhưng Thẩm Trấn Đông đã cố tình cắt giảm bảy mươi phần trăm công suất sưởi ấm của khu Đông, khai khống số liệu tiêu hao lên quận phủ để biển thủ năm vạn tinh thể đức tin thô mang đi tinh luyện lậu.


Chưa dừng lại ở đó, lượng tinh thể thô bị bòn rút sau khi nung chảy tại lò luyện sẽ để lại xỉ thải – chính là thứ Than Ma Pháp Ô Nhiễm này. Thần Điện không những không mất chi phí xử lý chất thải độc hại, mà còn đem nó bán ngược lại cho người dân nghèo khổ thông qua các thương hội chợ đen để thu về những đồng tiền đồng trần thế cuối cùng. Người dân hít phải khói độc sẽ bị nhiễm Hàn Độc Linh Hồn, buộc phải đến Thần Điện mua "nước thánh cứu trợ" với giá cắt cổ hoặc thế chấp linh hồn để vay nợ.


Một chuỗi cung ứng tham nhũng khép kín hoàn hảo, vắt kiệt phàm nhân từ thể xác, tiền bạc cho đến linh hồn cuối cùng!


“Chúng ta đã đóng đủ thuế đức tin.” Trường An nói, giọng anh run lên vì giận dữ nhưng vô cùng đanh thép. “Trong sổ cái của Tiết Kính ghi rõ, lượng tinh thạch thô thu hoạch từ phu mỏ bến tàu khu Đông vượt mức chỉ tiêu ba mươi phần trăm. Nhưng họ vẫn khóa van dẫn mana sạch của chúng ta. Họ muốn chúng ta phải chết rét, hoặc phải tự đầu độc mình bằng thứ than bẩn này để làm giàu cho túi tiền của Thẩm gia!”


Lúc này, một vài người dân nghèo xung quanh khu ổ chuột nghe thấy tiếng động cũng tò mò nhìn qua khe cửa dột nát. Triệu Đại Hải – người phu bến tàu quen thuộc – bước vào với khuôn mặt xám xịt vì lạnh, thở dài ngao ngán:


“Trường An nói đúng đấy Dao Nhi ạ. Thần Điện đã khóa chặt van dẫn mana sạch từ ba ngày trước rồi. Nhà ta cũng phải đốt thứ than bẩn này, đứa nhỏ nhà ta cứ ho sặc sụa suốt đêm. Nhưng nếu không đốt, sương lạnh ma pháp tràn vào thì cả nhà sẽ đông cứng thành đá trước khi trời sáng mất. Chúng ta là phàm nhân quèn, làm sao chống lại được mệnh lệnh của tư tế phán quan?”


Trường An đứng thẳng người lên, ánh mắt anh nhìn qua ô cửa sổ rách nát, hướng thẳng về phía tháp năng lượng của Thần Điện đang tỏa hào quang rực rỡ ở trung tâm thành phố. Sự ám ảnh cưỡng chế với sự cân bằng của các con số và công lý trần thế trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực anh.


“Nợ phải trả, Có phải đối ứng.” Trường An thầm thì, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết. “Người dân Linh Vân đã hoàn thành nghĩa vụ cống nạp đức tin, Thần Điện bắt buộc phải cung cấp hơi ấm sạch tương xứng. Việc mua thứ than độc hại này để sưởi ấm chỉ là tự sát gián tiếp. Cách duy nhất để cứu mẹ, cứu tất cả mọi người, là ép Thẩm Trấn Đông phải mở lại van sưởi ấm trung tâm!”


“Con... con trai...” Lâm Thị trên giường bệnh thều thào, cố gắng kéo vạt áo anh. “Đừng... đừng chống lại Thần Điện... Họ có thần lực... họ sẽ giết con mất...”


“Mẹ yên tâm, con không dùng vũ lực để đối đầu với họ.” Trường An quay lại, nhẹ nhàng đắp lại chăn cho bà, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. “Con sẽ dùng chính sổ sách và luật pháp của họ để đòi lại hơi ấm sạch cho chúng ta. Con thề sẽ khôi phục lại dòng năng lượng sạch cho khu ổ chuột này!”


Lục Dao nhìn anh trai, trong đôi mắt cô bé nhen nhóm lên một tia hy vọng chưa từng có. Sự lý trí và những con số chính xác của anh như một ngọn lửa ấm áp thực sự, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi u tối đang bao trùm căn nhà nhỏ.


Nhưng đúng lúc lời thề của Trường An vừa dứt, một tiếng động thô bạo từ bên ngoài cắt ngang bầu không khí ấm áp ngắn ngủi.


“Cộc! Cộc! Cộc!”


Tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề nện xuống lớp tuyết đóng băng ngoài ngõ nhỏ, kèm theo tiếng giáp sắt va chạm lách cách rợn người. Ánh sáng vàng vọt từ những cây đuốc ma pháp của vệ binh Thần Điện xuyên qua khe cửa rách, nhuộm đỏ cả gian phòng chật hẹp.


“Lục Trường An! Thẩm Nhất Minh chỉ huy tuần tra Thần Điện ra lệnh: Mau mở cửa tiếp nhận kiểm tra khế ước nợ thuế khẩn cấp!”


Tiếng quát hống hách, tàn nhẫn của Thẩm Nhất Minh vang lên ngoài ngõ, cắt ngang màn đêm lạnh giá, báo hiệu cơn bão trừng phạt của Thẩm gia đã chính thức ập đến cửa nhà anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!