Nhạc nềnWuxia

Lách Luật Công Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh lửa vàng vọt từ cây nến ma pháp trên tay Lương Thiệu Huy chao đảo, liếm sát qua mép tủ sắt lưu trữ. Sợi khói xám nhạt tỏa ra từ tim nến mang theo dao động mana rà quét rợn người, chỉ còn cách tà áo choàng tu sĩ rách nát của Lục Trường An đúng một thốn.


Trong góc tối hẹp giữa tủ sắt và bức tường đá ẩm ướt, Trường An nín thở. Lồng ngực anh đau nhói, vết thương do roi điện cũ rỉ máu thấm đẫm lớp vải thô xám, lạnh buốt. Thế xác này quá yếu ớt, hoàn toàn không có lấy một giọt ma lực tự vệ. Nhưng chính sự trống rỗng ma lực ấy lại trở thành lá chắn hoàn hảo nhất. Máy quét ma pháp và nến rà quét của Thần Điện chỉ nhạy cảm với những dao động thần lực hoạt động, còn đối với một phàm nhân có dòng ma lực lý tính tĩnh lặng như Trường An, chúng hoàn toàn mù lòa. Anh áp chặt mười ngón tay vào khung đồng của chiếc Bàn tính đồng Linh Vân, ép sát người vào khe đá, triệt tiêu mọi ý nghĩ hỗn loạn, đưa tâm trí về trạng thái tĩnh lặng của một bảng tính trống.


A Phúc ở phía sau kệ sách khu Tây đã thủ thế, bàn tay gầy guộc đặt trên chuôi đoản đao không phản quang giấu trong tay áo. Chỉ cần Lương Thiệu Huy tiến thêm nửa bước, đoản đao sẽ cắt đứt cuống họng hắn trước khi hắn kịp phát ra tiếng động.


“Xào xạc...”


Tiếng gió tuyết rít mạnh ngoài ô cửa kính màu vẽ hình thần hộ mệnh làm rung nhẹ cánh cửa gỗ sồi. Lương Thiệu Huy khựng lại. Ánh mắt hí đầy đố kỵ của hắn dời khỏi tủ sắt, bị thu hút hoàn toàn bởi cuốn sổ cái song song giả mạo nằm nghiêng lệch trên bàn làm việc của Tiết Kính.


“Hắc hắc... Tiết Kính, lần này ngươi chết chắc rồi.” Lương Thiệu Huy thầm thì trong cổ họng, nụ cười tham lam hiện rõ dưới ánh nến. Hắn vội vàng vồ lấy cuốn sổ giả, nhét chặt vào ngực áo choàng hòng mang đi báo cáo lập công với Thẩm Trấn Đông. Hắn không hề biết rằng, những con số thặng dư ảo được viết bằng mực ma pháp thông thường trên cuốn sổ đó chỉ là cái bẫy thông tin do Trường An thiết kế để gây chia rẽ nội bộ phòng kế toán.


Lương Thiệu Huy thổi tắt nến ma pháp, nhanh chóng lùi ra cửa và khóa chặt cánh cửa gỗ sồi đen.


“Thoát rồi.” Trường An khẽ thở ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh bước ra khỏi góc tối, mắt trái khẽ xoay nhẹ gọng Kính một tròng pha lê Linh Vân để tắt Nhãn Thuật Linh Quang. Cơn chóng mặt ập đến khiến anh suýt ngã quỵ, tinh thần lực đã tiêu hao hơn phân nửa sau cuộc bẻ khóa trận pháp bảo mật của Giang Tâm Vy.


“Đi thôi, A Phúc. Chúng ta phải trở lại hầm giam trước giờ Dần.”


Với sự dẫn đường không tiếng động của cựu binh sĩ Thánh điện A Phúc, Trường An lướt qua các hành lang đá tối tăm, quay trở lại Hầm chứa xác Thần Điện Linh Vân. Cai ngục Ngưu Đầu đang đứng ngồi không yên trước cửa sắt phòng giam biệt lập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dù sương lạnh đang rò rỉ. Thấy bóng Trường An xuất hiện, gã suýt nữa quỳ sụp xuống vì nhẹ nhõm.


“Ngươi... ngươi cuối cùng cũng về! Nếu đội tuần tra chính quy đi kiểm kho phát hiện ra, linh hồn ta sẽ bị sòng bạc chợ đen xé nát mất!” Ngưu Đầu run rẩy khóa xích sắt Khóa Hồn Xích hờ vào cổ tay Trường An, trả lại hiện trường ngụy trang hoàn hảo.


Trường An tựa lưng vào thánh giá đá lạnh ngắt, nhắm mắt lại. Trong ngực áo anh, cuốn Sổ cái Phân phối Than sưởi ấm của Tiết Kính (Thật) tỏa ra một luồng nhiệt lượng nhẹ từ da cừu ma pháp. Chứng cứ thép đã có trong tay, giờ đây anh chỉ cần một cơ hội để công khai nó trước triều đình trần thế.


***


Sáng hôm sau, khi ánh sáng xám xịt của mùa đông Linh Vân chưa kịp xuyên qua màn sương mù độc hại, tiếng xích sắt kéo lê thô bạo trên nền đá đã đánh thức Trường An.


Cửa sắt phòng giam bị đá văng. Chỉ huy vệ binh La Thiết bước vào cùng bốn kỵ sĩ Thần Điện giáp sắt đen nặng nề. Khuôn mặt đầy sẹo chiến tranh của gã lạnh lùng như băng đá.


“Lục Trường An, giờ hành hình của ngươi đã đến.” La Thiết lạnh lùng ra lệnh. “Thẩm tư tế phán quyết: Tội tham ô năm vạn tinh thể đức tin thô, lập tức thi hành án tử hình trong im lặng tại pháp trường ngầm. Áp giải đi!”


Trường An bị hai kỵ sĩ thô bạo nhấc bổng lên, kéo lê dọc theo những bậc thang đá đi sâu xuống tầng thứ tư của hầm ngục – nơi đặt pháp trường ngầm tối tăm, nồng nặc mùi máu khô và oán khí rò rỉ.


Phía cuối hành lang tối, Đại tư tế Thẩm Trấn Đông đã đứng đợi sẵn. Hắn mặc áo choàng phán quan màu đỏ sẫm thêu chỉ vàng lộng lẫy, khuôn mặt béo tốt uy nghiêm tỏa ra một luồng hào quang vàng kim nhạt của tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Trên tay hắn cầm chiếc gậy quyền trượng Thần Quang phát sáng dịu nhẹ, ánh mắt nhìn Trường An như nhìn một cái xác không hồn.


“Trường An, bổn tọa đã cho ngươi cơ hội điểm chỉ vào bản khế ước nhận tội, nhưng ngươi lại chọn cách ngoan cố.” Thẩm Trấn Đông thở dài giả tạo. “Thần Điện không cần một kế toán còn sống để đối chất. Cái chết của ngươi sẽ là dấu chấm hết hoàn hảo cho khoản thâm hụt năm vạn tinh thạch sưởi ấm.”


Một tên vệ binh bước lên, ấn đầu Trường An xuống bệ đá hành hình. Tên đao phủ giơ cao thanh kiếm bản to phát ra những tia sét ma pháp cấp thấp, chuẩn bị chém xuống gáy anh.


Trường An nhìn chằm chằm vào vũng nước đọng dưới nền đá, mắt trái dưới lớp kính một tròng pha lê vẫn bình thản đến lạ kỳ. Anh khẽ động ngón tay cái, chạm vào chiếc Ấn chương Lục Gia giấu sâu trong túi áo ngầm.


*Một... hai... ba...* Anh thầm đếm nhịp bước chân từ phía hành lang ngoài.


“Rầm!”


Cánh cửa sắt nặng nề của pháp trường ngầm đột ngột bị đập tan bởi một luồng kình lực mạnh mẽ. Tiếng giáp sắt va chạm dồn dập vang lên khi hàng chục dân binh trần thế mặc giáp sắt rỉ sét của chính quyền quận tràn vào, dựng lá chắn thép tạo thành một vòng vây phòng ngự kiên cố.


“Dừng tay!”


Một giọng nói uy nghiêm, vang dội cắt ngang tiếng sét ma pháp trên thanh kiếm của đao phủ. Quận trưởng quận Linh Vân – Tần Hoài Viễn bước vào. Ông mặc quan phục đế quốc màu xanh th Thêu hoa văn mây, tay cầm chiếc ấn quan bằng đồng thau phát ra dao động Quan gia dưỡng khí thuật để áp chế luồng ma lực hắc ám trong phòng giam. Đi bên cạnh ông là Thừa biện quận phủ Đỗ Trung Nghĩa, tay ôm một chồng văn bản pháp lý dày cộp.


Thẩm Trấn Đông biến sắc, quyền trượng Thần Quang đập mạnh xuống đất, tỏa ra uy áp Trúc Cơ khiến các dân binh trần thế phải lùi lại một bước.


“Tần quận trưởng! Đây là pháp trường ngầm của Thần Điện, hành quyết tội nhân tôn giáo là nội vụ của giáo hội. Triều đình trần thế dám dẫn binh xông vào cấm địa, các ngươi muốn mưu phản hoàng gia sao?” Thẩm Trấn Đông gầm lên đầy hăm dọa.


Tần Hoài Viễn điềm tĩnh vuốt râu, bước lên trước lá chắn bảo vệ. Ông giơ cao sắc lệnh hành chính có đóng dấu quan ấn đỏ rực của quận phủ.


“Thẩm tư tế, triều đình không can thiệp vào nội vụ tôn giáo. Nhưng Lục Trường An là một công dân trần thế đăng ký hộ tịch tại quận Linh Vân. Theo luật pháp đế quốc, mọi án tử hình nhắm vào công dân trần thế bắt buộc phải được thông qua sự phê duyệt của quận phủ và xét xử công khai tại công đường hành chính. Hành vi hành hình lén lút trong đêm của Thần Điện là vi phạm nghiêm trọng luật pháp triều đình!”


“Nực cười!” Thẩm Trấn Đông cười lạnh, gậy quyền trượng tỏa hào quang rực rỡ hơn. “Hắn phạm tội báng bổ, tham ô tinh thể đức tin – thứ năng lượng thuộc quyền sở hữu tối cao của thần linh. Thần Điện có quyền tự phán quyết!”


Ngay lúc không khí căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, Trường An đang bị đè trên bệ đá đột nhiên lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng rõ ràng, vang vọng khắp pháp trường ngầm:


“Thẩm tư tế, ngài nói năm vạn tinh thể đức tin bị thâm hụt là tài sản thuần tôn giáo? Vậy tôi xin hỏi, khoản tiền đó được trích từ đâu?”


Thẩm Trấn Đông nhíu mày nhìn tên tu sĩ kế toán quèn đang ngẩng đầu lên.


Trường An dùng chút tàn lực cuối cùng, cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ trái, để một giọt máu tươi thấm vào chiếc Ấn chương Lục Gia giấu trong tay áo. Một luồng hơi ấm cổ xưa lập tức truyền dọc theo cánh tay anh, kích hoạt một phần hiệu lực của di sản luật pháp bị cấm.


“Theo sổ sách phân phối than sưởi ấm mười năm qua của Thần Điện Linh Vân,” Trường An trích dẫn trơn tru từng con số mà anh đã ghi nhớ bằng phương pháp chụp ảnh trí não đêm qua, “khoản năm vạn tinh thạch bị thâm hụt năm nay nằm trong danh mục 'Quỹ Sưởi Ấm Dân Sự Chung'. Đây là quỹ được thành lập dựa trên sự đóng góp đức tin của phàm nhân và ngân sách trợ cấp trực tiếp từ phủ quận trưởng để duy trì vòm nhiệt sưởi ấm cho toàn quận Linh Vân. Nó không phải là tài sản riêng của Thần Điện!”


Đỗ Trung Nghĩa lập tức bước lên, giở một cuốn sổ da màu vàng sậm, giọng nói già nua nhưng sắc bén đọc to:


“Báo cáo quận trưởng, chứng từ tài chính mười năm qua ghi nhận: mỗi năm, phủ quận trưởng đều trích mười vạn đồng bạc trần thế từ thuế lâm nghiệp để trợ cấp cho Thần Điện duy trì lò sưởi ấm công cộng. Theo điều thứ 47 của Bộ Luật Dân Sự Đế Quốc, bất kỳ tổ chức tôn giáo nào nhận ngân sách tài trợ từ triều đình đều bắt buộc phải chịu sự giám sát tài chính chung của cơ quan hành chính địa phương. Thần Điện không có quyền tự phán quyết đối với các vụ án liên quan đến quỹ chung này!”


Khuôn mặt béo tốt của Thẩm Trấn Đông giật giật liên hồi vì giận dữ. Hắn liếc nhìn Tiết Kính đang đứng nép sau vệ binh với ánh mắt đầy sát khí. Làm sao tên phế vật Lục Trường An lại có thể nắm giữ những số liệu tài chính chi tiết này khi đang bị giam cầm?


Trường An gượng đứng dậy, mắt trái lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt dưới lớp kính một tròng pha lê. Anh nhìn thẳng vào Thẩm Trấn Đông, dõng dạc nói:


“Hơn nữa, theo Quy trình tố tụng Thần Điện, chương 3, điều 12, ban hành bởi Thần Điện Tối Cao Linh Quang: 'Khi một vụ án thâm hụt quỹ chung có liên quan đến triều đình trần thế phát sinh, Thần Điện bắt buộc phải phối hợp với chính quyền địa phương để mở phiên điều trần hành chính đối chiếu chéo số liệu trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng.' Thẩm tư tế cố tình hành quyết tôi trong im lặng ngay sáng sớm nay, phải chăng là đang cố ý vi phạm chính quy trình tố tụng nghiêm ngặt của Thần Điện để bịt đầu mối?”


“Bốp!”


Tần Hoài Viễn đập mạnh chiếc ấn quan xuống bệ đá bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ mana trầm đục.


“Thẩm tư tế! Chứng cứ và luật pháp đã rõ ràng. Nếu ngài cứng ráo hành hình Lục Trường An tại đây, bổn quan sẽ lập tức gửi công văn khẩn cấp lên ngự sử triều đình cáo buộc Thần Điện Linh Vân tội mưu phản, chà đạp luật pháp đế quốc và cố ý che giấu sai phạm tài chính. Lúc đó, e rằng chiếc ghế Đại giám mục giáo phận của ngài cũng khó giữ nổi!”


Áp lực chính trị khổng lồ kết hợp với những lập luận pháp lý sắc bén của Trường An đã hoàn toàn dồn Thẩm Trấn Đông vào thế bí. Hắn biết Tần Hoài Viễn đang muốn mượn vụ án này để tước đoạt bớt quyền lực tài chính lũng đoạn của Thần Điện tại địa phương. Nếu hắn ra lệnh nổ súng sát hại quận trưởng và dân binh tại đây, triều đình đế quốc chắc chắn sẽ phái đại quân Thánh điện chính quy xuống san phẳng Thần Điện Linh Vân.


Thẩm Trấn Đông hít một hơi sâu, thu hồi luồng uy áp Trúc Cơ cuồng bạo. Quyền trượng Thần Quang trên tay hắn tắt dần hào quang, nhưng đôi mắt hắn híp lại đầy nguy hiểm.


“Được... Được lắm.” Thẩm Trấn Đông cười lạnh nhạt. “Tần quận trưởng đã dùng luật pháp đế quốc để ép buộc, bổn tọa tự có lòng tôn trọng triều đình. Chúng ta sẽ mở phiên điều trần hành chính đối chiếu chéo số liệu tại Phủ Quận trưởng Linh Vân ngay bây giờ! Bổn tọa muốn xem, tên kế toán phế vật này lấy đâu ra chứng cứ để chứng minh bản thân vô tội!”


***


Nửa canh giờ sau, tại công đường Phủ Quận trưởng Linh Vân.


Căn phòng xử án được xây dựng bằng những phiến đá xám dày nặng, lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với sự lộng lẫy xa hoa của Thần Điện. Quận trưởng Tần Hoài Viễn tọa trấn trên ghế chủ tọa cao nhất, phía dưới là Thừa biện Đỗ Trung Nghĩa đang chuẩn bị giấy mực.


Thẩm Trấn Đông ngồi trên chiếc ghế dành cho khách quý bên phải, phong thái vẫn ngạo mạn như cũ. Hắn khẽ phẩy tay, giải phóng một luồng uy áp tinh thần lực Trúc Cơ nhạt nhòa bao phủ toàn bộ công đường, cố tình tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên vai tất cả những người có mặt.


Trường An đứng ở trung tâm công đường. Dưới sức ép của tu vi Trúc Cơ, lồng ngực anh như bị đá tảng đè nặng, hơi thở trở nên dồn dập. Anh khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái.


*Nhãn Thuật Linh Quang – Kích hoạt.*


Qua thấu kính pha lê thạch anh tím, luồng uy áp vàng kim của Thẩm Trấn Đông lập tức hiện rõ dưới dạng những sợi chỉ năng lượng dày đặc đang đan xen lơ lửng trong không trung, cố gắng thâm nhập vào hệ thần kinh của anh để bẻ gãy ý chí lý tính. Trường An gẩy nhẹ một hạt tính trên chiếc Bàn tính đồng Linh Vân giấu trong tay áo. Sóng xung kích logic cực nhỏ phát ra từ bàn tính đồng lập tức triệt tiêu hoàn toàn các sợi chỉ năng lượng đang áp sát vùng đầu anh, giúp anh đứng thẳng người, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ.


“Lục Trường An!” Tần Hoài Viễn gõ kinh đường mộc xuống bàn. “Thần Điện cáo buộc ngươi tham ô năm vạn tinh thể đức tin thô từ kho quỹ. Ngươi có bản án hay chứng cứ nào để tự bào chữa cho bản thân?”


Trường An bước lên một bước, chắp tay cúi chào quận trưởng, rồi quay sang nhìn thẳng vào Thẩm Trấn Đông.


“Báo cáo quận trưởng, tôi bị vu khống. Sổ sách của phòng kế toán Thần Điện do Chấp sự Tiết Kính quản lý hiện tại là một hệ thống sổ sách giả mạo một chiều, được thiết kế để che giấu hành vi bòn rút tài sản công của chính Thẩm tư tế.”


“Câm miệng!” Tiết Kính đứng bên cạnh Thẩm Trấn Đông lập tức bước ra, mặt đỏ gay gắt gào lên. “Sổ sách của ta được ghi chép theo đúng truyền thống tôn giáo mười năm qua, có chữ ký phê duyệt của Ngô kế toán trưởng và dấu ấn của Thẩm tư tế. Ngươi là một tên tu sĩ tập sự phế vật, dám báng bổ sổ sách thánh thần?”


Trường An không hề tức giận. Anh lạnh lùng rút từ trong ngực áo ra cuốn Sổ cái Phân phối Than sưởi ấm của Tiết Kính (Thật) mà anh đã tráo đổi được đêm qua.


“Tần quận trưởng, đây là cuốn sổ cái phân phối than sưởi ấm thực tế của mùa đông năm nay do chính Tiết Kính ghi chép và cất giữ trong tủ sắt bảo mật. Tôi yêu cầu Thừa biện Đỗ Trung Nghĩa tiến hành đối chiếu chéo số liệu trong cuốn sổ này với báo cáo chi tiêu ngân sách sưởi ấm dân sự mà Thần Điện đã nộp cho quận phủ.”


Tiết Kính nhìn thấy cuốn sổ da cừu quen thuộc trên tay Trường An, mặt lập tức cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vàng thò tay vào ngực áo mình để kiểm tra, nhưng chỉ chạm phải cuốn sổ giả mà Lương Thiệu Huy đã lấy đi. Hắn run rẩy quay sang nhìn Thẩm Trấn Đông, nhưng đại tư tế chỉ im lặng, đôi mắt híp lại đầy sát khí nguy hiểm.


Đỗ Trung Nghĩa đón lấy cuốn sổ cái thật từ tay vệ binh, cẩn thận lật từng trang da cừu dưới thấu kính pha lê dày. Lão già già nua khẽ nhíu mày, rồi ngẩng đầu lên báo cáo:


“Báo cáo quận trưởng, có sự mâu thuẫn khổng lồ! Trong báo cáo nộp cho quận phủ, Thần Điện ghi nhận đã phân phối năm vạn tinh thạch thô để sưởi ấm cho mười ngàn hộ dân khu Đông trong hai tháng qua. Nhưng trong cuốn sổ cái phân phối thực tế này, số lượng tinh thạch thực xuất kho chỉ có ba vạn rưỡi! Khoản chênh lệch một vạn rưỡi tinh thạch đã biến mất hoàn toàn không có tài khoản đối ứng!”


Công đường xôn xao. Dân binh và các quan chức trần thế bắt đầu thì thầm bàn tán.


Trường An bồi thêm một đòn quyết định:


“Tần quận trưởng, một vạn rưỡi tinh thạch thô bị thâm hụt này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong mùa đông năm nay. Nếu chúng ta áp dụng phương pháp kế toán kép đối chiếu chéo toàn bộ hệ thống kho quỹ của Thần Điện trong năm năm qua, khoản thâm hụt thực tế sẽ lên tới năm vạn tinh thạch thô – trùng khớp hoàn toàn với con số mà Thẩm tư tế đã vu khống cho tôi!”


“Tôi yêu cầu phủ quận trưởng lập tức ra lệnh niêm phong và tịch thu toàn bộ hệ thống sổ sách gốc của Thần Điện Linh Vân để đoàn kiểm toán hành chính tiến hành kiểm kê công khai ngay tại chỗ!”


Lời đề nghị táo bạo của Trường An như một tiếng sét đánh ngang tai Thẩm Trấn Đông.


“Bốp!”


Thẩm Trấn Đông tức giận đập mạnh tay xuống bàn gỗ, đứng phắt dậy. Luồng thần lực Trúc Cơ cuồng bạo phóng ra từ cơ thể hắn làm nứt vỡ mặt bàn đá của công đường, bụi đá bay mù mịt.


“Nực cười! Lục Trường An, ngươi chỉ là một tên phạm nhân tôn giáo đang tại ngoại, lấy tư cách gì đòi tịch thu sổ sách thánh điện? Tần quận trưởng, bổn tọa tôn trọng luật pháp triều đình nên mới đến đây điều trần. Nhưng sổ sách gốc của Thần Điện là bí mật tôn giáo tối cao, được bảo hộ bởi quyền miễn trừ tôn giáo tối cao của Giáo hội trung ương tỉnh Linh Châu! Một quận trưởng quèn như ngươi và một tên phế vật phàm nhân đòi chạm vào sổ sách của thần linh? Các ngươi đang muốn khơi mào chiến tranh tôn giáo sao?”


Tần Hoài Viễn khẽ nhíu mày, tay siết chặt chiếc ấn quan bằng đồng thau. Quyền miễn trừ tôn giáo tối cao của Thần Điện quả thực là một rào cản pháp lý cực kỳ lớn. Nếu ông cưỡng chế tịch thu sổ sách lúc này, Thẩm Trấn Đông có thể dùng danh nghĩa bị xâm phạm đặc quyền để triệu hồi mật sứ cấp tỉnh xuống đè bẹp quận phủ.


Trường An nhận thấy sự do dự của quận trưởng. Tinh thần lực của anh đang sụt giảm nghiêm trọng, cơ thể bắt đầu run rẩy vì lạnh do vết thương rỉ máu và tác động mài mòn sinh mệnh lực của Ấn chương Lục Gia. Anh biết, hôm nay chưa phải là lúc để lật đổ hoàn toàn Thẩm Trấn Đông. Anh cần thời gian tại ngoại để thu thập thêm chứng cứ vật chất thực tế từ hầm mỏ và bến tàu.


“Tần quận trưởng,” Trường An khẽ ho khan một tiếng, lên tiếng phá vỡ thế bế tắc. “Sổ sách gốc của Thần Điện tạm thời có thể chưa tịch thu để tôn trọng đặc quyền tôn giáo. Nhưng cuốn sổ cái phân phối than thực tế của Tiết Kính đã đủ để chứng minh có sự thâm hụt quỹ chung nghiêm trọng và có dấu hiệu vu khống phạm nhân để bịt đầu mối.”


“Theo luật tố tụng đế quốc, tôi đề nghị phủ quận trưởng tuyên bố bảo hộ quyền tại ngoại điều tra (ngoại cảm điều tra) cho tôi. Tôi sẽ cư trú tại khu ổ chuột Linh Vân để tiếp tục thu thập chứng cứ đối chiếu chéo, dưới sự giám sát chung của cả quận phủ và vệ binh Thần Điện.”


Tần Hoài Viễn lập tức nhận ra đây là lối thoát tốt nhất cho đại cục. Ông gõ mạnh kinh đường mộc xuống bàn, đưa ra phán quyết vội vàng trước khi Thẩm Trấn Đông kịp phản phản đối:


“Phán quyết của phủ quận trưởng: Cuốn sổ cái phân phối than sưởi ấm thực tế của Tiết Kính được thu giữ làm vật chứng chính thức. Tội danh tham ô của Lục Trường An tạm thời đình chỉ thi hành án do có nghi vấn nghiêm trọng về số liệu. Tuyên bố bảo hộ quyền tại ngoại điều tra cho Lục Trường An tại khu ổ chuột Linh Vân dưới sự giám sát của hai bên. Thần Điện không được phép tự ý bắt giữ hoặc hành quyết hắn trong thời gian điều tra tại ngoại! Bãi triều!”


“Rầm!”


Tiếng kinh đường mộc gõ xuống vang dội khắp công đường, đóng đinh phán quyết pháp lý tối cao của quận trưởng trần thế.


Thẩm Trấn Đông đứng lặng người giữa công đường, lồng ngực phập phồng vì giận dữ tột độ. Hắn đã thua cuộc đấu trí pháp lý hôm nay ngay trên sân nhà của đối thủ chính trị. Hắn liếc nhìn Lục Trường An với ánh mắt rực lửa sát khí, gân xanh nổi đầy trên trán.


Hắn bước xuống bục khách quý, tà áo choàng đỏ sẫm quét mạnh qua thềm đá phát ra tiếng xột xoạt giận dữ. Khi đi ngang qua Trường An, hắn khẽ dừng lại nửa bước, cúi đầu xuống ghé sát tai anh, giọng nói trầm đục đầy sương lạnh ma pháp:


“Lục Trường An... Ngươi nghĩ luật pháp trần thế của Tần quận trưởng có thể bảo vệ ngươi mãi mãi sao? Khu ổ chuột Linh Vân là một nơi rất lạnh giá và đầy rẫy những tai nạn bất ngờ... Hãy tận hưởng những hơi thở cuối cùng của ngươi đi.”


Thẩm Trấn Đông tức giận bỏ về cùng đội vệ binh Thần Điện, không quên để lại một cái liếc nhìn đầy sát khí hứa hẹn một cuộc thanh trừng đẫm máu ngoài vòng pháp luật sắp sửa bùng phát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!