Đột Nhập Đêm Tuyết
Hành lang đá của Thần Điện quận Linh Vân vào đêm khuya lạnh lẽo như một hầm băng không đáy. Tiếng gió tuyết gào rít bên ngoài những ô cửa kính màu vẽ hình các vị thần hộ mệnh dội vào tai Lục Trường An, nghe như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn phàm nhân đang co quắp trong cái lạnh thấu xương ngoài khu ổ chuột.
Trường An đi từng bước nhẹ nhàng dọc theo bờ tường đá ẩm ướt. Bước chân anh không phát ra bất kỳ tiếng động nào, một phần nhờ đôi giày vải thô đã được quấn thêm nhiều lớp giẻ rách, phần khác là nhờ sự dẫn đường vô âm của bóng đen đi phía trước.
Đó là A Phúc.
Người hầu câm gầy gò của phòng sổ sách rách nát giờ đây di chuyển uyển chuyển như một con mèo mun trong đêm tối. Khuôn mặt đầy sẹo bỏng của ông ẩn khuất dưới chiếc mũ trùm đầu màu xám, nhưng đôi mắt híp lại luôn cảnh giác quét qua từng góc khuất hành lang. Trường An biết, người đàn ông câm lặng này từng là một binh sĩ Thánh điện giải ngũ, kẻ bị cắt lưỡi vì đã vô tình nhìn thấy những dòng tiền bẩn chảy từ Linh Vân lên tỉnh hội Linh Châu mười năm trước. Sự trung thành của ông đối với Trường An không chỉ là nghĩa vụ của một gia bộc, mà còn là nỗi căm hận âm thầm dành cho thể chế thần quyền mục nát này.
“Xoẹt.”
A Phúc đột ngột dừng lại, một tay đưa ra phía sau, năm ngón tay xòe nhẹ – ám hiệu có tuần tra phía trước.
Trường An lập tức ép sát lưng vào bức tường đá lạnh buốt. Anh khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái, truyền một tia tinh thần lực mỏng như tơ vào thấu kính thạch anh tinh khiết.
*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*
Thế giới tối tăm qua thấu kính trái lập tức biến đổi thành một bản đồ năng lượng phát sáng. Cách đó khoảng hai mươi thước, rẽ qua góc hành lang phụ, hai luồng ma lực màu xám đục của vệ binh Thần Điện cấp thấp đang di chuyển chậm rãi. Điểm đáng chú ý là chiếc máy quét mana cầm tay trên tay tên đi đầu. Thiết bị đó phát ra những làn sóng xung kích ma pháp hình quạt màu xanh lam nhạt, quét qua các góc tường để tìm kiếm bất kỳ dao động ma lực bất thường nào.
Trường An nín thở. Thể xác của anh hiện tại hoàn toàn là một phàm nhân suy kiệt, không có lấy một giọt ma lực chiến đấu. Nhưng chính sự thiếu hụt ma lực này lại trở thành lá chắn hoàn hảo nhất trước các thiết bị quét dò tìm của Thần Điện. Chiếc máy quét mana chỉ nhạy cảm với những dao động của thần lực hoặc ma pháp trận hoạt động, còn đối với một kẻ có dòng ma lực lý tính tĩnh lặng như Trường An, nó hoàn toàn mù lòa.
A Phúc khẽ ra hiệu. Hai người lướt qua khoảng trống hành lang ngay khi luồng quét của thiết bị vừa quét qua hướng ngược lại. Sự tính toán thời gian chuẩn xác đến từng giây của Trường An, kết hợp với bộ pháp ảnh vệ của A Phúc, giúp họ thâm nhập sâu vào khu vực hành chính của Thần Điện mà không kích hoạt bất kỳ chuông báo động nào.
Trước mắt họ hiện ra cánh cổng gỗ sồi đen dày nặng của Phòng Kế toán Thần Điện Linh Vân.
Căn phòng này chính là chiến trường đầu tiên của Lục Trường An. Nơi đây chứa đựng hàng vạn cuộn sổ sách bằng da cừu bám đầy bụi bặm, ghi chép lại toàn bộ dòng chảy đức tin và thuế sưởi ấm của cả quận suốt mười năm qua. Nhưng quan trọng hơn, đây là nơi Tiết Kính – chấp sự kế toán trẻ tuổi đầy tham vọng, đệ tử đắc lực của Thẩm Trấn Đông – đặt chiếc tủ sắt bảo mật chứa các chứng từ phân phối than sưởi ấm thực tế của mùa đông năm nay.
Trường An rút từ trong túi áo ra chiếc chìa khóa đồng nhỏ mà Ngưu Đầu đã lén giao cho anh trước khi rời hầm giam. Ngưu Đầu là cai ngục, nhưng cũng là kẻ giữ chùm chìa khóa phụ của các phòng ban cấp thấp để phục vụ việc dọn dẹp hoặc vận chuyển dụng cụ ban đêm.
“Cạch.”
Tiếng chốt khóa cơ khí khẽ vang lên cực nhỏ dưới lớp vải đệm mà A Phúc đã áp sát vào ổ khóa. Cánh cửa gỗ sồi từ từ hé mở một khe hẹp đủ để Trường An lách người vào.
Mùi da cừu mốc, mùi mực ma pháp kháng nhiễu nồng nặc và bụi bặm bốc lên xộc thẳng vào mũi. Phòng kế toán chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng tuyết trắng phản chiếu từ những ô cửa sổ cao hắt lên những kệ sách khổng lồ cao chạm trần nhà.
Trường An không lãng phí một giây nào. Anh tiến thẳng về phía bàn làm việc của Tiết Kính nằm ở trung tâm phòng. Chiếc bàn làm bằng gỗ sồi đen chỉn chu, tương phản hoàn toàn với chiếc bàn gỗ mục nát, đầy vết mực loang lổ của Trường An ở góc phòng giáp cửa sổ.
Trên bàn của Tiết Kính, một chiếc tủ sắt nhỏ bọc đồng thau được đặt kiên cố. Đây chính là nơi cất giữ các tài liệu nhạy cảm nhất trước khi chúng được hợp thức hóa vào hệ thống sổ cái chung.
Trường An cúi người xuống, mắt trái áp sát vào ổ khóa của tủ sắt. Qua thấu kính pha lê Linh Vân, anh nhìn thấy một mạng lưới các sợi chỉ ma lực màu tím sẫm đang đan xen chằng chịt quanh ổ khóa cơ khí.
*Trận pháp khóa linh hồn bảo mật của Giang Tâm Vy.*
Trường An khẽ nhíu mày. Giang Tâm Vy là nữ pháp sư trận pháp thiên tài của Thần Điện, kẻ cực kỳ tự tin vào các hệ thống mã hóa hình học ma pháp của mình. Trận pháp khóa này được liên kết trực tiếp với dao động linh hồn của Tiết Kính. Nếu có kẻ cố tình bẻ khóa bằng bạo lực vật lý hoặc dùng ma pháp dò đường không tương thích, trận pháp sẽ lập tức kích nổ tự hủy, thiêu rụi toàn bộ tài liệu bên trong bằng lửa ma pháp và phát tín hiệu báo động toàn thành.
“Mọi hệ thống phòng ngự, dù là ma pháp hay cơ khí, đều được xây dựng dựa trên các quy luật logic toán học.” Trường An thầm nghĩ, đôi mắt trái lấp lanh ánh sáng xanh lam nhạt. “Và hễ là toán học, thì chắc chắn sẽ có sai số.”
Anh đặt chiếc Bàn tính đồng Linh Vân – vật bảo mệnh trí tuệ mà anh vừa nhờ Trương Thiết Trụ đúc thủ công – lên mặt bàn gỗ. Những hạt tính bằng đồng thau chạm vào nhau phát ra những tiếng “cạch, cạch” thanh mảnh, được tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài che giấu hoàn hảo.
Trường An bắt đầu gẩy các hạt tính bằng cả hai tay với tốc độ cực nhanh. Ngón tay anh di chuyển tạo thành những tàn ảnh mờ ảo. Anh đang sử dụng kỹ năng Đồng bộ hóa Bàn tính để phân tích ma trận hình học của trận pháp khóa.
*Phương trình bậc ba đa biến... Hằng số mana nền là 1.414... Điểm giao thoa của các sợi chỉ ma lực nằm ở góc ba mươi độ phía dưới bên phải.*
Trường An khẽ xoay nhẹ chiếc kính một tròng để điều chỉnh tiêu cự. Anh nhìn thấy rõ ràng ba bánh răng đồng bên trong ổ khóa cơ khí đang được giữ chặt bởi ba luồng ma lực bảo mật. Nếu anh dùng kẹp sắt để bẻ khóa cơ khí lúc này, sự thay đổi áp lực vật lý trên các bánh răng sẽ làm đứt gãy các sợi chỉ ma lực, kích hoạt chuông báo động ngay lập tức. Đây chính là lý do vì sao các siêu trộm thông thường của chợ đen đều bất lực trước két sắt của Thần Điện.
Nhưng Trường An không bẻ khóa. Anh đang thực hiện một phép tính nghịch đảo.
“A Phúc, giữ chặt góc tủ phía Tây Nam.” Trường An ra hiệu bằng khẩu hình miệng.
A Phúc lập tức bước tới, bàn tay to bản, thô ráp đầy sẹo áp chặt vào góc tủ sắt, truyền vào một luồng ma lực Luyện Khí tầng 5 cực kỳ mỏng và tĩnh lặng để cố định từ trường xung quanh.
Trường An dùng một sợi dây đồng nhỏ mảnh như sợi tóc, luồn nhẹ vào khe hở của ổ khóa. Anh không chạm vào các bánh răng, mà chạm vào điểm nút giao thoa của ba luồng ma lực bảo mật mà anh vừa tính toán được.
*Gẩy hạt tính: ba lên, hai xuống, nhân với hằng số dao động nền.*
Một làn sóng xung kích logic cực nhỏ, phát ra từ chiếc bàn tính đồng, truyền dọc theo sợi dây đồng vào thẳng tâm trận pháp. Luồng ma lực màu tím sẫm của Giang Tâm Vy đột ngột khựng lại, các sợi chỉ ma lực tự động dãn ra, lầm tưởng rằng dao động linh hồn của Tiết Kính vừa xuất hiện để mở khóa.
“Cạch.”
Tiếng bánh răng đồng chuyển động nhẹ nhàng vang lên. Cánh cửa tủ sắt bọc đồng thau từ từ mở ra, hoàn toàn im lặng và không có bất kỳ ngọn lửa tự hủy nào bùng phát.
Trường An thở phào nhẹ nhõm, trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh dù nhiệt độ trong phòng đang ở mức dưới độ âm. Việc duy trì sự tập trung lý tính cực hạn để giải mã ma trận toán học trong trạng thái căng thẳng tột độ đã tiêu hao gần một nửa tinh thần lực của anh.
Anh nhanh chóng thò tay vào trong tủ sắt, lôi ra một xấp tài liệu bằng da cừu cũ dày cộp.
Trên gáy xấp da cừu có khắc dòng chữ bằng mực ma pháp phát sáng đỏ nhạt: *“Sổ cái Phân phối Than sưởi ấm - Khu Đông - Mùa đông năm thứ 412”*.
Trường An lật nhanh từng trang da cừu dưới ánh sáng tuyết nhạt từ cửa sổ. Mắt trái anh hoạt động hết công suất, Nhãn Thuật Linh Quang quét qua từng cột số liệu được ghi chép bằng phương pháp sổ sách đơn truyền thống của Tiết Kính.
*Ngày mười lăm tháng mười: Xuất kho hai vạn tinh thạch thô để sưởi ấm khu ổ chuột.*
*Ngày mười tháng mười một: Xuất kho ba vạn tinh thạch thô...*
Nhìn qua, sổ sách cực kỳ hoàn hảo. Số lượng tinh thạch xuất kho khớp hoàn toàn với tổng lượng đức tin thu hoạch được từ người dân. Nhưng đối với một kiểm toán viên tài chính cấp cao như Trường An, những con số này giả tạo đến mức đáng thương.
“Kế toán sổ sách đơn chỉ ghi nhận dòng tiền một chiều.” Trường An lạnh lùng thầm nghĩ. “Họ ghi nhận 'Xuất kho', nhưng lại không có tài khoản đối ứng để ghi nhận 'Thực nhận' tại các lò sưởi công cộng khu ổ chuột. Đây chính là kẽ hở khổng lồ để Thẩm Trấn Đông bòn rút tài sản công mà không để lại dấu vết trên giấy tờ chính thức.”
Trường An rút từ trong vạt áo choàng rách ra cuốn Sổ cái Mật của thầy Tôn Hoài Minh và một xấp da cừu trắng mới mà anh đã chuẩn bị sẵn. Anh đặt chiếc bàn tính đồng bên cạnh, bắt đầu cuộc chạy đua với thời gian để sao chép và tái cấu trúc lại toàn bộ số liệu của Tiết Kính bằng Phương pháp Kế toán Kép Ma pháp.
Anh chia trang da cừu mới thành hai cột đối xứng hoàn hảo: Nợ (Debit) và Có (Credit).
*Tài khoản Nguồn: Kho quỹ Thần Điện Linh Vân.*
*Tài khoản Sử dụng: Lò luyện tinh thể đức tin (Thực tế nhập kho: chỉ có ba vạn rưỡi tinh thạch thô. Khoản thặng dư một vạn rưỡi đã biến mất không dấu vết).*
*Tài khoản Đối ứng: Quỹ riêng của Thẩm Trấn Đông tại sòng bạc Kim Tiền Chợ Đen.*
Những dòng chữ được viết bằng mực ma pháp kháng nhiễu phát ra những luồng ánh sáng xanh lam nhạt, đối xứng hoàn hảo chạy dọc hai bên trang sổ, liên kết với nhau bằng một sợi chỉ logic vàng kim vô hình. Đây chính là sức mạnh của kế toán kép: mọi khoản thu chi đều phải có nguồn gốc và điểm đến rõ ràng; nếu một bên thay đổi, bên kia bắt buộc phải thay đổi tương ứng để duy trì thế cân bằng tuyệt đối của vũ trụ.
Khi Trường An viết đến trang thứ mười, bỗng nhiên, A Phúc đang đứng canh ở cửa gỗ sồi khẽ giật mình. Ông đưa tay lên tai, rồi quay lại nhìn Trường An với khuôn mặt biến sắc.
Có tiếng bước chân đang tiến gần.
Tiếng bước chân rất nhẹ, xen lẫn tiếng sột soạt của áo choàng tu sĩ kéo lê trên sàn đá hành lang. Nhưng điều đáng sợ nhất là một luồng sáng màu vàng nhạt bắt đầu hắt qua khe cửa gỗ sồi vào trong phòng kế toán tối tăm.
Đó là ánh sáng của cây nến ma pháp – loại nến đặc chế của các tuần tra viên Thần Điện giúp phát hiện ảo ảnh và các dao động mana ẩn giấu.
*Lương Thiệu Huy.*
Cái tên này lập tức xuất hiện trong đầu Trường An. Lương Thiệu Huy là đồng nghiệp cùng phòng kế toán, một kẻ tham lam, lười biếng nhưng cực kỳ nhạy cảm với các cơ hội lập công để nịnh bợ Thẩm Trấn Đông. Hắn thường xuyên đi tuần đêm ngoài giờ để rình mò xem có kế toán nào lén lút làm việc riêng hoặc biển thủ tài liệu hay không.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Cách phòng kế toán chưa đầy mười thước.
Trường An nhìn cuốn sổ cái thật của Tiết Kính vẫn đang mở trên bàn, rồi lại nhìn xấp da cừu sao chép dở dang của mình. Nếu anh thu dọn mọi thứ và bỏ chạy bây giờ, tiếng chốt cửa sắt và dao động mana chưa kịp tiêu tán chắc chắn sẽ đánh động Lương Thiệu Huy. Còn nếu ở lại, anh sẽ bị bắt quả tang ngay tại chỗ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, lý tính lạnh lùng của một kiểm toán viên đã giúp Trường An đưa ra quyết định nhanh chóng.
“A Phúc, ẩn nấp sau kệ hồ sơ thuế khu Tây.” Trường An ra lệnh bằng ánh mắt.
A Phúc lập tức lùi sâu vào bóng tối phía sau kệ sách khổng lồ cao chạm trần, biến mất hoàn toàn như một chiếc bóng.
Trường An nhanh chóng cầm lấy cuốn sổ cái thật của Tiết Kính, nhét thẳng vào lớp lót ngực áo choàng tu sĩ rách của mình. Đồng thời, anh rút từ trong túi áo ngầm ra một cuốn sổ cái giả mà anh đã chuẩn bị sẵn từ trước bằng kỹ năng Ngụy trang Sổ cái Song song.
Cuốn sổ cái giả này được làm từ da cừu cũ bám bụi, bên trong chứa các số liệu ngụy tạo hoàn hảo về một khoản thặng dư ảo của quỹ từ thiện sưởi ấm, được viết bằng mực ma pháp thông thường dễ tẩy xóa. Đối với một kẻ lười biếng và thiếu kiến thức kế toán vĩ mô như Lương Thiệu Huy, cuốn sổ giả này trông giống hệt như một bằng chứng phạm tội của một kế toán viên quèn đang cố tình làm giả số liệu để ăn bớt tiền than.
Trường An đặt cuốn sổ giả mở sẵn lên bàn làm việc của Tiết Kính, cố tình để nghiêng một góc như thể người viết vừa phải vội vàng rời đi.
Bản thân anh lập tức lùi lại, ẩn nấp sau tủ tài liệu bằng sắt lớn của phòng lưu trữ thuế trần thế ngay cạnh bàn làm việc. Anh nín thở, mắt trái áp sát vào khe hở của tủ sắt, giữ cho cơ thể hoàn toàn tĩnh lặng, triệt tiêu mọi suy nghĩ cảm xúc để tránh bị nến ma pháp dò tìm.
“Cạch.”
Cánh cửa gỗ sồi đen của phòng kế toán đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Lương Thiệu Huy bước vào phòng. Hắn mặc chiếc áo choàng chấp sự tập sự màu xám bạc bạc màu, đôi mắt hí ti hí liên tục đảo liên lách dưới ánh sáng vàng vọt của cây nến ma pháp cầm trên tay trái. Hơi ấm từ cây nến tỏa ra một làn khói xám nhạt, quét qua các kệ sách xung quanh.
Hắn khẽ hít hà một hơi, mũi chun lại như một con chó săn ngửi thấy mùi con mồi.
“Mùi mực ma pháp mới...” Lương Thiệu Huy thầm thì, giọng nói thè lè đầy vẻ gian xảo. “Có kẻ vừa ở đây.”
Hắn cầm cây nến ma pháp tiến sát về phía bàn làm việc của Tiết Kính. Ánh sáng vàng vọt của cây nến quét qua mặt bàn gỗ sồi đen, làm nổi bật lên cuốn sổ cái giả đang nằm nghiêng lệch.
Lương Thiệu Huy trợn tròn mắt. Hắn bước sấn tới, đặt cây nến xuống bàn, thọc tay nhặt cuốn sổ cái giả lên. Khi nhìn thấy những dòng số liệu thặng dư khống được viết nguệch ngoạc bằng mực ma pháp rẻ tiền, khuôn mặt gầy gò của hắn lập tức bộc lộ một sự phấn khích tột độ.
“Ha ha... Cuối cùng cũng bắt được đuôi của ngươi rồi, Tiết Kính!” Lương Thiệu Huy cười thầm trong cổ họng, đôi mắt hí lấp lánh vẻ tham lam. Hắn lầm tưởng rằng đây chính là cuốn sổ cái quỹ đen mà Tiết Kính dùng để bòn rút tiền của Thẩm tư tế mà không chia phần cho hắn. “Để xem lần này ngươi giải thích thế nào với Thẩm đại nhân...”
Hắn hí hửng nhét cuốn sổ giả vào trong ngực áo choàng của mình, hoàn toàn không hề nghi ngờ rằng toàn bộ số liệu bên trong đều là một cái bẫy thông tin do Lục Trường An thiết kế để dẫn dụ hắn báo cáo sai lệch cho Thẩm Trấn Đông, tự hủy hoại uy tín chính trị của bản thân ở các chương sau.
Lương Thiệu Huy cầm cây nến ma pháp lên, định quay người rời khỏi phòng để đi báo cáo lập công.
Nhưng đúng lúc hắn vừa xoay người lại, ánh mắt của hắn đột ngột khựng lại ở khoảng trống giữa tủ sắt lưu trữ thuế và bức tường đá.
Nơi Lục Trường An đang ẩn nấp.
Cây nến ma pháp trên tay Lương Thiệu Huy khẽ chao đảo, ánh lửa vàng bùng lên một tia sáng đỏ rực nhạy cảm, chỉ thẳng về phía bóng tối sau tủ sắt.
Lương Thiệu Huy nheo mắt lại, sự nghi ngờ quét qua khuôn mặt gầy gò của hắn. Hắn từ từ giơ cao cây nến ma pháp, bước từng bước một về phía tủ sắt, tiếng đế giày da cọ xát trên sàn đá cọt kẹt vang lên từng tiếng buốt óc.
Khoảng cách chỉ còn năm thước.
Bốn thước.
Trường An cảm nhận được luồng hơi ấm ma pháp từ cây nến đang tiến sát gò má mình. Lồng ngực anh đau nhói do vết thương roi điện cũ bị kích thích bởi bức xạ mana của nến tuần tra. Anh siết chặt mười ngón tay vào khung đồng của chiếc bàn tính, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Khi Trường An vừa giấu xong cuốn sổ thật vào ngực, Lương Thiệu Huy bất ngờ đẩy cửa bước vào phòng với cây nến ma pháp trên tay, ánh mắt nghi ngờ quét qua bàn làm việc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!