Nhạc nềnWuxia

Thế Chấp Nợ Ngược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng hầm hập mang theo mùi than củi khét lẹt phả thẳng vào mặt Lục Trường An.


Cánh cửa sắt rỉ sét của hầm chứa xác rên rỉ một tiếng nặng nề rồi khép lại. Bóng tối một lần nữa nuốt chửng phần lớn căn phòng giam ẩm ướt, chỉ chừa lại quầng sáng đỏ rực, u ám phát ra từ chiếc kìm sắt nung đỏ trên tay phải của Ngưu Đầu. Những giọt nước bẩn từ trần đá nhỏ xuống đầu kìm, tạo ra những tiếng “xèo xèo” buốt óc và những làn khói trắng mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc.


Ngưu Đầu bước từng bước nặng nề về phía cây thánh giá đá. Chiếc tạp dề da bò dính đầy máu khô của hắn sột soạt theo nhịp bước. Khuôn mặt vuông vức, đầy sẹo mụn thịt co rúm lại thành một nụ cười tàn ác.


“Lục Trường An, thời gian của ngươi hết rồi.” Ngưu Đầu giơ cao chiếc kìm nung đỏ, luồng nhiệt lượng ma pháp từ nó khiến sương lạnh xung quanh tạm thời lui tán, nhưng lại mang đến một áp lực bức bối đến nghẹt thở. “Điểm chỉ máu vào bản khế ước nhận tội này, hoặc là ta sẽ dùng thứ này nướng chín từng ngón tay tính toán của ngươi. Thẩm tư tế không cần một kế toán còn nguyên vẹn, ngài chỉ cần một cái xác biết ký tên.”


Lục Trường An vẫn nằm tựa lưng vào thánh giá đá. Tứ chi anh luồn hờ trong vòng xích sắt Khóa Hồn Xích đã bị làm lỏng chốt từ trước nhờ luồng oán khí thụ động. Anh cố ý thở dốc, hai vai run rẩy, đầu hơi cúi xuống để ngụy trang sự kiệt quệ hoàn hảo nhất có thể. Đôi mắt anh, đặc biệt là mắt trái dưới chiếc kính một tròng pha lê Linh Vân, đang lặng lẽ quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của gã cai ngục.


*Bình tĩnh. Phải dụ hắn tiến sát lại gần hơn nữa.* Lục Trường An tự nhủ, lồng ngực đau nhói sau vết roi điện ban nãy nhắc nhở anh rằng cơ thể này không thể chịu thêm bất kỳ đòn tra tấn vật lý trực diện nào nữa. Anh phải ra đòn quyết định trước khi chiếc kìm sắt kia chạm vào da thịt mình.


“Ta... ta thực sự không tham ô...” Lục Trường An khó nhọc thốt lên, giọng nói khàn đặc đầy tuyệt vọng. “Ngưu Đầu đại nhân, xin ngài... xin ngài hãy kiểm tra lại sổ sách của bến tàu... Có kẻ đã làm giả số liệu...”


“Ngu xuẩn! Đến nước này còn dám nói chuyện sổ sách với ta!” Ngưu Đầu gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Hắn bước sấn tới, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy một thước. Hơi nóng từ chiếc kìm sắt nung đỏ gần như đã chạm vào gò má tái nhợt của Trường An. “Ở cái quận Linh Vân này, lời của Thẩm tư tế chính là luật pháp! Hắn nói ngươi tham ô, thì dù sổ sách của ngươi có sạch sẽ đến đâu, ngươi vẫn là kẻ có tội!”


Ngưu Đầu giơ cao chiếc kìm nung đỏ, nhắm thẳng vào ngón tay trỏ của bàn tay phải Trường An.


Đúng lúc này, mắt trái của Lục Trường An khẽ nheo lại. Anh xoay nhẹ gọng kính pha lê Linh Vân đeo bên mắt trái. Một luồng tinh thần lực lý tính mỏng như sợi chỉ được truyền vào thạch anh tinh khiết.


*Kích hoạt.*


Thế giới xám xịt, tối tăm của hầm chứa xác đột ngột biến đổi qua lăng kính một tròng. Ánh sáng xanh lục của cây đuốc ma pháp biến mất, thay vào đó là một sơ đồ quang phổ mana phức tạp. Trên người Ngưu Đầu, những luồng ma lực màu xám đục của tu vi Luyện Khí tầng 2 đang vận hành hỗn loạn quanh các cơ bắp.


Nhưng điều Lục Trường An tìm kiếm không phải là tu vi của hắn.


Ánh mắt anh quét nhanh xuống chiếc tạp dề da bò và thắt lưng da của Ngưu Đầu. Dưới lớp da dày, có hai vệt sáng màu đỏ rực, uốn lượn như những con rắn hỏa ma đang ngủ say. Đó là dao động mana đặc trưng của các khế ước nợ ma pháp do sòng bạc chợ đen Linh Vân phát hành.


Nhãn thuật của kính một tròng pha lê Linh Vân bắt đầu phân tích sâu hơn. Những ký tự cổ ngữ ma pháp ẩn giấu trên tờ khế ước nợ trong túi áo Ngưu Đầu dần dần bị bóc tách và hiển thị dưới dạng các con số phát sáng xanh lam lơ lửng trước mắt Trường An.


*Chủ nợ: Sòng bạc Kim Tiền - Chợ đen Linh Vân.*


*Số nợ gốc: Ba vạn tinh thể đức tin thô.*


*Lãi suất kép: Hai phần mười mỗi ngày.*


*Tổng dư nợ hiện tại: Bốn vạn sáu ngàn bảy trăm năm mươi mốt tinh thạch thô, lẻ ba xu đồng.*


*Thời hạn thanh lý linh hồn thế chấp: Giờ Tý đêm mai.*


Một nụ cười lạnh lùng, vô hình thoáng qua trong tâm trí Lục Trường An. Đúng như anh dự đoán qua ký ức của nguyên chủ và các phân tích tài chính trước đó. Ngưu Đầu là một con bạc khát nước tại chợ đen, và hắn đã chạm đến giới hạn thanh khoản cuối cùng của mình.


“Ngưu Đầu.” Lục Trường An đột ngột cắt ngang tiếng gầm gừ của gã cai ngục. Giọng nói của anh không còn khàn đặc, yếu ớt như trước, mà trở nên điềm tĩnh, lạnh lùng và chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối đến đáng sợ. “Bốn vạn sáu ngàn bảy trăm năm mươi mốt tinh thạch thô, lẻ ba xu đồng. Khoản nợ này... ngươi định dùng cái gì để trả vào giờ Tý đêm mai?”


Chiếc kìm sắt nung đỏ của Ngưu Đầu đột ngột khựng lại giữa không trung, chỉ cách ngón tay của Trường An chưa đầy một thốn.


Khuôn mặt hung tợn của gã cai ngục cứng đờ. Đôi mắt ti hí đầy sát khí của hắn trợn trừng lên, nhìn chằm chằm vào Lục Trường An như thể vừa nhìn thấy một con quỷ bước ra từ cõi chết.


“Ngươi... ngươi vừa nói cái gì?” Ngưu Đầu lắp bắp, giọng nói run rẩy không giấu giếm.


“Ta nói về khoản nợ cờ bạc ngầm của ngươi tại sòng bạc Kim Tiền ở chợ đen Linh Vân.” Lục Trường An thản nhiên tựa lưng vào thánh giá đá, đôi mắt trái lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt sau thấu kính pha lê. “Với lãi suất kép hai phần mười mỗi ngày, chỉ sau một tuần, khoản nợ gốc ba vạn của ngươi đã phình to lên hơn bốn vạn sáu. Đêm mai, nếu ngươi không giao nộp đủ số tinh thạch đó, nguyền chú trên khế ước da người trong túi áo ngươi sẽ tự động kích hoạt, bóc tách sợi chỉ linh hồn của ngươi để gán nợ.”


“Câm miệng! Làm sao một con chó kế toán quèn như ngươi có thể biết được chuyện này!” Ngưu Đầu gầm lên, nhưng lần này giọng hắn không còn uy quyền mà tràn đầy sự hoảng loạn tột độ. Hắn vung sợi roi sắt Lôi Điện Tiên lên, định quất mạnh xuống để bịt miệng Trường An.


“Quất đi.” Lục Trường An không hề né tránh, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào sợi roi sắt đang xèo xèo tia điện. “Một roi này quất xuống, với thể trạng suy kiệt của ta hiện tại, ta chắc chắn sẽ chết. Nhưng Ngưu Đầu... nếu ta chết tối nay, ai sẽ là người giúp ngươi lách qua điều khoản phạt vĩnh viễn của bản khế ước nợ đó?”


Sợi roi sắt dừng lại giữa chừng, những tia sét ma pháp màu xanh lam nhạt liếm sát qua gò má Trường An, để lại một vệt cháy sém nhẹ và mùi khét của da thịt. Ngưu Đầu thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, hòa cùng vết bẩn dầu mỡ trên khuôn mặt hung tợn của hắn.


Hắn nhìn chằm chằm vào Lục Trường An, cố gắng tìm kiếm một sự sợ hãi trên khuôn mặt của kẻ tử tù, nhưng hắn chỉ thấy một sự điềm tĩnh lý tính đến lạnh lùng. Sự im lặng kéo dài vài nhịp thở trong hầm chứa xác, chỉ có tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ thông gió nhỏ trên cao vọng xuống.


“Ngươi... ngươi chỉ là một tu sĩ quèn bị hãm hại.” Ngưu Đầu nghiến răng, cố giữ chút uy thế cuối cùng bằng cách dí sát đầu kìm sắt nóng đỏ vào sát mắt Trường An. “Ngươi lấy tư cách gì để giúp ta? Thẩm tư tế đã hứa, chỉ cần ta ép ngươi ký vào bản nhận tội này, ngài sẽ ban thưởng cho ta năm ngàn tinh thạch tinh khiết. Số tiền đó thừa đủ để ta xóa nợ!”


“Năm ngàn tinh thạch tinh khiết?” Lục Trường An khẽ bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc của một chuyên gia tài chính đối với một kẻ mù chữ số. “Ngưu Đầu ơi là Ngưu Đầu, ngươi quả thật là một kẻ mù quáng trước những con số ảo. Để ta làm cho ngươi một phép tính đơn giản của kế toán nhé.”


Trường An khẽ nhúc nhích tay phải, ngón tay trỏ của anh gõ nhẹ lên bệ đá của thánh giá như thể đang gẩy những hạt tính vô hình.


“Năm ngàn tinh thạch tinh khiết của Thẩm tư tế hứa hẹn thực chất nằm trong quỹ sưởi ấm mùa đông của quận. Nhưng theo sổ sách mật của thầy Tôn Hoài Minh mà ta đang giữ, toàn bộ kho quỹ của Thần Điện hiện tại đã bị Thẩm Trấn Đông tẩu tán sạch sẽ sang tỉnh Linh Châu từ ba ngày trước để hối lộ nâng cao tu vi Trúc Cơ. Nói cách khác, kho quỹ của Thần Điện Linh Vân hiện tại hoàn toàn rỗng ruột. Ngài lấy đâu ra năm ngàn tinh thạch tinh khiết để trả cho ngươi?”


Ngưu Đầu lùi lại một bước, chiếc kìm sắt trên tay khẽ run rẩy. “Không... không thể nào... Thẩm đại nhân là tư tế tối cao...”


“Ngài là tư tế tối cao, nhưng ngài không phải là kẻ ngu.” Lục Trường An dồn dập tấn công bằng thông tin bất đối xứng. “Ngài hứa hẹn ban thưởng cho ngươi vào sáng mai, sau khi ta bị hành quyết lén lút tối nay. Nhưng ngươi có biết quy trình kế toán của Thần Điện không? Mọi khoản chi lớn hơn một ngàn tinh thạch tinh khiết bắt buộc phải có chữ ký phê duyệt của Chấp sự kế toán trưởng Ngô Kiến Quốc và được đồng bộ hóa lên Giáo khu tỉnh. Ngô Kiến Quốc hiện tại đang điên cuồng tìm cách lấp liếm khoản thâm hụt năm vạn tinh thạch thô kia, hắn làm sao dám ký duyệt một khoản chi khống năm ngàn tinh thạch tinh khiết vào lúc này?”


Ngưu Đầu mồ hôi tuôn ra như tắm. Hắn biết Trường An nói đúng. Quy trình tài chính của Thần Điện cực kỳ nghiêm ngặt, và bọn tư tế cấp cao chưa bao giờ coi trọng mạng sống của những kẻ canh ngục cấp thấp như hắn.


“Nói cách khác,” Lục Trường An khóa chặt ánh mắt vào Ngưu Đầu, “Thẩm Trấn Đông đang dùng một 'khoản nợ xấu' không có khả năng thanh toán để mua mạng sống của ta từ tay ngươi. Sáng mai, sau khi ta chết, ngươi đến gặp hắn đòi tiền thưởng. Hắn chỉ cần lấy lý do sổ sách đang bị niêm phong để trì hoãn. Nhưng sòng bạc Kim Tiền thì không trì hoãn. Đúng giờ Tý đêm mai, khế ước nợ của ngươi sẽ tự động thi hành án. Ngươi sẽ bị bóc tách linh hồn, chết trong trạng thái đông cứng hoàn toàn, giống như những cái xác đang nằm trong góc phòng giam này.”


Ngưu Đầu khuỵu chân xuống, chiếc kìm sắt nung đỏ rơi bịch xuống nền đá bẩn, phát ra những tiếng xèo xèo yếu ớt rồi tắt ngấm hào quang đỏ rực. Hắn nhìn đống xác chết xám xịt ở góc phòng giam, khuôn mặt hung tợn giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ của một kẻ cận kề cái chết.


“Ta... ta phải làm sao?” Ngưu Đầu lắp bắp, hai tay run rẩy nắm chặt lấy vạt tạp dề da bò. “Lục đại nhân... xin ngài cứu mạng... Ta không muốn chết... Ta không muốn bị rút hồn...”


Sự chuyển biến thế trận đã hoàn thành. Kẻ tra tấn tàn ác giờ đây đã biến thành một con nợ tuyệt vọng cầu xin sự sống từ chính phạm nhân của mình.


Lục Trường An khẽ thở ra một hơi, tinh thần lực hao tổn do duy trì nhãn thuật phân tích nợ nần khiến mắt trái anh nhói đau, nhưng anh vẫn giữ vững sự điềm tĩnh lạnh lùng.


“Muốn sống, ngươi chỉ có một con đường duy nhất: Hợp tác với ta.” Lục Trường An lạnh lùng ra điều kiện. “Bản khế ước nợ của ngươi tại sòng bạc Kim Tiền thực chất có một kẽ hở pháp lý rất lớn mà bọn cho vay nặng lãi chợ đen luôn che giấu. Theo luật dân sự của đế quốc trần thế, mọi khế ước thế chấp linh hồn phát sinh từ hoạt động cờ bạc bất hợp pháp đều vô hiệu lực pháp lý nếu con nợ chứng minh được mình bị ép buộc hoặc bị lừa dối về lãi suất thực tế.”


“Nhưng... nhưng đây là khế ước ma pháp của Thần Điện!” Ngưu Đầu ngơ ngác hỏi.


“Thần Điện phát hành khế ước, nhưng sòng bạc Kim Tiền là của thương nhân trần thế vận hành dưới sự bảo hộ ngầm của Thẩm gia.” Lục Trường An giải thích, ngón tay anh khẽ gõ lên bệ đá. “Ta có thể thiết kế cho ngươi một phương án lách nợ hợp pháp, sử dụng các điều khoản đối xứng của kế toán kép để chuyển dịch khoản nợ của ngươi ngược lại cho chính Thẩm gia gánh chịu. Nhưng đổi lại, ta cần tự do.”


“Tự do?” Ngưu Đầu hoảng hốt. “Nếu ta thả ngươi đi, Thẩm tư tế sẽ lột da ta ngay lập tức!”


“Ta không bắt ngươi phải thả ta đi danh chính ngôn thuận ngay bây giờ.” Lục Trường An lắc đầu. “Ta vẫn sẽ ở lại phòng giam này vào ban ngày để đánh lừa Thẩm Trấn Đông. Nhưng mỗi đêm, từ giờ Hợi đến giờ Dần, ngươi phải tháo xích sắt cho ta, cho phép ta lén rời phòng giam để thâm nhập vào Phòng Kế toán Thần Điện điều tra sổ sách gốc.”


Ngưu Đầu do dự, khuôn mặt co rúm lại vì sợ hãi trước quyền lực của Thẩm Trấn Đông.


“Ngươi không có nhiều thời gian để lựa chọn đâu, Ngưu Đầu.” Lục Trường An dồn ép nhịp độ đàm phán đến mức cực hạn. “Đêm mai là hạn chót của ngươi. Nếu đêm nay ngươi không cho ta ra ngoài tìm chứng cứ lật đổ Thẩm gia, cả hai chúng ta đều sẽ chết vào ngày mốt. Hợp tác với ta, ngươi có cơ hội xóa nợ vĩnh viễn và giữ mạng. Từ chối ta, ngươi chắc chắn sẽ bị rút hồn làm phế liệu ma pháp.”


Ngưu Đầu nhìn chiếc kìm sắt nguội ngắt dưới đất, rồi lại nhìn đống xác chết oan khuất bên góc tường. Nỗi sợ hãi cái chết đau đớn cuối cùng đã đè bẹp lòng trung thành mù quáng đối với Thần Điện.


Hắn quỳ sụp xuống trước mặt Lục Trường An, đầu cúi sát nền đá ẩm ướt.


“Ta... ta đồng ý.” Giọng Ngưu Đầu run rẩy nhưng kiên định. “Mỗi đêm ta sẽ tháo xích cho ngài... Ta cũng sẽ cung cấp thêm thức ăn ấm và nước sạch cho ngài. Nhưng xin ngài... xin ngài hãy cứu mạng linh hồn của ta...”


“Rất tốt.” Lục Trường An khẽ gật đầu, khóe môi nhợt nhạt vẽ nên một đường cong sắc bén. “Tháo xích cho ta trước. Đêm nay, cuộc kiểm toán của chúng ta bắt đầu.”


Ngưu Đầu run rẩy nhặt chùm chìa khóa sắt lớn bên hông lên, tra vào ổ khóa của Khóa Hồn Xích trên cổ tay Trường An. Tiếng xích sắt nặng nề rơi xuống nền đá loảng xoảng, giải phóng hoàn toàn cơ thể gầy gò của anh khỏi sự kìm kẹp vật lý. Trường An bước xuống bệ đá, dù cơ thể vẫn còn đau đớn và suy kiệt, nhưng ánh mắt anh đã rực sáng một ý chí chiến đấu sắt đá.


Anh thọc tay vào vạt áo rách bên ngực phải, chạm vào bề mặt ráp của cuốn Sổ cái Mật của Tôn Hoài Minh đang được giấu kín.


*Thẩm Trấn Đông, Ngô Kiến Quốc... Các ngươi nghĩ mình đã thiết lập một hệ thống tham nhũng hoàn hảo sao? Hãy đợi đấy, ta sẽ bóc trần từng tài khoản ma của các ngươi ngay trong đêm nay.*


Trường An nhìn ra phía cửa sắt phòng giam đang hé mở một khe nhỏ, sương lạnh ma pháp từ hành lang tối tăm rò rỉ vào, nhưng trong lòng anh lúc này chỉ có sự lạnh lùng lý tính của một kiểm toán viên chuẩn bị bước vào chiến trường số liệu.


“Ngưu Đầu, canh cửa cho kỹ.” Trường An lạnh lùng ra lệnh, bóng dáng gầy gò của anh chìm dần vào bóng tối hành lang dẫn lên phòng sổ sách của Thần Điện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!