Kiểm Toán Quỹ Cứu Trợ
Tiếng khóc nghẹn ngào của Chu Thiệu Bình vẫn còn âm vang trong không gian chật hẹp, đầy mùi gỗ mục và trà gừng ấm của Quán trà Lý Tam. Dưới nền đất nện lạnh ngắt, gã tu sĩ tập sự từng phản bội bạn bè để cầu vinh nay chỉ còn là một cái xác không hồn, hai tay ôm chặt lấy chiếc trâm cài bằng bạc của mẹ mình như ôm lấy phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.
Lục Trường An đứng thẳng người, bàn tay trái khẽ vuốt lại nếp áo choàng tu sĩ xám đã sờn rách. Cơn nhức đầu dữ dội từ sâu trong thùy não trái truyền đến khiến anh phải khẽ nhíu mày, lọn tóc bạc bên thái dương trái như được dòng ma lực lý tính kích thích, lại âm thầm lan rộng thêm một thốn trắng muốt. Ngón tay trỏ trái – vết thương cũ do cắn máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia – vẫn rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm nhạt màu dưới cái lạnh âm hai mươi độ C của Linh Vân.
“A Phúc thúc,” Trường An không nhìn Chu Thiệu Bình, giọng anh khản đặc nhưng rành mạch và lạnh lùng như một bản báo cáo tài chính. “Đưa gã và Chu mẫu đến tiệm thuốc của Hoa Cô. Vương Đại Chùy đã bố trí người bảo vệ ở đó. Thẩm Trấn Đông sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra hầm biệt giam bị đột nhập, chúng ta không có nhiều thời gian.”
A Phúc lặng lẽ gật đầu. Khớp vai trái của ông khẽ chuyển động, vết thương rách miệng rỉ máu đen nhẹ do phản chấn oán khí đêm qua khiến ông khẽ khựng lại một nhịp, nhưng đôi mắt của gã cựu binh sĩ Thánh điện vẫn kiên định tuyệt đối. Ông cúi xuống, một tay xách Chu Thiệu Bình lên như xách một bao tải cát, nhanh chóng lách người qua tấm màn vải thô của ngõ sau quán trà, biến mất vào màn sương tuyết đang bao phủ Linh Vân.
Khi bóng dáng của họ vừa khuất, Trường An quay sang phía góc tối của quán trà, nơi tu sĩ thực tập Tiêu Bình đang ôm chặt một hòm gỗ sồi dày cộm trước ngực, gương mặt gầy gò đầy tàn nhang của cậu nhóc tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.
“Sư... sư huynh,” Tiêu Bình lắp bắp, răng đập vào nhau lập cập. “Chúng ta thực sự phải làm chuyện này sao? Lưu Thế Hào tư tế là người của Thẩm phán quan. Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông của gã được cả Thần Điện tỉnh bảo trợ. Nếu chúng ta đột kích kiểm toán...”
“Tiêu Bình,” Trường An ngắt lời, đôi mắt anh dưới chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân khẽ lóe lên một luồng sáng xanh lam nhạt. “Trước khi chúng ta chạm vào Lưu Thế Hào, chúng ta phải đóng băng kẻ canh gác ngục tối trước đã. Hãy đưa ta giấy mực ma pháp.”
Tiêu Bình vội vàng mở hòm gỗ, lóng ngóng rút ra một tờ da cừu thô và một lọ mực ma pháp kháng nhiễu.
Trường An nhận lấy bút lông ngỗng, dùng ngón tay trỏ trái đang rỉ máu của mình khẽ quệt vào ngòi bút, hòa lẫn máu khế ước với mực đen. Anh nhanh chóng viết một bức thư ngắn, nét chữ sắc bén, chuẩn xác như những cột số kế toán.
*“Trương Khốc phán quan. Khoản khấu trừ quỹ riêng mang mã số TK-097 tại Ngân hàng Đức tin của ngài hiện đang thặng dư khống mười hai ngàn tinh thể đức tin thô từ việc trích xuất sợi chỉ linh hồn của phạm nhân trái phép. Nếu ngài dám dẫn vệ binh lục soát tiệm thuốc của Hoa Cô hoặc báo cáo việc Chu mẫu biến mất lên Thẩm Trấn Đông, bản báo cáo kiểm toán chi tiết về TK-097 cùng dấu vân tay máu của ngài sẽ nằm trên bàn của Mật sứ tỉnh Tào Đức vào đúng giờ Ngọ hôm nay.”*
Trường An đóng ấn ký bằng đồng nát của Lục gia lên góc bức thư, đưa cho một đứa trẻ chạy vặt đang đứng chờ ngoài cửa quán trà. “Tiểu Thạch Đầu, mang cái này đến hầm ngục cho cai ngục Ngưu Đầu, bảo hắn chuyển trực tiếp cho Trương Khốc. Nói với hắn, nếu muốn giữ lại cái mạng và tu vi Luyện Khí tầng ba, thì hãy im lặng.”
Nhìn đứa trẻ biến mất trong làn tuyết, Trường An khẽ thở ra một hơi dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng xóa. Đòn tống tiền bằng thông tin bất đối xứng này sẽ khóa chặt Trương Khốc trong vòng mười hai giờ tới. Gã tư tế tra tấn tàn bạo kia dù có điên cuồng đến đâu cũng không dám mạo hiểm để lộ quỹ đen cá nhân của mình trước mặt mật sứ cấp tỉnh.
“Bây giờ,” Trường An quay sang Tiêu Bình, ánh mắt anh lạnh lùng như băng tuyết ngoại thành. “Đến lượt Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông. Tiêu Bình, sổ hộ tịch trần thế của quận đâu?”
“Dạ... dạ đây!” Tiêu Bình vội vàng dâng lên một cuộn sổ da dê dày cộm, bám đầy bụi bặm của quận phủ. “Đây là bản sao sổ hộ tịch chính thức của phủ quận trưởng do thừa biện Đỗ Trung Nghĩa bí mật cung cấp. Toàn bộ thông tin cư dân, hộ khẩu và tình trạng sinh tử của quận Linh Vân mười năm qua đều ở trong này.”
“Tốt. Mang hòm sổ sách đi. Chúng ta đến quảng trường trung tâm.”
***
Quảng trường trung tâm quận Linh Vân sáng hôm nay lạnh đến mức dường như mọi âm thanh đều bị đóng băng. Tuyết rơi dày hạt, phủ một lớp trắng xóa lên những mái nhà rách nát của khu ổ chuột xung quanh. Hàng ngàn phàm nhân nghèo khổ, mặc những bộ quần áo vải thô vá chằng vá đụp, đang co rúm người lại trong sương lạnh, kiên nhẫn xếp thành một hàng dài dằng dặc kéo từ rìa quảng trường lên đến đài cao Thần Điện.
Họ đang chờ đợi sự ban phát từ Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông.
Trên đài cao được dựng bằng đá thạch anh ấm áp, Đại tư tế Lưu Thế Hào đứng sừng sững trong bộ áo choàng từ thiện màu trắng tinh khôi, thêu biểu tượng bàn tay cứu giúp bằng chỉ vàng lộng lẫy. Khuôn mặt gã phúc hậu, luôn nở nụ cười híp mắt giả tạo của một kẻ cứu thế. Bên hông gã treo chiếc bình ngọc từ thiện phát ra hào quang dịu nhẹ, và phía sau gã là hàng chục rương gỗ lớn chứa đầy Than Ma Pháp Ô Nhiễm – loại than đen xỉn, tỏa ra làn khói xám nhạt có mùi oán khí khét lẹt.
“Hỡi những đứa con tội lỗi của thần linh,” giọng nói của Lưu Thế Hào được khuếch đại bằng trận pháp ma pháp, vang vọng khắp quảng trường. “Mùa đông lạnh giá này là sự trừng phạt của thần sấm đối với lòng thành kính chưa đủ của các ngươi. Nhưng Thần Điện luôn từ bi. Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông sẽ ban phát hơi ấm cho các ngươi. Chỉ cần các ngươi bước lên, điểm chỉ máu vào khế ước nguyện lực, các ngươi sẽ nhận được một bánh than sưởi ấm để vượt qua đêm đông này.”
Một cụ già gầy trơ xương, đôi mắt mờ đục vì Hàn Độc Linh Hồn, run rẩy bước lên đài. Gã tu sĩ dưới quyền Lưu Thế Hào lạnh lùng đưa ra một tờ khế ước da người màu đỏ nhạt, ép ngón tay cái rỉ máu của cụ già ấn mạnh xuống góc giấy.
*Xoẹt.*
Một tia sáng đỏ nhạt lóe lên từ tờ khế ước, rút đi một sợi chỉ năng lượng vô hình từ đỉnh đầu cụ già, nhét thẳng vào chiếc bình ngọc từ thiện của Lưu Thế Hào. Cụ già khẽ rùng mình, gương mặt vốn đã hốc hác nay càng thêm đờ đẫn, ngơ ngác nhận lấy bánh than bẩn rồi lảo đảo bước xuống.
“Kẻ tiếp theo!” gã tu sĩ hét lớn.
“Dừng lại.”
Một giọng nói thanh mảnh nhưng lạnh lùng, mang theo một nhịp điệu toán học chuẩn xác, đột ngột cắt ngang tiếng rao giảng của Thần Điện.
Từ phía cuối quảng trường, đám đông phàm nhân nghèo khổ xôn xao dạt ra hai bên. Lục Trường An chậm rãi bước đi trên nền tuyết trắng, chiếc áo choàng xám bạc màu bay nhẹ trong gió lạnh. Bên mắt trái của anh, chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời, tỏa ra một luồng dao động ma lực lý tính sắc lạnh. Đi sau anh là Tiêu Bình, hai tay bưng hòm gỗ sồi nặng nề với phong thái kiên định chưa từng có.
Lưu Thế Hào khựng lại, nụ cười giả tạo trên khuôn mặt gã lập tức đông cứng. Đôi mắt gã nheo lại, lộ ra tia nhìn thâm độc cực hạn khi nhận ra kẻ vừa bước tới.
“Lục Trường An?” Lưu Thế Hào cười lạnh, giọng nói vang lên đầy uy hiếp: “Ngươi là một tu sĩ kế toán quèn bị gán tội tham ô, đang tại ngoại chờ xét xử. Ai cho phép ngươi vác cái thân xác dơ bẩn của mình đến báng bổ buổi lễ từ thiện thánh thiện của Thần Điện?”
“Tôi đến đây để thực hiện quyền kiểm toán độc lập, Lưu tư tế,” Trường An đứng dưới chân đài cao, ngước nhìn lên, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ. “Theo Bộ luật Hành chính Đế quốc, chương năm, điều mười hai, mọi tổ chức từ thiện hoạt động dưới danh nghĩa công cộng và nhận trợ cấp ngân sách quận đều phải chịu sự giám sát tài chính công khai. Đây là hòm sổ sách kiểm toán của tôi.”
*Bịch.*
Tiêu Bình bước lên, đặt mạnh hòm gỗ sồi xuống chiếc bàn đá dưới chân đài, mở nắp hòm để lộ ra hàng chục cuộn sổ hộ tịch quận phủ và cuốn Sổ cái Mật của Tôn Hoài Minh.
Lưu Thế Hào biến sắc, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ ngạo mạn. Gã vung tay áo choàng trắng, tỏa ra luồng thần lực Luyện Khí tầng ba đầy uy áp, ép thẳng xuống người Trường An: “Nực cười! Sổ sách của Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông là bí mật tôn giáo tối cao, được bảo hộ bởi sắc lệnh của Thẩm phán quan Thẩm Trấn Đông. Một phàm nhân phế vật như ngươi không có quyền chạm vào!”
“Bí mật tôn giáo?” Trường An khẽ cười lạnh. Dưới áp lực tinh thần của Luyện Khí tầng ba, năng lực Kháng độc Lý tính của anh lập tức kích hoạt, tạo ra một vòng rào chắn lý trí vô hình quanh đại não, triệt tiêu hoàn toàn sự sợ hãi và uy áp của Lưu Thế Hào. Anh đưa tay lên, khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng bên mắt trái.
*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*
Thế giới qua mắt trái của Trường An lập tức biến đổi. Những luồng mana sưởi ấm sạch màu xanh lam từ tháp sưởi trung tâm đang bị chặn lại ở các đường ống lớn phía sau quảng trường, trong khi những sợi chỉ năng lượng linh hồn màu đỏ nhạt – trích xuất từ máu khế ước của dân nghèo – đang liên tục chảy từ chiếc bình ngọc của Lưu Thế Hào vào một cuộn sổ cái đặt trên bàn làm việc của gã.
“Lưu tư tế,” Trường An bước lên từng bậc thềm đá, tiếng ủng nện vào đá thạch anh đều đặn như nhịp gõ bàn tính. “Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông của ngài báo cáo lên Giáo khu cấp tỉnh rằng ngài đang cấp sưởi ấm và nước thánh miễn phí cho năm ngàn hộ dân nghèo tại khu Đông quận Linh Vân, tiêu tốn năm mươi ngàn tinh thể đức tin thô mỗi tháng. Ngài có thừa nhận con số này không?”
“Đúng vậy!” Lưu Thế Hào hếch cằm, lớn tiếng tuyên bố trước vạn dân: “Năm vạn tinh thạch thô đều được dùng để tinh luyện than sưởi ấm và nước thánh cứu mạng các ngươi! Thần Điện đã bù lỗ hàng vạn tinh thạch để cứu vớt các ngươi khỏi cái chết rét!”
“Vậy thì,” Trường An đứng đối diện với Lưu Thế Hào trên đài cao, khẽ gạt nhẹ tay áo để lộ ra chiếc Bàn tính đồng Linh Vân. “Hãy để toán học lên tiếng.”
Anh quay sang Tiêu Bình: “Tiêu Bình, đọc số liệu hộ tịch thực tế của khu Đông.”
Tiêu Bình hít một hơi sâu, mở cuộn sổ da dê lớn, dõng dạc đọc to bằng giọng nói rành mạch: “Theo sổ hộ tịch chính thức của quận Linh Vân được cập nhật đến tháng mười một năm nay, toàn bộ khu Đông chỉ có tổng cộng một ngàn hai trăm hộ dân phàm nhân sinh sống. Trong đó, có hai trăm hộ đã di tản sang vùng biên ải, và ba trăm hộ đã tử vong do dịch bệnh linh hồn trong suốt ba năm qua. Số hộ dân thực tế còn tồn tại và đang cư trú tại khu Đông chỉ là bảy trăm hộ!”
Quảng trường bỗng chốc im lặng như tờ. Hàng ngàn người dân nghèo đang xếp hàng đồng loạt khựng lại, những đôi mắt mờ đục bắt đầu dồn về phía đài cao.
Trường An gẩy mạnh một hạt tính bằng đồng. *Cạch.*
“Bảy trăm hộ dân thực tế,” Trường An lạnh lùng phân tích bằng Phương pháp Kế toán Kép Ma pháp. “Mỗi hộ nhận tối đa một bánh than ma pháp ô nhiễm mỗi tuần, tương đương bốn bánh mỗi tháng. Tổng khối lượng tiêu thụ thực tế của toàn bộ khu Đông chỉ là hai ngàn tám trăm bánh than bẩn, trị giá chưa đầy hai ngàn tinh thể đức tin thô! Vậy, bốn ngàn ba trăm hộ dân còn lại trong báo cáo của ngài nằm ở đâu, Lưu tư tế?”
Lưu Thế Hào mồ hôi trán bắt đầu rỉ ra, gã lắp bắp: “Ngươi... ngươi ngụy tạo số liệu! Số người nghèo vãng lai từ các quận khác đổ về là không thể đo lường!”
“Vãng lai?” Trường An khẽ cười lạnh, mắt trái dưới thấu kính pha lê Linh Vân bỗng rực sáng luồng ma lực xanh lam nhạt. Anh chỉ thẳng tay vào cuộn sổ cái từ thiện đặt trên bàn của Lưu Thế Hào. “Tôi đã dùng Nhãn Thuật Linh Quang quét qua sổ cái của ngài. Trong danh sách nhận cứu trợ của ngài, có đúng bốn ngàn cái tên trùng khớp hoàn toàn với danh sách những phu mỏ đã tử vong trong vụ sập hầm mỏ lậu của Thẩm gia mười năm trước! Ngài đã dùng danh tính của bốn ngàn người chết để lập ra bốn ngàn tài khoản ma (tài khoản ảo) trên sổ sách!”
*Cạch. Cạch. Cạch!*
Mười ngón tay của Trường An di chuyển nhanh như tàn ảnh trên chiếc bàn tính đồng, tạo ra những sóng xung kích logic màu xanh lam khuếch tán ra xung quanh, làm rung chuyển cả đài cao.
“Mỗi tài khoản ma này được ngài ghi nhận nhận cứu trợ mười đơn vị sưởi ấm sạch mỗi tháng,” Trường An dồn ép bằng logic toán học cực hạn. “Nhưng thực tế, bốn vạn tinh thể đức tin tinh khiết chênh lệch đó không hề biến thành hơi ấm cho người nghèo. Chúng đã được ngài rửa sạch qua hệ thống khế ước nợ giả mạo và chuyển thẳng vào tài khoản riêng mang mã số TK-LSH-08 của ngài tại Thần Điện tỉnh Linh Châu để mua sắm biệt thự xa hoa và hối lộ cho Đại giám mục Tào Hoài Cảnh!”
“Câm miệng! Ngươi báng bổ thần linh! Vệ binh đâu! Chặt đầu tên phản nghịch này cho ta!” Lưu Thế Hào điên cuồng gào thét, mặt mũi đỏ gay vì hoảng loạn và nhục nhã. Gã vung tay phóng ra một luồng lửa thánh quang màu vàng kim từ quyền trượng, lao thẳng về phía hòm sổ sách của Trường An hòng tiêu hủy toàn bộ chứng cứ.
“Sư huynh cẩn thận!” Tiêu Bình hét lớn.
Thế nhưng, Tiêu Bình không hề chạy trốn. Cậu tu sĩ trẻ nhút nhát ngày nào nay dũng cảm bước lên trước, vung ra một lớp giấy da cừu dày đã được quét mực ma pháp kháng nhiễu từ trước.
*Xoẹt!*
Ngọn lửa thánh quang của Lưu Thế Hào chạm vào lớp mực kháng nhiễu liền bị dập tắt hoàn toàn, hóa thành những làn khói xám vô hại. Toàn bộ bản sao báo cáo kiểm toán kép vẫn nguyên vẹn dưới sự bảo vệ của Tiêu Bình.
Cùng lúc đó, dưới đài cao, hàng ngàn người dân nghèo khu ổ chuột Linh Vân – những kẻ đang phải chịu cảnh đóng băng thấu xương, tay chân lở loét vì phải đốt thứ than bẩn độc hại – đã nghe rõ từng con số, từng câu chữ của Trường An.
Họ nhận ra hơi ấm sạch của họ đã bị cướp đoạt, mạng sống của họ bị đầu độc, và linh hồn của người thân đã chết bị đem ra làm công cụ rửa tiền cho một gã tư tế đạo đức giả đang giảng giải về lòng từ thiện.
Một làn sóng phẫn nộ tột cùng, tích tụ qua nhiều mùa đông lạnh giá, bất ngờ bùng phát như núi lửa phun trào.
“Đồ ăn cướp! Lưu Thế Hào là đồ ăn cướp!”
“Trả lại hơi ấm sạch cho chúng tôi! Trả lại linh hồn cho con ta!”
“Đập tan Thần Điện!”
Hàng ngàn dân nghèo phẫn nộ gào thét, cầm theo gậy gộc, đòn gánh bến tàu tràn lên bao vây lấy đài cao.
Trường An điềm tĩnh bước đến bảng thông tin lớn ở trung tâm quảng trường. Anh nhận lấy bản báo cáo kiểm toán kép phát sáng từ tay Tiêu Bình, dùng mực ma pháp kháng nhiễu dán chặt nó lên bảng đá. Luồng ánh sáng xanh lam và vàng kim của sơ đồ kế toán đối xứng rực sáng giữa màn sương tuyết, phơi bày toàn bộ số liệu thâm hụt và dòng tiền bẩn của Thần Điện trước mắt vạn dân.
Trường An quay đầu lại, nhìn Lưu Thế Hào đang run rẩy lùi về phía sau tháp sưởi dưới cơn giận dữ của quần chúng, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, lý tính dâng tràn.
“Món nợ này... các người phải trả bằng cả thần quyền.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!