Nhạc nềnWuxia

Lật Tẩy Lời Khai Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết rít gào qua những khe hở của cánh cửa gỗ sồi mục nát tại Quán trà Lý Tam, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông ma pháp quận Linh Vân. Trời đã tảng sáng, nhưng vòm trời phía trên Thần Điện vẫn bị bao phủ bởi một màu xám xịt đặc quánh của sương lạnh và oán khí.


Trong góc tối nhất của quán trà, Lục Trường An ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ thô ráp loang lổ vết dầu mỡ. Thái dương trái của anh truyền đến những cơn đau nhói buốt liên hồi, lọn tóc bạc trắng muốt bên tai đã lan rộng thêm một thốn, minh chứng cho sự hao tổn sinh mệnh lực nghiêm trọng sau cuộc đột nhập biệt giam đêm qua. Trên bàn tay trái của anh, vết rách nhỏ ở đầu ngón tay trỏ vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm, lạnh ngắt.


Phía sau lưng anh, người hầu câm A Phúc đứng im lặng như một bức tượng đá. Gương mặt đầy sẹo bỏng của ông ẩn dưới vành mũ rơm rách nát, đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng lại quét qua cửa ra vào với sự cảnh giác của một con thú săn mồi. Bả vai trái của ông quấn một lớp băng gạc mỏng, nhưng vệt máu đen nhẹ vẫn rỉ ra, thấm qua lớp vải thô bốc lên một mùi oán khí âm u nhàn nhạt. Lực phản chấn từ trận pháp khóa linh hồn của Trương Khốc đêm qua đã khiến vết thương cũ của ông bị rách miệng, khả năng cận chiến bị hạn chế nặng nề.


“Lục tiên sinh, trà gừng ấm đây.” Bà chủ quán Lý Tam Muội khẽ khom người, đặt một bát nước trà nóng nghi ngút khói xuống bàn. Ánh mắt phượng sắc sảo của người phụ nữ ba mươi lăm tuổi này khẽ lướt qua vết thương trên vai A Phúc, rồi dừng lại trên chiếc kính một tròng pha lê bên mắt trái của Trường An. Bà hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe: “Tên nhóc Chu Thiệu Bình đã lén lút đi ngõ sau vào quán. Hắn trông rất hoảng loạn, liên tục nhìn dáo dác xung quanh. Vệ binh của La Thiết vẫn đang tuần tra gắt gao ngoài phố chính, các vị phải cẩn thận.”


“Cảm ơn Tam Muội,” Trường An khẽ gật đầu, ngón tay trỏ trái gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn. “Cứ cho hắn vào.”


Chưa đầy một phút sau, tấm màn vải thô che lối đi ngõ sau bị vén lên. Chu Thiệu Bình bước vào trong trạng thái run rẩy tột độ. Thanh niên hai mươi hai tuổi gầy gò, mặt mũi hốc hác, mặc bộ áo choàng tu sĩ tập sự rách rưới bám đầy tuyết lạnh. Đôi mắt hắn hí lại, liên tục đảo liên lách, bàn tay gầy guộc giấu trong tay áo rộng đang siết chặt lấy chiếc túi tiền chứa năm mươi tinh thể đức tin bẩn – số tiền bịt miệng mà Thẩm Trấn Đông đã ban phát cho hắn.


Khi nhìn thấy Lục Trường An đang ngồi điềm tĩnh gõ bàn, Chu Thiệu Bình khựng lại, bước chân định lùi về phía sau theo bản năng. Nhưng ngay lập tức, một luồng sát khí lạnh buốt từ phía A Phúc khóa chặt lấy cơ thể hắn, khiến hắn cứng đờ tại chỗ.


“Thiệu Bình, đã lâu không gặp,” Trường An khẽ mỉm cười, giọng nói khản đặc nhưng điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện. “Ngồi đi. Trà gừng còn nóng.”


Chu Thiệu Bình nuốt nước bọt một cách khó khăn, chậm rãi tiến lại gần rồi ngồi sụp xuống ghế. Hắn không chạm vào bát trà, đôi mắt hí đầy vẻ đố kỵ và sợ hãi nhìn chằm chằm vào Trường An. Hắn cố lấy giọng cứng rắn để che giấu sự hoảng loạn bên trong:


“Lục Trường An... ngươi điên rồi! Ngươi là một phạm nhân vượt ngục! Ngài phán quan Thẩm Trấn Đông và chỉ huy vệ binh La Thiết đang lùng sục khắp quận để bắt ngươi. Nếu ta chỉ cần hét lên một tiếng, vệ binh bên ngoài sẽ xông vào bẻ cổ ngươi ngay lập tức!”


Trường An không hề nao núng trước lời đe dọa. Nhờ năng lực Kháng độc Lý tính cực hạn, tâm trí anh vẫn tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng, hoàn toàn miễn dịch với các bẫy tâm lý và sự uy hiếp của kẻ phản bội. Anh khẽ đẩy gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái, hướng ánh nhìn sắc bén như dao mổ về phía Chu Thiệu Bình.


“Hét lên?” Trường An khẽ cười lạnh, tay phải đưa lên giắt chiếc Bàn tính đồng Linh Vân đặt lên mặt bàn. “Thiệu Bình, chúng ta từng là đồng môn cùng học kế toán. Ngươi nghĩ ta sẽ hẹn gặp ngươi ở đây nếu không có sự chuẩn bị? Trước khi ngươi gọi La Thiết, hãy cùng ta đối chiếu một vài con số.”


*Cạch.*


Trường An gẩy nhẹ một hạt tính bằng đồng. Tiếng động thanh mảnh vang lên giữa không gian yên tĩnh của quán trà, khiến tim Chu Thiệu Bình nảy lên một nhịp.


“Trong biên bản lời khai giả mạo mà ngươi dâng lên Ban Phán quyết Thần Điện vào ba ngày trước,” Trường An chậm rãi nói, giọng nói đều đặn như một cái máy nhập liệu. “Ngươi khai rằng vào giờ Hợi ngày mười bốn tháng mười một, ngươi đã tận mắt chứng kiến ta lén lút vận chuyển năm vạn tinh thể đức tin thô từ kho dự trữ Thần Điện ra bến cảng sông để bán lậu. Đúng không?”


“Đúng... Đúng vậy!” Chu Thiệu Bình lắp bắp, tay siết chặt túi tiền trong ngực. “Chính mắt ta đã thấy! Chữ ký xác nhận xuất kho cũng là của ngươi!”


“Thế nhưng,” Trường An khẽ nhích chiếc bàn tính đồng về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy đối phương. “Theo Sổ cái phân phối than sưởi ấm thật của Tiết Kính mà ta thu thập được, vào giờ Hợi đêm đó, toàn bộ hệ thống Trận pháp sưởi ấm trung tâm của khu Tây Thần Điện gặp sự cố rò rỉ áp lực ma lực. Sổ nhật ký trực ca ghi nhận: Chấp sự tập sự Chu Thiệu Bình đang thực hiện nhiệm vụ điều phối van nhiệt tại Tháp sưởi khu Tây liên tục từ giờ Tuất đến đầu giờ Tý ngày hôm sau. Biên bản trực ca có dấu vân tay máu của chính ngươi để xác nhận.”


Chu Thiệu Bình biến sắc, gương mặt hốc hác lập tức trở nên nhợt nhạt.


“Khoảng cách từ Tháp sưởi sưởi ấm khu Tây đến kho dự trữ trung tâm Thần Điện là ba dặm đường tuyết ngập,” Trường An dùng ngón tay trỏ trái rỉ máu khẽ vẽ một đường thẳng trên mặt bàn gỗ bám đầy tro bụi. “Với thể chất của một phàm nhân không có tu vi như ngươi, di chuyển giữa hai địa điểm mất ít nhất hai khắc đồng hồ. Ngươi giải thích thế nào về việc ngươi vừa có thể đứng điều phối van nhiệt khu Tây, vừa có thể có mặt tại kho trung tâm để chứng kiến ta vận chuyển tinh thạch?”


“Ta... ta...” Chu Thiệu Bình lắp bắp, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán. Hắn cố tìm lý do tự bào chữa: “Có thể ta đã nhớ nhầm thời gian... đúng vậy! Là giờ Tuất, hoặc giờ Tý!”


*Cạch. Cạch.*


Trường An lại gẩy liên tiếp hai hạt tính bằng đồng. Tiếng va chạm khô khốc của kim loại vang lên dồn dập, bẻ gãy hoàn toàn lời nói dối tiếp theo của đối thủ.


“Vào giờ Tuất đêm đó, bến tàu tinh thể Linh Vân đang tiến hành bốc dỡ đợt khoáng thạch thô cuối cùng của tháng dưới sự giám sát của Đốc công Phương Hải Sinh,” Trường An lạnh lùng đưa ra chứng cứ tiếp theo bằng kỹ năng Đối chiếu Logic Nhân chứng. “Sổ đăng ký tàu sông ghi nhận không có bất kỳ chuyến xe vận chuyển nào được phép xuất kho Thần Điện vào thời điểm đó để tránh xung đột giao thông cảng. Còn vào giờ Tý, bão tuyết ma pháp bùng phát dữ dội, toàn bộ cổng kho trung tâm đã bị khóa tự động bằng trận pháp bảo mật khóa linh hồn của Ngô Kiến Quốc. Kẻ nào có thể mở cửa kho vào giờ Tý mà không kích hoạt chuông báo động?”


Chu Thiệu Bình hoàn toàn câm lặng. Trán hắn đẫm mồ hôi lạnh, đôi vai gầy run rẩy dữ dội dưới áp lực logic dồn dập của Trường An. Mọi lời khai giả mạo mà hắn dày công ngụy tạo dưới sự chỉ đạo của Tiết Kính giờ đây đã bị bóc trần thành một mớ hỗn độn phi logic.


“Ngươi... ngươi lấy đâu ra những số liệu này?” Chu Thiệu Bình khàn giọng hỏi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.


“Toán học không biết nói dối, Thiệu Bình,” Trường An khẽ chỉnh lại chiếc kính một tròng. “Mỗi giao dịch năng lượng, mỗi ca trực, mỗi chuyến xe đều để lại một dấu vết số liệu vật lý. Thẩm Trấn Đông và Ngô Kiến Quốc có thể dùng vũ lực để che mắt thiên hạ, nhưng họ không thể thay đổi được sự thật rằng sổ sách của họ đang thâm hụt nghiêm trọng. Và ngươi... chỉ là một quân bài thí mạng rẻ mạt được dùng để lấp liếm khoản thâm hụt năm vạn tinh thạch đó.”


Chu Thiệu Bình thở dốc, hắn nhìn chằm chằm vào Trường An, rồi đột nhiên cười thảm hại, ánh mắt lộ rõ vẻ dữ tợn của một kẻ bị dồn vào đường cùng:


“Biết thì đã sao? Lục Trường An, ngươi có logic, có sổ sách thật... nhưng ngươi không có quyền lực! Thần Điện là trời, là đất ở cái quận Linh Vân này! Mẹ ta... mẹ ta đang nằm trong tay họ! Bà ấy bị nhiễm Hàn Độc Linh Hồn nặng, nếu không có Nước thánh Cứu trợ của Độc Cô Ngạn ban phát mỗi tháng, bà ấy sẽ chết rét vĩnh viễn! Thẩm tư tế đã hứa sẽ cứu bà ấy nếu ta ký vào bản lời khai vu khống ngươi! Ta không có lựa chọn nào khác!”


Nói đến đây, Chu Thiệu Bình điên cuồng đứng bật dậy, định gào lên để gọi vệ binh La Thiết bên ngoài cửa quán.


Nhưng ngay khi hắn vừa hé môi, người hầu câm A Phúc đã di chuyển nhanh như một chiếc bóng xám. Bàn tay to bản, thô ráp của ông vươn ra từ tay áo rộng, khóa chặt bả vai của Chu Thiệu Bình rồi ấn mạnh hắn xuống ghế. Uy áp mạnh mẽ của một cựu binh sĩ Thánh điện Luyện Khí tầng năm ẩn giấu đè nặng lên vai Chu Thiệu Bình, khiến xương cốt hắn kêu răng rắc, toàn thân cứng đờ không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.


“Ư... ư...” Chu Thiệu Bình trợn tròn mắt, hoảng sợ nhìn gã người hầu câm tàn phế mà hắn từng khinh rẻ.


Trường An vẫn ngồi im lặng. Anh chậm rãi đưa tay vào trong vạt áo choàng tu sĩ rách nát của mình, rút ra một vật phẩm nhỏ rồi đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ, ngay sát cạnh bát trà gừng ấm.


Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng bạc đã cũ kỹ, xỉn màu vì thời gian. Trên đầu chiếc trâm có khắc một hoa văn đóa hoa mai nhỏ bé, tinh xảo nhưng đã bị mòn vẹt nhiều chỗ.


Khi nhìn thấy chiếc trâm cài tóc này, đồng tử của Chu Thiệu Bình co rút lại đến cực hạn. Toàn thân hắn run lên bần bật, sự dữ tợn và kiêu ngạo hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng và hoài nghi tột độ.


“Đây... đây là...” Chu Thiệu Bình lắp bắp, giọng nói run rẩy không thành tiếng. “Chiếc trâm này... tại sao ngươi lại có nó? Nó là di vật của cha ta... mẹ ta luôn đeo nó bên người... Bà ấy không bao giờ rời bỏ nó!”


“Bà ấy quả thực không bao giờ rời bỏ nó,” Trường An nhìn thẳng vào mắt Chu Thiệu Bình, giọng nói trầm xuống đầy sức nặng. “Cho đến đêm qua, khi ta và A Phúc giải cứu bà ấy khỏi Phòng giam linh hồn biệt giam dưới ngục tối Thần Điện. Trương Khốc đã dùng bà ấy làm con tin để ép buộc ngươi, đồng thời âm thầm trích xuất sợi chỉ linh hồn của bà ấy qua khoản khấu trừ quỹ riêng TK-097 để làm giàu cho bản thân. Bà ấy vẫn chưa chết từ ba năm trước như Thần Điện đã báo cáo với ngươi. Họ đã lừa dối ngươi suốt ba năm qua.”


“Không... Không thể nào!” Chu Thiệu Bình lắc đầu điên cuồng, nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt hí. “Họ nói mẹ ta đang được điều trị đặc biệt tại thánh điện cấp tỉnh... Họ nói chỉ cần ta ngoan ngoãn nghe lời...”


“Hiện tại, mẹ ngươi đang được an toàn tại tiệm thuốc của Hoa Cô dưới sự bảo hộ của Vương Đại Chùy và phu bến tàu bến cảng,” Trường An lạnh lùng cắt ngang lời hoang tưởng cuối cùng của đối thủ. “Hoa Cô đang dùng thảo dược tịnh hóa để trục xuất độc tố nấm linh hồn ra khỏi cơ thể bà ấy. Nếu ngươi không tin, hãy tự tay cầm lấy chiếc trâm này. Trên thân trâm vẫn còn vương lại hơi ấm ma lực tịnh hóa của Hoa Cô.”


Chu Thiệu Bình run rẩy vươn bàn tay gầy gò ra, chạm nhẹ vào chiếc trâm cài bằng bạc. Một luồng hơi ấm nhẹ nhàng, thanh khiết từ thảo dược tịnh hóa truyền qua đầu ngón tay hắn, xua tan cái lạnh giá ma pháp đang bao phủ tâm trí hắn. Đó quả thực là hơi ấm của mẹ hắn, mùi hương thảo dược quen thuộc mà hắn không bao giờ có thể nhầm lẫn.


Phòng tuyến tâm lý cuối cùng của kẻ phản bội hoàn toàn sụp đổ.


Hắn nhận ra toàn bộ sự trung thành, sự phản bội bạn bè, và những dằn vặt lương tâm của hắn suốt thời gian qua chỉ là một trò đùa nực cười trong tay Thẩm Trấn Đông và Ngô Kiến Quốc. Họ dùng chính mạng sống của mẹ hắn để biến hắn thành một con công cụ thu hoạch đức tin và gánh tội thay cho họ, trong khi âm thầm vắt kiệt sợi chỉ linh hồn của bà ấy cho đến chết.


*Bịch.*


Chu Thiệu Bình quỳ sụp xuống sàn quán trà lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy chiếc trâm cài bằng bạc trước ngực, nước mắt và nước mũi chảy dài trên khuôn mặt hốc hác. Hắn khóc nghẹn ngào, giọng nói đầy oán hận và hối hận tột cùng:


“Tôi sẽ khai hết... Thẩm Trấn Đông và Ngô Kiến Quốc đã ép tôi ký giấy chứng tử giả mạo của anh họ Lục Thanh Vân của anh để nuốt trọn tiền đền bù hầm mỏ.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!