Nhạc nềnWuxia

Đột Nhập Phòng Biệt Giam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm thiết quân luật buông xuống quận Linh Vân bằng một màn sương lạnh ma pháp đặc quánh, nuốt chửng những ánh đèn dầu hỏa lậu cuối cùng của khu ổ chuột sát bến tàu. Gió từ sông Linh Giang rít qua những khe ván hở của căn nhà dột nát, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của xỉ than ma pháp bẩn.


Lục Trường An đứng trước chiếc bàn gỗ mục, khẽ thở dài khi nhìn vào đống tro tàn của chiếc Trận bàn Kế toán Kép tự chế. Vật bảo mệnh bằng gỗ đào sét đánh ấy giờ đã nứt đôi hoàn toàn, xám xịt và vô hồn sau khi gánh chịu toàn bộ lực phản phệ của nguyền chú khóa linh hồn từ Ngô Kiến Quốc đêm qua. Mất đi chiếc trận bàn này, anh không còn một lá chắn tinh thần tự động nào nữa.


Anh đưa ngón tay trỏ trái lên ngang tầm mắt. Vết rách nhỏ do cắn máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia vẫn chưa khép miệng, rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm đã đông cứng lại vì lạnh. Mỗi nhịp thở của Trường An đều kéo theo một cơn nhói buốt ở thái dương trái, nơi lọn tóc bạc trắng muốt đã lan rộng thêm một thốn. Tinh thần lực của anh chỉ mới hồi phục được khoảng bốn mươi phần trăm – một con số cực kỳ mạo hiểm cho một cuộc đột nhập vào hang ổ của kẻ tra tấn linh hồn Trương Khốc.


“Sư huynh, mọi thứ đã chuẩn bị xong.” Tiêu Bình nhỏ giọng nói, tay khẽ đẩy chiếc giỏ tre chứa đầy các thảo dược tịnh hóa thô sơ mà cậu vừa nhận từ tiệm thuốc của Hoa Cô. “A Phúc thúc đã sẵn sàng. Nhưng em vẫn lo lắm... Trương Khốc là một kẻ biến thái tàn bạo, nếu trận pháp khóa của gã bị kích hoạt...”


“Toán học không biết nói dối, Tiêu Bình,” Trường An ngắt lời, giọng anh khản đặc nhưng điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh khẽ chỉnh lại chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân bên mắt trái, gá chặt gọng kính thạch anh vào sống mũi. “Dòng mana sưởi ấm dư thừa mười lăm đơn vị mỗi tháng tại hầm biệt giam chính là tọa độ định vị chính xác nhất. Trương Khốc dù có cẩn thận đến đâu cũng không thể xóa nhòa vết xích năng lượng vật lý. A Phúc, chúng ta đi.”


Người hầu câm A Phúc lặng lẽ bước ra khỏi góc tối. Tấm lưng ông hơi còng xuống dưới lớp áo xám rách rưới, bả vai trái quấn băng gạc trắng vẫn còn hơi cứng nhắc do vết thương nhiễm độc tố linh hồn từ sát thủ Hắc Nha chưa lành hẳn. Tuy nhiên, đôi mắt hẹp dài của gã cựu binh sĩ Thánh điện vẫn sáng lên một luồng sát khí lạnh lùng. Ông khẽ vỗ nhẹ vào tay áo rộng, nơi cặp đoản đao rèn bằng sắt nguội không phản quang đang nằm im lìm.


Hai bóng người nhanh chóng hòa vào màn đêm bão tuyết, hướng thẳng về phía mật đạo ngầm dẫn vào ngục tối Thần Điện Linh Vân.


***


Lối vào ngầm của ngục tối nằm sau một bức tường đá ẩm ướt ở rìa phía Bắc Thần Điện, khuất sau những container gỗ phế thải của bến tàu tinh thể.


Tại cổng phụ, cai ngục Ngưu Đầu đang đứng run rẩy dưới cái lạnh âm mười độ C. Gã mặc bộ tạp dề da bò dính đầy vết máu khô, tay cầm chùm chìa khóa sắt lớn liên tục va vào nhau tạo ra những tiếng kêu lách cách. Gã không run vì lạnh, mà vì sợ hãi. Khoản nợ cờ bạc ngầm khổng lồ của gã tại chợ đen mà Lục Trường An đang nắm giữ chính là chiếc thòng lọng siết chặt cổ gã. Nếu Thẩm Trấn Đông phát hiện ra gã đồng mưu phóng thích tù nhân, linh hồn gã sẽ bị tịnh hóa thành vỏ rỗng ngay lập tức.


“Lục... Lục tiên sinh,” Ngưu Đầu lắp bắp khi thấy hai bóng đen bước ra từ màn sương tuyết. “Tôi đã điều động toán tuần tra của vệ binh Thần Điện sang khu Tây kiểm tra kho than bẩn. Các người chỉ có đúng mười lăm phút trước khi chúng quay lại. Trương Khốc hôm nay không có ở ngục tối, nhưng trận pháp khóa linh hồn trên cửa hầm biệt giam của gã... không ai có thể bẻ khóa được ngoài chính gã.”


“Dẫn đường đi,” Trường An lạnh lùng nói, không để lộ một tia cảm xúc.


Ngưu Đầu vội vàng quay người, tra chiếc chìa khóa sắt vào ổ khóa ngầm của cửa đá. Cánh cửa nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ mở ra một khe hẹp.


Khi bước chân vào ngục tối, cái lạnh buốt giá của sắt lạnh kháng ma (sắt lạnh đen) lập tức ập vào mặt Trường An. Bức tường đá hai bên đường hầm được ốp bằng những tấm sắt đen dày, có khả năng tự động hút cạn ma lực và suy nghĩ của bất kỳ ai bước qua. Trường An cảm thấy đầu óc mình trở nên trì trệ, thái dương trái đau nhói dữ dội.


“A Phúc,” Trường An thầm thì.


A Phúc khẽ gật đầu. Ông vung tay áo, một làn khói mờ xám nhạt từ kỹ thuật Ảnh Vệ Thuật tàn khuyết bao bọc lấy cả ba người. Luồng khói xám này lập tức triệt tiêu hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể và dao động ma lực yếu ớt của họ trước các thấu kính giám sát ma pháp gắn dọc trần hầm.


Họ đi sâu xuống ba tầng dưới lòng đất. Càng xuống sâu, oán khí rò rỉ từ hầm chứa xác càng nồng nặc, lẫn lộn với mùi máu và tử khí ẩm ướt. Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa sắt đen khổng lồ, xù xì và lạnh lẽo – lối vào Phòng giam linh hồn biệt giam.


Trên mặt cánh cửa sắt đen, những sợi chỉ ma lực màu tím sẫm thêu dệt thành một trận đồ hình học vô cùng phức tạp, liên tục co rút và phát ra tiếng rít nhẹ như tiếng rắn độc thở than. Đó chính là trận pháp khóa linh hồn tự hủy do chính tay Trương Khốc thiết lập.


“Tôi... tôi chỉ giúp được đến đây thôi,” Ngưu Đầu mồ hôi vã ra như tắm, lắp bắp nói. “Chiếc chìa khóa vạn năng của tôi hoàn toàn vô dụng trước cánh cửa này. Nếu chạm vào sai một điểm nút ma lực, trận pháp sẽ kích nổ oán khí, tiêu diệt cả linh hồn phạm nhân bên trong lẫn kẻ đột nhập.”


Trường An bước lên phía trước, gạt Ngưu Đầu sang một bên. Anh khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái, truyền một tia tinh thần lực lý tính mỏng như tơ vào thấu kính thạch anh.


*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*


Thế giới tối tăm xung quanh lập tức biến đổi. Bức tường sắt đen biến mất, thay vào đó là một sơ đồ dòng chảy năng lượng phức tạp. Qua thấu kính pha lê, trận pháp khóa linh hồn của Trương Khốc hiện lên dưới dạng một ma trận tuyến tính đa biến màu tím sẫm. Những sợi chỉ ma lực chạy dọc ngang, đan chéo vào nhau tại các điểm nút phát sáng đỏ rực.


Trường An khẽ nhíu mày. Đại não anh bắt đầu hoạt động với công suất tối đa để phân tích cấu trúc toán học của trận pháp.


*Đây là một ma trận đối xứng bậc bốn. Trương Khốc đã sử dụng hằng số ma lực của Thần Điện để mã hóa các điểm nút. Nhưng... gã đã phạm phải một sai lầm chết người.*


Nhờ chiếc kính một tròng, Trường An nhìn thấy một đường ống dẫn nhiệt ngầm chạy sát phía dưới chân tường phòng giam. Đó chính là dòng mana sưởi ấm mười lăm đơn vị rò rỉ mà anh đã tính toán được từ sổ sách hành chính. Dòng nhiệt lượng rò rỉ này liên tục tỏa ra một dao động nhiệt nhẹ, tác động trực tiếp vào điểm nút trung tâm của trận pháp khóa linh hồn, khiến tỷ lệ vàng toán học của ma trận bị lệch đi khoảng 0.03%.


Trương Khốc, với sự kiêu ngạo của một tư tế hình hình, tin rằng trận pháp của mình hoàn hảo đến mức không cần đối chiếu chéo với hệ thống sưởi ấm dân sự của Thần Điện. Gã không hề biết rằng, chính sự thâm hụt sưởi ấm ngầm của Thần Điện đã tạo ra một lỗi logic chí mạng ngay trên ổ khóa của gã.


Trường An giơ tay trái lên, lấy chiếc Bàn tính đồng Linh Vân giắt bên hông ra. Mười ngón tay gầy guộc của anh bắt đầu di chuyển trên các hạt tính bằng đồng lạnh ngắt. Tiếng *cạch cạch* thanh mảnh, nhịp nhàng vang lên giữa không gian u ám của ngục tối.


*Phương trình dòng chảy mana đối xứng: f(x) = (Hằng số Trương Khốc) x (Mana sưởi ấm rò rỉ) / (Hằng số nhân quả tối cao).*


*Gẩy hạt tính thứ nhất lên hai đơn vị. Gạt hạt tính thứ ba xuống ba đơn vị.*


Trường An nín thở, tập trung toàn bộ bốn mươi phần trăm tinh thần lực còn lại vào đầu ngón tay trỏ trái đang rỉ máu. Anh không dùng ma pháp chiến đấu, mà dùng chính ma lực lý tính nghịch đảo được tính toán chính xác để truyền vào điểm nút trung tâm của trận pháp.


“Xoẹt!”


Một tia sáng xanh lam nhạt bắn ra từ đầu ngón tay của Trường An, chạm thẳng vào điểm nút màu đỏ rực trên cánh cửa sắt đen.


Ngay lập tức, ma trận màu tím sẫm rung chuyển dữ dội. Những sợi chỉ ma lực bắt đầu rối loạn, co rút điên cuồng.


“Không ổn! Trận pháp đang tự kích hoạt phòng ngự!” Ngưu Đầu kinh hoàng hét lên, định bỏ chạy.


“Đứng im!” Trường An quát khẽ, đôi mắt anh không hề rời khỏi sơ đồ năng lượng. “A Phúc, chặn luồng oán khí rò rỉ ở góc dưới bên trái!”


A Phúc di chuyển nhanh như một chiếc bóng xám. Ông vung đoản đao sắt nguội không phản quang, chính xác đâm thẳng vào khe hở dưới chân cửa sắt đen, triệt tiêu hoàn toàn luồng oán khí màu tím đen vừa phun ra từ trận pháp phòng ngự tự động. Tuy nhiên, lực chấn động từ oán khí khiến bả vai trái của ông rách miệng vết thương cũ, máu đỏ thẫm thấm đẫm lớp băng gạc.


Trường An tiếp tục gẩy nhanh các hạt tính trên bàn tính đồng. Tiếng gẩy bàn tính vang lên dồn dập như tiếng trống trận.


*Hằng số tự do đã được giải phóng. Đảo ngược ma trận bảo mật!*


*Cạch!*


Một tiếng động cơ khí thanh giòn vang lên từ sâu trong cánh cửa sắt đen. Toàn bộ những sợi chỉ ma lực màu tím sẫm lập tức chuyển sang màu xanh lam nhạt rồi tan biến hoàn toàn vào không trung. Cánh cửa sắt nặng nề từ từ hé mở, để lộ ra một khoảng tối tăm, lạnh lẽo bên trong.


Bẻ khóa thành công không kích hoạt hệ thống tự hủy.


Trường An thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, lọn tóc bạc bên thái dương trái như sáng lên trong bóng tối. Anh nhanh chóng bước vào trong phòng giam.


Phòng giam linh hồn biệt giam chỉ rộng chưa đầy mười thước vuông, bốn bức tường đều được làm bằng sắt lạnh kháng ma xù xì. Ở góc phòng, trên một chiếc bệ đá lạnh ngắt, một người phụ nữ trung niên gầy trơ xương, tóc bạc trắng rối bù đang nằm co quắp. Bà mặc bộ đồ vải thô rách rưới của phàm nhân, cổ chân bị trói chặt bởi một sợi xích sắt kháng ma thêu dệt nguyền chú nợ nần của Trương Khốc.


Đó chính là Chu mẫu – mẹ của Chu Thiệu Bình. Linh hồn bà lúc này vô cùng yếu ớt, phát ra luồng hào quang xám nhạt đờ đẫn, mờ mịt như một ngọn đèn dầu sắp cạn.


“Chu mẫu,” Trường An bước đến, quỳ một chân xuống bên bệ đá. Anh khẽ chạm tay vào sợi xích sắt trên cổ chân bà. Nhờ kính một tròng, anh nhìn thấy sợi xích này đang liên tục trích xuất từng sợi chỉ linh hồn mỏng manh của bà để chuyển vào quỹ riêng của Trương Khốc.


“Chu... Thiệu Bình... con ơi...” Chu mẫu thều thào trong cơn mê sảng, đôi môi khô khốc nứt nẻ không còn chút huyết sắc.


“A Phúc, giúp tôi đỡ bà ấy dậy,” Trường An ra lệnh. “Chúng ta phải đưa bà ấy đến tiệm thuốc của Hoa Cô ngay lập tức. Sức khỏe của bà ấy không thể chịu đựng thêm một giờ nào trong hầm sắt lạnh này nữa.”


A Phúc tiến lên, nhẹ nhàng bế bổng thân hình gầy gò, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô của Chu mẫu lên bả vai không bị thương của mình. Ngưu Đầu đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng đó, hai chân vẫn còn run rẩy vì kinh ngạc trước khả năng bẻ khóa ma trận không tiếng động của Trường An.


“Lục tiên sinh... các người phải đi ngay lối ngầm phía bến cảng,” Ngưu Đầu nói nhanh, tay chỉ về phía một hành lang tối tăm rẽ ngang bên cạnh phòng giam. “Lối đó dẫn thẳng ra bãi chứa xỉ than bẩn ngoài bến tàu, không có vệ binh tuần tra.”


Trường An gật đầu, nhét chiếc bàn tính đồng vào hòm gỗ sồi trước ngực, khẽ lau vệt máu rỉ ra nơi ngón tay trỏ trái vào vạt áo choàng xám bạc màu.


Họ nhanh chóng dìu Chu mẫu bước ra khỏi phòng giam biệt giam, hướng về phía cửa ngầm ngục tối.


Nhưng ngay khi bước chân của họ vừa chạm vào ngã rẽ hành lang đá lạnh dẫn ra lối thoát...


*Keng... Keng... Keng...*


Một tiếng xích sắt nặng nề, rợn người kéo lê trên nền đá ẩm ướt bỗng nhiên vang vọng từ phía ngã rẽ tối tăm phía trước. Tiếng xích sắt rít lên từng hồi chậm rãi, đều đặn, đi kèm với tiếng bước chân nặng nề và luồng sát khí lạnh buốt của một tu sĩ Luyện Khí tầng ba.


Trương Khốc đã quay trở lại ngục tối sớm hơn dự kiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!