Nhạc nềnWuxia

Điểm Yếu Của Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh mờ nhạt của ngày mới lười biếng xuyên qua những khe nứt trên vách gỗ mục của căn nhà dột nát sát bến tàu. Cơn bão tuyết ma pháp dữ dội đêm qua tuy đã dịu đi, nhưng cái lạnh thấu xương vẫn luồn lách vào từng góc nhỏ, đóng băng cả những vệt nước đọng trên nền đất nện.


Lục Trường An ngồi tựa lưng vào cạnh bàn gỗ, khẽ rên rỉ khi một cơn nhói buốt chạy dọc từ thái dương trái thẳng xuống luân xa linh hồn. Anh đưa tay lau vệt máu mũi đã khô cứng bên khóe môi. Vết thương rỉ máu nhẹ ở đầu ngón tay trỏ trái – tàn tích của lần hiến tế máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia trước đó – vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, nhức nhối dưới cái lạnh âm độ. Bên thái dương trái, lọn tóc bạc trắng muốt đã lan rộng thêm một thốn, minh chứng rõ ràng cho cái giá phải trả khi anh ép tinh thần lực của mình vượt qua giới hạn dưới một phần trăm để đảo ngược nguyền chú đêm qua.


“Anh cả, anh uống chút nước nóng đi.” Lục Dao khom người bưng đến một bát nước ấm bốc hơi nghi ngút, đôi mắt cô bé mười bốn tuổi hằn rõ những tia máu vì cả đêm không ngủ.


Trường An khẽ gật đầu, nhận lấy bát nước, hơi ấm từ lòng bát sứ sứt mẻ truyền vào đôi bàn tay lạnh ngắt của anh. Phía trên chiếc giường tre ọp ẹp, mẹ nuôi Lâm Thị đã thiếp đi sau khi được đắp thuốc tịnh hóa của Hoa Cô, hơi thở tuy còn khò khè nhưng sắc mặt đã bớt đi vẻ xám xịt của oán khí nấm linh hồn.


“Tiêu Bình đâu rồi?” Trường An nhấp một ngụm nước ấm, giọng khản đặc hỏi.


“Cậu ấy vừa ra ngoài bến cảng từ sớm để thu thập thêm củi khô,” Lục Dao nhỏ giọng đáp, tay khẽ vân vê vạt áo thô lấm lem bụi than. “Nhưng em thấy cậu ấy mang theo một bọc vải dày, trông giống như... sổ sách.”


Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ dột nát khẽ kẹt một tiếng. Tiêu Bình bước vào, mình đầy tuyết trắng, gương mặt gầy gò đỏ ửng vì lạnh. Cậu tu sĩ thực tập nhút nhát nhưng thật thà ấy lập tức đóng chặt cửa lại, thở hổn hển rồi đặt bọc vải dày lên bàn gỗ.


“Sư huynh! Đêm qua Thần Điện náo loạn cả lên rồi!” Tiêu Bình kích động nói, giọng hạ thấp tối đa. “Tin đồn lan khắp nơi rằng Kế toán trưởng Ngô Kiến Quốc đột nhiên bị đột quỵ, hai mắt mù lòa hoàn toàn, luân xa linh hồn bị phế bỏ một nửa. Tiết Kính đang điên cuồng phong tỏa thông tin, nhưng gã không giấu nổi vẻ hoảng loạn. Phòng kế toán hiện tại như rắn mất đầu!”


Trường An khẽ nở một nụ cười lạnh lùng lý tính. Đòn phản phệ từ nguyền chú khóa linh hồn đêm qua đã triệt tiêu hoàn toàn công cụ kỹ thuật mạnh nhất của Thẩm Trấn Đông. Ngô Kiến Quốc bị mù, đồng nghĩa với việc Thần Điện đã mất đi kẻ duy nhất có khả năng ngụy tạo các vết mực ma pháp một cách hoàn hảo.


“Ngô Kiến Quốc ngã xuống, Tiết Kính buộc phải tự mình đứng ra xử lý sổ sách sưởi ấm,” Trường An đặt bát nước xuống, ánh mắt sắc bén sau chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân khẽ nheo lại. “Một kẻ kiêu ngạo nhưng thiếu kinh nghiệm thực tế như hắn chắc chắn sẽ để lộ ra nhiều kẽ hở hành chính hơn. Nhưng điều đó chưa đủ để lật ngược vụ án vu khống tại phiên tòa sắp tới. Chúng ta cần một nhân chứng sống có trọng lượng trong nội bộ.”


“Sư huynh muốn nhắm vào ai?” Tiêu Bình tò mò hỏi.


“Chu Thiệu Bình.”


Cái tên vừa thốt ra khiến Tiêu Bình khựng lại. Chu Thiệu Bình chính là kẻ đồng môn, bạn học cũ của nguyên chủ, kẻ đã nhút nhát đứng ra làm chứng giả vu khống Trường An tham ô năm vạn tinh thạch.


“Nhưng hắn là người của Thẩm Trấn Đông!” Tiêu Bình lo lắng. “Hắn nhát gan như thỏ đế, lại nhận năm mươi tinh thể đức tin bẩn từ Tiết Kính để bịt miệng. Làm sao hắn dám phản bội họ?”


“Một kẻ nhát gan chỉ làm việc cho kẻ ác khi nỗi sợ hãi từ kẻ ác lớn hơn lương tâm của hắn,” Trường An điềm tĩnh gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ. “Chu Thiệu Bình không phải kẻ tham lam bẩm sinh. Hắn dằn vặt lương tâm sau khi phản bội bạn bè, ánh mắt hắn luôn né tránh khi nhìn thấy ta. Hắn làm chứng giả không phải vì năm mươi tinh thạch kia, mà vì một áp lực tống tiền khủng khiếp hơn nhiều. Tiêu Bình, bọc vải trên bàn là gì?”


Tiêu Bình vội vàng mở bọc vải, để lộ ra ba cuộn sổ da cừu dày cộp bám đầy bụi bặm: “Đây là hồ sơ thuế đức tin dân sự và danh sách hộ tịch của khu Đông quận Linh Vân trong ba năm qua. Em đã lén mượn từ văn phòng hành chính trần thế nhờ mối quan hệ của Quận trưởng Tần Hoài Viễn.”


“Tốt lắm.”


Trường An khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái. Tuy tinh thần lực của anh gần như cạn kiệt, không thể kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang để soi các luồng mana phát sáng, nhưng bản năng của một kiểm toán viên tài chính cấp cao kiếp trước vẫn hoạt động hoàn hảo. Anh kéo chiếc Bàn tính đồng Linh Vân lại gần, mười ngón tay gầy guộc đặt lên các hạt tính bằng đồng lạnh ngắt.


“Tiêu Bình, nhập liệu cho ta. Đọc toàn bộ các khoản khấu trừ thuế đức tin của gia đình Chu Thiệu Bình trong vòng ba năm qua. Đọc rõ từng mốc thời gian và số lượng.”


Tiêu Bình vội vàng lật giở cuộn sổ da cừu đầu tiên, ngón tay run rẩy dò tìm dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm: “Năm Linh Quang thứ ba trăm bốn mươi mốt, tháng Chạp... Gia đình Chu Thiệu Bình nộp mười lăm tinh thạch thô. Khấu trừ thực tế: mười hai tinh thạch. Ba tinh thạch còn lại được ghi nhận dưới danh mục... 'Phí bảo hộ linh hồn đặc biệt'.”


*Cạch.*


Trường An gẩy nhẹ một hạt tính đồng. Đôi mắt anh nheo lại: “Khoản khấu trừ này xuất hiện từ khi nào?”


“Bắt đầu từ ba năm trước, sư huynh,” Tiêu Bình vừa lật sổ vừa đọc nhanh. “Mỗi tháng đều đặn ba tinh thạch thô. Nhưng gia đình Chu Thiệu Bình chỉ có một người mẹ già đau ốm, bà ấy làm gì có tài sản hay tu vi để phải nộp phí bảo hộ đặc biệt?”


“Định luật bảo toàn năng lượng đức tin luôn hoạt động sòng phẳng,” Trường An lạnh lùng phân tích, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức nặng logic đáng sợ. “Năng lượng không tự sinh ra hay mất đi. Ba tinh thạch thô bị khấu trừ mỗi tháng kia chắc chắn phải chảy vào một tài khoản nguồn khác để cân bằng bảng kế toán. Tiêu Bình, tra cứu mã số chuyển khoản của khoản 'Phí bảo hộ đặc biệt' đó.”


Tiêu Bình mồ hôi rịn ra trên trán, cậu dùng bút lông ngỗng tra cứu chéo giữa hai cuộn sổ thuế và danh mục quỹ Thần Điện: “Mã số chuyển khoản là... TK-097. Sư huynh, đây là mã quỹ riêng của...”


“Trương Khốc.” Trường An ngắt lời, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.


Trương Khốc – tư tế phụ trách hình hình của Thần Điện, kẻ nổi tiếng với những cực hình tàn phá linh hồn phàm nhân không để lại dấu vết trên thể xác. Tại sao tiền thuế của gia đình Chu Thiệu Bình lại được chuyển thẳng vào quỹ riêng của gã đồ tể này?


“Tiếp tục đối chiếu chéo với danh sách hộ tịch dân sự,” Trường An ra lệnh, mười ngón tay bắt đầu gẩy hạt tính đồng nhanh hơn, tạo ra những tiếng *cạch cạch* nhịp nhàng dồn dập. “Tra cứu tên của mẹ Chu Thiệu Bình – Chu mẫu.”


Tiêu Bình vội vàng lật sang cuộn sổ hộ tịch dân sự của quận Linh Vân: “Chu mẫu... tên thật là Chu Lâm Thị, năm nay năm mươi sáu tuổi. Nhưng... sư huynh, ở trang này có vết mực đỏ gạch ngang! Hồ sơ ghi nhận bà ấy đã qua đời ba năm trước do 'tự nguyện hiến dâng linh hồn cho thần linh' để trừ nợ thuế!”


“Tự nguyện hiến dâng?” Trường An cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng đối với sự dối trá của Thần Điện. “Một phàm nhân đau ốm làm sao có thể tự nguyện hiến dâng linh hồn nếu không bị cưỡng bức? Và nếu bà ấy đã chết, tại sao tài khoản thuế của gia đình Chu Thiệu Bình vẫn đều đặn bị khấu trừ 'Phí bảo hộ linh hồn đặc biệt' chuyển vào quỹ của Trương Khốc suốt ba năm qua?”


Căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ. Tiêu Bình ngơ ngác nhìn Trường An, đại não của cậu tu sĩ trẻ chưa thể xử lý kịp chuỗi logic phức tạp này.


Trường An khẽ đẩy chiếc kính một tròng lên, giải thích: “Đây là một tài khoản ma điển hình trong kiểm toán. Trên giấy tờ, người mẹ đã chết để hợp thức hóa việc xóa tên khỏi hộ tịch dân sự trần thế, tránh sự giám sát của phủ Quận trưởng. Nhưng trên thực tế, bà ấy vẫn đang tiêu thụ năng lượng. Tiêu Bình, đọc cho ta báo cáo tiêu thụ mana sưởi ấm ngầm của khu vực ngục tối Thần Điện trong ba năm qua.”


Tiêu Bình vội vàng lật tìm trong bọc tài liệu cũ: “Lượng tiêu thụ mana sưởi ấm của ngục tối Thần Điện luôn cố định ở mức năm trăm đơn vị mỗi tháng. Nhưng... riêng khu vực hầm biệt giam sâu nhất, lượng tiêu thụ luôn dư thừa ra mười lăm đơn vị mỗi tháng một cách bất thường mà không có phạm nhân chính thức nào được đăng ký.”


“Mười lăm đơn vị mana sưởi ấm,” Trường An khẽ gẩy hạt tính đồng cuối cùng, tiếng đồng thanh mảnh vang lên khóa chặt ma trận số liệu. “Đó chính là lượng nhiệt lượng tối thiểu để duy trì sự tồn tại của một linh hồn phàm nhân yếu ớt trong hầm biệt giam sắt lạnh kháng ma vào mùa đông Linh Vân. Nếu không có lượng nhiệt này, linh hồn sẽ tự động tan biến sau ba ngày. Trương Khốc không muốn bà ấy chết, gã muốn giữ bà ấy sống để làm con tin.”


“Vậy là... mẹ của Chu Thiệu Bình vẫn chưa chết?” Tiêu Bình run rẩy hỏi, đôi mắt trợn tròn vì kinh ngạc. “Bà ấy đang bị giam giữ trái phép tại Phòng giam linh hồn biệt giam dưới ngục tối?”


“Chính xác,” Trường An đứng thẳng người dậy, ánh mắt anh lạnh lùng như băng tuyết ngoài trời. “Thẩm Trấn Đông và Trương Khốc đã ngụy tạo cái chết của Chu mẫu, giấu bà ấy vào hầm biệt giam sâu nhất để ép buộc Chu Thiệu Bình phải tuyệt đối phục tùng họ. Đó là lý do vì sao một kẻ nhát gan như hắn lại dám đứng ra làm chứng giả vu khống ta. Hắn không có lựa chọn nào khác nếu muốn giữ mạng cho mẹ mình.”


Bí mật nhân sự lớn nhất của Thần Điện Linh Vân đã bị bóc trần hoàn toàn chỉ bằng việc đối chiếu chéo giữa ba cuộn sổ sách rách nát và những tiếng gẩy bàn tính đồng của một phàm nhân không có tu vi.


Từ trong góc tối của căn phòng dột nát, người hầu câm A Phúc lặng lẽ bước ra. Bả vai trái của ông tuy vẫn quấn băng gạc đẫm thuốc tịnh hóa của Hoa Cô, nhưng đôi mắt hẹp dài của cựu binh sĩ Thánh điện đã khôi phục lại sự sắc bén lạnh lùng. Ông nhìn Trường An, khẽ gật đầu, bàn tay gầy guộc chằng chịt sẹo khẽ đặt lên chuôi cặp đoản đao sắt nguội giấu trong tay áo rộng.


Trường An đóng sầm cuốn sổ hộ tịch da cừu lại, tiếng da thú va chạm vang lên khô khốc giữa không gian lạnh giá. Anh nhìn thẳng vào A Phúc, ánh mắt rực lên ý chí sắt đá không thể lay chuyển:


“Chúng ta phải đột nhập vào phòng giam biệt giam ngay đêm nay. Chỉ có cứu được bà ấy, Chu Thiệu Bình mới dám nói thật trước công đường.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!