Phản Phệ Nguyền Chú
Mũi ủng sắt nặng nề của La Thiết khựng lại ngay trên lớp tro xám, chỉ cách mảnh vải ướt quấn quanh bình nước thánh đúng nửa thốn. Cái lạnh thấu xương của đêm Linh Vân dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy. Gió tuyết bên ngoài căn nhà dột nát vẫn gào thét, lùa qua những khe nứt trên vách gỗ mục, mang theo tiếng xích sắt va chạm lạnh ngắt của đội kỵ sĩ tuần tra đang bao vây vòng ngoài.
Lục Trường An đứng im giữa phòng, hai tay buông thõng trong tay áo choàng tu sĩ rách nát. Đại não anh nhói lên từng cơn đau buốt như có hàng vạn chiếc kim châm vào, di chứng của việc tinh thần lực bị vắt kiệt xuống dưới một phần trăm sau chuyến đột nhập Phòng Kế toán Thần Điện Linh Vân đêm qua. Một lọn tóc bạc bên thái dương trái của anh, dấu vết của sự mài mòn sinh mệnh lực, khẽ rủ xuống trước trán. Ngón tay trỏ trái – vết thương cũ do cắn máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia – vẫn rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm, lạnh ngắt.
La Thiết nheo mắt, tay vẫn đặt hờ trên chuôi thanh trọng kiếm Trừng Phạt Thiết Huyết. Gã cúi người xuống thêm một chút, luồng ma lực xám đục của một tu sĩ Luyện Khí tầng năm rục rịch dao động quanh mũi ủng sắt, sẵn sàng gạt sâu hơn vào đống tro tàn của chiếc lò đất.
“Chỉ huy La Thiết,” giọng Trường An vang lên, khản đặc nhưng bình thản và lý tính đến đáng sợ. “Nếu ngài gạt sâu thêm nửa thốn nữa, ngài sẽ chạm vào đống xỉ than ma pháp bẩn của Thần Điện. Theo Quy chế Vệ sinh và An toàn Năng lượng của Thần Điện Tối Cao Linh Quang, chương ba, điều mười tư, việc phơi nhiễm trực tiếp xỉ than ma pháp chưa qua tịnh hóa trong khu vực dân sự mà không có trang bị bảo hộ cấp bốn là hành vi vi phạm nghiêm trọng. Bức xạ oán khí một trăm năm mươi đơn vị từ đống than này có thể khiến vệ binh của ngài nhiễm Hàn Độc Linh Hồn ngay lập tức.”
La Thiết khựng lại. Đôi mắt gã quét qua khuôn mặt tái nhợt của Trường An, cố tìm kiếm một tia hoảng loạn hay sợ hãi, nhưng gã chỉ thấy một sự tĩnh lặng lạnh lùng.
Trường An khẽ chỉnh lại chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân bên mắt trái, tiếp tục dồn ép bằng logic pháp lý: “Hơn nữa, Quận trưởng Tần Hoài Viễn đã cử Đội trưởng dân binh Phùng Thiệu Phong cùng đội dân binh giám sát bến tàu ngoài kia. Chiếc búa tạ sắt đen nặng năm mươi cân của Vương Đại Chùy vẫn sừng sững ngoài sân. Nếu chỉ huy Thần Điện tự ý gây ra một vụ phơi nhiễm oán khí quy mô lớn, phủ Quận trưởng sẽ có đủ cơ sở pháp lý để lập biên bản khẩn cấp gửi thẳng lên Giáo khu trung ương tỉnh Linh Châu về sự lộng hành của vệ binh địa phương. Ngài nghĩ Thẩm tư tế phán quan có muốn gánh chịu trách nhiệm chính trị này ngay trước phiên tòa xét xử không?”
Lời nói của Trường An như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự nghi ngờ của La Thiết. Gã là một quân nhân thực dụng, cẩn trọng và biết luật. Gã hiểu rõ mối quan hệ cộng sinh lợi ích phức tạp giữa Quận trưởng và Thẩm Trấn Đông. Nếu kích động một cuộc bạo động lớn tại bến cảng dân sự lúc này, Thần Điện Linh Vân sẽ mất đi tính hợp pháp tôn giáo trước triều đình hoàng gia.
Từ từ, La Thiết rút chân lại. Gã đứng thẳng người, thanh trọng kiếm sau lưng khẽ va chạm vào giáp sắt phát ra những tiếng kêu rợn người. Gã cười lạnh, tiến sát lại gần Trường An, hạ thấp giọng: “Lục Trường An, ngươi quả thực rất biết nói luật. Nhưng Thần Điện không thiếu cách để khiến một phế vật biến mất ngoài vòng pháp luật. Hãy cầu nguyện cho cái cổ của ngươi đủ cứng trước khi phiên tòa diễn ra.”
Nói xong, La Thiết xoay người, vẫy tay ra hiệu cho hai tên vệ binh mang máy quét mana cầm tay rút lui. “Thu quân! Giám sát chặt chẽ khu ổ chuột này cho ta. Một con ruồi cũng không được bay ra ngoài.”
Tiếng móng ngựa và tiếng xích sắt xa dần trong màn tuyết dày. Ngay khi bóng dáng của vệ binh Thần Điện hoàn toàn biến mất sau ngõ tối, Trường An loạng choạng lùi lại một bước, suýt ngã quỵ nếu không kịp vịn vào cạnh bàn gỗ mục. Lồng ngực anh phập phồng, máu từ ngón tay trỏ trái nhỏ xuống nền đất nện lạnh giá.
“Anh cả!” Lục Dao lao đến đỡ lấy anh, đôi mắt cô bé đỏ hoe nhưng đầy lo lắng. Phía trên giường tre, Lâm Thị ho khan một tiếng yếu ớt, hơi thở khò khè đầy độc tố.
“Anh không sao, Lục Dao,” Trường An thì thào, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. “Lò than bẩn đã che mắt được máy quét mana của chúng, nhưng đây chỉ là trì hoãn tạm thời. Thẩm Trấn Đông sẽ sớm phát hiện ra cuốn sổ cái mà Lương Thiệu Huy mang về là giả.”
Anh thọc tay vào lớp lót ngực áo choàng rách bên ngực phải, rút ra cuốn Sổ cái Mật của Tôn Hoài Minh. Cuốn sổ da cừu cũ nát chứa đựng toàn bộ chứng từ thâm hụt năm vạn tinh thạch của Thẩm gia. Đây là sinh mệnh của anh, cũng là vũ khí duy nhất để anh minh oan trước công đường.
***
Cùng lúc đó, tại Phòng Kế toán Thần Điện Linh Vân.
Không gian tối tăm, ẩm thấp của căn phòng lưu trữ ngập tràn mùi da cừu mốc và bụi bặm. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn, một cây nến ma pháp phát ra ánh sáng vàng vọt, soi rõ khuôn mặt gầy gò, thâm hiểm của Kế toán trưởng Ngô Kiến Quốc. Lão già đeo chiếc kính một tròng thạch anh tím sắc sảo, ngón tay khô héo như rễ tre đang lật giở cuốn sổ cái mà Lương Thiệu Huy vừa dâng lên.
Đứng bên cạnh lão là Tiết Kính, gã chấp sự kế toán trẻ tuổi đầy tham vọng, đệ tử đắc lực của Thẩm Trấn Đông. Tiết Kính khoanh tay trước ngực, đôi mắt hẹp dài đầy vẻ đắc ý: “Ngô sư phụ, Lương Thiệu Huy đã lập công lớn. Cuốn sổ cái này chính là bằng chứng Lục Trường An dùng để ngụy tạo số liệu sưởi ấm. Chỉ cần dâng thứ này cho Thẩm tư tế, chúng ta có thể hành quyết gã lập tức.”
“Ngu xuẩn!”
Ngô Kiến Quốc bất ngờ đập mạnh bàn tay xuống bàn, tiếng nổ chát chúa vang vọng khắp phòng kế toán tối tăm. Lão già giật phắt chiếc kính một tròng ra, đôi mắt ti hí bừng bừng lửa giận nhìn chằm chằm vào Tiết Kính và Lương Thiệu Huy đang run rẩy quỳ dưới đất.
“Sư phụ... có chuyện gì vậy?” Tiết Kính hoang mang hỏi.
“Đây là một cuốn sổ cái song song giả mạo!” Ngô Kiến Quốc gầm lên, ném cuốn sổ vào mặt Lương Thiệu Huy. “Toàn bộ số liệu trong này nhìn thì có vẻ logic, nhưng cấu trúc tài khoản của nó hoàn toàn rỗng ruột! Lục Trường An đã dùng kỹ thuật ngụy trang sổ cái song song để đánh lừa các ngươi! Cuốn sổ cái thật chứa chứng từ thâm hụt năm vạn tinh thạch của Tôn Hoài Minh vẫn đang nằm trong tay gã!”
Tiết Kính biến sắc, mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng trên trán: “Cái gì? Sổ giả? Vậy... nếu Lục Trường An mang cuốn sổ thật của thầy Tôn ra đối chiếu chéo trước Quận trưởng và mật sứ cấp tỉnh Tào Đức...”
“Chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn,” Ngô Kiến Quốc lạnh lùng ngắt lời. Gương mặt lão già trở nên vặn vẹo tàn nhẫn dưới ánh nến. “Thẩm tư tế phán quan đã chuyển giao toàn bộ số tinh thạch bòn rút được lên tỉnh hội Linh Châu. Nếu vụ án này bị phanh phui, Thẩm gia sụp đổ, chúng ta cũng sẽ bị kéo xuống hố rác linh hồn vạn kiếp không thể siêu sinh.”
Lão già đứng dậy, đi đến trước chiếc két sắt bảo mật khóa linh hồn ở góc phòng. Lão rút từ trong ngực ra một chiếc lọ thủy tinh chứa đầy máu khế ước đỏ thẫm – thứ máu được trích xuất từ chính huyết quản của những người dân nghèo nợ thuế Thần Điện.
“Ta đã thêu một trận pháp Khóa Linh hồn Bảo mật lên gáy đồng của cuốn sổ cái mật của Tôn Hoài Minh từ năm năm trước,” Ngô Kiến Quốc cười khẩy, giọng nói thâm độc như tiếng rắn rít. “Mỗi khi có kẻ không có lệnh bài Thần Điện cố tình mở cuốn sổ đó ra đọc, trận pháp sẽ tự động kích hoạt. Nhưng hôm nay, ta sẽ chủ động kích hoạt nguyền chú khóa linh hồn từ xa. Ta sẽ dùng máu khế ước này để thiêu hủy cuốn sổ cái mật vĩnh viễn, đồng thời dùng nguyền chú mù lòa thiêu rụi đôi mắt và luân xa linh hồn của kẻ đang giữ nó!”
Tiết Kính lập tức hiểu ra kế hoạch tàn độc của sư phụ. Gã bước lên một bước, đặt hai bàn tay lên bả vai Ngô Kiến Quốc, vận hành toàn bộ thần lực Luyện Khí tầng ba của mình để hỗ trợ: “Sư phụ, con sẽ giúp người gia tăng ma lực! Hãy để Lục Trường An biến thành một phế nhân câm điếc mù lòa ngay trong đêm nay!”
Ngô Kiến Quốc gật đầu, lão đổ giọt máu khế ước lên một trận bàn bằng đồng đen trên bàn, bắt đầu lẩm nhẩm đọc những câu thần chú hắc ám bằng tiếng cổ ngữ ma pháp. Luồng ma lực màu tím sẫm, nồng nặc oán khí lạnh lẽo bắt đầu ngưng tụ quanh các ngón tay của lão, xuyên qua khoảng không gian tối tăm, hướng thẳng về phía khu ổ chuột bến tàu.
***
Tại căn nhà dột nát khu ổ chuột Linh Vân.
Trường An ngồi bên cạnh chiếc bàn gỗ mục, chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân vẫn đeo bên mắt trái. Anh vừa mở cuốn Sổ cái Mật của Tôn Hoài Minh ra để kiểm tra lại các dòng tiền bẩn chuyển dịch lên tỉnh hội, chuẩn bị cho bản cáo trạng ngày mai.
Đột ngột, mắt trái của anh nhói đau dữ dội như có một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào nhãn cầu.
“A...” Trường An khẽ rên rỉ, tay ôm chặt lấy mắt trái.
Qua thấu kính pha lê, anh kinh hoàng nhìn thấy gáy đồng của cuốn sổ cái mật đang run rẩy kịch liệt. Một luồng hắc khí màu tím sẫm, đậm đặc oán khí hôi thối, bắt đầu rò rỉ ra từ các khe hở của gáy đồng, uốn lượn như những con rết độc và bám chặt lấy các trang da cừu.
“Nguyền chú truy vết từ xa!” Trường An lập tức nhận ra nguy hiểm cực hạn. Đại não anh cảnh báo tinh thần lực đang bị tấn công trực diện.
“Anh cả! Cuốn sổ... cuốn sổ đang bốc khói đen!” Lục Dao hét lên kinh hãi.
Theo phản xạ tự nhiên, Trường An vồ lấy mảnh vải kháng ma vật lý mà cô ruột Lục Uyển Linh đã trao cho trước đây, quấn chặt lấy cuốn sổ cái hòng dập tắt luồng hắc khí. Nhưng vô dụng. Luồng hắc khí tím sẫm dễ dàng xuyên qua lớp vải thô, tiếp tục lan rộng và bốc cháy bằng ngọn lửa ma pháp màu tím không có nhiệt độ nhưng lại ăn mòn linh hồn cực mạnh.
*Phương pháp vật lý hoàn toàn vô hiệu trước nguyền chú linh hồn!* Trường An lập tức rút ra kết luận logic trong đầu. Anh ném mảnh vải đi, chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ khiến máu mũi bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ cả môi dưới.
“Lục Dao, lùi lại phía sau giường! Bảo vệ mẹ nuôi!” Trường An quát lớn.
Anh biết mình không có tu vi võ học hay ma pháp chiến đấu để chống lại đòn tấn công tinh thần này. Nếu luân xa linh hồn của anh bị nguyền chú mù lòa phá hủy, anh sẽ chết trong vô thức và cuốn sổ cái mật sẽ biến thành tro bụi. Anh bắt buộc phải chiến đấu bằng vũ khí duy nhất của mình: toán học và logic đối xứng.
Trường An nhanh chóng rút từ trong hòm gỗ sồi ra chiếc **Trận bàn Kế toán Kép tự chế** bằng gỗ đào sét đánh. Anh đặt trận bàn nhỏ này ngay phía dưới cuốn sổ cái đang bốc khói tím.
“Kích hoạt trận pháp bảo mật kế toán kép!”
Anh truyền một tia ma lực lý tính thô sơ – phần tinh thần lực ít ỏi còn sót lại của mình – vào lõi gỗ đào. Trận bàn khẽ rung lên, tỏa ra một màng bảo vệ vô hình màu xanh lam nhạt bao bọc lấy cuốn sổ, tạm thời ngăn chặn không cho luồng hắc khí tím sẫm tiến sâu vào các trang giấy da cừu.
Nhưng áp lực từ phía Thần Điện dội lại quá mạnh. Tại phòng kế toán, Ngô Kiến Quốc dưới sự hỗ trợ thần lực Luyện Khí của Tiết Kính đang điên cuồng dồn ép. Luồng hắc khí tím sẫm bỗng chốc phình to ra, biến thành hình dạng một chiếc kìm sắt khổng lồ thêu đầy các ký hiệu nguyền chú, nện mạnh xuống màng bảo vệ màu xanh lam.
“Rắc!”
Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên. Chiếc Trận bàn Kế toán Kép tự chế bằng gỗ đào của Trường An xuất hiện một vết nứt dài từ tâm ra rìa. Màng bảo vệ màu xanh lam nhạt lung lay sắp đổ.
Máu mũi của Trường An chảy ra nhiều hơn, nhỏ thành từng giọt đỏ thẫm xuống mặt bàn gỗ. Mắt trái của anh mờ đi, thần kinh thị giác bị nguyền chú mù lòa ăn mòn dần, khiến thế giới xung quanh chỉ còn lại một màu tím hắc ám.
*Không thể dùng sức mạnh thô để đối đầu trực diện với thần lực của hai tu sĩ Luyện Khí!* Đại não Trường An xoay chuyển với tốc độ cực hạn của một chuyên gia phân tích tài chính. *Nguyền chú này hoạt động dựa trên nguyên lý truyền dẫn năng lượng một chiều từ nguồn phát (Thần Điện) đến vật thể trung gian (cuốn sổ). Theo Định luật Bảo toàn Năng lượng Đức tin, mọi dòng chảy ma lực đều phải để lại dấu vết và tuân thủ quy tắc logic cân bằng. Nguyền chú là một khoản nợ năng lượng hắc ám (Debit). Nếu ta coi hệ thống này là một bảng cân đối kế toán, ta bắt buộc phải thiết lập một tài khoản đối ứng hoàn hảo (Credit) để đảo ngược dòng chảy nhân quả!*
Anh rút chiếc **Bàn tính đồng Linh Vân** đặt bên cạnh trận bàn gỗ đào. Ngón tay trỏ trái đang rỉ máu của anh chạm vào các hạt tính bằng đồng lạnh ngắt.
“Đồng bộ hóa Bàn tính!”
Trường An sử dụng cả hai tay, mười ngón tay di chuyển nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh lờ lững dưới ánh nến. Tiếng gẩy hạt tính *cạch cạch cạch* vang lên dồn dập, nhịp nhàng như một bản nhạc toán học vô hình, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của căn phòng.
Anh đang thiết lập một ma trận đối xứng toán học đa biến dựa trên phương pháp kế toán kép. Mỗi hạt tính đồng dịch chuyển tương ứng với một hằng số nhân quả của nguyền chú đang tấn công. Anh không triệt tiêu nguyền chú, mà anh đang “hạch toán” nó vào một tài khoản đối ứng, buộc dòng năng lượng hắc ám phải tìm kiếm sự cân bằng bằng cách quay trở lại tài khoản nguồn phát.
“Nợ... và Có...” Trường An lẩm nhẩm trong miệng, hai mắt trợn trừng, lọn tóc bạc bên thái dương trái rực sáng lên một tia sáng xanh lam nhạt. “Nguyền chú của ngươi phát ra bao nhiêu ma lực, ta sẽ đối ứng bấy nhiêu! Định luật bảo toàn không cho phép năng lượng này biến mất! Đảo chiều dòng chảy!”
Khi hạt tính cuối cùng được gẩy về vị trí cân bằng tuyệt đối, một vòng hào quang đối xứng màu xanh lam và vàng kim khổng lồ đột ngột bùng phát từ chiếc bàn tính đồng, bao bọc lấy toàn bộ cuốn sổ cái mật và trận bàn gỗ đào.
Chiếc kìm sắt nguyền chú màu tím sẫm đang nện xuống bỗng khựng lại giữa không trung. Quy luật nhân quả vũ trụ được kích hoạt qua ma trận toán học của Trường An, ép buộc dòng năng lượng hắc ám phải đảo chiều một trăm tám mươi độ.
“Vút!”
Luồng hắc khí tím sẫm bùng nổ, bị ma trận đối xứng hút sạch rồi bắn ngược thẳng ra ngoài cửa sổ, lao vút qua màn đêm bão tuyết, hướng thẳng về phía tòa tháp nguy nga của Thần Điện Linh Vân với tốc độ của một tia chớp đen.
***
Tại Phòng Kế toán Thần Điện Linh Vân.
Ngô Kiến Quốc đang nhắm mắt, niệm chú niệm đến đoạn quyết định thì đột nhiên mở bừng hai mắt. Tròng mắt lão già co rụt lại đầy kinh hoàng khi nhìn thấy trận bàn đồng đen trước mặt đột ngột bốc cháy bằng ngọn lửa tím khổng lồ.
“Không! Có kẻ đảo ngược trận pháp nhân quả! Điều này là bất khả thi trước một phàm nhân!” Ngô Kiến Quốc hét lên thất thanh.
Chưa kịp dứt lời, luồng ma lực nguyền chú bị phản phệ dội ngược từ khu ổ chuột đã xuyên qua không gian, đánh thẳng vào ngực Ngô Kiến Quốc.
“Phụt!”
Ngô Kiến Quốc hộc ra một ngụm máu đen thẫm, bắn tung tóe lên cuốn sổ cái giả trên bàn. Đôi mắt lão già bỗng chốc bùng cháy hai ngọn lửa ma pháp màu tím sẫm. Lão quỳ sụp xuống sàn đá lạnh, hai tay cào cấu điên cuồng vào mặt, gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng.
“Mắt của ta! Linh hồn của ta! Ôi thần linh ơi, đôi mắt của ta bị thiêu rụi rồi!”
Tiết Kính đứng bên cạnh cũng bị luồng sóng xung kích của lực phản phệ hất văng ra xa, đập mạnh lưng vào kệ sách sắt, ngã nhào ra đất trong nhục nhã. Gã kinh hoàng nhìn sư phụ của mình đang lăn lộn dưới đất, đôi mắt thạch anh tím của Ngô Kiến Quốc đã hoàn toàn vỡ vụn, để lại hai hốc mắt đen ngòm rỉ máu đen.
Kế toán trưởng Thần Điện Linh Vân đã bị mù hoàn toàn bởi chính nguyền chú mù lòa do mình thiết lập.
***
Tại căn nhà dột nát khu ổ chuột Linh Vân.
Tiếng gió tuyết bên ngoài dường như dịu đi đôi chút. Trường An ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào chân bàn gỗ mục. Anh thở dốc, tay run rẩy lau vệt máu mũi đang chảy tràn xuống cằm.
Chiếc Trận bàn Kế toán Kép tự chế bằng gỗ đào trên bàn đã hoàn toàn bị nứt đôi, biến thành một phế vật không còn ma lực. Nhưng cuốn Sổ cái Mật của Tôn Hoài Minh vẫn nằm im lìm trên bàn, gáy đồng của nó đã khôi phục lại màu đồng thau nguyên bản, sạch bóng không còn một vệt hắc khí.
Trường An nhìn cuốn sổ cái an toàn, khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, lý tính dâng lên trong ánh mắt mệt mỏi:
“Món nợ này... đã được thanh toán sòng phẳng, Ngô Kiến Quốc.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!