Nhạc nềnWuxia

Vòng Vây Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi đồng của vệ binh Thần Điện vang lên liên hồi, xé toạc màn đêm buốt giá của khu ổ chuột Linh Vân. Âm thanh ấy u uất, trầm đục, dội vào những vách tường gỗ mục nát, kéo theo tiếng xích sắt lách cách và tiếng móng ngựa nện xuống nền đất đóng băng.


Trong căn nhà dột nát sát bến tàu, hơi ấm ít ỏi từ chiếc lò đất nứt nẻ không thể xua đi cái lạnh âm hai mươi độ C đang tràn vào qua những khe hở. Lâm Thị co quắp trên chiếc giường tre ọp ẹp, tấm chăn bông vá chằng vá đụp không đủ giữ ấm cho cơ thể đang run rẩy vì Hàn Độc Linh Hồn. Bà khẽ ho, vệt máu đen kịt rỉ ra nơi khóe môi lập tức bị cái lạnh làm đông cứng lại. Bên cạnh bà, Lục Dao – cô bé mười bốn tuổi – đang tái mét mặt mày, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt lấy vạt áo choàng tu sĩ rách nát của Lục Trường An.


“Trường An... vệ binh... chúng đến thật rồi...” Giọng Lục Dao run rẩy, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi nhìn ra phía khe cửa gỗ đang rung lên bần bật dưới sức gió tuyết.


Lục Trường An đứng im giữa phòng. Đại não anh lúc này đang đau nhức như có hàng vạn mũi kim đâm vào. Tinh thần lực của anh đã kiệt quệ xuống dưới một phần trăm sau chuyến đột nhập phòng kế toán Thần Điện đêm qua. Mỗi nhịp thở đều kéo theo một cơn nhói buốt ở thái dương trái, nơi lọn tóc bạc trắng đã lan rộng thêm một thốn. Ngón tay trỏ trái của anh – vết thương cũ do cắn máu kích hoạt Ấn chương Lục Gia – vẫn rỉ ra vài vệt máu đỏ thẫm, lạnh ngắt.


Anh thọc tay vào túi áo ngầm bên ngực trái. Ngón tay anh chạm vào bề mặt thủy tinh lạnh buốt của Bình nước thánh mẫu. Đây là vật chứng sinh học tối quan trọng, chứa đựng dung dịch nước thánh bị pha bào tử nấm linh hồn gây nghiện mà anh đã mạo hiểm tính mạng lấy trộm từ phòng thí nghiệm ngầm của Độc Cô Ngạn. Nếu để vệ binh Thần Điện tìm thấy chiếc bình này, không chỉ anh bị khép vào tội chết ngay lập tức, mà toàn bộ kế hoạch vạch trần Thẩm Trấn Đông cũng sẽ tan thành mây khói.


“Anh cả, đưa chiếc bình cho em!” Lục Dao bất ngờ thì thầm, đôi mắt lộ ra vẻ kiên định đến kinh ngạc. “Em sẽ mang nó chạy ra bến sông. Em quen thuộc từng ngõ ngách ở đây, em sẽ giao nó cho chú Triệu Đại Hải giấu đi.”


“Không được.” Trường An lạnh lùng chặn tay cô bé lại. Giọng nói của anh khản đặc nhưng mang theo sự lý tính sắt đá của một nhà kiểm toán cấp cao. “La Thiết là kẻ cẩn trọng. Gã đã cho kỵ sĩ dàn đội hình bịt kín mọi ngả đường khu Đông. Tốc độ di chuyển của kỵ binh giáp nhẹ trên tuyết là năm mét trên giây, trong khi tốc độ chạy của một đứa trẻ suy dinh dưỡng trong bão tuyết chỉ tối đa là một phẩy năm mét trên giây. Xác suất em bị bắt giữ ở ngã rẽ đầu tiên là chín mươi tám phần trăm. Ở lại đây.”


Anh khẽ xoay nhẹ gọng kính một tròng pha lê bên mắt trái. Dù tinh thần lực đã cạn kiệt, anh vẫn phải cưỡng chế kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang trong vòng ba giây để phân tích tình hình.


Thế giới xung quanh lập tức biến đổi thành một sơ đồ dòng chảy năng lượng. Qua vách gỗ mục nát, Trường An nhìn thấy những luồng ma lực màu xám đậm của vệ binh Thần Điện đang di chuyển theo đội hình hình cánh cung, bao vây toàn bộ bến tàu bến cảng. Đặc biệt, có ba luồng ma lực màu đỏ nhạt đang tiến sát đến khu vực này – đó là những chiếc máy quét mana cầm tay của vệ binh, chuyên dùng để phát hiện các dao động năng lượng tinh khiết.


“Máy quét mana...” Trường An lẩm nhẩm, đôi mắt lướt qua chiếc lò đất đang cháy âm ỉ ở góc phòng.


Trong lò, những bánh Than Ma Pháp Ô Nhiễm đang cháy, tỏa ra làn khói đen khét lẹt và những sợi chỉ oán khí màu tím sẫm lơ lửng. Chiếc kính một tròng hiển thị mức độ bức xạ oán khí của đống than này lên đến một trăm năm mươi đơn vị – một con số cực kỳ độc hại đối với cơ thể phàm nhân, nhưng lại là một nguồn năng lượng hỗn loạn, bẩn thỉu tột cùng.


Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nhà kiểm toán.


*Máy quét mana của vệ binh hoạt động dựa trên nguyên lý phát hiện sự cộng hưởng của năng lượng thánh quang tinh khiết. Bình nước thánh mẫu chứa dung dịch cô đặc, phát ra dao động mana tinh khiết cường độ cao. Nhưng nếu ta giấu nó dưới đống than ma pháp ô nhiễm đang bốc khói độc này, bức xạ oán khí hỗn loạn và cực mạnh của than bẩn sẽ hoàn toàn che mắt và làm nhiễu loạn bộ cảm biến của máy quét.*


“Lục Dao, lấy cho anh một miếng vải ướt.” Trường An ra lệnh.


Cô bé nhanh nhẹn thấm ướt một mảnh vải thô rách. Trường An quấn chặt lấy Bình nước thánh mẫu để cách nhiệt, sau đó dùng chiếc xẻng sắt gạt đống tro than đang cháy đỏ sang một bên, chôn sâu chiếc bình xuống dưới đáy lò than bẩn, rồi lấp đống than đang bốc khói nghi ngút lên trên.


Ngay khi anh vừa đặt chiếc xẻng xuống, tiếng la hét và tiếng roi da quất vun vút vang lên ngay ngoài sân.


“Nói! Lục Trường An đang trốn ở đâu? Kẻ nào che giấu gã sẽ bị tịch thu linh hồn ba đời!”


Đó là giọng nói hung hãn, tàn nhẫn của Đội phó vệ binh Triệu Dũng. Gã đang vung chiếc roi da ma pháp Hắc Long màu đen bóng, quất thẳng vào lưng một phu bến tàu già. Tiếng roi da nổ chát chúa, mỗi nhát quất đều mang theo những tia sét ma pháp màu xanh lam nhạt, khiến nạn nhân gào thét đau đớn, linh hồn bị chấn động dữ dội.


“Chúng tôi không biết! Lục tu sĩ là người tốt, ngài ấy không tham ô!” Người phu bến tàu già quỳ dưới tuyết lạnh, lưng áo rách nát đẫm máu, nhưng vẫn cắn răng không khai.


“Rầm!”


Một tiếng động trầm đục vang lên cắt ngang tiếng roi da. Chiếc búa tạ rèn bằng sắt đen nặng năm mươi cân của Vương Đại Chùy nện mạnh xuống nền đất đóng băng, tạo ra một vết nứt dài trên mặt đất nện đầy tuyết. Vương Đại Chùy đứng sừng sững chắn trước mũi ngựa của Triệu Dũng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo da rách nát, đôi mắt trọc lốc bừng bừng lửa giận.


“Triệu phó đội trưởng! Ngừng tay lại!” Vương Đại Chùy gầm lên. “Đây là đất thuộc quyền quản lý của Quận phủ trần thế! Sắc lệnh hành chính số bốn mươi hai của Hoàng triều quy định rõ: Vệ binh Thần Điện không được phép tự ý dùng vũ lực tra tấn phàm nhân hoặc lục soát khu vực bến tàu dân sự nếu không có văn bản đồng ý hành chính có đóng dấu quan ấn của Quận trưởng!”


Triệu Dũng khựng lại, gương mặt góc cạnh đầy vết sẹo co rúm vì tức giận. Gã ghì chặt dây cương ngựa, chỉ thẳng chiếc roi da vào mặt Vương Đại Chùy: “Vương Thiết Đầu! Ngươi dám dùng luật pháp trần thế để đè ép Thần Điện? Thẩm tư tế phán quan đã ban sắc lệnh truy nã đặc biệt. Bất kỳ kẻ nào cản trở vệ binh thi hành công vụ đều bị khép vào tội phản thần!”


“Ta không cản trở các ngươi thi hành công vụ!” Vương Đại Chùy bước lên một bước, chiếc búa tạ khẽ nâng lên, tạo ra một áp lực vật lý khổng lồ của một võ giả Luyện Thể. “Nhưng muốn lục soát ở đây, hãy mang văn bản của Quận trưởng Tần Hoài Viễn đến đây trước! Nếu không, hàng ngàn phu bến tàu ở đây sẽ không để các ngươi tự ý làm càn!”


Phía sau Vương Đại Chùy, hàng trăm phu bến tàu và dân nghèo khu ổ chuột mang theo đòn gánh, cuốc mỏ bắt đầu tụ tập lại. Họ tạo thành một bức tường người sừng sững dưới bão tuyết, ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn chằm chằm vào đội kỵ sĩ Thần Điện. Sự kiên định của Vương Đại Chùy và sự đoàn kết của quần chúng nhân dân đã tạo ra một thế gọng kìm chính trị vô hình, khiến các kỵ sĩ Thần Điện bắt đầu do dự.


Từ phía sau đội hình kỵ sĩ, một con chiến mã bọc giáp sắt đen từ từ bước lên. Trên lưng ngựa là một nam nhân ba mươi tám tuổi, mặc giáp sắt đen nặng nề, khuôn mặt chữ điền cương nghị đầy sẹo chiến tranh, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. Đó chính là Chỉ huy vệ binh Thần Điện – **La Thiết**.


Sự xuất hiện của La Thiết khiến không khí quảng trường lập tức chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Uy áp của một tu sĩ Luyện Khí tầng năm tỏa ra từ cơ thể gã khiến tuyết rơi xung quanh dường như cũng bị đóng băng giữa không trung.


La Thiết nhìn lướt qua Vương Đại Chùy, rồi nhìn sang đám đông dân nghèo đang phẫn nộ. Gã khẽ nhíu mày. Là một quân nhân trung thành nhưng cẩn trọng, gã hiểu rõ nếu kích động bạo loạn quy mô lớn tại bến cảng lúc này, Quận trưởng Tần Hoài Viễn sẽ lập tức có cớ để báo cáo lên triều đình hoàng gia về sự lộng hành của Thần Điện, gây bất lợi cho Thẩm Trấn Đông.


“Triệu Dũng, thu roi lại.” Giọng La Thiết trầm thấp nhưng mang theo mệnh lệnh sắt đá.


Triệu Dũng hậm hực giật mạnh dây cương, thu chiếc roi da Hắc Long lại bên hông nhưng đôi mắt vẫn hằn học nhìn Vương Đại Chùy.


La Thiết nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Chùy, lạnh lùng nói: “Vương thủ lĩnh, Thần Điện luôn tôn trọng luật pháp trần thế của Hoàng triều. Chúng ta không lục soát bến tàu dân sự. Nhưng căn nhà dột nát sát bến cảng kia là tài sản đăng ký dưới danh nghĩa tu sĩ tập sự của Thần Điện Linh Vân. Đó là khu vực thuộc quyền tài phán của chúng ta. Lục Trường An đang ở bên trong. Ta có quyền lục soát nơi đó.”


Vương Đại Chùy khựng lại, không thể tìm ra kẽ hở pháp lý nào khác để ngăn cản. Anh khẽ liếc nhìn về phía căn nhà gỗ dột nát, trong lòng đầy lo âu.


La Thiết không đợi Vương Đại Chùy trả lời, gã xoay người, vẫy tay ra hiệu cho hai tên vệ binh mang máy quét mana tiến lên. Gã bước xuống ngựa, thanh kiếm bản to Trừng Phạt Thiết Huyết đeo sau lưng khẽ va chạm vào giáp sắt phát ra những tiếng kêu rợn người. Gã sải bước tiến thẳng về phía căn nhà của gia đình Lâm Thị.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ mục nát bị một tên vệ binh đạp bay. La Thiết bước vào phòng, luồng gió tuyết buốt giá theo chân gã tràn vào, thổi bay đống giấy tờ cũ trên bàn làm việc của Trường An.


Lục Trường An đứng yên tại chỗ, hai tay buông thõng, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh sáng leo lét của cây nến ma pháp sắp tàn. Anh khẽ cúi đầu, thể hiện sự cung kính giả tạo của một tu sĩ kế toán quèn trước chỉ huy vệ binh tối cao.


“Chỉ huy La Thiết.” Giọng Trường An bình thản.


La Thiết không thèm nhìn anh, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua căn phòng nhỏ hẹp. Gã dừng lại vài giây ở chiếc giường tre nơi Lâm Thị đang nằm, rồi nhìn sang Lục Dao đang run rẩy nép sau lưng Trường An. Cuối cùng, ánh mắt gã dừng lại ở chiếc lò đất đang bốc khói đen nghi ngút ở góc phòng.


“Lục Trường An, ngươi biết ta tìm cái gì.” Giọng La Thiết lạnh lùng. “Bình nước thánh mẫu lấy trộm từ phòng thí nghiệm ngầm của Độc Cô Ngạn đang ở đâu? Giao ra, ta sẽ cho gia đình ngươi một cái chết nhẹ nhàng.”


“Chỉ huy, tôi không biết ngài đang nói về cái gì.” Trường An điềm tĩnh trả lời, đôi mắt trái dưới lớp kính một tròng pha lê không hề dao động. “Tôi chỉ là một kế toán quèn bị vu oan. Đêm qua tôi chỉ ở nhà chăm sóc mẹ nuôi đang bệnh nặng. Nếu ngài không tin, có thể dùng máy quét mana để lục soát.”


La Thiết hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho hai tên vệ binh mang máy quét mana tiến lên.


Một tên vệ binh cầm chiếc máy quét — một thiết bị bằng đồng hình tròn có gắn một viên thạch anh sáng phát ra luồng ánh sáng thánh quang màu xanh nhạt. Hắn bắt đầu rà soát khắp căn phòng, từ chiếc giường tre của Lâm Thị, đến đống quần áo vá víu, rồi đến những kẽ nứt trên vách tường.


*Tích... Tích... Tích...*


Tiếng máy quét kêu đều đặn, không hề có dao động mana bất thường nào được phát hiện.


Trường An nín thở, lồng ngực thắt lại. Tinh thần lực của anh lúc này đang ở mức cực hạn của sự chịu đựng. Cơn đau đầu dữ dội khiến anh phải cắn chặt răng để không bị ngất xỉu. Anh thầm tính toán khoảng cách từ chiếc máy quét đến lò than bẩn.


*Ba mét... Hai mét... Một mét...*


Tên vệ binh cầm máy quét tiến sát đến chiếc lò đất ở góc phòng. Hắn đưa thiết bị rà sát qua miệng lò than đang bốc khói độc hại.


*Tèèèè...*


Chiếc máy quét mana bỗng phát ra tiếng kêu rè rè chói tai, viên thạch anh sáng trên máy liên tục nhấp nháy luồng ánh sáng đỏ hỗn loạn rồi tắt phụt. Bức xạ oán khí ma lực cực mạnh từ đống Than Ma Pháp Ô Nhiễm đang cháy đã hoàn toàn làm quá tải bộ cảm biến nhạy cảm của thiết bị, khiến nó không thể nhận diện được bất kỳ dao động năng lượng nào khác bên dưới.


Tên vệ binh nhíu mày, ho sặc sụa vì hít phải khói than độc hại. Hắn lùi lại một bước, báo cáo: “Chỉ huy, khói than bẩn ở đây quá độc, bức xạ oán khí làm nhiễu loạn hoàn toàn máy quét. Không thể phát hiện được gì.”


La Thiết nheo mắt lại. Gã bước đến trước chiếc lò đất, tay đặt lên chuôi thanh kiếm bản to Trừng Phạt Thiết Huyết. Đôi mắt gã sắc lạnh quét qua đống than đen rách nát đang cháy đỏ, nơi Trường An vừa chôn giấu chiếc bình mẫu cách đó vài phút.


Gã khẽ nâng chân, mũi ủng sắt nặng nề gạt nhẹ một bánh than đang cháy dở sang một bên, để lộ ra lớp tro xám xịt bên dưới. Chỉ cần gã gạt thêm một chút nữa, lớp vải thô quấn quanh Bình nước thánh mẫu sẽ lộ ra trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!