Nhạc nềnWuxia

Bẫy Nghi Binh Phòng Sổ Sách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió tuyết rít gào qua khe cửa gỗ của tiệm thuốc Hoa Cô, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông ma pháp quận Linh Vân. Trên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ, bình nước thánh mẫu vừa qua thực nghiệm hóa học vẫn đang sủi những bong bóng nhỏ màu tím đen, tỏa ra làn khói oán khí nhạt cực độc. Lục Trường An khẽ day nhẹ thái dương. Cơn đau nhức dữ dội như có hàng vạn mũi kim đâm vào đại não — di chứng của việc hít phải khí độc nấm linh hồn dưới hầm ngục — khiến mắt trái của anh mờ đi từng đợt sau lớp kính một tròng pha lê. Lọn tóc bạc bên thái dương trái của anh dưới ánh đèn dầu leo lét dường như lại lan rộng thêm một thốn, dấu hiệu của sự mài mòn sinh mệnh lực không thể đảo ngược.


— Cậu không thể quay lại Thần Điện lúc này, Trường An. — Hoa Cô vừa dùng chiếc chày đá ngọc bích giã nát nắm thảo dược tịnh hóa cuối cùng, vừa nghiêm giọng cảnh báo. — Độc tố nấm linh hồn trong người cậu tuy đã được áp chế tạm thời, nhưng tinh thần lực của cậu hiện tại chỉ còn chưa đầy ba phần trăm. Nếu chịu thêm bất kỳ dao động ma lực hay cái lạnh cực hạn nào nữa, luân xa linh hồn của cậu sẽ nứt vỡ vĩnh viễn.


Trường An khẽ ho khan một tiếng, vệt máu đỏ thẫm rỉ ra nơi ngón tay trỏ trái vẫn chưa khép miệng hoàn toàn. Anh nhìn về phía góc phòng, nơi người hầu câm A Phúc đang nằm bất động với bả vai trái quấn băng gạc đẫm thuốc tịnh hóa màu xanh nhạt. Dù hơi thở của A Phúc đã ổn định hơn sau khi được Hoa Cô cứu chữa, nhưng cơ thể của gã cựu binh sĩ Thánh điện vẫn còn quá yếu ớt.


— Tôi không còn lựa chọn nào khác, Hoa Cô. — Giọng Trường An khản đặc nhưng lạnh lùng và lý tính đến đáng sợ. — Thẩm Trấn Đông là một kẻ paranoid cấp độ cao. Gã phán quan tư tế đó chắc chắn đã phát hiện ra phòng thí nghiệm ngầm của Độc Cô Ngạn bị đột nhập và mất đi mẫu nước thánh. Theo logic hành vi của một kẻ độc tài địa phương, gã sẽ không ngồi chờ chúng ta mang chứng cứ này ra ánh sáng. Gã sẽ thiết lập thiết quân luật, phong tỏa toàn bộ quận Linh Vân và lùng sục từng tấc đất của khu ổ chuột này.


Trường An đứng dậy, cài chặt lại chiếc áo choàng tu sĩ rách nát. Chiếc Kính một tròng pha lê Linh Vân bên mắt trái khẽ lóe lên một tia sáng xanh lam nhạt khi anh điều chỉnh tiêu cự thạch anh.


— Trước khi quân đội của chỉ huy vệ binh La Thiết bịt kín mọi ngả đường, tôi phải quay lại Phòng Kế toán Thần Điện Linh Vân. Tôi cần thiết lập một bẫy thông tin để đánh lạc hướng Thẩm Trấn Đông, khiến gã tin rằng tôi đã hoàn toàn bất lực và chỉ đang tìm cách lấp liếm số liệu. Chỉ có như vậy, chúng ta mới giành được khoảng trống thời gian quý giá để Hoa Cô điều trị cho mẹ tôi, và để tôi tìm cách bẻ khóa mật thất thực sự của Thẩm gia.


Vương Đại Chùy đứng bên cạnh, siết chặt chuôi chiếc búa tạ sắt đen nặng năm mươi cân, định bước lên đi theo, nhưng Trường An đã giơ tay ngăn lại:


— Đại Chùy, anh phải ở lại đây bảo vệ tiệm thuốc và gia đình tôi. Nếu một võ giả Luyện Thể như anh xuất hiện gần Thần Điện lúc này, máy quét mana của vệ binh sẽ báo động ngay lập tức. A Phúc sẽ đi cùng tôi. Dù chú ấy đang yếu, nhưng kỹ thuật Ảnh Vệ của chú ấy là thứ duy nhất giúp chúng ta lách qua các chốt tuần tra đêm.


A Phúc từ trên giường tre lặng lẽ ngồi dậy. Gã không phát ra một âm thanh nào, chỉ lẳng lặng thọc tay vào ống tay áo rộng, nơi cặp đoản đao sắt nguội không phản quang đang nằm im lìm. Ánh mắt gã kiên định nhìn Trường An, khẽ gật đầu.


Trong màn đêm bão tuyết gào thét dữ dội, hai bóng người gầy gò lặng lẽ hòa vào làn sương lạnh âm hai mươi độ C, hướng thẳng về phía pháo đài đá trắng của Thần Điện Linh Vân.


***


Phòng Kế toán Thần Điện Linh Vân vào giờ Tý tối tăm và lạnh lẽo như một hầm chứa xác thứ hai. Những hàng kệ gỗ cao ngất ngưỡng chứa hàng vạn cuộn sổ sách bằng da cừu bám đầy bụi bặm sừng sững trong bóng tối, tỏa ra mùi da cũ mục nát và oán khí ma lực rò rỉ nhẹ từ các trận pháp bảo mật.


Trường An lách người qua khe cửa sổ gỗ phía Tây mà A Phúc vừa vô hiệu hóa chốt khóa bằng một sợi chỉ thép nguội. Anh bước đi không tiếng động trên nền đá xám lạnh buốt, ngồi xuống chiếc bàn làm việc quen thuộc của mình. Tinh thần lực cạn kiệt khiến đầu anh đau nhức như búa bổ, nhưng lý trí cực hạn buộc anh phải duy trì sự tập trung tuyệt đối.


Anh kéo một cuộn da cừu cũ nát từ ngăn kéo dưới cùng ra. Đây chính là chất liệu hoàn hảo để chế tạo cuốn **Ngụy trang Sổ cái Song song**.


*Bắt đầu thiết kế bẫy số liệu.*


Trường An mở lọ mực ma pháp kháng nhiễu màu tím sẫm, cầm cây bút lông ngỗng lên. Anh không dùng phương pháp kế toán kép hiện đại của mình để viết cuốn sổ này. Ngược lại, anh cố tình sử dụng hệ thống sổ sách đơn truyền thống của đại lục Thánh Huy — thứ hệ thống một chiều đầy kẽ hở mà Tiết Kính và Ngô Kiến Quốc vẫn hằng tự hào.


Một kế toán viên thông thường khi làm giả sổ sách sẽ cố gắng tạo ra một bản báo cáo hoàn hảo không một vết tì. Nhưng Trường An hiểu rằng, đối với một kẻ cáo già và hoài nghi như Thẩm Trấn Đông, một cuốn sổ cái hoàn hảo thu giữ được từ phòng của một kẻ đang bị truy nã sẽ lập tức bị coi là cái bẫy. Muốn Thẩm Trấn Đông tin tưởng hoàn toàn, cuốn sổ này phải có "những tì vết hoàn hảo".


Trường An khẽ gẩy nhẹ vài hạt tính trên chiếc Bàn tính đồng Linh Vân để tính toán các hằng số sai số. Anh bắt đầu đặt bút viết.


Đầu tiên, anh ghi nhận khoản thâm hụt năm vạn tinh thể đức tin thô của Thần Điện dưới dạng một khoản "chi phí vận hành khẩn cấp" chuyển cho Quỹ Cứu Trợ Mùa Đông của Lưu Thế Hào. Đây là một thông tin thật mà Thẩm Trấn Đông đã biết, tạo ra nền tảng tin cậy ban đầu cho cuốn sổ.


Nhưng ngay sau đó, Trường An bắt đầu cài cắm những lỗi kế toán đơn thô sơ nhất. Anh cố ý trộn lẫn giữa chi phí đầu tư tài sản cố định (phí xây dựng tháp sưởi ấm phụ) và chi phí tiêu hao thường niên (than ma pháp cứu trợ). Trên sổ sách, anh làm cho khoản chi phí xây dựng tháp sưởi ấm bị khấu hao gấp đôi trong cùng một quý tài chính.


Tiếp theo, anh cố tình để lộ một lỗi tính toán số dư cộng dồn ở trang thứ ba: con số tổng lượng tinh thạch phân phối cho khu Đông bị lệch đi đúng năm trăm tinh thể thô so với các biên lai bốc dỡ lẻ ở bến cảng.


*Những lỗi này cực kỳ tinh vi.* Đối với một phàm nhân không am hiểu toán học, họ sẽ không thấy gì bất thường. Nhưng đối với một chấp sự kế toán trưởng lão luyện như Ngô Kiến Quốc hay một kẻ kiêu ngạo như Tiết Kính, họ sẽ dễ dàng phát hiện ra các điểm lệch này trong vòng mười phút đối chiếu. Họ sẽ lập tức reo lên rằng Lục Trường An là một kẻ bất tài, đang cố gắng làm giả số liệu để lấp liếm khoản thâm hụt năm vạn tinh thạch nhưng do trình độ non kém và tinh thần hoảng loạn nên đã để lại hàng loạt sai sót thô thiển.


Và quan trọng nhất, ở trang cuối cùng của cuốn sổ cái song song này, Trường An viết một dòng kết luận giả mạo: toàn bộ số lượng tinh thạch thâm hụt thực chất đã được "hợp thức hóa hoàn toàn" và chuyển vào kho dự trữ sưởi ấm sạch của quận, hiện tại kho quỹ vẫn hoàn toàn cân bằng trên giấy tờ.


Đây chính là thứ Thẩm Trấn Đông muốn thấy nhất. Một cuốn sổ cái chứng minh kho quỹ vẫn an toàn, dù có vài lỗi tính toán thô thiển của một tu sĩ kế toán quèn đang sợ hãi tội chết. Thẩm Trấn Đông sẽ tin rằng Trường An đã hoàn toàn bất lực, chỉ đang cố gắng làm giả sổ sách để tự cứu mạng mình trên công đường ngày mai, và gã phán quan sẽ lơ là cảnh giác đối với việc bảo mật mật thất sổ sách thật của Thẩm gia.


Khi Trường An vừa viết đến dòng cuối cùng, mắt trái của anh bỗng nhói đau dữ dội. Chiếc kính một tròng pha lê Linh Vân tự động lóe lên một luồng sáng màu tím nhạt cảnh báo rực rỡ.


*Có dao động ma pháp giám sát!*


Trường An lập tức nín thở, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía khe cửa gỗ sồi dẫn ra hành lang chính của phòng kế toán.


Qua thấu kính thạch anh tinh khiết của nhãn thuật, anh thấy rõ một sợi chỉ ma lực màu tím nhạt mỏng như tơ đang xuyên qua khe cửa, kết nối trực tiếp với một vật thể nhỏ lấp lánh giấu sau bức tượng thần hộ mệnh đối diện hành lang. Đó là chiếc ống nhòm ma pháp nhỏ của **Lương Thiệu Huy**.


Gã gián điệp tham lam và ranh mãnh kia đang nấp ở ngã rẽ hành lang, đôi mắt hí dán chặt vào ống nhòm, điên cuồng ghi chép lại mọi hành động của Trường An trong phòng sổ sách. Gã thở dốc vì phấn khích, tưởng rằng mình đã bắt quả tang Lục Trường An đang lén lút làm giả sổ sách trong đêm thiết quân luật.


Trường An khẽ nhếch môi tạo ra một nụ cười lạnh lùng vô hình dưới bóng tối. Gã gián điệp đã sập bẫy hoàn hảo.


Anh cố ý tỏ ra mệt mỏi, ho khan vài tiếng nặng nề rồi gục đầu xuống bàn làm việc trong vài giây như thể đã kiệt sức hoàn toàn. Sau đó, anh vờ như vô ý đẩy cuốn sổ cái song song vừa viết xong sang một bên góc bàn, nằm đè lên đống da cừu cũ nát khác để lộ ra một góc gáy đồng của cuốn sổ.


Trường An đứng dậy, giả vờ bước đến kệ sách khu Tây để tìm kiếm tài liệu khác. Anh khẽ liếc mắt ra hiệu cho A Phúc đang thủ thế trong bóng tối sau kệ sách. A Phúc khẽ lắc nhẹ ngón tay — ám hiệu xác nhận Lương Thiệu Huy đang chuẩn bị hành động.


Trường An hít một hơi sâu, quyết định đẩy nhanh tiến độ. Anh tiến về phía góc phòng làm việc của Kế toán trưởng Ngô Kiến Quốc, nơi đặt chiếc két sắt bảo mật bằng sắt đen thêu trận pháp khóa linh hồn tự hủy của Lý Trận. Anh muốn tận dụng cơ hội này để thử bẻ khóa két sắt thật hòng thu thập chứng từ gốc trước.


Anh đặt nhẹ chiếc Bàn tính đồng Linh Vân lên mặt két sắt, ngón tay trỏ trái rỉ máu khẽ chạm vào điểm nút ma lực của trận pháp khóa.


*Kích hoạt Nhãn Thuật Linh Quang.*


Mắt trái của anh phát ra hào quang xanh lam nhạt, hiển thị mạng lưới các sợi chỉ ma lực màu tím sẫm của trận pháp bảo mật đang bao bọc lấy ổ khóa két sắt. Trường An gẩy nhẹ một hạt tính đồng, cố gắng tìm ra lỗi logic trong ma trận toán học của Lý Trận.


Nhưng ngay khi hạt tính vừa dịch chuyển, chiếc kính một tròng pha lê bỗng rung lên bần bật, một luồng ma lực màu đỏ đậm từ hành lang phía ngoài đột ngột bùng phát, quét mạnh qua phòng kế toán.


*Cảnh báo! Dao động mana của Ngô Kiến Quốc đang tiến sát phòng làm việc!*


Kế toán trưởng Ngô Kiến Quốc đang quay lại phòng kế toán sớm hơn dự kiến mười lăm phút. Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng gậy gỗ nện xuống nền đá lạnh vang lên dồn dập từ phía cầu thang đá dẫn lên tầng hai.


Trường An khựng lại. Tinh thần lực của anh chỉ còn chưa đầy một phần trăm, nếu cố tình cưỡng chế bẻ khóa lúc này, trận pháp bảo mật của Lý Trận sẽ lập tức phát nổ, thiêu rụi toàn bộ tài liệu bên trong và báo động cho toàn bộ vệ binh Thần Điện.


*Thất bại. Bắt buộc phải rút lui khẩn cấp.*


Trường An lập tức thu hồi bàn tính đồng, ra hiệu cho A Phúc. Hai người nhanh chóng khom lưng lách qua ô cửa sổ gỗ phía Tây, băng mình vào màn đêm bão tuyết gào thét ngay trước khi Ngô Kiến Quốc đẩy mạnh cửa bước vào phòng làm việc.


***


Chỉ vài giây sau khi Trường An rút lui, cửa phòng kế toán bị đẩy ra. Ngô Kiến Quốc bước vào với khuôn mặt xám xịt vì mệt mỏi. Lương Thiệu Huy từ bóng tối hành lang lập tức lẻn theo sau, đôi mắt hí lóe lên tia sáng tham lam tột cùng.


Chờ cho Ngô Kiến Quốc bước vào phòng trong, Lương Thiệu Huy nhanh như cắt lao đến chiếc bàn làm việc của Tiết Kính. Gã vớ lấy cuốn sổ cái song song giả mạo mà Trường An cố tình bỏ quên trên bàn, nhét chặt vào ngực áo choàng tu sĩ bạc màu của mình rồi vội vàng chạy đi báo cáo lập công với Thẩm Trấn Đông.


Lương Thiệu Huy hí hửng bước nhanh qua những con phố đóng băng của quận lỵ Linh Vân, lòng tràn ngập sự phấn khích vì tưởng rằng mình đã nắm giữ quân bài tẩy tối cao để dồn Lục Trường An vào đường chết, giành lấy chiếc ghế chấp sự kế toán trưởng tương lai.


Nhưng ngay khi gã vừa chạy đến rìa ngoại thành, sát ranh giới của **Khu ổ chuột Linh Vân**, một âm thanh trầm đục, rợn người đột ngột xé rách màn đêm bão tuyết.


*Oooòng... Oooòng... Oooòng...*


Tiếng kèn đồng hộ vệ binh của vệ binh Thần Điện vang lên dồn dập, liên tục, chấn động cả không gian lạnh giá.


Dưới ánh sáng của những cây đuốc ma pháp rực lửa, hàng chục kỵ sĩ Thần Điện mặc giáp sắt đen nặng nề do chỉ huy vệ binh La Thiết dẫn đầu đang rầm rập dàn đội hình, bịt kín mọi lối ra vào của khu ổ chuột.


Cuộc bao vây tổng lực khu ổ chuột Linh Vân đã bắt đầu sớm hơn dự kiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!