Nhạc nềnWuxia

Xuyên Không Vào Hầm Xác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh không bắt đầu từ da thịt. Nó khởi nguồn từ sâu thẳm trong tủy xương, buốt nhói, bò dọc theo cột sống rồi cắm phập vào linh hồn như những cây kim băng giá.


Lục Trường An mở mắt. Bóng tối đặc quánh vây hãm lấy tầm nhìn của anh, chỉ có thứ ánh sáng lờ mờ, xám xịt rò rỉ từ những bức tường đá ẩm ướt xung quanh. Mùi của sự phân hủy, mùi của máu khô và oán khí nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến lồng ngực anh thắt lại trong một cơn nôn mửa khan đầy đau đớn.


Anh muốn cử động cánh tay, nhưng tiếng xích sắt loảng xoảng nặng nề vang lên dội thẳng vào màng nhĩ. Tứ chi của anh đã bị khóa chặt vào bốn góc của một cây thánh giá bằng đá thạch anh xám. Những sợi xích sắt đen đúa, xù xì được khắc đầy những ký tự ma pháp màu đỏ sậm đang phát ra những luồng khí lạnh thấu xương.


Khóa Hồn Xích.


Một cái tên xa lạ nhưng vô cùng quen thuộc tự động hiện lên trong tâm trí Lục Trường An. Đi kèm với nó là dòng ký ức hỗn loạn, đứt gãy của một cơ thể mới. Anh đã xuyên không. Từ một kiểm toán viên tài chính cấp cao của thế giới hiện đại, người luôn sống trong phòng máy lạnh với những bảng tính Excel hàng triệu đô la, giờ đây anh lại dung hợp vào thân xác của một tu sĩ kế toán quèn cùng tên tại Thần Điện quận Linh Vân.


Nhưng tệ hại hơn cả, nguyên chủ của thân xác này vừa bị khép vào đại tội: tham ô năm vạn tinh thể đức tin thô của Thần Điện.


Năm vạn tinh thể đức tin thô. Đối với một quận biên thùy nghèo khó và lạnh giá như Linh Vân, đó là một con số thiên văn, là toàn bộ nguồn năng lượng sưởi ấm của hàng vạn dân nghèo khu ổ chuột trong suốt ba mùa đông liên tiếp. Kẻ lấy đi số tiền đó không khác gì kẻ đồ tể gián tiếp sát hại hàng vạn mạng người.


“Nợ... và Có...” Lục Trường An thầm thì trong vô thức, đôi môi nứt nẻ rỉ máu vì lạnh. Bản năng nghề nghiệp kiếp trước khiến anh lập tức phân tích tình hình. Một tu sĩ kế toán quèn, ngay cả quyền hạn mở kho quỹ tối cao còn không có, làm sao có thể lén lút vận chuyển năm vạn tinh thể đức tin thô nặng hàng chục tấn ra ngoài mà không ai hay biết?


Đây là một vụ vu khống trắng trợn. Một vụ làm giả sổ sách quy mô lớn để tìm kẻ đổ vỏ.


Tiếng bước chân nặng nề, nện xuống nền đá ẩm ướt vang lên từ phía hành lang tối tăm, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trường An. Ánh sáng lập lòe của một cây đuốc ma pháp màu xanh lục quét qua song sắt phòng giam, kéo theo một cái bóng khổng lồ, méo mó in lên bức tường đá đầy rêu mốc.


“Lục Trường An, ngươi vẫn chưa chết cóng sao? Mạng của lũ phàm nhân các ngươi quả thật dai dẳng như loài rận tuyết.”


Một giọng nói ồm ồm, khàn đặc vang lên đầy chế giễu. Bước vào phòng giam là Ngưu Đầu, tên cai ngục tàn ác khét tiếng của hầm chứa xác Thần Điện Linh Vân. Hắn cao gần hai mét, thân hình hộ pháp quấn trong chiếc tạp dề da bò dính đầy những vệt máu khô đen kịt. Khuôn mặt vuông vức, hung tợn của hắn lộ rõ dưới ánh đuốc xanh lét, đôi mắt ti hí đầy vẻ tham lam và tàn nhẫn quét qua cơ thể gầy gò, run rẩy của Trường An.


Trên tay phải của Ngưu Đầu, một sợi roi sắt dài đang không ngừng phát ra những tiếng xèo xèo, những tia sét ma pháp màu xanh lam nhạt chạy dọc theo thân roi như những con rắn nhỏ đang nhe nanh vuốt.


Lôi Điện Tiên. Thứ vũ khí tra tấn linh hồn chuyên dụng của Thần Điện.


“Thẩm tư tế đã mất kiên nhẫn rồi.” Ngưu Đầu bước đến gần, tiếng xích sắt bên hông hắn va vào nhau lách cách. Hắn giơ cao sợi roi sắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trường An. “Năm vạn tinh thể đức tin kia, ngươi có ói ra hay không cũng không còn quan trọng nữa. Đại nhân chỉ cần cái đầu của ngươi để dập tắt sự phẫn nộ của đám dân nghèo ngoài kia. Ký vào bản nhận tội này đi, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng, không phải chịu cực hình rút hồn.”


Ngưu Đầu ném một tờ giấy da cừu nhăn nheo xuống nền đất lạnh ngay trước mặt Trường An. Đó là một bản khế ước nhận tội được viết bằng mực ma pháp phát sáng đỏ nhạt, chỉ cần Trường An điểm chỉ máu vào, linh hồn của anh sẽ vĩnh viễn bị trói buộc vào tội danh này, ngay cả khi chết đi cũng phải chịu sự đày đọa của thần quyền phán quyết.


“Ta... không tham ô...” Trường An khó nhọc lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì sương độc ăn mòn cuống họng. “Sổ sách... có vấn đề. Năm vạn tinh thạch... chưa từng nhập kho thực tế...”


“Câm miệng!”


Chát!


Sợi roi sắt quất mạnh vào lồng ngực Trường An. Tiếng sét nổ giòn giã trộn lẫn với tiếng da thịt cháy sém. Một luồng điện ma pháp cực mạnh xuyên qua lớp áo choàng tu sĩ rách rưới, đánh thẳng vào luân xa linh hồn của anh. Trường An hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn thân co giật dữ dội trên cây thánh giá đá. Cảm giác như có hàng ngàn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé hệ thần kinh của anh, mài mòn chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại.


“Một con chó kế toán quèn mà cũng dám bàn luận chuyện sổ sách của Thần Điện?” Ngưu Đầu nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đất, tay giật mạnh sợi roi khiến Trường An lại run lên một đợt đau đớn. “Thẩm Trấn Đông đại nhân là Phán quan tư tế tối cao của quận này. Ngài nói ngươi tham ô, tức là ngươi tham ô. Sổ sách của Thần Điện do Chấp sự Ngô Kiến Quốc đích thân làm, làm sao có thể sai sót? Ngươi nghĩ quận trưởng trần thế có thể cứu được ngươi sao?”


Trường An gục đầu xuống ngực, hơi thở đứt quãng. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhỏ từng giọt xuống nền đá lạnh lẽo. Trí não anh ong ong, nhưng lý tính cực hạn của một kiểm toán viên không hề bị dập tắt.


*Hao hụt trong quá trình vận chuyển? Không thể nào lên tới 100% sản lượng sưởi ấm của cả quận. Ngô Kiến Quốc cố tình xóa dấu vết dòng tiền đức tin một chiều. Hắn dùng phương pháp sổ sách đơn để che giấu các tài khoản ảo.*


*Nếu mình ký vào bản khế ước này, Thẩm Trấn Đông sẽ lập tức hành quyết lén lút để bịt đầu mối. Sau đó, năm vạn tinh thể đức tin kia sẽ vĩnh viễn biến mất vào quỹ đen của hắn.*


“Ta cho ngươi thời gian đến nửa đêm.” Ngưu Đầu lạnh lùng nói, cất sợi roi sắt vào thắt lưng da. Hắn cúi xuống nhặt tờ khế ước lên, đặt lên chiếc bàn gỗ mục nát ở góc phòng giam. “Nếu đến lúc đó ngươi vẫn không chịu điểm chỉ máu, ta sẽ dùng kìm sắt nung đỏ bẻ gãy từng ngón tay tính toán của ngươi, rồi ném ngươi xuống Vực Thẳm Oán Khí phía sau núi để lũ vong hồn đói khát rỉa sạch linh hồn ngươi.”


Ngưu Đầu quay lưng bước ra ngoài, tiếng cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, khóa chặt Trường An trong bóng tối ẩm ướt của hầm chứa xác.


Sự im lặng chết chóc bao trùm phòng giam.


Trường An nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở. Thể xác anh đang bị tổn thương nghiêm trọng do roi điện ma pháp, sương độc oán khí từ những xác chết xung quanh đang không ngừng ăn mòn sinh mệnh lực của anh. Nếu cứ tiếp tục chịu đựng cái lạnh này, anh sẽ chết vì suy kiệt trước khi Ngưu Đầu quay lại.


*Phải tự cứu mình. Phải tìm ra khoảng không gian tính toán độc lập.*


Trường An giả vờ ngất xỉu, buông thõng đầu xuống để đánh lừa bất kỳ phép dò tìm mana nào từ bên ngoài phòng giam. Khi chắc chắn tiếng bước chân của Ngưu Đầu đã hoàn toàn biến mất ở tầng trên, anh bắt đầu hành động.


Anh cố gắng dùng chút sức lực thể chất cuối cùng để kéo mạnh xích sắt khóa ma. Nhưng những ký tự đỏ sậm trên xích lập tức phát sáng, hút cạn chút ma lực yếu ớt mà cơ thể này vừa ngưng tụ được, khiến vết thương trên cổ tay anh rách thêm, máu chảy dọc theo cánh tay đá.


*Vô ích. Khóa Hồn Xích hoạt động dựa trên việc hấp thụ ma lực chủ động của phạm nhân để tự động siết chặt. Đối kháng vật lý là tự sát.*


Trường An buộc phải dừng lại, thở dốc. Đôi mắt anh quét qua bóng tối xung quanh phòng giam. Hầm chứa xác này nằm ở tầng sâu nhất của ngục tối Thần Điện, nơi vứt bỏ những tu sĩ phạm tội và phàm nhân chết vì dịch bệnh linh hồn. Phía góc phòng giam, dưới ánh sáng xám nhạt rò rỉ từ bức tường đá, là một đống xác chết nằm chồng chất lên nhau, phủ dưới những tấm vải liệm xám xịt rách nát.


Một luồng gió lạnh thổi qua, làm lay động tấm vải liệm của một thi thể nằm trên cùng.


Khuôn mặt của xác chết lộ ra dưới ánh sáng mờ ảo. Đó là một lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ xơ xác, khuôn mặt hốc hác đầy những vết đồi mồi của tuổi già. Nhưng điều khiến Trường An chấn động là vùng cổ của lão già có những vệt đen kịt như mạng nhện bám chặt vào huyết quản.


Độc tố nấm linh hồn.


Ký ức của nguyên chủ lập tức bùng nổ trong đầu Trường An. Đây chính là người thầy quá cố của anh - lão tu sĩ kế toán chính trực Tôn Hoài Minh.


Chính lão là người đã dạy anh những kiến thức cơ bản về sổ sách ma pháp tại Thần Điện Linh Vân. Và chính lão đã đột ngột qua đời ba ngày trước vì “bạo bệnh” ngay sau khi phát hiện ra một khoản thâm hụt khổng lồ trong quỹ sưởi ấm mùa đông của quận.


*Thầy không chết vì bạo bệnh. Thầy bị đầu độc bằng bột nấm linh hồn để bịt đầu mối!*


Lòng căm hận và nỗi đau xót từ ký ức nguyên chủ dâng trào trong lồng ngực Trường An, chuyển hóa thành một ý chí sắt đá. Anh không thể chết ở đây. Anh phải đòi lại sự minh bạch cho thầy Tôn, và cho chính bản thân mình.


Trường An cố gắng nghiêng người gầy gò của mình trên cây thánh giá đá. Khoảng cách từ anh đến thi thể của thầy Tôn chỉ khoảng hai mét, nhưng đối với một kẻ bị khóa chặt tứ chi, đó là một khoảng cách không tưởng.


*Định luật bảo toàn năng lượng đức tin...*


Trường An thầm nhẩm lại quy tắc tối cao của thế giới này. Ma pháp không tự sinh ra hay mất đi, nó chỉ chuyển từ nguyện lực của phàm nhân thành thần lực của tư tế. Khóa Hồn Xích hoạt động dựa trên việc hấp thụ ma lực chủ động. Nhưng nếu anh không dùng ma lực chủ động, mà dùng oán khí thụ động xung quanh để làm nhiễu loạn trận pháp khóa thì sao?


Hầm chứa xác này tràn ngập oán khí lạnh giá của những người chết oan. Đó là nguồn năng lượng hỗn loạn khổng lồ chưa bị kiểm soát.


Trường An hít một hơi thật sâu, cố tình để oán khí lạnh giá tràn vào luân xa linh hồn đang tổn thương của mình. Cơn đau buốt nhói như hàng ngàn lưỡi dao cắt nát linh hồn khiến anh suýt nữa ngất đi, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, điều khiển luồng oán khí hỗn loạn đó chảy dọc theo hai cánh tay, truyền thẳng vào các ký tự ma pháp trên Khóa Hồn Xích.


Xèo xèo!


Sự xung đột giữa thần lực ánh sáng của xích sắt và oán khí hắc ám hỗn loạn tạo ra một phản ứng quá tải năng lượng. Các ký tự màu đỏ sậm trên xích sắt lập tức nhấp nháy liên tục rồi tắt phụt. Sức siết chặt của xích sắt lỏng đi trong vài giây ngắn ngủi.


Trường An tận dụng cơ hội ngàn vàng đó, dùng hết sức bình sinh giật mạnh tay phải ra khỏi vòng khóa đá.


Cổ tay anh bị cọ xát vào đá sắc nhọn, rách nát chảy máu đầm đìa, nhưng tay phải của anh đã tự do. Anh nhanh chóng dùng tay phải tháo chốt khóa của tay trái và hai chân.


Bịch!


Trường An ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo ẩm ướt. Toàn thân anh đau nhức như muốn vỡ vụn, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội. Sinh mệnh lực của anh đã sụt giảm nghiêm trọng do oán khí ăn mòn cơ thể, đôi môi tím tái vì lạnh.


Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


Trường An lết cơ thể gầy gò của mình trên nền đá ẩm ướt, kéo theo những sợi xích sắt loảng xoảng tiến về phía đống xác chết trong góc phòng giam. Mỗi bước di chuyển là một cực hình vật lý, nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định nhìn thẳng vào thi thể của thầy Tôn Hoài Minh.


Anh quỳ xuống bên cạnh xác thầy, bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên đôi mắt đục ngầu chưa kịp nhắm của lão nhân già nua tội nghiệp.


“Thầy Tôn... con sẽ vạch trần bọn chúng...” Trường An thì thầm, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má rồi nhanh chóng đông cứng lại vì lạnh.


Anh bắt đầu lục tìm trong vạt áo choàng tu sĩ rách rưới của thầy Tôn. Thầy Tôn là một người cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ, lão luôn có thói quen giấu những tài liệu quan trọng nhất vào những lớp lót áo khoác được khâu vá đặc biệt bằng chỉ kháng ma pháp.


Ngón tay Trường An chạm vào một mảnh cứng, lạnh ngắt giấu sâu dưới lớp lót bông dày ở ngực áo của thầy Tôn.


Anh dùng móng tay xé rách lớp vải thô sờn, rút ra một cuốn sổ nhỏ cầm tay được bọc bằng da cừu cũ nát, gáy sổ được nẹp bằng ba miếng đồng thau rỉ sét.


Sổ cái Mật của Tôn Hoài Minh.


Trường An run rẩy cầm cuốn sổ trên tay. Bản năng kiểm toán của anh lập tức trỗi dậy. Anh gõ nhẹ ba lần vào gáy đồng của cuốn sổ để giải trừ nguyền chú ẩn hình sơ cấp mà thầy Tôn đã thiết lập để bảo mật.


Các trang da cừu tự động mở ra dưới ánh sáng xám nhạt của phòng giam.


Trên những trang giấy cũ kỹ bám đầy bụi bặm, những dòng số liệu viết bằng mực ma pháp phát sáng xanh lam nhạt hiện lên rõ ràng trước mắt Trường An. Đó không phải là những con số khô khan, mà là dòng chảy năng lượng đức tin thực tế được ghi chép chéo một cách tỉ mỉ suốt năm năm qua tại quận Linh Vân.


*Ngày 15 tháng 10: Nhập cảng bến tàu 12.000 tinh thể thô. Báo cáo lò luyện: 10.000 tinh thể tinh khiết. Thâm hụt thực tế: 2.000 tinh thạch thô biến mất không rõ lý do.*


*Ngày 3 tháng 11: Quỹ cứu trợ sưởi ấm mùa đông nhận 15.000 tinh thạch từ tỉnh. Phân phối thực tế khu ổ chuột: 3.000 tinh thạch. 12.000 tinh thạch bị chuyển vào tài khoản ẩn mang tên 'Thẩm gia'.*


...


*Tổng thâm hụt tích lũy trong 5 năm: 50.000 tinh thể đức tin tinh khiết.*


Trường An nín thở, đôi mắt sau gọng kính một tròng pha lê (di vật duy nhất của cha ruột nguyên chủ đeo bên mắt trái) không ngừng phân tích ma trận số liệu phát sáng. Đây chính là chứng cứ thép. Cuốn sổ này ghi chép chi tiết toàn bộ hành vi bòn rút đức tin có hệ thống của Thẩm Trấn Đông và đồng bọn. Khoản thâm hụt năm vạn tinh thạch bị gán tội cho anh thực chất đã được Thẩm Trấn Đông chuyển dịch bất hợp pháp sang tỉnh Linh Châu để hối lộ nâng cao tu vi Trúc Cơ và tranh đoạt quyền lực chính trị.


“Mỗi giao dịch đức tin phải được ghi nhận đồng thời vào tài khoản 'Nguồn' và 'Sử dụng'...” Trường An thầm thì, các định lý kế toán kép hiện đại dung hợp hoàn chỉnh với ma pháp số liệu trong đầu anh. “Thẩm Trấn Đông, ngươi làm giả sổ sách đơn để che giấu dòng tiền bẩn. Nhưng trước phương pháp kế toán kép của ta, mọi tài khoản ma của ngươi sẽ bị phơi bày hoàn chỉnh.”


Cạch... Cạch...


Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía cầu thang đá tầng trên.


Lần này, tiếng bước chân nhanh hơn, kèm theo tiếng xích sắt lách cách kéo lê trên nền đá đầy đe dọa. Ngưu Đầu đang quay lại phòng giam sớm hơn dự kiến.


Ánh sáng đỏ rực phát ra từ chiếc kìm sắt nung đỏ trên tay hắn đã bắt đầu hắt lên bức tường đá ngoài hành lang, báo hiệu một cuộc tra tấn tàn khốc sắp diễn ra để cưỡng chế điểm chỉ bằng máu.


Trường An nhịp tim đập liên hồi trong lồng ngực gầy gò. Anh nhanh chóng gấp cuốn sổ cái mật lại, nhét sâu vào lớp lót áo khoác rách nát của mình, rồi lết nhanh về phía cây thánh giá đá, luồn tứ chi vào các vòng xích sắt lỏng lẻo để ngụy trang trạng thái bị giam giữ như cũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!