Giao Dịch Sinh Học
Bóng tối bên trong phòng giam tạm thời của District 0 mang một mùi vị rất khác so với Ngục tối thần kinh. Nó không có tiếng rít siêu tần của máy móc Aegis, mà chỉ có hơi ẩm lạnh lẽo bốc lên từ những bức tường đá rêu phong và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần nhà rỉ sét. Đường Vy nằm nghiêng trên chiếc bệ đá thô ráp. Tác dụng của ống Huyết thanh Aegis-X mà Giám ngục Tả lén tiêm cho cô đang nhạt dần, để lại một cơn đau âm ỉ nhưng âm u như thủy triều đang rút, chực chờ dâng trở lại bất cứ lúc nào. Mắt trái của cô nhắm chặt, nhưng dưới mí mắt, vệt rạn bạc mỏng manh vẫn đang âm thầm tỏa ra một thứ nhiệt lượng khô khốc.
"Cạch."
Tiếng khóa cửa sắt khẽ reo lên một âm thanh cực nhỏ, dường như đã được bôi dầu rất kỹ để triệt tiêu tiếng động. Đường Vy không mở mắt, nhưng cơ thể cô lập tức căng lên như một dây cung đã kéo căng. Cô nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, lướt trên nền đất ẩm.
"Là tôi, Vy Thanh đây."
Một giọng nói dịu dàng nhưng kiên nghị vang lên bên tai cô. Đường Vy mở mắt. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bão bọc vải đen mà người mới đến mang theo, gương mặt thanh tú, nghiêm nghị của nữ bác sĩ dị tộc Vy Thanh hiện ra. Phía sau cô ấy, bóng dáng cao lớn, phong trần của Trần Thiết – thủ lĩnh đội kháng chiến Bình Minh – đang đứng canh gác sát khe cửa sắt, đôi mắt sắc sảo đầy cảnh giác quét dọc hành lang tối.
"Giám ngục Tả đã vô hiệu hóa tạm thời hệ thống quét nhiệt của phân khu này trong vòng ba mươi phút," Vy Thanh nói nhanh, cô đặt chiếc hộp y tế bằng hợp kim xuống đất và mở khóa khóa từ. "Thể trạng của cô đang suy kiệt nghiêm trọng, nhưng điều đáng sợ hơn là chỉ số áp lực dịch não tủy của cô đang tăng vọt. Đường Vy, cô có hiểu việc ký khế ước giám hộ chung với một thực thể cấp 6 như Thẩm Kiêu vào ngày mai nghĩa là gì không?"
Đường Vy khẽ chống tay ngồi dậy, chiếc kính gọng vàng mỏng manh phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ chiếc hộp y tế. Cô nhàn nhạt trả lời, giọng nói khàn đặc nhưng không hề có một tia dao động: "Từ trường cực hạn của hắn sẽ dội ngược vào hệ thần kinh của tôi. Bộ não phàm nhân này sẽ bị nghiền nát trong vòng chưa đầy ba giây sau khi khế ước đóng dấu."
"Đúng vậy," Vy Thanh thở dài, cô nhanh nhẹn lấy ra một thiết bị cơ khí sinh học nhỏ bằng đầu ngón tay cái, có hình dạng như một con nhện kim loại với các chân bọc sợi carbon siêu mịn. "Đây là Thiết bị lọc áp lực não cấy ghép mà tôi đã lén cải tiến từ phòng thí nghiệm của Aegis. Nó sẽ được cấy trực tiếp vào gáy của cô, kết nối thẳng với tủy sống để tự động lọc bỏ các protein độc hại và giải tỏa áp lực dịch não tủy khi khế ước từ trường quá tải. Không có nó, phiên tòa ngày mai sẽ là mồ chôn của cô."
Vy Thanh ấn nhẹ vào một nút nhỏ trên thiết bị, những chiếc chân kim loại khẽ động đậy, phát ra ánh sáng xanh lục dịu hiền của dị năng trị liệu sinh học.
"Tôi phải tiến hành phẫu thuật ngay bây giờ. Để đảm bảo thiết bị tương thích hoàn hảo với hệ thần kinh lý trí của cô, tôi không thể dùng thuốc gây mê liều cao. Cô sẽ phải chịu đựng cơn đau cắt da xẻ thịt ở trạng thái tỉnh táo. Cô chịu được chứ?"
Đường Vy khẽ gật đầu, cô tự xoay người lại, để lộ chiếc gáy gầy gò dưới mái tóc đen được búi gọn. "Bắt đầu đi. Đừng dùng bất kỳ chất giảm đau nào làm chậm phản xạ thần kinh của tôi. Ngày mai, tôi cần một bộ não tỉnh táo tuyệt đối."
Vy Thanh mím môi, đôi mắt màu xanh lục của cô chợt lóe lên luồng sáng ấm áp. Cô bắt đầu vận dụng kỹ năng Phẫu thuật cấy ghép giảm tải. Đôi bàn tay của nữ bác sĩ dị tộc lướt nhẹ sau gáy Đường Vy, sử dụng dị năng trị liệu sinh học để gây tê cục bộ bề mặt da, nhưng cơn đau sâu bên trong cơ thịt và màng cứng tủy sống thì không gì có thể che giấu nổi.
Khi lưỡi dao mổ sinh học rạch một đường mảnh dọc theo đốt sống cổ thứ ba, Đường Vy siết chặt hai nắm tay vào cạnh bệ đá. Toàn thân cô run lên bần bật, mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi rách nát. Nhưng cô không hề hét lên một tiếng. Cô nhắm nghiền mắt, chủ động vận hành phương pháp Thiền định dòng chảy ý thức, cô lập toàn bộ các xung thần kinh đau đớn vào một góc của Mê cung tư duy, dùng lý trí lạnh lùng để dựng lên một bức tường ngăn cách giữa nhận thức và thể xác.
Cùng lúc đó, cách nhà giam tạm thời ba cây số, dưới lòng đất ẩm ướt của District 0, một trận chiến nghẹt thở khác đang diễn ra tại Hầm ngầm Aegis.
Trần Thiết và xạ thủ Hàn Lệ đang ẩn mình trong bóng tối của một đường ống thông gió bỏ hoang nhìn xuống hành lang dẫn vào phòng lưu trữ chứng cứ tuyệt mật của Viện Kiểm Sát. Nơi này được canh gác nghiêm ngặt bởi các cảnh vệ bọc thép tuần tra liên tục.
"Bạch Đồng, camera an ninh phía Đông thế nào rồi?" Trần Thiết khẽ thì thầm vào thiết bị liên lạc siêu nhỏ dán sát tai.
Từ căn hầm bí mật ở khu ổ chuột, giọng nói non nớt nhưng đầy tự tin của cậu bé thiên tài máy tính Bạch Đồng vang lên qua tần số sóng ngắn: "Hệ thống camera an ninh của Aegis đã bị em hack. Em đang tạo một vòng lặp ảo ảnh dài ba phút. Các anh có đúng một trăm tám mươi giây để hành động trước khi lính canh phát hiện ra sự sai lệch của bóng đổ."
"Được rồi. Hàn Lệ, yểm hộ tôi," Trần Thiết ra hiệu.
Hàn Lệ im lặng gật đầu. Nữ xạ thủ trẻ tuổi khẽ nâng khẩu súng bắn tỉa nòng dài tự chế lên, đôi mắt lạnh lùng như chim ưng khóa chặt vào hai lính canh dị tộc đang đứng trước cửa kho chứng cứ. Cô hít một hơi thật sâu, kích hoạt dị năng Ngưng đọng quỹ đạo đạn.
"Vút! Vút!"
Hai tiếng xé gió cực nhỏ vang lên. Những viên đạn bọc bạc triệt năng đặc chế bay ra, quỹ đạo của chúng đột ngột bị bẻ cong giữa không trung, lách qua các khe hở của lớp giáp năng lượng và cắm thẳng vào khớp cổ của hai tên lính canh. Dị năng triệt tiêu lập tức khóa chặt luồng năng lượng trong cơ thể chúng, khiến hai gã dị tộc ngã quỵ xuống đất không tiếng động.
Trần Thiết nhanh nhẹn như một con báo đen, lao ra khỏi đường ống thông gió, đáp xuống hành lang. Anh sử dụng một chiếc thẻ quét sinh trắc học giả lập được Bạch Đồng chuẩn bị sẵn để bẻ khóa cửa kho chứng cứ.
Cánh cửa thép nặng nề khẽ mở ra. Trần Thiết lách người vào trong, ánh mắt anh lập tức quét qua các kệ kính chứa vật chứng. Ở trung tâm căn phòng, dưới một lớp kính cường lực chống từ trường, là ống nghiệm chứa mẫu máu bị hại của thánh nữ mà Viện Kiểm Sát dùng để buộc tội Đường Vy.
Trần Thiết rút từ trong túi áo ra một ống nghiệm giống hệt, nhưng bên trong chứa mẫu Huyết tương đột biến cấp S thật mà Vy Thanh đã lén trích xuất từ các nạn nhân thí nghiệm sinh học của Aegis. Đây là vật chứng đanh thép chứng minh Bí mật về Thánh nữ bị hại thực chất chỉ là một bản sao vô tính biến dị do chính Trương Hùng tạo ra để làm vật tế thần.
Anh đặt thiết bị bẻ khóa từ trường lên mặt kính. Lớp kính cường lực khẽ rung lên, chuẩn bị mở ra. Nhưng đột ngột, một tiếng bíp đỏ rực vang lên trên bảng điều khiển.
"Cảnh báo! Thiết bị quét nhiệt của Đặc vụ Tần đang tiến vào phạm vi năm mươi mét! Hệ thống tự động kích hoạt chế độ quét sinh trắc học khẩn cấp!"
"Trần Thiết! Rút lui ngay! Đặc vụ Tần đang đến gần!" Giọng Bạch Đồng vang lên dồn dập, đầy hoảng loạn trong tai nghe.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân đều đặn, lạnh lùng của Đặc vụ Tần và toán truy binh bọc thép đang vang lên sát nút. Hàn Lệ đứng trên cao, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Cô nhìn thấy thiết bị báo động tầm xa gắn trên vách tường chuẩn bị phát ra tín hiệu bíp báo động đỏ.
Không một chút do dự, Hàn Lệ nín thở, tập trung toàn bộ nhãn lực còn lại. Mắt cô xuất hiện những tia máu nhỏ do quá tải dị năng. Cô bóp cò. Viên đạn bọc bạc bay ra, ngưng đọng quỹ đạo ngay sát mép thiết bị báo động, phá hủy hoàn toàn bộ vi xử lý của nó trước khi nó kịp phát ra âm thanh báo động về máy chủ trung tâm.
Bên trong kho, Trần Thiết nghiến răng, anh quyết định mạo hiểm. Anh dùng rìu chiến bằng thép rèn nặng của mình đập mạnh một phát vào góc yếu nhất của tủ kính cường lực, lợi dụng lực chấn động vật lý thuần túy thay vì bẻ khóa từ trường.
"Xoảng!"
Kính vỡ vụn. Trần Thiết nhanh tay tráo đổi hai ống nghiệm, giấu mẫu máu giả của Trương Hùng vào túi áo và đặt ống Huyết tương đột biến cấp S thật vào vị trí cũ. Anh lập tức lùi lại, lao thẳng ra cửa hông và trốn xuống Đường hầm số 4 ngay khi Đặc vụ Tần đẩy cửa bước vào kho chứng cứ với khẩu súng quét nhiệt trên tay.
Trong phòng giam tạm thời, Vy Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô chậm rãi rút mũi kim khâu sinh học cuối cùng ra khỏi sau gáy Đường Vy. Thiết bị lọc áp lực não đã được cấy ghép hoàn hảo dưới lớp da gáy, khẽ nhấp nháy một tia sáng bạc mờ nhạt rồi chìm hoàn toàn vào bên trong, chỉ để lại một vết sẹo nhỏ hình chữ thập đã được dị năng trị liệu làm lành.
Đường Vy chậm rãi mở mắt. Đôi mắt cô, đặc biệt là con mắt trái mang vệt rạn bạc, giờ đây lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lùng, thấu suốt như tinh không đêm tối. Cô cảm thấy một luồng mát lạnh dễ chịu lan tỏa khắp tủy sống, áp lực nặng nề trong đại não đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo logic đến đáng sợ.
"Hoàn thành rồi," Vy Thanh mệt mỏi lau mồ hôi trên trán, gương mặt cô nhợt nhạt do tiêu hao quá nhiều năng lượng trị liệu. Cô lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu xám sẫm nhét vào tay Đường Vy. "Đây là thuốc An thần loại S. Nếu ngày mai áp lực từ trường của Thẩm Kiêu vượt quá giới hạn lọc của thiết bị, cô phải uống ngay một viên để cắt đứt phản hồi dội ngược. Nhưng hãy nhớ, cái giá của nó là làm chậm phản xạ lập luận của cô trong vòng hai giờ."
Đường Vy siết chặt lọ thuốc trong lòng bàn tay: "Tôi biết rồi. Cảm ơn cô, Vy Thanh."
Đúng lúc đó, cánh cửa sắt lại khẽ mở ra. Trần Thiết bước vào, người ướt sũng nước mưa và bụi bẩn của cống ngầm, nhưng trên tay anh là một ống nghiệm chứa chất lỏng màu vàng sẫm tỏa ra thứ ánh sáng biến dị đầy nguy hiểm.
"Thành công rồi," Trần Thiết thở dốc, anh trao ống nghiệm chứa mẫu huyết tương đột biến thật cho Đường Vy, ánh mắt anh rực lên ngọn lửa hy vọng và quyết tâm phục thù. "Hàn Lệ đã yểm hộ tôi rút lui an toàn. Trương Hùng sẽ không bao giờ ngờ được rằng vật chứng quyết định của hắn đã bị tráo đổi."
Đường Vy nâng ống nghiệm lên trước mắt. Ánh sáng vàng sẫm của huyết tương đột biến phản chiếu qua tròng kính gọng vàng của cô, hòa cùng ánh bạc lạnh lẽo trong mống mắt trái tạo nên một cái nhìn đầy uy nghiêm và chết chóc.
"Trương Hùng... phiên tòa ngày mai sẽ không phải là nơi phán quyết ta," Đường Vy khẽ thì thầm, giọng nói của cô lạnh lùng như băng tuyết mùa đông. "Mà đó sẽ là nơi ta dùng chính luật pháp của các ngươi để đưa ngươi vào ngục tối vĩnh viễn."
Bên ngoài phòng giam, tiếng chuông đồng cổ kính của Thánh đường Gothic Vô Sắc đột ngột vang lên dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của đêm tối, báo hiệu bình minh đang lên và phiên tòa quyết định sắp sửa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!